Huyền Huyễn

Danh Sách Truyện

Ta Là Pháp Sư Kiêm Vú Em, Dùng Bảy Thanh Kiếm Thì Có Quá Đáng Không?
Ta Là Pháp Sư Kiêm Vú Em, Dùng Bảy Thanh Kiếm Thì Có Quá Đáng Không?
Tác giả:
【Ngược cặn bã+vô địch+không ấm ức】 Ngày Ninh Nhuyễn rời khỏi thôn, Cửu Châu đại lục xuất hiện thêm một kẻ biến thái. Pháp sư? Kiếm tu? Không, nàng chỉ muốn làm một vú em! Chúng thiên tài trên đại lục: Câm miệng đi, ngươi đúng là vú em độc! …… Về sau: “Cứu mạng, từ khi gặp Ninh Nhuyễn ta mới biết, hóa ra vú em cũng có thể buff chết người!” “Nhưng nàng ta không phải là linh sư hệ Kim sao?” “Là hệ Mộc chứ?” “Rõ ràng là hệ Thủy.” “Không thể nào, ta tận mắt thấy nàng là hệ Hỏa.” “Không, nhất định là hệ Thổ.” “Vớ vẩn, nàng rõ ràng là kiếm tu!” “Nàng thật sự không phải chiến sĩ sao? Ta tận mắt thấy nàng dùng nắm đấm đập nát đầu người khác mà……” Ninh Nhuyễn: Được thôi, ngả bài luôn, pháp sư không muốn làm vú em thì không phải kiếm tu giỏi! Chủ đánh một chữ: vú em cầm kiếm, giết địch ngàn dặm; pháp sư vung quyền, quyền quyền chí mạng. …… Về sau nữa: Ninh Nhuyễn phát hiện, cả sư môn cộng lại cũng không gom nổi một người bình thường, ngoại trừ nàng. Sư phụ nóng nảy: bao che đồ đệ, thích đánh nhau. Đại sư huynh kiếm tu: tích kiếm hơn mười năm, chưa từng dùng kiếm. Nhị sư huynh kiếm tu: xuất kiếm là giết người, dưới kiếm không có người sống. Tam sư huynh vua cẩu: ngay cả nhà xí cũng phải gia cố mấy chục tầng trận pháp phòng ngự, người khác chừa một tay, hắn chừa cả trăm tay, biến thái. Tứ sư huynh vua lười: ngoài linh thạch ra thì không có gì khiến hắn cam tâm tình nguyện nhúc nhích, bình thường đến cả hít thở cũng thấy mệt, biến thái. Ngũ sư huynh sợ giao tiếp: người ác lời ít, càng đánh người càng hung. Thất sư huynh vua cày cuốc: cày trời cày đất, lúc nào cũng nghĩ cách cày chết sư huynh sư muội, mỗi thời mỗi khắc đều đang tu luyện. …… Về sau nữa nữa: Ninh Nhuyễn còn phát hiện, hóa ra tân thủ thôn nơi nàng lớn lên từ nhỏ lại là nơi đại lão tụ tập. Những ông Cha tiện nghi.
Tôi Và Chủ Nhà Đều Không Phải Con Người
Tôi Và Chủ Nhà Đều Không Phải Con Người
【Văn án 1】 Ngày đầu dọn vào căn nhà thuê mới, Giản Y thấy một con mèo đuôi đỏ xuất hiện bên ngoài cửa sổ. Cô mặc kệ — vì cô chủ nhà đã nói rõ: Không được nuôi thú cưng. Nhưng mỗi tối, con mèo đuôi đỏ lại đến, kiêu sa lạnh lùng đứng bên ngoài nhìn cô. Dần dần quen thuộc, Giản Y bắt đầu trò chuyện với nó mỗi đêm, dù nó chẳng bao giờ đáp lại. Một hôm, cô chủ nhà – người từng ghét thú cưng – lại hỏi: “Sao em không nuôi mèo?” Giản Y: “Chẳng phải chị bảo không cho nuôi thú cưng còn gì?” Cô chủ nhà: “Mèo khác, em thử xem đi.” Tối hôm đó, con mèo đuôi đỏ lại đến đúng giờ, ánh mắt viết rõ: Mau nuôi chị! Giới huyền thuật truyền tai nhau một câu chuyện — Về một người phụ nữ và một con mèo đuôi đỏ. Nghe nói, ác linh gặp họ là run chân chạy trối chết. 【Văn án 2】 Giản Y là thiên sư giả, nhưng còn lợi hại hơn cả thiên sư thật. Trừ tà không cần pháp khí, chỉ dùng… cái miệng — và không phải nói xạo! Cô có một con mèo, là nhặt được. Tưởng đời mình từ đây chỉ là: Làm việc → kiếm tiền → nuôi bản thân → nuôi mèo → hốt phân mèo mỗi ngày. Ai ngờ lại thành: Làm việc → kiếm tiền → bị mèo vợ nuôi ngược mỗi ngày… [Fantasy thuần túy, thế giới giả tưởng, không mê tín, không gán với thực tế, không tra cứu, nhiều thiết lập riêng – tất cả phục vụ cốt truyện.]
