Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Hàn Thất Tửu (8 Truyện)

Danh Sách Truyện

Hiện Tại Có Thể Yêu Nhau
Hiện Tại Có Thể Yêu Nhau
Trước mặt người ngoài: 【Cổ hủ trầm lặng kiểu S】x【Em gái ngọt ngào mặn mòi nói nhiều】 Sau lưng: 【Mỹ nhân ướt át giả vờ đoan chính】x【Thích đùa thích thả thính nhưng thật ra rất thuần khiết】 Thích rồi không thừa nhận | Thả thính xong không chịu trách nhiệm | Miệng chối thân thành thật | Truy thê hỏa táng tràng Văn án: 【Hay là tụi mình kết hôn vào ngày mai đi Hay là đừng đợi gì nữa cả Hay là từ mai tụi mình thừa nhận Thừa nhận rằng tình yêu đã thật sự xảy ra giữa hai đứa mình】 1. Đường Tư gặp một người phụ nữ – cô ấy lạnh lùng, cố chấp, cổ hủ đến cực đoan, muốn cô ấy nói một câu tình cảm còn khó hơn bắt cô ăn phân. Vậy mà Đường Tư lại yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thế là, Đường Tư bắt đầu theo đuổi kiểu “tình cờ gặp gỡ”. Bạn thân khuyên cô “ham sắc là họa”, cô không những không tin, còn liên tục thử nghiệm – và lần nào cũng hiệu nghiệm. Đường Tư thầm vui mừng. Sau đó, cô công khai dọn vào nhà Thịnh Ninh, thản nhiên ngủ luôn trên giường người ta. Lúc này Đường Tư mới biết: những cái “nhãn dán” kia chỉ là vẻ ngoài. Sau khi lớp vỏ đoan trang bị lột bỏ, Thịnh Ninh là kiểu người vừa ẩm ướt vừa trầm lặng kiểu S, giả vờ đứng đắn nhưng thực chất mềm mại đến vô bờ. Mà ngọt ngào tình tứ với cô thì dễ như uống nước vậy. Điều mà Đường Tư không biết là: làm gì có nhiều sự trùng hợp như thế, tất cả đều là sự sắp đặt đầy chủ ý nhưng đầy bất ngờ. Ngay lúc tình cảm giữa hai người đang đậm sâu, Đường Tư lại không hiểu vì sao, chỉ vừa về lại Kinh Bắc một chuyến, Thịnh Ninh liền biến mất? 2. Tái ngộ. Một đêm khuya nọ, Đường Tư mất ngủ, xuống lầu đổ rác, lại bắt gặp một bóng dáng quen thuộc ngay trước cửa nhà. Đường Tư liếc nhìn, lạnh nhạt nói: “Đồ hết hạn sớm nên vứt đi.” Thịnh Ninh cúi đầu, bước theo cái bóng của Đường Tư, dè dặt mà ánh mắt dịu dàng vô hạn: “Dù hết hạn nhưng vẫn chưa hư, em có muốn nghe chị giải thích không?” 3. Đường Tư hiểu sự lưỡng lự trong lời Thịnh Ninh. Thịnh Ninh hiểu hàm ý trong lời Đường Tư. Vậy thì, yêu nhau ngay bây giờ đi. Văn án nhánh – “Về cuộc đời bà, tôi biết chẳng nhiều. Bà có kể vài điều, tôi cũng không nhớ rõ lắm. Giống như việc bà từng rất yêu tôi. Mà tôi chỉ gọi bà một tiếng: Ngoại.” Thế nên Đường Tư không chút do dự, đi tìm người phụ nữ mà bà ngoại mình vẫn đau đáu suốt cả đời. Nhưng thứ cô mang về Kinh Bắc, chỉ là tro cốt của Khương Thục Di. Một hạt cát của thời đại, rơi trên vai họ, hóa thành cả ngọn núi. Và họ lại sống trong cái thời đại đầy bụi mù ấy, cuối cùng, bị dòng lũ cuốn trôi. Không có sự bay cao nào là không mang theo gánh nặng. Khi