Trân Châu là đại tiểu thư nhà giàu nhất thành phố, cuộc sống vốn chỉ toàn thanh tao và bận rộn kiểu tiểu thư danh giá.
Ai ngờ, ba cô tái hôn với một người vợ mới, và mang theo một đứa con gái —— cô em kế của cô.
Cô gái đó lúc nào cũng tỏ ra yếu đuối đáng thương, suốt ngày ủ rũ bên cạnh cô khóc lóc, khiến cô vô cùng khó chịu.
Đường đường là đại tiểu thư nhà họ Trân, sao phải chiều theo cô ta? Ghét là chửi thôi!
Không ngờ một ngày nọ tỉnh lại, Trân Châu phát hiện vị hôn phu của mình là nam chính, em kế là trung tâm thế giới, là nữ chính, còn bản thân cô – đại tiểu thư Trân gia – lại chỉ là nữ phụ ác độc trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, còn bị định sẵn kết cục tan cửa nát nhà, chết không toàn thây?
Hệ thống như để ăn mừng việc cô “tỉnh ngộ”, còn tặng kèm một bảng đánh giá "chỉ số hạnh phúc của nữ chính", yêu cầu cô hoàn thành nhiệm vụ để nâng điểm hạnh phúc cho em gái kế.
Trân Châu lạnh lùng cười: “Không cần cái thân phận ác nữ thì được, nhưng tại sao tôi phải vắt óc giúp con nhóc đó vui vẻ? Bộ tôi rảnh lắm hả? Không làm!”
Hệ thống: “Không làm thì ký chủ sẽ chết đấy nha~”
Đúng lúc đó, sét đánh ngoài cửa sổ ầm một cái.
...Được rồi. Trân Châu nghiến răng nghiến lợi đi thúc đẩy tuyến tình cảm giữa em gái kế và nam chính.
Mà khổ nỗi, đâu có dễ. Con nhóc đó gặp chuyện gì cũng chỉ biết chớp đôi mắt nai ngơ ngác đứng sau lưng cô khóc, mà cô lại không thể quá đáng được vì cô ta là nữ chính.
Cay nhất là, cái bảng chỉ số hạnh phúc cứ tụt lên tụt xuống, chán không tả.
Có lần cô dồn hết tâm sức, tặng cho em gái kế đang học vẽ một bộ bút vẽ đính kim cương đắt nhất, chỉ số hạnh phúc tăng vọt, chỉ còn một chút nữa là full.
Nhân lúc còn nóng, cô nói thêm: “Là nam chính nhờ chị đưa cho em đấy.”
Cứ tưởng sắp được giải thoát rồi... Ai ngờ... bao nhiêu điểm tích góp được bỗng rơi về 0??
Trân Châu đập bàn phát điên, mặc xác cái kết cục tồi tệ gì đấy, bà đây không chơi nữa!
Cô phớt lờ tiếng sấm chớp ngoài trời, lập tức rủ bạn thân đi hội quán cưỡi ngựa cao cấp, vừa mới gọi 10 trai đẹp, nhấp được một ngụm trà...
Mở mắt ra lần nữa, thấy chân mình bị còng bởi một sợi xích dài, lần theo sợi xích, đầu bên kia là cổ tay trắng nõn của em gái kế.
Cô gái tội nghiệp nằm bò bên giường, mắt sưng đỏ, nước mắt lưng tròng:
“Chị ơi, em phải làm sao... để ánh mắt chị lúc nào cũng nhìn về phía em đây?”
Miệng thì nói như thế, tay lại siết chặt sợi xích, Trân Châu bị kéo sát lại gần, phải ra sức kiềm chế những phản ứng lạ thường trên người, trong đầu điên cuồng gào lên hỏi hệ thống: “Cái quái gì đang xảy ra vậy?!”
Chỉ nghe hệ thống nhỏ nhẹ yếu ớt đáp: “Thì… qua theo dõi, có vẻ như chỉ số hạnh phúc của nữ chính… là do cô mà thay đổi đấy…”
Trân Châu: “CÁI GÌ??!!”
Hệ thống im lặng vài giây, rồi nói bằng giọng baby nũng nịu:
“Hay là~ ký chủ đồng ý đi~”
Đại tiểu thư kiêu ngạo cao lãnh x Em gái kế bệnh kiều tâm cơ (truyện niên hạ nha)
(Em gái kế bệnh thật sự đó! Bệnh nặng luôn!)
Kết HE ~ dù là thế giới giả tưởng, đậu hũ vẫn thích cái kết êm đẹp
Truyện nghiêng về góc nhìn đôi bên, nhưng chủ yếu là góc nhìn của Trân Châu
Đầu truyện tiểu thư là thụ, nhưng về sau sẽ có "đôi công" một chút xíu nha ~