Sau Khi Sống Lại, Phát Hiện Cả Thế Giới Đều Muốn Hại Tôi Gl
Sau Khi Sống Lại, Phát Hiện Cả Thế Giới Đều Muốn Hại Tôi Gl
Cô tiểu thư nhà giàu Đường Hiểu Nhiễm ở kiếp trước cứ tưởng mình sẽ tiêu xài hoang phí đến tận trăm tuổi. Ai ngờ ngay đúng sinh nhật 21 tuổi, cô chết—— Chết một cách thê thảm trong căn phòng thuê nhỏ xíu, còn tivi thì đang phát tin nhà cô phá sản. Trọng sinh quay về năm hai mươi tuổi, cô thề sẽ né tránh bi kịch. Nhưng mà…… Trên người mình hình như xuất hiện cái công tắc kỳ quái nào đó—— #Cứ nghe tin tức là biết kiếp trước mấy người có định hại tôi không# #Tin tức vừa vang lên là tôi nhịn không nổi muốn ăn chút lợi từ ai đó???# ……Tại sao cứ hễ nghe tin tức là phát hiện cả thế giới này đều muốn hại tôi vậy? Trời ơi! Cứu mạng! Tôi chỉ muốn làm một cô tiểu thư nhà giàu·sống đến già·thôi mà! Tha cho tôi đi! Hướng dẫn đọc: CP trong truyện: Tổng giám đốc Tiêu siêu siêu siêu sủng hơi có xíu tật xấu x cô tiểu thư nhát như cáy Đường Hiểu Nhiễm phát hiện mình có dị năng
Hôm Nay Y Tiên Cũng Không Muốn Xem Bệnh
Hôm Nay Y Tiên Cũng Không Muốn Xem Bệnh
Khi còn trẻ. Y tiên không muốn tiếp chẩn cho sư muội bên cạnh, đương nhiên là có nguyên do. Ngày thứ nhất. “Nàng làm sao vậy?” “Đau quá, không cẩn thận bị cứa trúng.” Nữ tử diễm lệ kia mặt dày sấn tới gần, đưa một ngón tay ra, nhíu mày nói: “Liễu trưởng lão, người xem, vết rách dài thế này này.” Liễu Tầm Cần đưa mắt liếc lên, nhìn thật lâu mới phát hiện đầu ngón tay nàng ấy có một vết xước mảnh như tơ. Có lẽ không tới thì cũng tự lành rồi. Ngày thứ hai. “Lại sao nữa.” “Ưm hừ ♀... Sư tỷ, tim người ta lại đau rồi... Chứng cũ mãi không khỏi, bất an lắm. Hay là mở ra xem thử nhé?” “Nói bao nhiêu lần rồi.” Liễu Tầm Cần chẳng thèm ngẩng đầu, lạnh nhạt đáp: “Mặc lớp y phục bó sát như thế, không đau mới lạ.” “Khoan đã.” “…Làm gì?” “Ta đâu có bảo nàng cởi đồ ngay tại đây.” Rất nhiều ngày sau đó. “Việt Trường Ca, nàng ra ngoài trước đi.” Việt Trưởng lão bắt chéo chân ngồi đối diện, tay phe phẩy chiếc quạt giấy nhỏ, mắt phượng chớp chớp: “Đừng lạnh lùng như vậy mà, y tiên đại nhân. À mà này… bệnh tương tư, ở đây có trị không?” Liễu Tầm Cần nhướng mày nhìn lên, còn chưa kịp đáp— “Ai da.” Nàng ấy bỗng bật cười khúc khích, vội lấy quạt che môi, phe phẩy mấy cái, lại bày ra bộ dạng chẳng màng thế sự: “Nàng tưởng thật à? Ta đùa đó.” #Làm sao để trói chặt vị sư muội lang bạt nghèo rớt mồng tơi, ngoài sắc đẹp ra chẳng còn gì? Tất nhiên là tìm cách khiến nàng ấy mắc nợ. #Làm sao để lại gần vị y tiên luôn làm mặt lạnh kia? Tất nhiên là tìm cách mắc nợ đối phương thật nhiều. 1v1, kết cục HE, phong cách hài hước, song phương thầm mến, Trường thiên sử thi (ý chỉ kéo dài 600 năm). Câu chuyện giữa hai vị trưởng bối niên kỷ cao ngất của tông môn. Tỷ tỷ y tiên cô độc x Việt mỹ nhân giao tế đỉnh cao.
