Thần Khả (3 Truyện)

Danh Sách Truyện

Tâm Động Viễn Phương [GL]
Tâm Động Viễn Phương [GL]
Tác giả:
*Happy Ending *Chênh lệch tuổi: 9 tuổi *Truyện nhẹ nhàng *Sản phẩm làm đẹp + ngành người mẫu Cặp đôi chính: Tổng giám đốc mùa hè bận rộn như ong trong giới làm đẹp – Tổng Giám Đốc Quý Hải Hạ X Nữ thần lạnh lùng, lời nói sắc bén – Tổng Giám Đốc Mộ Dung Âm Bảy năm trước, Mộ Dung Âm vẫn chỉ là một cô bé, đang xui tận mạng thì bị một cô gái trẻ tuổi tốt bụng tên Quý Hải Hạ “nhặt” về nhà. Sau khi mất liên lạc, Mộ Dung Âm gặp tai nạn xe và bỗng nhiên có được siêu năng lực. Năng lực này lúc có lúc không, nhưng khi phát huy thì cô có thể nhìn thấu góc tối trong lòng người khác chỉ trong chớp mắt. Bảy năm trôi qua như dòng lũ cuồn cuộn, mang đi tuổi thanh xuân của Mộ Dung Âm, đổi lại là một vẻ đẹp khiến người ta ngẩn ngơ. Khi trở lại nơi xưa, số phận đã sắp đặt để hai người gặp lại. Mộ Dung Âm giấu kín thân phận, lặng lẽ bắt đầu hành trình “báo ân”. Mộ Dung Âm nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út tay trái của Quý Hải Hạ, trong lòng hơi chùng xuống: “Quả nhiên vẫn chậm một bước, người ta đã có chủ rồi.” Quý Hải Hạ buồn chán nghịch chiếc nhẫn trên tay trái, trong lòng lẩm bẩm: “Hợp đồng kết hôn giả này sắp hết hạn rồi, trông ngóng bao lâu cuối cùng cũng sắp được tự do.” Mộ Dung Âm kìm nén sự dịu dàng trong ánh mắt, đè nén tình cảm trong lòng, ánh nhìn dừng lại trên người Quý Hải Hạ, trong đầu không ngừng tự nhắc nhở: “Bình hoa có chủ thì tuyệt đối không được đụng vào, ranh giới đạo đức này không thể vượt qua!” Quý Hải Hạ mặt mũi toàn dấu hỏi, lẩm bẩm trong bụng: “Cô ấy tốt với mình như vậy là định làm gì đây? Sao không thấy cô ấy bày tỏ hay theo đuổi gì hết? Chẳng lẽ cô ấy định đợi mình thêm vài nếp nhăn nữa mới ra tay?” Một tai nạn xe nữa như thể bấm nút reset cho siêu năng lực của Mộ Dung Âm, khả năng nhìn thấu ác niệm biến mất chỉ sau một đêm. Cô cảm thấy bản thân cũng nên nói lời tạm biệt với Quý Hải Hạ, trước khi rời đi để lại một bức thư tiết lộ thân phận thật của mình. Quý Hải Hạ nhìn lá thư, sững sờ tại chỗ, trong đầu chỉ muốn trợn trắng mắt: “Giờ mới nói thì muộn quá rồi đấy? Không nói sớm hơn? Đợi đi rồi mới chơi chiêu này?” Hồi đó Quý Hải Hạ còn tưởng mình nhặt được một cô bé tội nghiệp, ai ngờ vừa ngoảnh mặt đi một cái, cánh cổng nhà hào môn đã mở toang chào đón cô ấy từ bao giờ.
Cô Ấy Không Yêu Tôi? Nhưng Cô Ấy Còn Quan Tâm Tôi Hơn Bạn Trai Của Tôi!
Cô Ấy Không Yêu Tôi? Nhưng Cô Ấy Còn Quan Tâm Tôi Hơn Bạn Trai Của Tôi!