hơi thở của Đường Cẩn dừng lại, cuối cùng họ mới được tự do. Còn ý nghĩa của sự sống, thì như một vòng tuần hoàn. Đường Tư và Thịnh Ninh nghe lại câu chuyện xưa như gió lướt qua tai – bình thản, không vội. Hướng dẫn đọc: Truyện có hai tuyến thời gian, nói về hai thế hệ phụ nữ. Mỗi thế hệ đối mặt với vấn đề riêng theo bối cảnh lịch sử. Tuyến chính vẫn là thế hệ trẻ, thế hệ trước chỉ đóng vai trò hỗ trợ. Chính nhờ sự nâng đỡ của thế hệ trước, mới có được thế hệ sau. Các couple phụ không trong sáng 100%, đều có người yêu cũ
Công Tử Khó Thu Phục
Công Tử Khó Thu Phục
Tiết Yến Vinh quanh năm bôn ba bên ngoài buôn bán, rất ít khi hồi kinh. Nếu chẳng phải vì mẫu thân lâm bệnh nặng, e rằng năm nay “hắn” vẫn còn ở bên ngoài qua Tết. Người ta thường nói, tiểu thư, công tử sinh ra trong nhà phú quý vốn là mệnh hưởng vinh hoa, song Tiết Yến Vinh lại trái ngược hẳn, phụ thân sớm khuất, thúc bá huynh đệ dòm ngó, tuổi hãy còn nhỏ mà đã phải gánh lấy trọng trách đích tử trưởng phòng, dẫu khó khăn cũng chỉ đành bất lực mà gánh. Tưởng Ấu Thanh, từ nhỏ sinh ra trong gia tộc thư hương, là nữ nhi duy nhất trong nhà, quả thực là được vạn phần yêu chiều, độc sủng, nhưng ai ngờ thế sự vô thường, phụ mẫu đột ngột qua đời, nàng bị đưa đến kinh thành nương nhờ di mẫu La gia— Nào ngờ, thân thích sớm đã xa cách, miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, bụng lại toàn kẻ trộm cướp dâm tà! Đoạn một: Tiết Yến Vinh nhìn nữ tử yếu đuối trước mắt, thực sự chẳng hiểu nổi—— “Vì sao ngươi lại nhảy sông?” “Sống thì nhơ bẩn, chết mới được thanh sạch.” “Hôm nay mới mùng bốn Tết, lão nhân thường nói chưa qua rằm, vẫn là Tết, nước sông này lạnh đến nhường nào?” “Lạnh sao bằng lòng người.” Đoạn hai: Vừa mới từ trong cửa phủ bước ra, Tiết Yến Vinh liền bị Tưởng Ấu Thanh xông thẳng tới—— Gương mặt nhỏ nhắn như phủ phấn, bị lạnh đến đỏ bừng, một phen nắm chặt lấy áo khoác của Tiết Yến Vinh—— “Vinh... Vinh Nhị gia!” “Là ngươi?” “Là ta!” “Ngươi——” “Ngươi cưới ta đi!” Đoạn ba—— Tiết Yến Vinh lạnh lùng nhìn nữ tử trước mặt, khác hẳn vẻ yếu ớt của đêm ấy, trong mắt nàng nay lại mang theo một cỗ kiên cường—— “Ngươi định quấn lấy ta sao?” Tưởng Ấu Thanh cắn chặt hàm răng trắng nhỏ, cả đời lần đầu vứt bỏ hết thảy mặt mũi—— “Ngươi đã cứu ta, là ân nhân của ta, nên xin ngươi làm việc tốt đến cùng.” Tiết Yến Vinh vuốt chiếc nhẫn lục ngọc trên ngón cái—— “Nếu ta không muốn thì sao?” Tưởng Ấu Thanh hít sâu một hơi, tựa như liều mình không quay đầu, từng bước tiến sát đến trước mặt Tiết Yến Vinh, chỉ dừng lại ngay bên tai, còn cách chưa đầy một ngón tay—— “Ta biết, ngươi không phải là ngươi.” Ta không phải là ta, vậy thì là ai? Thì ra Tiết Yến Vinh vốn là một “công tử” giả!
