Bồ Câu Sẽ Không Cô Cô Cô Cô (2 Truyện)

Danh Sách Truyện

Vợ Trước Núi Băng Không Muốn Đi Theo Kịch Bản BE Cùng Tôi
Vợ Trước Núi Băng Không Muốn Đi Theo Kịch Bản BE Cùng Tôi
Rực rỡ, bùng nổ: cún con × đóa hoa cao lãnh ngoài trắng trong đen – chị vợ cũ Hai lần trọng sinh, truy thê hỏa táng tràng. Cún con huấn luyện chính mình (?), chị vợ cũ vì yêu mà cúi đầu, cún con là cứng đầu số 1. Thời Tụ và Thương Kim Việt kết hôn 7 năm, 7 năm đó Thời Tụ chỉ đơn phương phục vụ Thương Kim Việt. Càng ngày Thời Tụ càng hiểu rõ, người Thương Kim Việt yêu vốn dĩ không phải mình. Hai người lấy nhau, chỉ vì bà nội Thương Kim Việt thích nàng. Hôm ấy Thời Tụ cuối cùng cũng gom hết can đảm, đưa đơn ly hôn cho Thương Kim Việt. Nhưng khi chân trái vừa bước vào thang máy, nàng trọng sinh. Trở lại ngày khai giảng năm lớp 12, cái ngày mà nàng quấn lấy Thương Kim Việt, nhất định phải ngồi cùng bàn với cô. Thời Tụ: Thà tay trắng ra đi còn hơn… Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên Thời Tụ làm là dứt khoát cắt đứt mọi dây dưa với Thương Kim Việt, mang bảng vẽ đi thẳng về xưởng vẽ. Nhưng không biết Thương Kim Việt bị làm sao, Thời Tụ không thèm để ý tới nữa thì ngược lại, cô lại chủ động tìm tới. Mua thuốc, tự tay bôi thuốc cho Thời Tụ; Đứng chờ mấy tiếng đồng hồ trong gió lạnh chỉ để kèm nàng học bài; Leo tận núi sâu tìm màu vẽ, chỉ vì một câu “thích” của Thời Tụ… Ai cũng cảm khái: cô tiểu thư nhà họ Thương lạnh lùng vô cảm mà cũng nở hoa rồi, Thời Tụ chắc chắn sẽ rung động thôi. Thế mà một đêm nọ, trong con hẻm tối, một cái tát giòn tan vang lên. Thời Tụ dựa lưng vào tường, áo mỏng xanh nhạt, ánh trăng rọi xuống khiến nàng gầy gò mà sáng rực, lời nói vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn: “Thương tổng, nếu tôi nhớ không nhầm thì, chúng ta ly hôn rồi mà.” Thương Kim Việt mặt không đổi sắc, khuôn mặt lạnh lùng in dấu bàn tay đỏ mà Thời Tụ tặng: “Sao không đánh mạnh hơn chút nữa?” Cô đi nghìn dặm xa xôi, chỉ để được vô tình gặp lại Thời Tụ. Đã gặp được rồi, nên Thời Tụ cho cô cái gì, cô cũng cam tâm tình nguyện. Có một ngày sau khi trọng sinh, Thời Tụ nằm mơ. Trong mơ hình như là chuyện kiếp trước, nàng chết thảm vì sự cố thang máy. Giữa hỗn loạn, có một người chẳng hề ghét bỏ mà cẩn thận thu dọn cho nàng, lau sạch máu trên mặt, sắp xếp lại từng khúc xương gãy. Nhà xác lạnh buốt thấu xương, người đó hình như đã ở cạnh nàng mấy ngày mấy đêm, mãi đến khi qua đúng bốn mươi chín ngày, hồn phách nàng tan biến. “Đơn ly hôn của cậu sai tùm lum, không có hiệu lực pháp luật, nên cậu vẫn là vợ của tôi.” Ngón tay dài của Thương Kim Việt nhẹ nhàng chạm xuống, từng chút một vuốt ve gương mặt trắng bệch của Thời Tụ, trong đôi mắt đen sâu thẳm đầy sự tàn nhẫn lại chất chứa vô vàn dịu dàng: “Kiếp sau cũng vậy.” Ghi chú nổi bật: Thương Kim Việt không hề yêu ai khác, chỉ là hiểu lầm. Hai người luôn 1v1, hiểu lầm sẽ được giải vào cuối truyện. Giai đoạn đầu là huấn luyện cún thời học sinh, giai đoạn sau là xã hội – yêu ghét đan xen, drama cực gắt, truy thê hỏa táng tràng.
Hôm Nay Đã Cảm Hóa Nhân Vật Phản Diện Thành Công Chưa?
Hôm Nay Đã Cảm Hóa Nhân Vật Phản Diện Thành Công Chưa?
