Đô Thị

Danh Sách Truyện

Hạ Tiểu Thư! Hôm Nay Có Nằm Trên Không?
Hạ Tiểu Thư! Hôm Nay Có Nằm Trên Không?
Tác giả:
Tác giả: Gilivian (Gil) Văn án: Hạ Nhi là một nữ sinh có tính cách trong ngoài bất nhất, ngoại hình đặc biệt xinh đẹp, mong ước duy nhất của cô là có một cuộc sống bình lặng, không muốn bất kì ai chú ý đến cô, làm một mỹ nhân yên tĩnh cửa nhỏ không bước cửa lớn không ra. Khương Tình - Cô gái nổi bật, cá tính, mọi lĩnh vực đều vô cùng hoàn mỹ, được ví như đám mây trên cao, cao đến không thể chạm, một nữ thần cao lãnh khí chất ôn nhuận như ngọc. Dung Lạc - Nữ nhân cường thế lại bá đạo, ngoại hình lãnh diễm tôn quý tựa nữ vương. Tính cách cổ quái, nguy hiểm lại quyến rũ đến chết người. Chuyện tình này sẽ thế nào? Khương Tình ôn nhu lại có một vẻ mặt hoàn toàn khác, lạnh lùng, thích kiểm soát mọi thứ, bá đạo, tính chiếm hữu cao, còn có chút… vô lại. Dung Lạc - Thông minh tuyệt đỉnh, tính cách ngang ngược càn rỡ, xem nữ nhân như trò đùa để mang lại cảm giác kích thích, lãnh đạm đến mức không xem trọng bất kì điều gì cho đến khi cô gái ấy xuất hiện. Tranh giành - Chiếm đoạt - Toan tính Ba cô gái, muôn vàn tính cách đan xen, nhưng một sợi dây ràng buộc họ lại với nhau. * Khương Tình vốn dĩ không hề thẳng. Chỉ là gặp Hạ Nhi mới biết mình cong thôi a ~~~ Mà cong một phát là thành "cường công" luôn. * Dung Lạc tính cách cao ngạo, giỏi nhất là tính toán lòng người, hung tàn bạo ngược nhưng lại chỉ vì một người mà tình nguyện cúi đầu, quỳ gối. Cưng chiều hết mực. * Độc giả đọc cho mình xin tí động lực để tiếp tục viết truyện nhé!! Moahh moahh.
Thanh Kiếm Ngông Cuồng Của Tôi
Thanh Kiếm Ngông Cuồng Của Tôi
Tác giả:
Vì tôi là học sinh chuyên năng khiếu, nên thanh mai trúc mã khinh thường tôi. "Các cậu học sinh năng khiếu thì nhàn nhã thật, điểm thấp cũng vào được trường tốt." "Tôi vẫn khâm phục Chúc Ngâm hơn, cô ấy có thể dựa vào thực lực để vào Thanh Hoa." Chúc Ngâm là hoa khôi gần đây đang theo đuổi cậu ấy. Tôi không phản bác gì cả. Trong buổi lễ tuyên thệ, bầu trời bỗng nứt toác. Vô số yêu ma từ trong khe nứt rơi xuống. Chúc Ngâm đang phát biểu trên sân khấu hoảng loạn luống cuống. Tôi xách kiếm bước lên, vỗ nhẹ lên vai cô ấy. "Được rồi, để tôi." "Học sinh chuyên năng khiếu tu tiên bọn tôi, cũng chỉ có lúc này là phát huy được chút tác dụng thôi."
Tôi Nạp 100 Nghìn Vào Thẻ Cơm, Cô Sinh Viên Nghèo Liền Tức Phát Điên!
Tôi Nạp 100 Nghìn Vào Thẻ Cơm, Cô Sinh Viên Nghèo Liền Tức Phát Điên!
