Tu Tiên

Danh Sách Truyện

Ma Ốm Tiểu Sư Đệ Mỗi Ngày Đều Ở Tu La Tràng Nằm Thắng
Ma Ốm Tiểu Sư Đệ Mỗi Ngày Đều Ở Tu La Tràng Nằm Thắng
Xuyên vào một truyện tu tiên, trở thành “tiểu sư đệ” ma ốm chết sớm. Lâm Vãn nhìn chiếc khăn tay dính máu mình vừa ho ra, rơi vào trầm tư. Hệ thống: [Nếu không hạ thấp bộ lọc của các nữ chính dành cho Long Ngạo Thiên, thì một năm sau chắc chắn phải chết!] Thế là... Khi nam chính đang đứng trên đài luận kiếm hô to: “Ta có một kiếm có thể khai thiên!” Nàng đột nhiên ho khan một tiếng: “Sư huynh, quần đùi vắt trên cành cây kìa!” Khi nữ chính bị nam chính trêu ghẹo đến đỏ mặt tía tai, Nàng lôi ra một viên Lưu Ảnh Thạch: “Sư tỷ, hắn hôm qua còn gọi linh heo là huynh đệ đó!” Về sau… Bạch Nguyệt Quang vì nàng mà tức giận, xé toạc nam chính: “Ngươi dám bắt nạt người của ta?” Người thanh mai thủy chung luôn ở bên chăm thuốc nũng nịu nói: “Tiểu sư đệ, há miệng nào ~ a ~” Thậm chí đến cả đại lão Yêu tộc cũng vuốt mặt nàng: “Ma ốm, bổn vương nhận thua!” Nam chính nhìn đám người sau lưng mình vắng tanh tức giận gào lên: “Không phải nói ta mới là vai chính à?!” Lâm Vãn quấn chặt lấy chiếc chăn nhỏ, run lẩy bẩy: “Đừng trừng ta… ta thật sự chỉ muốn sống thôi…” [Hướng dẫn sử dụng] ① Nữ chính là giả nam, về sau sẽ “quay xe”. ② Nữ chính có quá trình trưởng thành nhất định. Lúc mới xuyên không chỉ là người bình thường đến từ thời đại hòa bình, đừng trông mong nàng ngay từ đầu đã có thể diệt trời diệt đất.
Ta Là Pháp Sư Kiêm Vú Em, Dùng Bảy Thanh Kiếm Thì Có Quá Đáng Không?
Ta Là Pháp Sư Kiêm Vú Em, Dùng Bảy Thanh Kiếm Thì Có Quá Đáng Không?
Tác giả:
【Ngược cặn bã+vô địch+không ấm ức】 Ngày Ninh Nhuyễn rời khỏi thôn, Cửu Châu đại lục xuất hiện thêm một kẻ biến thái. Pháp sư? Kiếm tu? Không, nàng chỉ muốn làm một vú em! Chúng thiên tài trên đại lục: Câm miệng đi, ngươi đúng là vú em độc! …… Về sau: “Cứu mạng, từ khi gặp Ninh Nhuyễn ta mới biết, hóa ra vú em cũng có thể buff chết người!” “Nhưng nàng ta không phải là linh sư hệ Kim sao?” “Là hệ Mộc chứ?” “Rõ ràng là hệ Thủy.” “Không thể nào, ta tận mắt thấy nàng là hệ Hỏa.” “Không, nhất định là hệ Thổ.” “Vớ vẩn, nàng rõ ràng là kiếm tu!” “Nàng thật sự không phải chiến sĩ sao? Ta tận mắt thấy nàng dùng nắm đấm đập nát đầu người khác mà……” Ninh Nhuyễn: Được thôi, ngả bài luôn, pháp sư không muốn làm vú em thì không phải kiếm tu giỏi! Chủ đánh một chữ: vú em cầm kiếm, giết địch ngàn dặm; pháp sư vung quyền, quyền quyền chí mạng. …… Về sau nữa: Ninh Nhuyễn phát hiện, cả sư môn cộng lại cũng không gom nổi