Khoảng Thời Gian Sống Chung Với Nữ Cặn Bã
Khoảng Thời Gian Sống Chung Với Nữ Cặn Bã
Thầm thích một người suốt mười ba năm là cảm giác thế nào? Chua – ngọt – đắng – cay – mặn, đủ cả. Không biết bao nhiêu lần muốn tỏ tình, nhưng mỗi lần lại nhớ đến câu nói của nàng: “Hai đứa con gái yêu nhau nghe thôi đã thấy kỳ lạ rồi.” Vòng tới vòng lui nhiều năm như thế, cho đến lần yêu thứ N của Tô Gia Hảo, Hứa Ưu quyết định buông bỏ, tìm một người khác để bắt đầu tình yêu. Kết quả lại thành ra thế này—— Tô Gia Hảo nhìn cô đầy chất vấn: “Cậu yêu đương rồi à?” Hứa Ưu chột dạ chẳng hiểu vì sao: “Ừ.” Tô Gia Hảo: “Chia tay đi! Không được yêu!” Hứa Ưu: “Cậu yêu bao nhiêu lần rồi, tôi yêu có một lần thì sao?” Tô Gia Hảo: “Yêu đương không hợp với cậu, mệt não lắm.” Hứa Ưu: “Tôi không sợ mệt, có ngu đi tôi cũng muốn yêu!” Tô Gia Hảo: “Nhất định phải yêu?” Hứa Ưu: “Ừ!” Tô Gia Hảo mím môi, chưa tới ba giây sau: “Vậy yêu tôi đi.” “Hả??” “Yêu tôi. Tôi thích cậu.” Đây là một câu chuyện “đến sau mới nhận ra tình cảm”. Hứa Ưu mềm mại nhút nhát, Tô Gia Hảo lúc đầu thì lăng nhăng nhưng sau này tuyệt đối chung tình. Ngọt sủng xen chút ngược nhẹ, hai nữ chính đều là lần đầu, yên tâm thưởng thức.
Nhiệt Liệt
Nhiệt Liệt
【Vì sắc mà động tâm】【Kéo - đẩy cực hạn】【Gương vỡ lại lành】【Người quen tiếp tục gây án】 【Kiểu “tự giữ mình” lớn tuổi】X【Cô em phản nghịch “ngoan hiền”】 1. Lúc phân lớp năm hai cấp ba, kết quả kỳ thi đầu tiên vừa có, Phương Dương suýt bị ba dùng đế giày phang cho một trận. Giang Trì sống ở tầng dưới, nghĩ ngợi một hồi rồi vẫn quyết định lên xem thử. Nàng mặc đồng phục trường, tóc đen cột đuôi ngựa, dưới vầng trán trắng mịn là đôi mắt sáng long lanh. Trong tiếng khuyên can ồn ào của hàng xóm, nàng buông một câu: “Nếu thật sự thi không đậu, thử làm học sinh thể thao xem, cậu ấy chạy nhanh mà.” Chỉ một câu đó, hai người vốn chẳng mấy quan tâm đến nhau, từ đó bắt đầu có liên kết. Giang Trì cảm thấy Phương Dương không xấu cũng chẳng ngốc, chỉ là tính cách quá bướng, không thích giải thích, không có kế hoạch lại thiếu kỷ luật. Nếu có người thật lòng quản, giúp cô một chút, chắc chắn sẽ ổn thôi. Vì vậy, Giang Trì – người chưa từng đặt chân vào quán net – đã kéo Phương Dương ra khỏi đó. “Nhà cậu hay nhà tôi, cậu chọn đi.” Phương Dương: “....” Ban đầu, Phương Dương thấy Giang Trì lo chuyện bao đồng. Sau đó thấy nàng tốt bụng. Rồi lại thấy dễ thương. Sau nữa… không chỉ dễ thương mà còn hơi xinh nữa. Xinh cỡ nào? Xinh kiểu như Vương Tổ Hiền ấy! Khiến đám bạn thân tưởng cô bị Giang Trì hạ bùa mê. Phương Dương: Cậu ấy chủ động thế, mình không thể không nghĩ nhiều. Giang Trì: Cậu có biết mình khó dạy đến mức nào không? 2. Ngoài mẹ mình ra, Phương Dương chưa từng để tâm đến ai như vậy. Khát thì đưa nước, đói thì mang đồ ăn khuya, mệt thì xách cặp hộ. Chỉ cần khóe miệng Giang Trì hơi xụ xuống là cả ngày Phương Dương ngồi không yên, cúi đầu nghĩ không biết nàng gặp chuyện gì buồn. Rồi tìm đủ mọi cách chọc cho nàng cười. Ban đầu Giang Trì không hiểu, sau rồi cũng ngộ ra. Nàng chọn một ngày nghỉ, đến công viên leo núi, vừa đá sỏi vừa mở lời: “Chúng mình, một đứa không có ba, một đứa không có mẹ, lại cùng là con gái, không hợp đâu.” Phương Dương suy nghĩ khác người: “Cậu kỳ thị.” Giang Trì cạn lời: “Tôi không có kỳ thị gì