Lê Sổ và Lục Ngôi bên nhau suốt bảy năm, nhưng Lê Sổ lại chết đúng vào ngày sinh nhật của Lục Ngôi.
Hôm đó, Lục Ngôi đem giải thưởng vai diễn của cô trao cho người khác, đến phút cuối cùng cũng không cho cô một lời giải thích.
Một sớm trọng sinh, Lê Sổ sống lại trong thân phận một nữ phụ có gương mặt giống hệt cô. Không ngờ Lục Ngôi lại chủ động tìm tới cửa, tặng tiền, tặng tài nguyên.
Lê Sổ chỉ nghĩ vài giây đã gật đầu đồng ý – vì đây là thứ Lục Ngôi nợ cô.
—
Lê Sổ xuất hiện như thiên thạch va chạm màn ảnh: đạo diễn đỉnh, IP lớn, dàn diễn viên thực lực góp mặt, giải thưởng nối nhau mà đến.
Cả thế giới đều nghĩ Lê Sổ chỉ là thế thân của người đã khuất, sớm muộn gì cũng bị Lục Ngôi đá đi.
Chẳng ai ngờ, khi thân phận bị vạch trần, Lục Ngôi lại thu mình bên ngoài cửa nhà, không dám bước vào... cho đến khi Lê Sổ mở cửa.
Lục Ngôi không bao giờ quên buổi chiều hôm đó.
Lê Sổ dịu dàng đến đáng ngờ, khẽ vuốt tóc cô, nói: “Tôi đã nói lời tạm biệt với cô rồi.”
—
Mọi người đều phát hiện: Lục Ngôi từng kiêu ngạo lãnh đạm, nay đã phát điên thật rồi.
Cô nghe lời Lê Sổ răm rắp, Lê Sổ cần gì là cô dâng lên, Lê Sổ bảo đi đông không dám ngó tây.
Lê Sổ đóng phim, ngồi trên đùi Lục Ngôi với trang phục nửa kín nửa hở, trói cô lại, không cho động đậy, còn nhướn cằm cô lên diễn đi diễn lại cảnh hôn.
—
Cho đến một ngày, hot search bùng nổ với một đoạn video:
Lê Sổ bị Lục Ngôi dồn vào góc tường, hôn đến nước mắt lưng tròng, toàn thân đỏ bừng. Dù cô trốn hết lần này đến lần khác, Lục Ngôi vẫn không ngừng truy đuổi từng nụ hôn.
Cuối cùng Lê Sổ nổi cáu, giơ tay vỗ nhẹ mặt cô cảnh cáo.
Lục Ngôi lập tức ngoan ngoãn đứng cạnh, đôi mắt đen sâu thẳm đè nén cơn đói khát, nhưng vẫn không ngừng hít lấy mùi hương trên áo Lê Sổ, ánh mắt khóa chặt, không dời một phân.
Người sáng mắt đều nhìn ra đó là ham muốn và chiếm hữu mãnh liệt.
Cả mạng Internet nổ tung—
Ủa chứ không phải Lục Ngôi coi Lê Sổ là thế thân, chưa từng động lòng sao?
Tổng tài máu lạnh? Đạo diễn cao lãnh? Đây rõ ràng là một chú chó săn khổng lồ được chủ thuần hóa quá kỹ mà!
Vở kịch nhỏ 1:
Nửa đêm tỉnh giấc, Lục Ngôi luôn đưa tay thử hơi thở cô ấy, gọi tên cô ấy khe khẽ.
Lê Sổ sẽ ôm cô vào lòng, để mặc cô hôn hít lên cổ, để lại một chuỗi dấu hôn, dỗ dành từng chút:
“Chị đây, chị ở đây, chị luôn ở đây.”
Cho đến khi Lục Ngôi được đằng chân lấn đằng đầu, hôn biến thành... "gặm", Lê Sổ lập tức tát một cái cho tỉnh.
Vở kịch nhỏ 2:
Lục Ngôi ngậm cây kẹo mút vừa giật từ miệng Lê Sổ, bày ra dáng ngầu lòi, vừa nhắn tin với đứa bạn đang khóc vì bị bạn gái lạnh nhạt.
Lục Ngôi: “Tôi có vợ, cô ấy siêu yêu tôi.”
Cừu Hạ: “???”
Lục Ngôi: “Tôi là vợ của Lê Sổ đó, cô ấy yêu tôi cực, còn bảo tôi tới đón tan làm. Cô ấy chưa từng lạnh nhạt với tôi, chỉ biết thương tôi, dỗ tôi thôi.”
Cừu Hạ: “???”
Bên kia, Lê Sổ gọi cô một tiếng, vẫy tay nhẹ nhàng.
Chỉ thấy Lục Ngôi như một chú chó lớn được huấn luyện bài bản ngẩng phắt đầu lên: “Tới ngay đây!”
☆ Hướng dẫn sử dụng ☆
Trọng sinh, giả thế thân, 1V1 từ đầu đến cuối, thân tâm đều sạch
Lộ tẩy không quá trễ, kiếp trước có khúc mắc, sau khi làm hòa xin xem Vở kịch nhỏ 1+2
Lục Ngôi có bệnh, do hoàn cảnh gây ra, phát tác sau khi Lê Sổ chết, càng nặng hơn khi Lê Sổ sống lại → siêu dính người