một người bình thường, ngoại trừ nàng. Sư phụ nóng nảy: bao che đồ đệ, thích đánh nhau. Đại sư huynh kiếm tu: tích kiếm hơn mười năm, chưa từng dùng kiếm. Nhị sư huynh kiếm tu: xuất kiếm là giết người, dưới kiếm không có người sống. Tam sư huynh vua cẩu: ngay cả nhà xí cũng phải gia cố mấy chục tầng trận pháp phòng ngự, người khác chừa một tay, hắn chừa cả trăm tay, biến thái. Tứ sư huynh vua lười: ngoài linh thạch ra thì không có gì khiến hắn cam tâm tình nguyện nhúc nhích, bình thường đến cả hít thở cũng thấy mệt, biến thái. Ngũ sư huynh sợ giao tiếp: người ác lời ít, càng đánh người càng hung. Thất sư huynh vua cày cuốc: cày trời cày đất, lúc nào cũng nghĩ cách cày chết sư huynh sư muội, mỗi thời mỗi khắc đều đang tu luyện. …… Về sau nữa nữa: Ninh Nhuyễn còn phát hiện, hóa ra tân thủ thôn nơi nàng lớn lên từ nhỏ lại là nơi đại lão tụ tập. Những ông Cha tiện nghi.
Xuyên Qua Thành Nhu Nhược Ma Tôn Linh Xà
Xuyên Qua Thành Nhu Nhược Ma Tôn Linh Xà
Vệ Hề Ninh xuyên vào một tu tiên văn, trở thành một con linh xà vừa mới hóa hình. Nàng tình cờ cứu một mỹ nhân đang bị trọng thương. Mỹ nhân tên là Thịnh Ngưng Đàn, dung mạo băng cơ ngọc cốt, yếu đuối mong manh. Nàng nói mình bị đồng môn hãm hại nên mới rơi vào hoàn cảnh này. Hiện giờ tu vi đã mất, lại còn trúng kỳ độc, không cách nào tự bảo vệ mình giữa Lạch Trời Uyên đầy hung thú vờn quanh. Vệ Hề Ninh mềm lòng, không đành lòng nhìn nàng bị yêu thú ức hiếp, liền đáp ứng sẽ chăm sóc nàng cho đến khi vết thương khỏi hẳn. Ban ngày nàng ra ngoài săn thú, đến đêm lại huyễn hóa ra đuôi rắn. Chiếc đuôi rắn màu lục sẫm quấn quanh vòng eo mảnh khảnh của nữ tử yếu ớt. Thân rắn lạnh lẽo đem hàn khí từ suối băng tinh lọc rồi truyền vào cơ thể nàng, giúp nàng làm dịu cảm giác nóng rát do kỳ độc gây ra. Nhưng kỳ độc nóng rực trong cơ thể Thịnh Ngưng Đàn không ngừng gia tăng, chỉ như vậy đã không còn đủ. Trong bóng đêm mờ mịt, mỹ nhân toàn thân ướt đẫm nước suối băng dựa vào trong lòng nàng. Đôi mắt long lanh ngước nhìn nàng, do dự hồi lâu, cuối cùng khẽ nói: “Có lẽ, ngươi và ta song tu thì có thể giải được độc này.” Vệ Hề Ninh kinh ngạc. Nàng chần chờ vài nhịp thở, kỳ độc trong cơ thể Thịnh Ngưng Đàn lại lần nữa phát tác. Thân thể mềm yếu trong lòng nàng vì đau đớn mà không ngừng run rẩy, nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng, không chịu phát ra một tiếng nào. Vệ Hề Ninh không do dự nữa, đồng ý việc này. Vốn chỉ ôm ý nghĩ cứu người, nào ngờ người trong lòng mỗi lần bị nàng trêu chọc đều khóc đến nước mắt giàn