Tác giả:
Cô ấy không yêu tôi á? Xàm xí! ╮(╯▽╰)╭ Cô ấy còn quan tâm tôi hơn cả bạn trai tôi! Lịch sử tình cảm của tôi vốn dĩ là một đường thẳng, luôn nghĩ mình đang đi đúng kịch bản cuộc đời “chuẩn chỉ”:Yêu đàn ông, hẹn hò, kết hôn, sinh con, rồi sống những ngày hạnh phúc và ổn định. Cho đến khi bị một người phụ nữ đẳng cấp “nữ thần” dụ dỗ rẽ sang đường cầu vồng. Chiều hôm đó, khu nghỉ ngơi trong buổi triển lãm tranh, tôi gặp cô ấy… Một người phụ nữ chỉ cần đứng đó thôi cũng như có hào quang vây quanh, khí chất tao nhã khiến tim tôi đập loạn, giống như một đóa lan đang nở rộ, toát ra hương thơm chín chắn và sức hút khó cưỡng. Tim tôi loạn nhịp trong chớp mắt, đến cả linh hồn như bị kéo mất một nửa. Rồi mọi chuyện bắt đầu vượt ngoài tầm kiểm soát...... Bạn trai VS cô ấy, ai mới thực sự thương tôi? × Khi tâm trạng tôi tệ Bạn trai: Làm gì mặt mày bí xị vậy?(anh ấy còn bí xị hơn) Cô ấy:(đưa ly socola nóng)Không sao đâu, chị ở đây mà, muốn nói gì thì nói nhé.(giọng cô ấy dịu dàng đến mức tôi chỉ muốn nhào vô lòng cô ấy) × Khi đi mua sắm Bạn trai:(cắm đầu vào điện thoại)Cái nào chẳng giống nhau? Em mặc gì cũng đẹp hết á, mau quyết định đi, anh đói rồi.(thật ra mới chờ 15 phút) Cô ấy: Màu này hợp với màu da của em, cái này mặc nhìn ốm hơn, còn cái này nữa…thôi, lấy hết mấy món này luôn đi!(cô ấy còn chuyên nghiệp hơn cả nhân viên cửa hàng) × Khi gọi món ăn Bạn trai: Em muốn ăn gì?(cuối cùng gọi toàn món anh ấy thích) Cô ấy: Em không ăn ngò, không ăn cay, dị ứng với đậu phộng.....ừm, mấy món này chắc hợp khẩu vị em đó.(ủa?! sao cô ấy biết hết vậy) × Khi tôi bệnh Bạn trai: Nghỉ ngơi nhiều vô, uống nước nhiều, cần đi viện thì gọi anh.(anh ấy đâu rồi?!) Cô ấy:(nấu cháo cá nóng hổi, còn dọn dẹp nhà giùm tôi)Thuốc chuẩn bị xong hết rồi, ăn xong uống thuốc rồi ngủ nhé.(cô ấy là thiên thần sao?!) Cái này…ai mà không rung rinh cho được chứ? Tôi bắt đầu đấu tranh trong lòng: “Có bạn trai thì sao? Kết hôn rồi thì sao?” Cảm giác lúc này như mỗi ngày đều uống cà phê hòa tan, rồi đột nhiên có người tặng tôi một ly Starbucks, còn ai muốn quay lại uống nước lã nữa?! Những thứ từng được cho là “phải làm, nên làm” trong kịch bản cuộc đời, giờ đây đều trở thành phù du. Tôi đâu cố ý, thật sự không! Cảm xúc này đến quá mãnh liệt, như tàu lượn lao vút lên trời, ngọn lửa trong lòng tôi chắc cháy đến Tết cũng chưa nguôi. Tôi là con gái, cô ấy cũng là con gái? --> Cùng giới thì sao? Đều là gái xinh, ai quan tâm chứ?! Lệch nhau mười tuổi? --> Cái đó gọi là “sức hút trưởng thành” nghe chưa?! Tôi có bạn trai, cô ấy đang ly hôn? --> Vẫn không cản nổi! Cản được thì đã không gọi là tình yêu!!! Chị đẹp quyến rũ X cô nàng trẻ tuổi, những pha kéo co mập mờ, cảm giác cấm kỵ, thức tỉnh xu hướng tính d** và cả drama ngập trời!