hết!” Phương Dương: “Vậy cậu không thích tôi à?” Giang Trì: “....” “Không thích tôi… ngày nào cũng đến tìm tôi. Không thích tôi… còn để tôi nắm tay. Không thích tôi… mà mặc đồ của tôi.” Phương Dương nhướng cằm, cúi đầu thì thầm bên tai nàng: “Giang Trì, cậu đang chơi PUA à?” 3. Gặp lại nhau, đã là bảy năm sau. Giang Trì nhìn Phương Dương ngồi trên ghế dài trong công viên, gương mặt thanh tú, ngũ quan rõ ràng, vẫn mặc chiếc áo thun năm đó nàng tặng. Khoảnh khắc ấy, tim nàng như bị sợi tơ mảnh quấn chặt, đau nhói đến nghẹt thở. Ánh mắt hai người giao nhau. Phương Dương lập tức bật dậy, nghiến răng, quai hàm siết chặt đến đau: “Rốt cuộc cậu muốn gì hả?” Một luồng khí mạnh mẽ đặc trưng ập thẳng vào Giang Trì, tim nàng chùng xuống, bờ vai cũng khẽ run rẩy. Nhìn người trước mặt cau mày, cô gái vốn luôn lạnh nhạt ấy, đôi mắt bất chợt đỏ hoe. “Tôi muốn ở bên cậu.” Phương Dương: “Cậu mơ đi!” 4. Sau đó, một ngày nọ— Giang Trì từ nhà vệ sinh bước ra, mặc áo thun trắng của Phương Dương, đôi chân dài trắng nõn như đôi đũa ngà, lấp lánh dưới ánh đèn. Nàng đá đá chân Phương Dương. Phương Dương không dám nhìn... né sang bên. Giang Trì không ngồi đâu cả, ngồi thẳng lên đùi cô. “Điên rồi hả!” “Cậu nói chuyện còn giữ lời không?” “Tôi nói gì cơ?” “Cậu nói sẽ làm tôi khóc, nhưng tôi chưa khóc.” Mẹ nó! CP phụ: Kỳ Duệ: Từ khi biết mình thích con gái, tôi đã hiểu rõ mình không thể làm bạn với các cô ấy được. Thế nên tôi luôn giữ khoảng cách lịch sự. Vì tôi hiểu, dù là con gái, cũng không thể hôn xong là bỏ. Đã cởi cúc áo người ta, thì phải có trách nhiệm với người ta. Vưu Miểu: Bạn thân của tôi chỉ có Giang Trì, nhưng người tôi yêu chỉ có Kỳ Duệ. Từ không đến có, tôi đi về phía cậu từng bước một. Hướng dẫn đọc: 1. Truyện bắt đầu từ giai đoạn tái ngộ, hai tuyến: thời học sinh và hiện tại diễn song song. 2. Vẫn là “gương vỡ lại lành”, thời học sinh cả hai đều đã trưởng thành.
Tới Gần Trái Tim
Tới Gần Trái Tim
Đường Trăn từng làm hai chuyện lớn: 【Yêu đương với Trì Vu Khâm】 【Chia tay với Trì Vu Khâm】 1. Ngày đầu tiên bước vào khoa tim mạch ngoại viện Nhân Hoa, Trì Vu Khâm đã để mắt đến Đường Trăn. Đi buồng gọi tên cô, họp cũng điểm tên cô, tổng hợp các ca khó vẫn nhất định phải gọi cô — Đường Trăn bị cô ấy đè ép đến mức suýt viết đơn xin nghỉ việc. Trì Vu Khâm luôn giữ bộ mặt lạnh tanh, nhìn ai cũng thấy không vừa mắt, duy chỉ có khi nhìn Đường Trăn là không thể đoán được cảm xúc. Một người là thiên chi kiêu nữ đứng trên đỉnh kim tự tháp. Một người là đóa hoa nhỏ đơn thuần mọc lên từ khe đá dưới thung lũng. Hai người cách biệt như mây với bùn. Đường Trăn luôn cảm thấy như có gai sau lưng, không cách nào thoải mái. Cho đến đêm hôm đó — Trì Vu Khâm mượn rượu giữ cô lại bên mình. Cô nắm lấy cổ tay trắng nõn mảnh mai của Đường Trăn, hoàn toàn khác với dáng vẻ lãnh đạm ban ngày, cô trở nên đầy khiêu khích, hơi thở ấm nóng, ẩm ướt phả nơi vành tai — “Ở lại? Muốn không?” Đường Trăn đỏ bừng từ đầu đến cổ. Trì Vu Khâm ghé vào vai cô, nhẹ giọng nói: “Đây là hai chuyện khác nhau.” 2. Mối quan hệ không cân bằng ấy kéo dài ba năm, trong mắt Đường Trăn, tất cả chỉ là một cuộc hỗn loạn đơn phương của riêng cô. Trong mối tình mà cô luôn dốc hết lòng để giữ gìn, vì lòng tự tôn và sự tự yêu lấy bản thân, cô lựa chọn rời khỏi Trì