giụa. Đuôi rắn của nàng vô tình lộ ra, men theo mắt cá chân của Thịnh Ngưng Đàn quấn lên trên, lần nữa quấn chặt lấy, như thể muốn cuốn người vào mãi mãi không buông. May mắn thay, độc tố trong cơ thể Thịnh Ngưng Đàn dần dần thuyên giảm, hai người cũng tìm được cách rời khỏi Lạch Trời Uyên. Trong Tu Tiên giới, thân phận hàn băng linh xà của Vệ Hề Ninh rất dễ khiến người khác thèm khát. Hôm ấy, Vệ Hề Ninh sơ ý bị người khống chế. Khi nàng còn đang suy nghĩ đối sách, Thịnh Ngưng Đàn đã tìm đến. Người luôn luôn dịu dàng yếu ớt ấy lần đầu tiên mang vẻ mặt lạnh như sương. Nàng giơ tay lên, một mảnh huyền hỏa vũ nhận liền dễ dàng đoạt lấy tính mạng kẻ khác. Vệ Hề Ninh nhìn mảnh huyền hỏa vũ nhận bay trở về bên người nàng, lại nghe bên cạnh có người hoảng sợ kêu lên: “Ma Tôn Vọng Nguyệt!” Ma Tôn Vọng Nguyệt, phản diện trong nguyên tác, đại ma đầu suýt nữa kéo nam nữ chính đồng quy vu tận. Vệ Hề Ninh: … Vệ Hề Ninh lập tức thu dọn hành lý bỏ trốn. Nàng chạy đến Yêu giới sống tiêu dao tự tại, không ngờ lại trêu chọc phải công chúa Yêu tộc, người vừa gặp đã đem lòng yêu nàng, còn nhất định đòi chiêu nàng làm phò mã. Công chúa Yêu tộc từng bước ép sát, Vệ Hề Ninh lần nữa uyển chuyển từ chối. Nàng xoay người định chạy, lại bất ngờ đâm sầm vào một mỹ nhân. Mỹ nhân trong mắt gợn sóng nước, nắm chặt cổ tay nàng, giọng nói đầy ấm ức: “Hề Ninh, ngươi quên rồi sao? Ngươi đã nói, sẽ không rời bỏ ta.” Thịnh Ngưng Đàn vẫn mảnh mai như xưa, nhưng khi Vệ Hề Ninh cúi đầu nhìn xuống, lại thấy những đóa huyết liên đỏ thẫm men theo cánh tay nàng quấn lên, cho đến khi đâm vào ngực nàng. “Hề Ninh, đây là Huyết Hồn Ấn. Sau này, bất kể ngươi ở đâu, ta đều có thể tìm được ngươi.” “Ai dám cướp ngươi khỏi ta, ta sẽ giết nàng, được không?” Vệ Hề Ninh: … Bỏ trốn thất bại, mà thê tử lại có xu hướng biến thành kẻ điên, phải làm sao đây. Một câu tóm tắt: Xà xà hôm nay cũng muốn quấn quýt dính lấy thê tử. Lập ý: Trân trọng người trước mắt.
Nữ Phụ Pháo Hôi Chinh Phục Ma Tôn Phản Diện
Nữ Phụ Pháo Hôi Chinh Phục Ma Tôn Phản Diện
Mạc Tầm nằm trên giường đọc tiểu thuyết rồi ngủ thiếp đi, tỉnh lại đã xuyên vào trong sách, trở thành nữ phụ pháo hôi trùng tên trùng họ với mình, còn bị trói định với một hệ thống công lược phản diện. Hệ thống yêu cầu nàng công lược phản diện lớn nhất ở giai đoạn sau của tiểu thuyết, Ma Tôn Vân Vô Thương. Nhiệm vụ một: Nắm tay Vân Vô Thương. Nhiệm vụ hai: Hôn Vân Vô Thương. Nhiệm vụ ba: Với Vân Vô Thương… Nếu đã vậy, vì sao lại để nàng xuyên đến đúng lúc vừa đá Vân Vô Thương