Người đàn ông đã chu cấp cho tôi suốt bao năm trời giờ phá sản rồi, còn bị mù nữa.
Tôi đưa anh ấy về chăm sóc tử tế.
Anh mở đôi mắt vô hồn, giọng mong manh pha chút nghẹn ngào:
“Đừng đối xử với tôi tốt như vậy… Tôi ba mươi tuổi rồi, không xứng với em.”
Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt trên má anh.
Lúc ấy, tôi thấy con trai nuôi của anh khoanh tay, nghiêng người dựa vào tường, lạnh lùng nhìn anh.
Cậu ta khẽ nói:
“Phải đó, ông ba mươi tuổi rồi.”
Cậu ta nhìn tôi, cười nhạt — nụ cười đầy ẩn ý, như thể gió giông sắp kéo tới.
Cậu nói:
“Tôi mới mười tám.”