Tác giả:
Để tránh sau khi nhập học tôi lại hà khắc với bản thân, mẹ tôi nạp một lần mười vạn vào thẻ cơm cho tôi. Thế nhưng nhìn tôi mang hoa quả và đồ ăn vặt cho bạn cùng phòng, cô sinh viên nghèo đột nhiên tỏ vẻ không vui. “Cô tiêu xài phung phí thế này, vừa nhìn đã biết không phải người biết sống, mẹ tôi ghét nhất loại người như cô.” Tôi thấy có chút khó hiểu, bèn lấy bảng ghi chi tiêu thẻ cơm ra cho cô ta xem, “Mấy thứ hoa quả với đồ ăn vặt này cũng không đắt, hơn nữa tiền là của tôi, tôi có quyền tự do chi tiêu.” Không ngờ cô sinh viên nghèo đột nhiên bùng nổ, chỉ vào hóa đơn bữa tối bảy mươi ba tệ của tôi mà hét lên: “Một sinh viên ăn bữa đắt thế này, cô không sợ tổn thọ à!” “Bây giờ cô tiêu thêm một xu, sau này anh trai tôi cưới cô sẽ phải làm thêm một việc.” “Như cô – tượng Phật lớn thế này – nhà tôi nuôi không nổi đâu!” Bị cô ta làm cho nổi cả da gà, tôi lập tức tìm đến giáo vụ xin đổi phòng ký túc. Không ngờ cô ta lại ôm hận với tôi, chưa bao lâu đã dẫn cả nhà đến cưỡng ép bắt cóc tôi, kéo về thôn núi để gả cho anh trai cô ta. Còn tôi trong những trận bạo hành ngày đêm của anh trai cô ta, đã bị đánh chết ngay trong chuồng lợn. Đến khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại đúng ngày Từ Kiều Kiều mắng tôi tiêu xài hoang phí.
Chị Nuôi Cắt Xén Sinh Hoạt Phí Của Tôi
Chị Nuôi Cắt Xén Sinh Hoạt Phí Của Tôi
Tác giả:
Tôi giành giải nhất cuộc thi, chị gái nuôi không cam lòng, tối hôm đó liền lấy luôn thẻ lương của ba tôi. Cô ta đắc ý khoe khoang: “Dù học giỏi cỡ nào thì sao chứ, Trần Hy, tiền sinh hoạt của mày chẳng phải vẫn do tao quyết định à.” Vậy hả? Hôm sau, tôi quỳ gối trên bục nhận giải, nước mắt nước mũi tèm lem: “Học sinh lớp 12-7, bạn Lâm Hoa Lôi, tôi đồng ý gọi bạn là mẹ. Mẹ ơi, con biết thẻ lương của ba đang ở chỗ mẹ, xin mẹ cho con tiền sinh hoạt, con đói lắm rồi.” Rồi tôi giả vờ nhục nhã quay mặt đi chỗ khác. Cả trường náo loạn. Ngay hôm đó, tin tức bê bối giữa cô ta và ba tôi lan truyền như bom nổ khắp thành phố. Còn tôi thì lập tức được nhà trường bảo vệ đặc biệt.
Thiếu Gia Thật Và Thiếu Gia Giả, Hai Người Đừng Đánh Nhau Nữa!
Thiếu Gia Thật Và Thiếu Gia Giả, Hai Người Đừng Đánh Nhau Nữa!
Tác giả:
Đứa trẻ mà tôi nuôi lớn mới là thiếu gia thật của nhà họ Tạ. Lúc nhà họ Tạ đến đón người, tiện thể cũng gửi luôn “thiếu gia giả” qua. Cậu thiếu niên ấy kiêu ngạo, nổi loạn, cực kỳ khó chiều. Nuôi lại trẻ con thôi mà, tôi có kinh nghiệm rồi. Sau này cậu ấy ngoan hơn nhiều, hay bám lấy tôi, nói: “Em thích anh trai lắm.” Đêm giao thừa năm đó, hai chúng tôi xách đống pháo hoa còn chưa đốt hết đi lên lầu. Thiếu gia thật đang ngồi thụp trước cửa. “Anh… em không vào nhà được.” Cậu lảo đảo đứng dậy. Khi nở nụ cười, đôi mắt lại đỏ hoe ươn ướt: “Em đến trễ rồi… bữa cơm đoàn viên chắc ăn xong hết rồi đúng không?”