một cước xuống nước chứ! Mạc Tầm luống cuống tay chân, vội vàng kéo Vân Vô Thương lên khỏi mặt nước. Ma Tôn đang trọng thương, không thể lập tức báo thù, hung hăng trừng mắt nhìn nàng, hận không thể lăng trì nàng ngàn đao! Mạc Tầm: “Nếu ta nói ta vì thích ngươi nên mới trêu chọc ngươi, ngươi tin không?” Vân Vô Thương: “Chứng minh cho ta xem.” Mạc Tầm hai tay nâng gương mặt Vân Vô Thương lên, cúi xuống hôn một cái. Vân Vô Thương: “…” Ma Tôn hóa đá. Mặt Ma Tôn đỏ bừng. Ma Tôn ngất xỉu! Tiểu kịch trường 1 Hệ thống: [Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chữa thương cho Vân Vô Thương, nhận được 1 điểm thưởng, có thể lựa chọn một trong ba loại năng lực sau…] Mạc Tầm: “Ta muốn né tránh.” Hệ thống: [Xin hỏi ký chủ có muốn đổi thưởng hai, né tránh công kích dựa vào trực giác…] Mạc Tầm: “Phải.” Hệ thống: [Được, đã nâng xác suất né tránh công kích bằng trực giác của ký chủ lên 10%!] Mạc Tầm: “Trước khi cộng né tránh lên 100%, tất cả đều dồn vào né tránh!” Tiểu kịch trường 2 Vân Vô Thương, nắm cằm ai đó: “Đã theo ta đến Ma Vực thì phải nghe lời ta, lần này ngươi đừng hòng lại trêu đùa ta trong lòng bàn tay.” Mạc Tầm, hất tay đối phương ra, đè người xuống dưới: “Không trêu đùa trong lòng bàn tay, vậy chơi đùa nơi đầu ngón tay, có được không?” Nữ phụ pháo hôi, vóc dáng cao ráo, khí chất anh sảng, ôn hòa nhưng tính công kích mạnh mẽ của công vs Phản diện nguy hiểm, mở màn trọng thương, bề ngoài yếu đuối nhưng thực chất là Ma Tôn Đại Thừa kỳ của thụ.
Thần Quỷ Hệ Liệt - Oa, Sủng Vật Của Ta Là Một Con Hồ Ly Chín Đuôi!
Thần Quỷ Hệ Liệt - Oa, Sủng Vật Của Ta Là Một Con Hồ Ly Chín Đuôi!
Vạn năm trước, kết giới phong ấn Ma giới sụp đổ, đại lượng ma tộc tràn xuống nhân gian, tàn sát bừa bãi khiến sinh linh đồ thán. Thiên Đế được Thiên Đạo ủy thác hộ vệ cõi trần, liền triệu tập chư tiên hợp lực cứu vớt chúng sinh. Trong số đó, Cửu Thiên Huyền Nữ được phái đi phương Bắc tiêu diệt quân đoàn ma tộc. Mục đích của bọn ma là mưu toan khống chế Tuyết Hồ nhất tộc – linh thú hiếm thấy nơi nhân gian. Khi Cửu Thiên Huyền Nữ kịp thời đến nơi, Tuyết Hồ trưởng thành trong tộc đều thà chết chứ không chịu khuất phục, kiên quyết chống cự, chỉ vì muốn bảo vệ một tiểu hồ ly mới sinh – là kỳ tài ngàn năm có một, sinh ra đã có chín đuôi, linh lực cường đại, chính là hy vọng tương lai của toàn tộc. Trận chiến giữa Cửu Thiên Huyền Nữ và Ma Lễ Thanh – thủ lĩnh Tứ Đại Ma Vương diễn ra ác liệt. Cuối cùng, nàng liều mình đoạt lấy tiểu hồ ly từ tay Ma Lễ Thanh, gắng gượng hơi tàn đưa tiểu