Thiên Kim Thật Chỉ Muốn Tu Tiên
Thiên Kim Thật Chỉ Muốn Tu Tiên
Sư Thanh Thiển, tên thật là Hoắc Thanh Thiển, nguyên là nữ nhi độc nhất của thế gia tu tiên ngoại môn đệ nhất – Hoắc gia. Thanh lãnh, cao quý, thân mang tiên thể, trăm ngày đã Trúc Cơ, ngày hôm sau kết đan, thiên tư xuất chúng, được xưng tụng là kỳ tài tu tiên ngàn năm có một. Dẫu sau này bị phát hiện nàng là tiểu thư giả, đã thay thế vị trí của A Linh – thiên kim thật của Hoắc gia, cũng chẳng ai dám buông một lời chỉ trích. Trái lại, chính A Linh – vị thiên kim thật được tìm về ấy, lại bị người đời coi rẻ: tư chất ngu độn, đầu óc chậm chạp, tâm cơ lợi hại, độc ác vô lường. Người người đều bảo nàng không xứng làm đại tiểu thư Hoắc gia. Bên cạnh Sư Thanh Thiển, như ánh trăng cao cao trên trời, A Linh chẳng khác gì một ngọn cỏ dại nên bị giẫm nát dưới bùn nhơ. Vì vậy, nàng âm thầm học tà thuật Hợp Hoan, dốc hết thủ đoạn mê hoặc Hoắc Thanh Thiển, thậm chí phải dùng thuốc mới có thể song tu cùng Sư Thanh Thiển luôn thanh lãnh tự giữ. Thế nhưng, sau đó nàng mới phát hiện bản thân hoàn toàn không chịu nổi tiên lực của Thanh Thiển, thống khổ đến nỗi nổ thể mà chết. Trước khi nhắm mắt, A Linh tràn đầy hối hận: Đau quá… nàng thề không dám nữa. Mở mắt ra lần nữa, A Linh phát hiện bản thân đã trùng sinh trở về năm Trúc Cơ đầu tiên. Đời này, nàng thề sẽ không dám toan tính Sư Thanh Thiển, càng không dám có chút mưu đồ nào. Nàng tránh xa Sư Thanh Thiển, ngoan ngoãn tu luyện cần cù, tuyệt đối không dám gặp lại nàng ấy. Nào ngờ, trong một ngày mưa lớn, nàng lại bị Sư Thanh Thiển chặn đường. Người nọ thân vận bạch y, tay cầm một chiếc ô trắng, đứng trước mặt nàng, như vầng trăng trên cao, luôn giữ vẻ lãnh đạm thoát tục, thế mà lúc này trong ánh mắt lại lộ ra một tia hoang mang. “Nàng đang tránh ta sao?”