Vu Khâm, sống một mình. Cho đến một chiều nọ, Trì Vu Khâm chặn đường cô ở con phố Đường Trăn thường đi ngang sau khi tan làm – ép cô không thể tiếp tục trốn tránh. Đường Trăn gắng gượng phản kháng lần cuối, nhưng lại bị dáng vẻ cúi mình hạ giọng kia của Trì Vu Khâm làm vỡ phòng tuyến. “Là em từng nói, nếu đã đi thì đừng bao giờ quay lại.” Vẫn là người đó, vẫn là gương mặt lạnh nhạt nghiêm nghị ấy — Chỉ khác là đôi mắt kia, sâu thẳm đen láy, giờ đây phản chiếu một loại dịu dàng chân thật chưa từng có trước đây: “Là em nói vậy, nên lần này, đến lượt chị đi tìm em.” — Tôi ôm lấy cô ấy, mang theo cả sự trưởng thành và phần trẻ con trong mình mà dâng tặng.
Cô Và Cô Ấy Của Cô
Cô Và Cô Ấy Của Cô
Nữ luật sư lạnh lùng ít nói, bụng dạ thâm sâu – Trình Dữ Phạm VS Ngôi sao nhỏ mặt lạnh miệng chảnh, nhưng bên trong nóng bỏng của giới giải trí – Thời Dã Một năm trước, Trình Dữ Phạm trở về Hải Thành làm luật sư. Việc dễ khó gì cũng nhận, chỉ duy nhất không nhận vụ án xâm hại. Thời Dã có một người mẹ từng đoạt Ảnh hậu, bản hợp đồng bất bình đẳng đầu tiên trong đời cô chính là do mẹ cô ký thay – mười năm ròng. Hồi còn tuổi thiếu niên, hai người từng có một lần gặp nhau. Không dài cũng không ngắn, đúng một mùa hè. Khi đó, Trình Dữ Phạm là cô gái rạng rỡ, ấm áp như món quà của mặt trời, Thời Dã chỉ dám ngước nhìn, chỉ dám đưa tay chạm nhẹ vào cái bóng của cô ấy. Cho đến một ngày, Thời Dã ngồi trên ghềnh đá, hỏi: “Làm sao mới thoát được cuộc sống rách nát này?” Trình Dữ Phạm đưa cô một cây sáo Kazoo, nói: “Khi nào em đủ mạnh mẽ.” Rồi sau đó cả hai chẳng nói một lời tạm biệt, mỗi người mỗi phương trời. Ban đêm, trong giấc mơ, các cô lại gặp nhau, cô xoay trở mãi không ngủ được. Thời Dã lấy cây sáo Kazoo trong hộp gấm ra, thì thầm: “Trình Dữ Phạm, chị đang ở đâu? Chị sống tốt không?” Về sau, sau tất cả, hai người gặp lại. Ánh mắt chạm nhau, Trình Dữ Phạm xa lạ hờ hững, hoàn toàn không nhớ gì về mùa hè năm đó, về cây sáo Kazoo, hay về những ngày tháng thuộc về cả hai. Thời Dã: “Không phải chính chị nói à, đủ mạnh mẽ là có thể thay đổi cuộc đời sao?” Trình Dữ Phạm: “Có à? Chỉ là mấy lời bốc đồng hồi trẻ thôi.” [Vở kịch nhỏ 1] Trong đêm dài, Thời Dã một lần nữa giật mình tỉnh dậy từ giấc mơ đầy mồ hôi ướt át. Cửa sổ kính sát đất đối diện với tấm lưng trắng nõn trần trụi của người phụ nữ. Cô theo thói quen rút một điếu thuốc, ánh lửa đỏ nơi đầu ngón tay lóe sáng, khi cơn sóng trong lòng dần rút đi, chỉ còn tràn ngập một nỗi trống rỗng đè nặng — “Tôi lại mơ thấy cô ấy rồi.” “Ai?” “Trình Dữ Phạm.” “Trong mơ hai người...?” Thời Dã im lặng, cúp máy. Cô nghĩ đến cô ấy, mơ thấy cô ấy, cuối cùng cũng xác định bản thân yêu cô ấy. Cô có một vườn hoa hồng đang cháy, mà nhất định phải tưới bằng máu trong tim mình. [Vở kịch nhỏ 2] Cặp phụ: Chỉ nói chuyện chứ không nói yêu – nữ bác sĩ độc thân VS Mặc áo đen quần đen, tóc dài thẳng đen, trái tim nguội lạnh – nữ cảnh sát Nguyễn Hựu Gia VS Kỷ Bạch Nguyễn Hựu Gia: “Em không cảm thấy gì à?” Kỷ Bạch mặt không biểu cảm: “Ừ.” Nguyễn Hựu Gia: “Vậy cho hỏi chuyện tối hôm qua là gì?” Kỷ Bạch: “Hiểu lầm thôi.” Nguyễn Hựu Gia: “Chị tức chết với em luôn!!!” Không nói yêu đương, chỉ phá án hả? Chị đây sớm muộn gì cũng bắt được em! Hướng dẫn sử dụng: Nhân vật nguyên tác, 1v1, kết HE.