Giới thiệu truyện 1: Lục Ninh xuyên sách rồi. Giống hệt mấy câu chuyện xuyên sách khác, nhân vật mà Lục Ninh gặp phải chính là người thảm nhất truyện – Mục Thu Vũ: tuổi còn nhỏ đã nhà tan cửa nát, bị người ta sỉ nhục hành hạ, đến cuối cùng người xung quanh đều bị nữ chính cảm hóa bằng tình yêu, ngay cả hệ thống mà cô ấy tin tưởng nhất cũng phản bội cô. Lục Ninh: “Cái cốt truyện gì vậy trời, nhất là cái hệ thống này! Đem nó ra băm vằm cho tôi!” Hệ thống chính: “Bé cưng à, bây giờ chính bé là cái hệ thống này đó nha~” Lục Ninh: “…” Lục Ninh thật sự không hiểu nổi, sao người khác xuyên sách thì toàn xuyên thành nhân vật chính, không thì cũng là pháo hôi cứu vớt được đôi chút, còn cô thì lại xuyên thành… hệ thống của phản diện. Thôi thì hệ thống cũng được, miễn còn mạng là được. Mang theo suy nghĩ đó, Lục Ninh nghiêm túc bắt đầu làm hệ thống cho Mục Thu Vũ. Truyện xuyên sách mà, Lục Ninh hiểu hết. Dùng tình yêu để cảm hóa, cái gì cũng phá được. Nhưng tại sao, trong thế giới của cô lại còn có một ký chủ khác nữa?! Lại còn khóc lóc van xin để được giữ cô bên cạnh là sao?! Giới thiệu truyện 2: Từ ngày Lục Ninh trở thành hệ thống của Mục Thu Vũ, mỗi ngày cô đều cố hết sức kéo Mục Thu Vũ đi đúng đường, tránh để cô ấy hắc hóa, tự hủy diệt như số phận ban đầu. Chỉ cần Mục Thu Vũ cần, Lục Ninh liền liều mạng biến thành mèo, biến thành chó, biến thành một cô gái xinh đẹp mà Mục Thu Vũ muốn… “Hệ thống phải thỏa mãn mọi yêu cầu của ký chủ” đã trở thành phương châm sống của Lục Ninh. Làm việc nửa năm mà điểm tích lũy vẫn lẹt đẹt chỉ có một con số. Nhưng sự cố gắng của Lục Ninh không uổng phí, Mục Thu Vũ không chỉ không hắc hóa như nguyên tác, mà sau khi đi đúng đường còn quay sang hỏi cô: “Cô cần gì?” Lục Ninh vui vẻ vừa uống trà sữa vừa tính xem làm sao nhờ Mục Thu Vũ giúp mình kiếm điểm tích lũy, nghỉ hưu sớm để sống đời an nhàn. Nào ngờ cô lại chẳng nhận ra ánh mắt của người kia hoàn toàn không đơn thuần. Cho đến khi cô nhận ra thì đã muộn, bắt đầu từ lúc Mục Thu Vũ tạo cho cô một cơ thể hoàn chỉnh, tinh tế đến tận đầu ngón chân. Đêm tiệc rượu hôm đó, Lục Ninh vừa về nhà đã bị Mục Thu Vũ đụng trúng, hệ thống trong người cô điên cuồng cảnh báo: 【Cảnh báo: Nhiệt độ xung quanh tăng cao, nguy cơ quá tải đang tăng!】 Nhưng đã muộn rồi. Mục Thu Vũ dồn cô vào cánh cửa đã khóa trái, men rượu khiến đôi mắt lạnh lùng của cô ấy ánh lên nét quyến rũ: “Không phải cô nói, hệ thống phải thỏa mãn mọi yêu cầu của ký chủ sao?” Giới thiệu truyện 3: Là một hệ thống luôn phục vụ ký chủ, Lục Ninh ở ngay trong thế giới nội tâm của Mục Thu Vũ. Thế giới nội tâm chính là phản chiếu tâm cảnh của ký chủ, cũng là nơi giấu đi những điều mà ký chủ không muốn đối diện nhất. Mục Thu Vũ từng nghe Lục Ninh mô tả thế giới nội tâm này, nhưng cô vẫn không biết mình đã giấu cái gì ở đây. Cho đến một hôm, khi cô về nhà muộn, đang hôn Lục Ninh thì nghe thấy cô ấy lẩm bẩm nửa mê nửa tỉnh: “Vừa hôn xong mà? Sao lại nữa rồi… còn dữ quá…” Ánh mắt Mục Thu Vũ chợt tối sầm. Rõ ràng là cô vừa mới về. Và hình như, cô cũng đã biết rõ, thế giới nội tâm này đang giấu thứ gì. —— Nửa kia của chính mình. 1v1 HE Một hệ thống ngốc tưởng mình là thượng đế điều khiển tất cả × một ký chủ bụng đen có thể xé nát cả hệ thống.