Học Tỷ Bá Đạo Đừng Chọc Tôi
Học Tỷ Bá Đạo Đừng Chọc Tôi
Tác giả:
『Cô chỉ giúp bạn cùng phòng đưa thư tình, sao tự nhiên lại dính ngay một chị đại như thiên tai vậy chời?』 Tô Dĩ Tình, mười tám tuổi~ Từ nhỏ ba mẹ đã không còn, được cậu mợ nuôi lớn. Nghe có vẻ ổn đúng không? Sai rồi, cuộc sống của cô chẳng khác gì làm osin không công. Thứ duy nhất cô có thể tự hào, là đã thi đậu đại học, cô dự định sống bằng học bổng và tiền làm thêm. Mục tiêu cuộc đời rất đơn giản: tốt nghiệp, tiết kiệm tiền, thoát khỏi bể khổ. Và kết quả thì sao? 《Một bức thư tình, đổi lấy một thân đầy rắc rối, đời bỗng hóa ngoại truyện Diên Hy Công Lược.》 Thư tình là bạn cùng phòng viết, mập mờ vậy mà đổ lên đầu cô, thảm nhất là… Còn bị học tỷ nổi tiếng lạnh lùng, Đường Tự Ninh, để mắt tới nữa chứ!!!! Ban đầu chỉ là chạy việc giùm, sao lại biến thành dê tế thần rồi??? Ờm… giờ truyền thư tình cũng phải mua bảo hiểm du lịch luôn hả? Đường Tự Ninh là ai? Xinh như hoa khôi, mà dữ lên thì như phản diện. Nhà giàu đến độ giống công chúa Đài Loan của Disney, hoàng tử cũng phải xếp hàng nhìn sắc mặt cô ấy. Tính khí thất thường, hay trốn học, lịch sử tình cảm thì nhiều đến mức thư viện muốn mở riêng một kệ cho cô ấy. Dày dạn tình trường, nhưng chưa từng để ai qua đêm, vì chưa ai đủ mưu mô để ngủ lại trên giường cô ấy mà không thua trận. Người ta nói cô ấy khó chơi, cô cười, Khó chơi? Phải sống sót quay về mới dám nói câu đó. Cả trường đều biết cô ấy là nhân vật phong vân, chỉ là gió hơi mạnh, mây hơi đen, tính tình thêm chút ớt hiểm, còn lại thì… cũng ổn (chắc vậy). Còn Tô Dĩ Tình? Nghèo như nữ chính mấy chương đầu của tiểu thuyết, khổ nhưng cứng đầu. Học giỏi, ít nói, giấu chuyện nhiều. Thể thao ổn, nhưng tình cảm thì chậm như máy tính cũ, người ta tán tới mức bốc khói, cô vẫn còn đang dọn bàn giùm người ta. Tô Dĩ Tình ban đầu thật sự rất muốn né, cố gắng không xuất hiện trong tầm mắt Đường Tự Ninh~ Không phải nhát gan, mà là quá nghèo, không đủ vốn để gây sự. Có thể không nói là không nói, có thể không nhìn là không nhìn, thậm chí uống nước cũng chọn cây nước xa nhất. Vậy mà định mệnh cứ bắt cô mỗi ngày như chuột nhỏ đâm đầu vô lãnh địa của mèo. Ngày nào cũng bị lườm nguýt, hoặc bị ép đi ăn cùng; không thì bị cằn nhằn, hoặc bị đè ra bắt massage (mà còn không được trả tiền nữa chứ); Miệng chị đại nói ghét cô, mà hành động lại y như đang cưa cẩm. Miệng bảo đến đòi công bằng, tay thì "vô tình" nắm lấy tay người ta. Cãi nhau, hiểu lầm, rung động, ghen tuông, cứ thế mà vừa đánh vừa yêu. Đến cuối cùng mới nhận ra, họ sớm đã là người không thể buông bỏ trong lòng nhau. Một hiểu lầm, một bức thư tình, một chuyện tình yêu thấm tận xương tủy. Từ học tỷ học muội đến người yêu, từ đối đầu thành tình sâu nghĩa nặng. Trong những tháng năm rực rỡ nhất, họ học cách yêu, cũng học cách trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. (Ghi chú đáng yêu: Tác phẩm có một vài phân cảnh "bắn tim" dữ dội (p≧w≦q), độ ngọt đủ làm tim bạn tăng tốc, vui lòng đọc đúng độ tuổi nha~)