Không CP

Danh Sách Truyện

Hoa Tơ Liễu Mềm Yếu
Hoa Tơ Liễu Mềm Yếu
Tác giả:
Tại buổi lễ trưởng thành tôi tổ chức cho con gái mình. Một nữ phục vụ "không cẩn thận" ngã nhào vào chiếc bánh kem. Tháp bánh cao ba mét đổ rầm xuống đất. Cả hiện trường rối tung lên, con bé giận đến đỏ cả mắt. Thế nhưng đúng lúc tôi bước về phía nữ phục vụ kia, trước mắt lại bất ngờ hiện lên một dòng chữ bay lơ lửng: 【Tới rồi tới rồi, mụ mẹ độc ác chuẩn bị bắt nạt con ruột của mình đây.】 Tôi sững người, thì một dòng chữ nữa lại xuất hiện: 【May mà có nam chính, anh ấy sẽ ra tay cứu mỹ nhân.】 Ngay giây tiếp theo—— Vị hôn phu của con gái tôi vội vã tách đám đông, lao nhanh về phía tôi.
Thanh Kiếm Ngông Cuồng Của Tôi
Thanh Kiếm Ngông Cuồng Của Tôi
Tác giả:
Vì tôi là học sinh chuyên năng khiếu, nên thanh mai trúc mã khinh thường tôi. "Các cậu học sinh năng khiếu thì nhàn nhã thật, điểm thấp cũng vào được trường tốt." "Tôi vẫn khâm phục Chúc Ngâm hơn, cô ấy có thể dựa vào thực lực để vào Thanh Hoa." Chúc Ngâm là hoa khôi gần đây đang theo đuổi cậu ấy. Tôi không phản bác gì cả. Trong buổi lễ tuyên thệ, bầu trời bỗng nứt toác. Vô số yêu ma từ trong khe nứt rơi xuống. Chúc Ngâm đang phát biểu trên sân khấu hoảng loạn luống cuống. Tôi xách kiếm bước lên, vỗ nhẹ lên vai cô ấy. "Được rồi, để tôi." "Học sinh chuyên năng khiếu tu tiên bọn tôi, cũng chỉ có lúc này là phát huy được chút tác dụng thôi."
Tôi Nạp 100 Nghìn Vào Thẻ Cơm, Cô Sinh Viên Nghèo Liền Tức Phát Điên!
Tôi Nạp 100 Nghìn Vào Thẻ Cơm, Cô Sinh Viên Nghèo Liền Tức Phát Điên!
Tác giả:
Để tránh sau khi nhập học tôi lại hà khắc với bản thân, mẹ tôi nạp một lần mười vạn vào thẻ cơm cho tôi. Thế nhưng nhìn tôi mang hoa quả và đồ ăn vặt cho bạn cùng phòng, cô sinh viên nghèo đột nhiên tỏ vẻ không vui. “Cô tiêu xài phung phí thế này, vừa nhìn đã biết không phải người biết sống, mẹ tôi ghét nhất loại người như cô.” Tôi thấy có chút khó hiểu, bèn lấy bảng ghi chi tiêu thẻ cơm ra cho cô ta xem, “Mấy thứ hoa quả với đồ ăn vặt này cũng không đắt, hơn nữa tiền là của tôi, tôi có quyền tự do chi tiêu.” Không ngờ cô sinh viên nghèo đột nhiên bùng nổ, chỉ vào hóa đơn bữa tối bảy mươi ba tệ của tôi mà hét lên: “Một sinh viên ăn bữa đắt thế này, cô không sợ tổn thọ à!” “Bây giờ cô tiêu thêm một xu, sau này anh trai tôi cưới cô sẽ phải làm thêm một việc.” “Như cô – tượng Phật lớn thế này – nhà tôi nuôi không nổi đâu!” Bị cô ta làm cho nổi cả da gà, tôi lập tức tìm đến giáo vụ xin đổi phòng ký túc. Không ngờ cô ta lại ôm hận với tôi, chưa bao lâu đã dẫn cả nhà đến cưỡng ép bắt cóc tôi, kéo về thôn núi để gả cho anh trai cô ta. Còn tôi trong những trận bạo hành ngày đêm của anh trai cô ta, đã bị đánh chết ngay trong chuồng lợn. Đến khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại đúng ngày Từ Kiều Kiều mắng tôi tiêu xài hoang phí.
Chị Nuôi Cắt Xén Sinh Hoạt Phí Của Tôi
Chị Nuôi Cắt Xén Sinh Hoạt Phí Của Tôi
Tác giả:
Tôi giành giải nhất cuộc thi, chị gái nuôi không cam lòng, tối hôm đó liền lấy luôn thẻ lương của ba tôi. Cô ta đắc ý khoe khoang: “Dù học giỏi cỡ nào thì sao chứ, Trần Hy, tiền sinh hoạt của mày chẳng phải vẫn do tao quyết định à.” Vậy hả? Hôm sau, tôi quỳ gối trên bục nhận giải, nước mắt nước mũi tèm lem: “Học sinh lớp 12-7, bạn Lâm Hoa Lôi, tôi đồng ý gọi bạn là mẹ. Mẹ ơi, con biết thẻ lương của ba đang ở chỗ mẹ, xin mẹ cho con tiền sinh hoạt, con đói lắm rồi.” Rồi tôi giả vờ nhục nhã quay mặt đi chỗ khác. Cả trường náo loạn. Ngay hôm đó, tin tức bê bối giữa cô ta và ba tôi lan truyền như bom nổ khắp thành phố. Còn tôi thì lập tức được nhà trường bảo vệ đặc biệt.