Phạm Thượng
Phạm Thượng
Tác giả:
Phó Thanh Vi, tốt nghiệp trường Đại học C, vì tình hình việc làm quá căng thẳng, giữa đi làm và đi học đã chọn… đi cúng. Cô leo lên núi Bồng Lai, bái Mục Nhược Thủy – người nổi danh nhất trong giới Huyền môn – làm sư phụ. Người phụ nữ tóc đen áo đỏ, dáng người cao ráo, giày gấm ngọc đeo lấp lánh, khoác hạc bào thêu nhật nguyệt tinh tú, lúc im lặng trông đúng chất thần tiên đạo cốt. Ban ngày sư phụ truyền đạo vô tư vô vị, ban đêm lại lén trèo lên giường đệ tử. “Thưa sư tôn, người có phải thích con gái không?” “Không thích.” Mỗi sáng Phó Thanh Vi soi gương, cổ chi chít vết đỏ. Cô kéo cổ áo xuống, chỉ vào vết hồng trên xương quai xanh, nói với Mục Nhược Thủy: “Sư tôn, chỗ này chắc không phải muỗi cắn đâu nhỉ?” Người kia áo xanh nửa cởi, đai lưng chưa buộc, lười biếng tựa cột hiên sau đạo quán, mắt ngái ngủ hé mở một chút: “Có khi đấy.” Hè qua thu đến, trong đạo quán không tìm nổi một con muỗi, mà dấu vết trên người Phó Thanh Vi thì càng ngày càng nhiều, lan khắp cơ thể. Mục Nhược Thủy nhướn mày: “Không chừng, là toàn thân ngươi đều bị muỗi cắn đấy?” Phó Thanh Vi: “……” Tối qua lúc cô ấy nắm lấy mắt cá chân cô, đè cô xuống hôn tới tấp thì đâu có nói vậy! Phó Thanh Vi thề sẽ khiến người phụ nữ miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo này phải thừa nhận tình cảm. Thế là mỗi đêm cô đóng chặt cửa sổ, Mục quán chủ đứng ngoài bó tay, có mọc cánh cũng chui không vào. Phía sau núi có một suối nước nóng, hơi nước lượn lờ, Mục Nhược Thủy thích nhất là ngâm mình trong đấy. Một ngày nọ, cô đang tựa thành suối nhắm mắt nghỉ ngơi, bỗng nghe tiếng nước rào rào. Đệ tử vượt qua cấm chế của cô, mặc mỗi lớp đơn y xuống nước, lúc ngoi lên thì áo mỏng ướt đẫm, dính sát vào người, mỏng như tơ lụa, thân hình uốn lượn, đường cong mê hoặc, đứng tắm ngay đối diện cô. Mục Nhược Thủy khẽ nhắm mắt lại. Phó Thanh Vi liên tiếp ba ngày đều xuống suối. Đến ngày thứ ba, vừa xuống nước, Mục Nhược Thủy đã đợi sẵn tại chỗ, cơ thể ấm nóng áp sát lại, ôm chặt cô vào lòng, hơi thở dồn dập, khóe mắt hoe đỏ. “Sư phụ vừa nhớ ra… còn một pháp môn chưa dạy ngươi.” “Pháp môn gì ạ?” Người kia không nhịn được nữa mà hôn lên môi cô. “... Song tu với ta.” CP: Mưu mô đen tối & Thần tiên đạo cốt, kết HE Mục Nhược Thủy × Phó Thanh Vi Bối cảnh hiện đại pha yếu tố kỳ ảo, thần quái – một chút thử nghiệm mới. Thiết lập riêng rất nhiều, xin đừng đối chiếu thực tế.
Tuyển Tập: Đoạt Vợ
Tuyển Tập: Đoạt Vợ
Tác giả:
Sắc Văn Toàn Tập, Khẩu Vị Nặng. Tham niệm sắc dục đều là bản năng thiên sinh của mỗi con người. Hà cớ gì là chối bỏ mà không phải là mưu cầu? Nàng là của ta, quãng đời sau này ta sẽ luôn bên cạnh nàng chiếu cố nàng! Đừng trách ta đã cướp đoạt, hạnh phúc không có chân, nó sẽ không tự tìm đến chúng ta! Mỗi thế giới một chuyện tình... Yêu có hận có. Quan trọng nhất chính là tình yêu nữ x nữ. Sắc - Sạch - Sủng lâu lâu sẽ xen kẽ ngược thân ngược tâm, nhưng đảm bảo hoàn toàn là song khiết. Là tiểu thuyết giả tưởng, xin đừng quá mức soi mói...