Em Gái Kế Thâm Trầm Theo Dõi Tôi
Em Gái Kế Thâm Trầm Theo Dõi Tôi
Tác giả:
Trân Châu là đại tiểu thư nhà giàu nhất thành phố, cuộc sống vốn chỉ toàn thanh tao và bận rộn kiểu tiểu thư danh giá. Ai ngờ, ba cô tái hôn với một người vợ mới, và mang theo một đứa con gái —— cô em kế của cô. Cô gái đó lúc nào cũng tỏ ra yếu đuối đáng thương, suốt ngày ủ rũ bên cạnh cô khóc lóc, khiến cô vô cùng khó chịu. Đường đường là đại tiểu thư nhà họ Trân, sao phải chiều theo cô ta? Ghét là chửi thôi! Không ngờ một ngày nọ tỉnh lại, Trân Châu phát hiện vị hôn phu của mình là nam chính, em kế là trung tâm thế giới, là nữ chính, còn bản thân cô – đại tiểu thư Trân gia – lại chỉ là nữ phụ ác độc trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, còn bị định sẵn kết cục tan cửa nát nhà, chết không toàn thây? Hệ thống như để ăn mừng việc cô “tỉnh ngộ”, còn tặng kèm một bảng đánh giá "chỉ số hạnh phúc của nữ chính", yêu cầu cô hoàn thành nhiệm vụ để nâng điểm hạnh phúc cho em gái kế. Trân Châu lạnh lùng cười: “Không cần cái thân phận ác nữ thì được, nhưng tại sao tôi phải vắt óc giúp con nhóc đó vui vẻ? Bộ tôi rảnh lắm hả? Không làm!” Hệ thống: “Không làm thì ký chủ sẽ chết đấy nha~” Đúng lúc đó, sét đánh ngoài cửa sổ ầm một cái. ...Được rồi. Trân Châu nghiến răng nghiến lợi đi thúc đẩy tuyến tình cảm giữa em gái kế và nam chính. Mà khổ nỗi, đâu có dễ. Con nhóc đó gặp chuyện gì cũng chỉ biết chớp đôi mắt nai ngơ ngác đứng sau lưng cô khóc, mà cô lại không thể quá đáng được vì cô ta là nữ chính. Cay nhất là, cái bảng chỉ số hạnh phúc cứ tụt lên tụt xuống, chán không tả. Có lần cô dồn hết tâm sức, tặng cho em gái kế đang học vẽ một bộ bút vẽ đính kim cương đắt nhất, chỉ số hạnh phúc tăng vọt, chỉ còn một chút nữa là full. Nhân lúc còn nóng, cô nói thêm: “Là nam chính nhờ chị đưa cho em đấy.” Cứ tưởng sắp được giải thoát rồi... Ai ngờ... bao nhiêu điểm tích góp được bỗng rơi về 0?? Trân Châu đập bàn phát điên, mặc xác cái kết cục tồi tệ gì đấy, bà đây không chơi nữa! Cô phớt lờ tiếng sấm chớp ngoài trời, lập tức rủ bạn thân đi hội quán cưỡi ngựa cao cấp, vừa mới gọi 10 trai đẹp, nhấp được một ngụm trà... Mở mắt ra lần nữa, thấy chân mình bị còng bởi một sợi xích dài, lần theo sợi xích, đầu bên kia là cổ tay trắng nõn của em gái kế. Cô gái tội nghiệp nằm bò bên giường, mắt sưng đỏ, nước mắt lưng tròng: “Chị ơi, em phải làm sao... để ánh mắt chị lúc nào cũng nhìn về phía em đây?” Miệng thì nói như thế, tay lại siết chặt sợi xích, Trân Châu bị kéo sát lại gần, phải ra sức kiềm chế những phản ứng lạ thường trên người, trong đầu điên cuồng gào lên hỏi hệ thống: “Cái quái gì đang xảy ra vậy?!” Chỉ nghe hệ thống