Vào một đêm mưa xối xả khi mười bảy tuổi, Giang Tứ Nhất bỏ nhà ra đi.
Tóc tai ướt sũng, người cô ướt nhẹp, tả tơi.
Dưới ánh đèn đường mờ mịt, cô chợt nghe thấy một giọng nữ vang lên.
Giọng nói dịu dàng, chậm rãi, đang hỏi:
“Muốn đi với tôi không?”
Sau khi được Thẩm Thời Vụ đưa về nhà, cuộc sống trở nên vừa dễ chịu... lại vừa không dễ chịu.
Dễ là vì được cô ấy chăm sóc, chiều chuộng.
Khó là vì... đống đề cao như núi và mớ bài tập làm mãi chẳng hết.
Và cả...
Một ngày nọ, Giang Tứ Nhất lại phạm quy, bị đứng ở góc văn phòng, thỉnh thoảng liếc nhìn bóng lưng người phụ nữ kia.
“Chị của Giang Tứ Nhất à, chị phải dạy dỗ cô bé cho nghiêm vào nhé. Làm giáo viên tụi tôi thật sự đau đầu lắm rồi.”
Thẩm Thời Vụ khẽ mím môi, giọng nhàn nhạt:
“Xin lỗi, đứa trẻ nhà tôi lại gây chuyện rồi. Về nhà tôi sẽ dạy lại.”
Vừa dứt lời, bóng người kia khẽ run lên một cái, rất nhẹ.
Nhiều năm sau chia tay gặp lại, Thẩm Thời Vụ không còn giữ vẻ dịu dàng như xưa, ngay đêm đó đã tóm Giang Tứ Nhất về nhà.
Lời lẽ căm ghét vang lên bên tai, nhưng không khó để nghe ra vẫn còn tình cảm vương sót.
Nhìn người phụ nữ dưới thân đang run rẩy, cô chỉ thấy diễn xuất của cô ta vẫn tệ như ngày nào.
Rõ ràng là một con thỏ, mà cứ phải cố tỏ ra như một con bướm hoa.
Thẩm Thời Vụ nhíu mày, khẽ tặc lưỡi:
“Đứa trẻ không ngoan... thì phải bị phạt.”
“Em từng nghĩ mình sẽ bị vùi trong những ngày mưa bùn lầy cả đời.
Cho đến khi chị xuất hiện, xoa dịu tất cả những khổ đau của em.”
—— Trích từ 《Nhật ký Giang Tứ Nhất》