Thiếu Gia Thật Và Thiếu Gia Giả, Hai Người Đừng Đánh Nhau Nữa!
Thiếu Gia Thật Và Thiếu Gia Giả, Hai Người Đừng Đánh Nhau Nữa!
Tác giả:
Đứa trẻ mà tôi nuôi lớn mới là thiếu gia thật của nhà họ Tạ. Lúc nhà họ Tạ đến đón người, tiện thể cũng gửi luôn “thiếu gia giả” qua. Cậu thiếu niên ấy kiêu ngạo, nổi loạn, cực kỳ khó chiều. Nuôi lại trẻ con thôi mà, tôi có kinh nghiệm rồi. Sau này cậu ấy ngoan hơn nhiều, hay bám lấy tôi, nói: “Em thích anh trai lắm.” Đêm giao thừa năm đó, hai chúng tôi xách đống pháo hoa còn chưa đốt hết đi lên lầu. Thiếu gia thật đang ngồi thụp trước cửa. “Anh… em không vào nhà được.” Cậu lảo đảo đứng dậy. Khi nở nụ cười, đôi mắt lại đỏ hoe ươn ướt: “Em đến trễ rồi… bữa cơm đoàn viên chắc ăn xong hết rồi đúng không?”
Tuế Tuế Bình An
Tuế Tuế Bình An
Tác giả:
Tôi là "đồ giả" bị cả vạn người ghét bỏ. Ngày tôi bước lên sân thượng, tôi nhìn thấy một loạt bình luận hiện ra trong không trung: 【Cưng ơi đừng nhảy! Cậu chưa bao giờ là “đứa con giả” cả! Cậu là tiểu thư thật bị bắt cóc từ nhỏ đấy!】 【Cái gia đình nữ chính trời đánh kia, để an ủi Thẩm phu nhân vì mất con ruột, vậy mà lại mang con gái người ta về làm con mình.】 【Mang về thì thôi đi, lại còn chẳng đối xử tử tế... Cưng đừng nhảy mà, người thân ruột thịt của cậu đang phát điên lên để tìm cậu đấy.】 【Còn 30 giây nữa anh trai cậu sẽ tới nơi, làm ơn cố gắng thêm chút nữa thôi.】 ... Tôi khựng lại, đầu óc trống rỗng. Còn chưa kịp rút chân về từ rìa lan can thì đã bị ai đó ôm chặt lấy từ phía sau, cả hai cùng ngã lăn xuống đất. Một giọt nước mắt nóng hổi rơi lên trán tôi, giọng nói nghẹn ngào run rẩy vang lên: "Đừng sợ, Bảo Bảo, anh trai tới rồi đây."
Chị Gái Uy Vũ
Chị Gái Uy Vũ
Ngày đầu tiên đi dạy ở Trường Trung học Nhạc Thành, mấy đồng nghiệp đều bảo lớp tôi sắp nhận có một đứa siêu quậy. Đánh nhau, hút thuốc, nhậu nhẹt, nhuộm tóc. Tập hợp cả một nhóm đàn em. Chuyên đi bắt nạt mấy đứa hiền lành. Tôi lo lắng muốn chết, vì đứa em trai ruột tôi – bảy năm rồi chưa gặp – cũng đang học ở trường này. Nó chính là kiểu học sinh hiền lành mà họ nhắc tới. Nho nhã, thư sinh, lễ phép, mọt sách. Bị bắt nạt thì chỉ biết lẽo đẽo theo sau tôi khóc lóc gọi “chị ơi”, không biết có bị ăn hiếp không nữa. Thầy cô bên cạnh bỗng nói: “Giáo viên dạy Toán trước cô bị Trần Vấn Dã chọc tức đến nghỉ luôn chưa được một tuần, mong cô trụ nổi nhé.” Tôi sững lại: “Thầy nói đứa quậy đó tên gì cơ?”
Lộc Xán
Lộc Xán
Trước kỳ thi đại học một tháng, mẹ gọi cho tôi, vừa khóc vừa nói em trai tôi đánh mù một bên mắt của bạn học. Nhà không có tiền bồi thường. Bà bảo tôi về nhà, cưới người đàn ông mà bà đã nhắm sẵn. Tiền sính lễ sẽ dùng để đền bù. Bà nói bà sinh ra và nuôi lớn tôi, tôi nên báo đáp lần này, coi như trả hết nợ. Tôi mơ hồ hỏi: “Vì sao con phải báo đáp mẹ?” “Nếu không muốn sinh con, thì lúc đó đừng có lên giường với ba con chứ.”