hồ ly trở về Thiên giới. Tiểu hồ ly tuy mới chào đời nhưng đã có linh trí, liền phục xuống trước Thiên Đế cầu xin ngài cứu mạng ân nhân. Thiên Đế cảm động, bèn tiết lộ phương pháp cứu Cửu Thiên Huyền Nữ: phải rút đi một đuôi trong chín đuôi của hồ ly, dùng linh lực ấy ngưng tụ một tia tiên hồn của nàng, sau đó đánh hạ phàm trần trải qua chín kiếp luân hồi. Chỉ khi độ xong chín kiếp, nàng mới có thể phục hồi tiên thể mà hồi thiên. Tiểu hồ ly cảm tạ ân chuẩn, tình nguyện hạ phàm tương trợ nàng ấy thuận lợi độ kiếp. Chớp mắt đã đến kiếp thứ chín… Mùa thu, sau khi hoàn tất việc quay một bộ phim, Tô Diêu theo lệ thường quay về Tuyết Sơn phía Đông để vào giấc ngủ đông . Mới vào giấc chưa bao lâu, nàng đã gặp con đại hổ lông vàng lâu nay vẫn đối đầu với nàng đến khiêu khích, nói năm nay nhất quyết phải đoạt lấy phong thủy bảo động của tổ tiên nàng. Nhìn con hổ to khỏe kia cùng thân thể nhỏ bé thật sự của Tô Diêu đánh “vật lộn” trong tuyết – mỗi năm hai bên đều “náo loạn” như vậy. Với linh lực thâm hậu, Tô Diêu vốn chẳng xem con hổ nhỏ ấy ra gì, đang lúc cố ý để nó áp dưới móng vuốt chuẩn bị phản đòn thì bị Vân Tư Huyền – người lạc đường – trông thấy. Cô liền ném mấy hòn đá xuống, đuổi con hổ nhỏ đi. Vân Tư Huyền nhìn thấy tiểu tuyết hồ mũm mĩm kia, trong lòng bỗng dâng lên niềm yêu thích chẳng rõ lý do, cả gan đem nàng về nhà, đặt tên là “Tuyết Hoa”. Tô Diêu: ……………… (thật sự cảm tạ quý nhân…)
Thanh Kiếm Ngông Cuồng Của Tôi
Thanh Kiếm Ngông Cuồng Của Tôi
Tác giả:
Vì tôi là học sinh chuyên năng khiếu, nên thanh mai trúc mã khinh thường tôi. "Các cậu học sinh năng khiếu thì nhàn nhã thật, điểm thấp cũng vào được trường tốt." "Tôi vẫn khâm phục Chúc Ngâm hơn, cô ấy có thể dựa vào thực lực để vào Thanh Hoa." Chúc Ngâm là hoa khôi gần đây đang theo đuổi cậu ấy. Tôi không phản bác gì cả. Trong buổi lễ tuyên thệ, bầu trời bỗng nứt toác. Vô số yêu ma từ trong khe nứt rơi xuống. Chúc Ngâm đang phát biểu trên sân khấu hoảng loạn luống cuống. Tôi xách kiếm bước lên, vỗ nhẹ lên vai cô ấy. "Được rồi, để tôi." "Học sinh chuyên năng khiếu tu tiên bọn tôi, cũng chỉ có lúc này là phát huy được chút tác dụng thôi."
Ngàn Năm Như Vừa Gặp
Ngàn Năm Như Vừa Gặp
Ngày thứ hai sau khi cùng Tiên quân chung tình đã lâu đính hôn, ta lại ngủ một giấc ngủ tỉnh dậy ở ngàn năm sau. Lúc ấy, một con tiểu hồ ly lông mềm mượt đang cọ cọ vào má ta, miệng gọi ta là nương thân. Tiếp đó, tiên thị bước vào hành lễ, xưng hô ta là Thiên hậu nương nương. Nào ngờ, phu quân ngàn năm sau của ta lại chính là hắn.