nhỏ nhẹ yếu ớt đáp: “Thì… qua theo dõi, có vẻ như chỉ số hạnh phúc của nữ chính… là do cô mà thay đổi đấy…” Trân Châu: “CÁI GÌ??!!” Hệ thống im lặng vài giây, rồi nói bằng giọng baby nũng nịu: “Hay là~ ký chủ đồng ý đi~” Đại tiểu thư kiêu ngạo cao lãnh x Em gái kế bệnh kiều tâm cơ (truyện niên hạ nha) (Em gái kế bệnh thật sự đó! Bệnh nặng luôn!) Kết HE ~ dù là thế giới giả tưởng, đậu hũ vẫn thích cái kết êm đẹp Truyện nghiêng về góc nhìn đôi bên, nhưng chủ yếu là góc nhìn của Trân Châu Đầu truyện tiểu thư là thụ, nhưng về sau sẽ có "đôi công" một chút xíu nha ~
Tuế Tuế Bình An
Tuế Tuế Bình An
Tác giả:
Tôi là "đồ giả" bị cả vạn người ghét bỏ. Ngày tôi bước lên sân thượng, tôi nhìn thấy một loạt bình luận hiện ra trong không trung: 【Cưng ơi đừng nhảy! Cậu chưa bao giờ là “đứa con giả” cả! Cậu là tiểu thư thật bị bắt cóc từ nhỏ đấy!】 【Cái gia đình nữ chính trời đánh kia, để an ủi Thẩm phu nhân vì mất con ruột, vậy mà lại mang con gái người ta về làm con mình.】 【Mang về thì thôi đi, lại còn chẳng đối xử tử tế... Cưng đừng nhảy mà, người thân ruột thịt của cậu đang phát điên lên để tìm cậu đấy.】 【Còn 30 giây nữa anh trai cậu sẽ tới nơi, làm ơn cố gắng thêm chút nữa thôi.】 ... Tôi khựng lại, đầu óc trống rỗng. Còn chưa kịp rút chân về từ rìa lan can thì đã bị ai đó ôm chặt lấy từ phía sau, cả hai cùng ngã lăn xuống đất. Một giọt nước mắt nóng hổi rơi lên trán tôi, giọng nói nghẹn ngào run rẩy vang lên: "Đừng sợ, Bảo Bảo, anh trai tới rồi đây."
Chị Gái Uy Vũ
Chị Gái Uy Vũ
Ngày đầu tiên đi dạy ở Trường Trung học Nhạc Thành, mấy đồng nghiệp đều bảo lớp tôi sắp nhận có một đứa siêu quậy. Đánh nhau, hút thuốc, nhậu nhẹt, nhuộm tóc. Tập hợp cả một nhóm đàn em. Chuyên đi bắt nạt mấy đứa hiền lành. Tôi lo lắng muốn chết, vì đứa em trai ruột tôi – bảy năm rồi chưa gặp – cũng đang học ở trường này. Nó chính là kiểu học sinh hiền lành mà họ nhắc tới. Nho nhã, thư sinh, lễ phép, mọt sách. Bị bắt nạt thì chỉ biết lẽo đẽo theo sau tôi khóc lóc gọi “chị ơi”, không biết có bị ăn hiếp không nữa. Thầy cô bên cạnh bỗng nói: “Giáo viên dạy Toán trước cô bị Trần Vấn Dã chọc tức đến nghỉ luôn chưa được một tuần, mong cô trụ nổi nhé.” Tôi sững lại: “Thầy nói đứa quậy đó tên gì cơ?”
Lộc Xán
Lộc Xán
Trước kỳ thi đại học một tháng, mẹ gọi cho tôi, vừa khóc vừa nói em trai tôi đánh mù một bên mắt của bạn học. Nhà không có tiền bồi thường. Bà bảo tôi về nhà, cưới người đàn ông mà bà đã nhắm sẵn. Tiền sính lễ sẽ dùng để đền bù. Bà nói bà sinh ra và nuôi lớn tôi, tôi nên báo đáp lần này, coi như trả hết nợ. Tôi mơ hồ hỏi: “Vì sao con phải báo đáp mẹ?” “Nếu không muốn sinh con, thì lúc đó đừng có lên giường với ba con chứ.”