Sau Khi Giả Chết, Sư Tôn Vô Tình Đạo Hối Hận Rồi
Sau Khi Giả Chết, Sư Tôn Vô Tình Đạo Hối Hận Rồi
Tô Linh Khanh vốn là một cô nương phàm tục cô độc. Do nàng sinh ra mang sát thể, bị cho là điềm gở, song thân mất sớm, thôn dân xa lánh. May thay nàng gặp được sư tôn – Lăng Vân Nguyệt, người được xưng tụng là chính đạo đệ nhất nhân, Lăng Tiêu Tiên Tử – thu nhận, đưa nàng về Thiên Diễn Tông. Sư tôn đối đãi với nàng vô cùng tốt, mọi điều đều chu đáo. Ngày qua tháng lại, Tô Linh Khanh đắm chìm trong sự ôn nhu của sư tôn. Dẫu đã từng được cảnh báo, nàng vẫn không thể kiềm lòng, trầm luân trong đoạn tình cảm không nên có ấy, yêu nàng ấy sâu đậm. Tô Linh Khanh vì tình khổ sở, tương tư suốt nhiều năm, rốt cuộc chọn ngày sinh thần của mình để can đảm bày tỏ tâm ý, nhưng điều nàng nhận lại lại là một kiếm xuyên tim. Mũi kiếm sắc bén đâm thẳng vào ngực, Tô Linh Khanh ngẩng đầu, ánh mắt không oán không hận, chỉ đầy rẫy nghi hoặc. Ánh mắt của Lăng Vân Nguyệt lạnh nhạt, không còn chút ôn nhu như xưa, lãnh đạm nói ra nguyên do. Thì ra, nàng vẫn luôn tu luyện Vô Tình Đạo. Con đường này muốn đại thành, trước tiên nàng phải có một người thật lòng yêu mình, rồi tự tay giết người ấy. Biết được chân tướng, lòng Tô Linh Khanh chỉ còn lạnh lẽo. Ôn nhu của sư tôn là giả, thâm tình thỉnh thoảng lộ ra cũng là giả. Sư tôn từng cứu nàng giữa nước lửa, nay làm vậy, cũng coi như trả hết ân nghĩa năm xưa. Từ nay về sau, ân đoạn nghĩa tuyệt. ...... Thế nhân chỉ biết sát thể sinh ra là điềm xấu, lại chẳng hay người mang sát thể đều có hai sinh mệnh. Tô Linh Khanh chưa chết. Sau khi bị trường kiếm xuyên tim, thân thể nàng hóa thành tro bụi trước mặt Lăng Vân Nguyệt, nhưng lại tụ hình trở lại bên bờ sông Lạc Thủy. Một lần nữa sống lại, nàng rời xa tất thảy dĩ vãng, ẩn thân vào thâm sơn, chuyên tâm tu hành. Trăm năm sau, đạo pháp đại thành. Tái nhập thế gian, nàng vốn tưởng rằng Vô Tình Đạo của Lăng Vân Nguyệt đã viên mãn, nàng ấy ắt đã phi thăng tiên giới, nào ngờ lại nghe được tin tức: Lăng Tiêu Tiên Tử sa vào ma đạo. Năm xưa một kiếm xuyên tim, tình ý của Tô Linh Khanh với nàng ấy đã chẳng còn bao nhiêu, nàng cũng chẳng còn lòng dò hỏi chuyện năm xưa là thế nào. Đêm ấy, một bóng hình yểu điệu đột nhiên xông vào khách điếm nơi nàng tạm trú, không cho nàng kịp mở miệng, liền ép nàng xuống giường. Bên tai vang lên thanh âm quen thuộc đến tận xương tủy: “Linh Khanh, sư tôn hối hận rồi...” (Chú thích: Những điều Linh Khanh nhìn thấy không phải toàn bộ sự thật, chân tướng sẽ dần hé lộ trong truyện.)
Xương Trắng Làm Chứng, Đèn Hồn Dẫn Đường
Xương Trắng Làm Chứng, Đèn Hồn Dẫn Đường
【Có ly kỳ, có tâm linh, va chạm giữa khoa học và huyền học, đan xen giữa lý trí và cảm xúc. Không giỏi viết giới thiệu? Kệ đi, vô đọc đi đã! Nhưng nếu bạn muốn đọc giới thiệu, cũng có luôn! Đây, văn án đầy đủ đây! Có cả văn án cốt truyện lẫn cảm xúc!】 Văn án cốt truyện: Tại thành phố Hoàn Hải – thủ phủ tội ác, khi tất cả đều trượt dài trong bóng tối, vẫn luôn có người sống ngẩng đầu về phía ánh sáng. Xương trắng làm chứng, đèn hồn dẫn đường, niềm tin là lưỡi dao – để khoa học và huyền học va chạm, để lý trí và cảm xúc giao thoa, cùng nhau dựng nên một vở kịch về nhân tính gay cấn và cảm động. Văn án cảm xúc: Mao Húc Hi vì công việc nên chuyển đến Hoàn Hải. Nhưng ai mà ngờ được chủ nhà của cô lại là người bạn gái cũ từng đá cô không thương tiếc! Cô xách vali đứng trước cửa, nhìn gương mặt yêu nghiệt của Tiêu Uẩn Ngôn, suýt chút nữa niệm luôn chú trừ tà chín chữ. Lúc đang định tát cho Tiêu Uẩn Ngôn một phát thì số dư trong tài khoản ngân hàng đã kịp thời ngăn cô lại. Cô đành đen mặt xách hành lý dọn vào. Cô Mao Húc Hi học đạo Mão Sơn, từ nhỏ đã bị người khác cười nhạo vì thứ mình tu luyện. Cô có thể không quan tâm những lời chế giễu đó, nhưng tổn thương mà Tiêu Uẩn Ngôn gây ra là thứ cô không thể bỏ qua. Hồi đại học, Tiêu Uẩn Ngôn là nhân vật xuất sắc toàn diện, gia cảnh tốt, tài năng nổi bật, là “hot girl” trong mắt mọi người. Thế nhưng, người như thế lại đi tỏ tình với một kẻ bị cô lập như cô. Lúc đó đúng là đầu óc bị ma xui quỷ khiến, cô thích Tiêu Uẩn Ngôn đến mức không thể thoát ra. Ai ngờ bản thân chỉ là thế thân. Khi “bạch nguyệt quang” của cô ta về nước, cô ta liền không do dự đá luôn Mao Húc Hi, biến cô thành trò cười của mọi người. Lúc chia tay, Tiêu Uẩn Ngôn nói: “Xin lỗi, nhưng cô thật sự rất giống cô ấy.” Ha! Mao Húc Hi cười lạnh: Không nguyền rủa cô là vì tôi còn có đạo đức nghề nghiệp đấy! Vừa dọn hành lý vào nhà, Mao Húc Hi lôi ra một món đồ tặng cho Tiêu Uẩn Ngôn. Tiêu Uẩn Ngôn: “Đây là gì?” Mao Húc Hi: “Cỏ nhân thế thân.” Tiêu Uẩn Ngôn: “…” Mao Húc Hi: “Món cô thích nhất mà.” Về sau, Mao Húc Hi cắm đầu làm việc, nhưng Tiêu Uẩn Ngôn cứ như cố tình phá rối, lo cho cô từng li từng tí, chăm sóc lúc bệnh, gọi là có mặt, không hề oán than, khiến Mao Húc Hi rối bời. “Gì đây, bạch nguyệt quang của cô lại đi nước ngoài rồi, nên cần một thế thân để sưởi ấm à?” Mao Húc Hi vùng ra khỏi vòng tay Tiêu Uẩn Ngôn, lườm cô ta một cái. “Thật ra hồi đó tôi chưa từng ở bên cô ấy.” “Ồ, tôi không quan tâm.” “Vậy tôi có thể có cơ hội theo đuổi lại cô không?” Mao Húc Hi im lặng một lúc, lấy ra một lá bùa từ trong túi, lạnh lùng nói: “Tôi nghi cô bị vong ám rồi, phải làm phép, lấy hai mươi ngàn không quá đáng chứ?” Tiêu Uẩn Ngôn: “…” ** Tiêu Uẩn Ngôn là nữ pháp y trẻ tuổi, tài năng xuất chúng. Ngoài mặt thì lạnh lùng kiệm lời, nhưng Mao Húc Hi mới là người biết rõ cô ta là một kẻ tệ bạc, luôn làm ra những chuyện không thể kể rõ với cô – kiểu tệ bạc cực kỳ luôn. Tiêu Uẩn Ngôn từng nghĩ mình là kẻ xấu, có thể không chút cắn rứt dùng Mao Húc Hi làm thế thân cho người khác. Cho đến khi Mao Húc Hi đột nhiên biến mất khỏi thế giới của cô, cô mới nhận ra như có một khoảng trống to lớn trong tim, không gì có thể lấp đầy. Cho đến khi cô nghĩ mọi cách để Mao Húc Hi dọn về sống cùng mình, khoảng trống ấy mới dần được bù đắp – bằng máu thịt sinh sôi – chỉ có Mao Húc Hi mới lấp đầy được. Tiêu Uẩn Ngôn: “Mèo con, em phải chịu trách nhiệm với tôi đó.” Tiêu Uẩn Ngôn kéo chăn che trước ngực, trong mắt đầy ý cười đắc ý. Mao Húc Hi hối hận chết mất! Tối qua sao lại đi uống rượu với Tiêu Uẩn Ngôn cơ chứ! Mao Húc Hi: “Tối qua tôi bị ma nhập.” Tiêu Uẩn Ngôn: “…” Mao Húc Hi: “Nên không tính.” Tiêu Uẩn Ngôn: “…” Sẽ có một lần… em phải tính đấy.