Ta Không Làm Kiếm Chủ Rất Nhiều Năm
Ta Không Làm Kiếm Chủ Rất Nhiều Năm
Tác giả:
Sư phụ từ cõi phàm trần mang về một tiểu sư muội. Nàng thiên phú xuất chúng, lại khắc khổ tu luyện, chẳng mấy chốc đã trở thành đệ tử xuất sắc nhất trong môn phái vốn đã lụn bại của chúng ta. Sư phụ vì nàng mà hao tổn tâm mạch, nhưng nàng lại vì cứu người trong lòng bên Kiếm Tông mà trộm đi linh dược cứu mạng của sư phụ. Đứng trên đỉnh núi, nàng không chút hối hận: "Đại sư tỷ, đại đạo vô tình, yếu chính là tội." "Ta không giống các ngươi, lũ phế vật nhàn rỗi vô dụng này. Ta muốn thành tiên." Hôm ta xuống Kiếm Tông để thanh lý môn hộ, từ dưới cối đá trong viện, ta đào ra một thanh kiếm đã hoen gỉ. Nhị sư muội đam mê rèn sắt, từ một góc xó xỉnh tìm ra chiếc đàn tỳ bà bạch ngọc phủ đầy bụi. Tam sư đệ chỉ mê trồng hoa, từ đống phân đen kịt cào ra một chiếc còi xương trắng. Trên đường đi, ai nấy đều hỏi ta: "Vì một lão nhân trong môn phái nghèo nàn, tu vi tầm thường, mà đối đầu với thiên hạ đệ nhất đại tông, có đáng không?" "Ừ, đáng."
Hỏng Rồi, Sư Tỷ Điên Cuồng Phát Hiện Ta Là Hồ Yêu!
Hỏng Rồi, Sư Tỷ Điên Cuồng Phát Hiện Ta Là Hồ Yêu!
Vì cãi nhau ầm ĩ với độc giả trong phần bình luận, Cố Sơ Phục bi thảm xuyên vào cuốn tiểu thuyết khiến nàng hận đến nghiến răng nghiến lợi. Hơn nữa, nàng còn là nữ phụ hồ ly tinh bị mọi người la ó, rủa xả trong sách, một số phận bi thảm, chỉ làm quân cờ thúc đẩy cốt truyện. Vì vậy, nàng quyết tâm ôm chặt đùi nữ chính, người có cả nhan sắc lẫn võ lực vượt trội, như thể bàn tay vàng siêu cấp! Nhưng khoan đã… nữ chính hình như không hề đơn giản như vậy, sao nàng ta lại là kẻ điên cuồng! Nữ chính ép nàng vào góc tường, ánh mắt u ám, hỏi: “Sư muội, vì sao không kết đạo lữ với ta?”
Đem Sư Tôn Thanh Lãnh Ép Đến Phát Điên
Đem Sư Tôn Thanh Lãnh Ép Đến Phát Điên
◎ Lập ý: Mệnh ta do ta, không do trời. ————————•———————— Thẩm Nhạc Tri hồn xuyên thành nữ chính của một bộ bách hợp tu tiên văn. Nguyên bản nữ chính tâm địa rắn rết, chẳng những lừa gạt vị sư tôn luôn yêu thương, che chở nàng từ thuở nhỏ, mà cuối cùng còn ép sư tôn đến bước đường cùng, buộc phải tự vẫn. Thẩm Nhạc Tri nhớ lại tình tiết sư tôn trước khi chết đã lăng trì nguyên chủ, mỉm cười móc tim nàng ra, hỏi: “Có dùng tốt hay không?” Thẩm Nhạc Tri chẳng hề hoảng loạn, chỉ vác cuốc lên, chạy ra sau núi khai hoang. Sư tôn dạy nàng pháp thuật, nàng chỉ mải nghĩ: "Hạt giống ta gieo khi nào mới nở hoa?" Sư tôn dẫn nàng đi chọn bản mệnh pháp khí, ánh mắt nàng sáng rỡ khi nhìn thấy một chiếc bình tưới nước có thể trữ đầy nước vô hạn. Nàng không nhận ra, trong đôi mắt sư tôn lạnh lẽo như băng tuyết kia, sự điên cuồng ngày càng rõ rệt. Cho đến một đêm nọ, Thẩm Nhạc Tri cùng sư tôn đối ẩm. Trong cơn say mơ hồ, sư tôn bỗng áp nàng xuống giường, mắt đỏ rực, vừa nói muốn giết nàng, vừa khiến nàng khóc ròng đến tận bình minh. Giọng nói khàn đặc đến không thể thốt ra lời. Từ đêm đó, mỗi đêm đều như thế. Thẩm Nhạc Tri thật sự sợ hãi, quyết định bỏ trốn. Không ngờ, vị sư tôn ngày thường lãnh đạm như sương thu ấy, lại điên cuồng ghì chặt nàng, khẽ cười bên tai, giọng trầm khàn: “Hảo đồ nhi của ta, muốn chạy đi đâu?” — Vọng Tịch từng nhặt về một tiểu đồ đệ ngoan ngoãn, đáng yêu, nhưng bẩm sinh thân thể yếu ớt, khó lòng sống đến tuổi trưởng thành. Vọng Tịch thể chất đặc biệt, tim nàng có thể làm thuốc dẫn, mất nửa quả tim cũng chẳng chết, vừa khéo có thể cứu đồ đệ. Nào ngờ, đồ đệ chẳng những muốn cả trái tim nàng, mà còn muốn cả mạng của nàng. Chết thảm trọng sinh vào ngày thứ ba sau khi đồ đệ nuốt trọn trái tim làm thuốc dẫn, Vọng Tịch nhìn khuôn mặt bình thản của đối phương, hận không thể xé nát nàng ra. Sau đó, nàng phát hiện toàn bộ tông môn chỉ là một trò lừa gạt. Nàng, chẳng qua chỉ là một kẻ cung cấp thuốc dẫn. Vọng Tịch hoàn toàn phát điên. Vì báo thù, nàng nhẫn nhục giả vờ. Thế nhưng, kẻ mà đời trước tự tay giết nàng, nay lại bị nàng áp chế dưới thân, nghẹn ngào bật khóc, nói rằng: “Ta không phải đồ đệ của ngươi.” Vọng Tịch cúi đầu, liếm dòng huyết chảy xuống từ cổ đối phương. “Không phải ư? Trong máu ngươi vẫn còn mùi hương ngọt ngào từ nửa trái tim của ta.”
Hồng Lý Kiếp
Hồng Lý Kiếp
Tác giả:
Trước khi Đế Quân hạ phàm độ kiếp, người đã giao con cá chép nhỏ của người cho ta, coi như tín vật định tình. Nào ngờ, con cá chép ấy lại nhảy khỏi bể, cùng người lao vào chốn phàm trần. Ta lo lắng không yên, cũng đành theo chân xuống trần gian. Mười tám năm sau, tuyết trắng mịt mù. Thái tử nước Vệ đứng trên tường thành, một mũi tên xuyên thủng kiệu hoa của ta. “Việt nữ, là ngươi vô liêm sỉ, nhất quyết ép ta thành thân. Ta đã có người trong lòng rồi.” Nữ tử áo đỏ được hắn ôm trong lòng, chính là con cá chép tinh năm xưa. Ta biết mắt phàm không thể thấu tỏ, vì giúp hắn độ kiếp, đành xuống kiệu, tự mình bước vào Vệ cung. Ba năm sau, cá chép hoài thai, kinh động thiên phạt. Thái tử nước Vệ nghe lời gièm pha, trói ta lên tường thành, thay nàng ta hứng trọn mười tám đạo thiên lôi. Tới đây, lòng ta đã nguội lạnh, liền triệu gọi Tư Mệnh Quân. “Tư Mệnh, nên trở về Cửu Trùng Thiên rồi.”
Sau Khi Vô Tình Đạo Chọn Nguyện Vọng Vào Hợp Hoan Tông
Sau Khi Vô Tình Đạo Chọn Nguyện Vọng Vào Hợp Hoan Tông
Tác giả:
Ta, người đứng đầu bảng thành tích của Vô Tình Đạo, đã chọn nguyện vọng vào Hợp Hoan Tông. Đại sư huynh của Hợp Hoan Tông hoảng hốt: "Cái gì? Đề tài tốt nghiệp khó nhất lại rơi vào tay tiểu sư muội?" Nhị sư đệ của Vô Tình Đạo cũng không khỏi kinh hãi: "Xong rồi, đại sư tỷ mạnh đến mức kỳ lạ kia lại quay về để chinh phục ta?" Hãy run sợ đi, tu tiên giới!

BXH TUẦN