Trương Phùng Di Đại Tiểu Thư
Trương Phùng Di Đại Tiểu Thư
Trời lạnh, tôi lén lục thùng quần áo từ thiện của trường. Không may lại bị cô tiểu thư giàu nhất lớp bắt gặp. Trong lúc tôi đang xấu hổ, tự ti, cô ấy lại đưa cho tôi một túi màu đen. “Nhà nhiều quá, không dùng kịp thì sẽ hết hạn.” Tôi cúi gằm mặt. Trong kỳ đèn đỏ, thứ tôi đang lót dưới người chỉ là giấy nhám. Trong túi là băng vệ sinh mới tinh, còn hạn dài. Cũng trong túi đó, là lòng tự trọng mong manh của tôi được cô ấy âm thầm bảo vệ.
Đứng Ngoài Xem Nhân Vật Chính Bày Đủ Trò Tự Tìm Đường Chết
Đứng Ngoài Xem Nhân Vật Chính Bày Đủ Trò Tự Tìm Đường Chết
Tác giả:
Khi Tô Tịnh Dao đổ nước tẩy bồn cầu vào nồi canh gà mà tôi đã hầm xong, tôi nhìn thấy dòng bình luận hiện lên. 「Nhầm nước tẩy với giấm trắng, bé cưng vẫn giữ phong độ ổn định. Nhưng mà cưng ơi, bình thường giấm trắng người ta không để trong nhà vệ sinh đâu nha~」 「Nữ chính phiên bản Kẻ Sản Xuất Chất Cấm × nam chính sống dai như gián, vậy mà không tính là cặp đôi hoàn hảo à?」 「Chỉ mình tôi thấy thương nữ phụ thôi à? Mỗi lần đều cố gắng cứu vãn tình hình, chẳng ai quan tâm, còn bị ghét bỏ. Là ai mà không 'hắc hóa' cho được chứ?」 Thì ra, tôi là nữ phụ ác độc trong một bộ truyện kiểu "đoàn sủng" – nơi cả nhóm đều cưng chiều nữ chính, còn tôi là phản diện ngày càng đen tối đến mức người thần căm phẫn. Trong cốt truyện, tôi lập tức đổ nồi canh đi, dùng nguyên liệu còn lại nấu tạm nồi mì cục bột, cố lấy lòng mọi người, tưởng đâu sẽ giúp nữ chính che giấu lỗi lầm. Đổi lại là một rổ ánh mắt ghét bỏ và trách móc. 「Ai thèm ăn mì cục bột chứ, tôi chỉ muốn ăn canh gà do chính tay Tịnh Dao nấu thôi。」 Tôi giải thích rằng trong nồi canh có nước tẩy bồn cầu do Tô Tịnh Dao bỏ vào, nhưng chẳng ai tin. 「Ai cần cô lo chuyện bao đồng? Đồ Tịnh Dao nấu, dù có bỏ thuốc độc tôi cũng thấy ngon lành。」 Tô Tịnh Dao thì tỏ vẻ oan ức: 「Tôi chỉ bỏ giấm trắng thôi mà, Ninh Ninh, sao cô lại vu khống tôi?」 Sau khi biết được cốt truyện, tôi không đổ canh gà đi nữa. Nếu mấy anh nam chính khẩu vị dị như vậy, chỉ thích ăn mấy món hắc ám do nữ chính nấu, thì tôi – một nữ phụ ác độc – việc gì phải lo chuyện bao đồng chứ?
Họ Ngô Không Được Vào
Họ Ngô Không Được Vào
Tôi là người lái phà trong khu du lịch, chuyên chở khách ra đảo nhỏ giữa hồ tham quan. Mỗi lần trước khi khởi hành, tôi đều theo lệ hỏi một câu: "Trên thuyền có ai họ Ngô không? Họ Ngô thì không được lên thuyền, ai họ Ngô tự giác xuống đi nhé!" Quầy vé lúc bán sẽ kiểm tra chứng minh nhân dân, nên bình thường trên thuyền sẽ không có người họ Ngô. Khách nghe tôi hỏi quen rồi, dù không hiểu cũng không để tâm. Cho đến hôm nay, có một du khách bực mình nói: "Luật lệ gì kỳ cục vậy? Sao người họ Ngô lại không được lên thuyền? Phân biệt họ tên à?!" Anh ta không biết rằng — Chỉ cần có người họ Ngô trên thuyền, thì hôm nay, tất cả mọi người trên thuyền này… sẽ chết!

BXH TUẦN