Không Thèm Sinh Tiểu Nấm Cùng Chị Đâu!
Không Thèm Sinh Tiểu Nấm Cùng Chị Đâu!
Tác giả:
Hoa tâm đa tình tiểu thư thụ × Âm lãnh ẩm ướt – nấm ái tình cuồng công Tống Đài có một người vợ đã chết trong tai nạn xe. Mọi chuyện xảy ra đột ngột. Nhưng Tống Đài lại không thấy quá đau buồn. Ba năm trước, cô và vợ quen nhau qua mai mối, vì áp lực gia đình. Người vợ xinh đẹp dịu dàng, nấu ăn giỏi, thường khiến căn nhà trở nên ấm áp. Cuộc sống sau hôn nhân của hai người bình bình như nước, bề ngoài có vẻ êm ấm hòa hợp. Nhưng Tống Đài vốn không thích kiểu vợ nhạt nhẽo, vô vị như thế; cô càng chán ghét tính kiểm soát và chiếm hữu quá mức của vợ ở một số thời điểm. Vợ chết rồi, cô lại thở phào, mừng thầm vì mình trở lại cuộc sống độc thân tự do. Mừng hơn nữa là không phải thực hiện “nghĩa vụ hôn nhân” – hằng ngày chịu đựng nhu cầu thể xác quá mạnh của vợ. Một tuần sau ngày vợ chết, có một cô gái xinh đẹp, hoạt bát theo đuổi cô, rủ đi xem phim. Tống Đài vui vẻ đồng ý. Trong rạp chiếu phim tối mờ, cô gái mắt long lanh, ngại ngùng nói muốn hôn cô. Tống Đài chấp nhận nụ hôn đó, và ôm tâm thái “chơi cho vui” xác nhận quan hệ với cô ta. Nhưng rất nhanh cô nhận ra điều bất thường: Cô gái này có nhiều điểm cực kỳ giống người vợ đã chết — Da dẻ lạnh ẩm, mỗi khi đêm xuống lại có sợi nấm trắng tinh, ướt át chui ra từ dưới da; Dưới lớp vỏ ngoài khác biệt là cùng một ánh mắt âm lãnh, tham lam, khao khát muốn nuốt chửng cô. … Cô lập tức chạy trốn, chia tay với cô gái. Nhưng ngay sau đó lại phát hiện một sự thật đáng sợ hơn: người vợ đã chết của cô vốn không phải là con người – và vẫn đang quấn lấy cô, âm hồn bất tán. Người đẹp lạnh lùng tóc dài lướt qua cô trên đường. Cô hàng xóm nhút nhát mới chuyển đến hay nhờ vả cô. Thậm chí cả chú chó dưới nhà vẫy đuôi với cô. Đều là vợ cô! Vợ cô, bất chấp tất cả, dù phải đổi hình đổi dạng, thậm chí đổi cả loài, cũng phải quay lại bên cô. Mang theo thứ tình yêu um tùm như sợi nấm lan rộng, tìm cách quấn chặt cô, siết lại, kéo cô cùng chìm xuống tình yêu ngột ngạt đó. Tống Đài: “…” Biến! Ra! Mà trong quá trình này, cô không hề nhận ra mình đã dần dần bị biến đổi, đầu óc mơ hồ, không phân biệt được ảo tưởng và thực tại. Càng không nhận ra, vợ cô từ lâu đã gieo bào tử vào cơ thể cô. # Chị có thể mang mọi dáng vẻ em thích, vậy nên xin hãy yêu chị. Xin hãy yêu chị. Xin hãy yêu chị. Xin hãy yêu chị. x n lần Cô thụ nghĩ mình “bắt cá” với nhiều người, thực tế tất cả đều là “công” ấy.