Tạm Biệt Cổ Tích
Tạm Biệt Cổ Tích
Trong trận động đất, em trai và thanh mai trúc mã đều bỏ rơi tôi, chọn cứu Thiên Kim thật trước. Chân phải của tôi vì thế bị đè gãy xương. Sau khi được đưa ra khỏi đống đổ nát, tôi nghe thấy Trúc Mã đang lạnh nhạt ra lệnh cho em trai: “Anh định hủy hôn với cô ấy, cần tránh điều tiếng. Cô ấy là chị ruột em, em đi chăm sóc cô ấy đi.” “Chị cái con khỉ!” – em trai miễn cưỡng đáp. “Chị ruột của em cũng tìm được rồi, con nhỏ người ngoài đó, còn mặt mũi nào mà bám trụ ở nhà em không chịu đi chứ?” Nói xong, hai người bất giác quay đầu lại. Chạm phải ánh mắt tôi, cả hai đều lộ vẻ ngượng ngùng không nói nên lời.
Trương Phùng Di Đại Tiểu Thư
Trương Phùng Di Đại Tiểu Thư
Trời lạnh, tôi lén lục thùng quần áo từ thiện của trường. Không may lại bị cô tiểu thư giàu nhất lớp bắt gặp. Trong lúc tôi đang xấu hổ, tự ti, cô ấy lại đưa cho tôi một túi màu đen. “Nhà nhiều quá, không dùng kịp thì sẽ hết hạn.” Tôi cúi gằm mặt. Trong kỳ đèn đỏ, thứ tôi đang lót dưới người chỉ là giấy nhám. Trong túi là băng vệ sinh mới tinh, còn hạn dài. Cũng trong túi đó, là lòng tự trọng mong manh của tôi được cô ấy âm thầm bảo vệ.
Đứng Ngoài Xem Nhân Vật Chính Bày Đủ Trò Tự Tìm Đường Chết
Đứng Ngoài Xem Nhân Vật Chính Bày Đủ Trò Tự Tìm Đường Chết
Tác giả:
Khi Tô Tịnh Dao đổ nước tẩy bồn cầu vào nồi canh gà mà tôi đã hầm xong, tôi nhìn thấy dòng bình luận hiện lên. 「Nhầm nước tẩy với giấm trắng, bé cưng vẫn giữ phong độ ổn định. Nhưng mà cưng ơi, bình thường giấm trắng người ta không để trong nhà vệ sinh đâu nha~」 「Nữ chính phiên bản Kẻ Sản Xuất Chất Cấm × nam chính sống dai như gián, vậy mà không tính là cặp đôi hoàn hảo à?」 「Chỉ mình tôi thấy thương nữ phụ thôi à? Mỗi lần đều cố gắng cứu vãn tình hình, chẳng ai quan tâm, còn bị ghét bỏ. Là ai mà không 'hắc hóa' cho được chứ?」 Thì ra, tôi là nữ phụ ác độc trong một bộ truyện kiểu "đoàn sủng" – nơi cả nhóm đều cưng chiều nữ chính, còn tôi là phản diện ngày càng đen tối đến mức người thần căm phẫn. Trong cốt truyện, tôi lập tức đổ nồi canh đi, dùng nguyên liệu còn lại nấu tạm nồi mì cục bột, cố lấy lòng mọi người, tưởng đâu sẽ giúp nữ chính che giấu lỗi lầm. Đổi lại là một rổ ánh mắt ghét bỏ và trách móc. 「Ai thèm ăn mì cục bột chứ, tôi chỉ muốn ăn canh gà do chính tay Tịnh Dao nấu thôi。」 Tôi giải thích rằng trong nồi canh có nước tẩy bồn cầu do Tô Tịnh Dao bỏ vào, nhưng chẳng ai tin. 「Ai cần cô lo chuyện bao đồng? Đồ Tịnh Dao nấu, dù có bỏ thuốc độc tôi cũng thấy ngon lành。」 Tô Tịnh Dao thì tỏ vẻ oan ức: 「Tôi chỉ bỏ giấm trắng thôi mà, Ninh Ninh, sao cô lại vu khống tôi?」 Sau khi biết được cốt truyện, tôi không đổ canh gà đi nữa. Nếu mấy anh nam chính khẩu vị dị như vậy, chỉ thích ăn mấy món hắc ám do nữ chính nấu, thì tôi – một nữ phụ ác độc – việc gì phải lo chuyện bao đồng chứ?
Ta Ở Hậu Cung Làm Lão Sư Ủy Thác
Ta Ở Hậu Cung Làm Lão Sư Ủy Thác
Tác giả:
Quý phi ban canh tuyệt tử cho ta hôm ấy, ta trước mặt nàng thay sang nam trang. Dung mạo tựa như đúc với bạch nguyệt quang trong lòng nàng. Kể từ hôm đó, nơi hậu cung, ta bắt đầu tiếp nhận những lời ủy thác. Về sau, mỗi khi hoàng đế cùng nữ nhân của y sinh tình, đều sẽ nghe thấy một cái tên giống nhau. Tên của ta.

BXH TUẦN