Cô Gái Xinh Đẹp Nhặt Về Nhà Cứ Luôn Phát Ra Âm Thanh
Cô Gái Xinh Đẹp Nhặt Về Nhà Cứ Luôn Phát Ra Âm Thanh
Lâm Thu Y từ nhỏ đã hiền lành, sống đúng mực, tin rằng chỉ cần chăm chỉ học hành, nghiêm túc làm việc, kết hôn sinh con, thì sẽ có một cuộc đời hạnh phúc. Cho đến một đêm mưa to, cô nhặt được một cô gái rất xinh đẹp dưới lầu nhà mình. Cô ấy bị mưa làm ướt đẫm toàn thân, nhưng trên mặt không chỉ có nước mưa, mà còn lẫn cả vết nước mắt. Đôi mắt ướt át mà trong veo, cô ấy nhẹ giọng cầu xin: "Chị có thể đưa em về nhà không?" Lâm Thu Y nghi ngờ cô ấy là tội phạm bị truy nã rất biết diễn kịch, nghi ngờ là kẻ biến thái đang tìm con mồi để tra tấn giết chóc. Vậy mà Lâm Thu Y vẫn đưa cô ấy về nhà. Cô ấy không giết cô, cũng không có cảnh sát nào tìm đến. Chỉ là—cô gái ấy cứ thích sáp lại gần cô, thì thầm bên tai: "Chị ơi, mình hôn nhau thêm một lần nữa được không?" Cô ấy nói mình là một con hồ ly nhỏ, tên là Phù Phù, và Lâm Thu Y hoàn toàn không nghi ngờ gì điều đó. Ngay khi Lâm Thu Y đã hoàn toàn quen với việc trong nhà có một cô gái lai lịch không rõ ràng thì một ngày nọ, cô bất ngờ thấy Phù Phù xuất hiện ở công ty — Lại còn được giới thiệu là sếp mới, họ Đoạn, tên Niệm. Cô mặc bộ vest đen cổ điển, lúc tự giới thiệu thì chẳng khác gì một con sư tử cái có thể xé xác người ta bất cứ lúc nào. "Thư ký Lâm." Đoạn tổng gọi cô vào văn phòng, đóng cửa lại, rồi lại cười như một con hồ ly nhỏ: "Chị ơi, là Phù Phù nè~" #Chị gái hiền lành × Em gái hồ ly nhỏ #Là hồ ly thật đấy, nhưng kiếp này không biến thành hồ ly, luôn ở dạng người.
Làm Trùm Giao Tiếp Trong Game Vô Hạn
Làm Trùm Giao Tiếp Trong Game Vô Hạn
Hạ Tri Ý chỉ mới mở cửa phòng một cái đã bị tống thẳng đến thế giới khác. Ở đây không chỉ có mình cô, mà còn có người khác — thậm chí là tình cũ vừa mới chia tay của cô — Cảnh Như Ngọc. Sau đó, một giọng nói bí ẩn vang lên bên tai mọi người: 【Bạn có đang hối hận vì lựa chọn của mình không?】 【Bạn có cảm thấy đau khổ vì không thể điều khiển cơ thể mình?】 【Bạn đã từng thấy cái chết, và vì đời người quá ngắn mà cảm thấy không cam lòng?】 【Không sao cả, không sao cả. Đây là "Thế giới mới", là nơi khởi đầu cho một cuộc đời mới mà các bạn tìm kiếm! Nó đang chờ các bạn ở ngay phía trước!】 【Những kẻ may mắn được chọn à, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, sống sót đến cuối cùng, các bạn sẽ có thể đón lấy cuộc sống mới thuộc về mình!】 Cuối cùng còn bổ sung thêm hai câu: 【Đừng chết nhé, chết rồi là hết cơ hội luôn đó.】 【Quý trọng mạng sống, trách nhiệm của mỗi người. Chúc các bạn đi đến cuối cùng, hihi~】 Mọi người đều kinh hoảng tột độ, chỉ riêng Hạ Tri Ý lại vô cùng khác biệt. “Cái giọng này…” Cô quay sang nhìn Cảnh Như Ngọc, bình luận một cách khách quan: “Nghe xỏ xiên cà khịa dễ sợ luôn á.” Cảnh Như Ngọc: “???” Trọng điểm của cô là cái này á??? Sau đó, mọi chuyện dần diễn ra, Hạ Tri Ý mới nhận ra cái gọi là “Thế giới mới” này không chỉ biết cà khịa mà còn là một trò chơi tử thần đánh cược bằng mạng sống. Đối mặt với yêu ma quỷ quái trong các phó bản, để sống sót, cô quyết định ngừng làm người luôn cho rồi! Về sau, cô phát hiện ra Cảnh Như Ngọc có một bí mật. Một bí mật không ai biết, cũng không thể mở miệng nói ra. [Hướng dẫn sử dụng truyện] ○ Hài nhảm | Nuôi nhóc | Vô hạn lưu không quá kinh dị ○ Thiết lập bịa nhiều như núi | Logic phục vụ cốt truyện

BXH TUẦN