Ngày Tháng Ở Chung Cùng Tra Nữ
Ngày Tháng Ở Chung Cùng Tra Nữ
Yêu thầm một người suốt mười ba năm là cảm giác như thế nào? Chua, ngọt, đắng, cay, mặn đều đã nếm qua hết, không biết bao nhiêu lần muốn tỏ tình, nhưng luôn nghĩ đến câu nói của người con gái đó: "Hai cô gái nghĩ đến đã thấy kỳ lạ." Quanh đi quẩn lại nhiều năm như vậy, cho đến lần yêu thứ N của Tô Gia Hảo, Hứa Ưu muốn từ bỏ, tìm một người khác để yêu đương. Kết quả phát hiện—— Tô Gia Hảo mặt đầy chất vấn: “Cậu đang yêu đương à?” Hứa Ưu vô cùng chột dạ: “Ừ.” Tô Gia Hảo: “Chia tay đi! Không được yêu!” Hứa Ưu: “Cậu đã yêu nhiều lần như vậy, tôi yêu một lần thì sao?” Tô Gia Hảo: “Yêu đương không hợp với cậu, tốn não lắm.” Hứa Ưu: “Tôi không sợ tốn não, dù có thành ngốc tôi cũng muốn yêu!” Tô Gia Hảo: “Nhất định phải yêu đương?” Hứa Ưu: “Ừ!” Tô Gia Hảo mím môi, chưa đầy ba giây: “Vậy cậu yêu đương với tôi đi.” “Gì cơ!” “Yêu đương với tôi đi, tôi thích cậu.” Đây là một câu chuyện muộn màng nhận ra, Hứa Ưu mềm mại đáng yêu nhưng nhút nhát, Tô Gia Hảo ban đầu tệ bạc nhưng sau đó chỉ một lòng chung thủy. Truyện ngọt ngào sủng vợ, chút ít ngược, cả hai nữ chính đều là lần đầu tiên, xin hãy yên tâm thưởng thức. Tóm tắt một câu: Tôi sống chung với tra nữ rồi Tư tưởng: Cùng nhau nắm tay, hỗ trợ lẫn nhau tạo nên ngày mai tươi đẹp.
Yêu Tôi Thật Nhiều
Yêu Tôi Thật Nhiều
Trường cấp ba Hoa Thanh mới chuyển tới một thiếu nữ. Cô ấy xinh đẹp, thông minh, kỷ luật tự giác, danh sách khoa cô ấy đậu là một thành tích ưu tú không người nào có thể so sánh. Nhưng chỉ có Lục Điều mới biết cô ấy tàn nhẫn như thế nào. Đôi mắt ưa nhìn, xa cách lạnh nhạt đối với mọi người, đôi môi đẹp, nhưng không bao giờ cười thoải mái ra. Nhưng mà, biết rõ đó là một tảng băng sơn, Lục Điều vẫn không có thuốc chữa mà yêu Nhiễm Ninh, kiên quyết dấn thân vào đó, quang minh chính đại nói yêu thích, thẳng thắn theo đuổi, sau khi bị từ chối vẫn như cũ không hết hy vọng. "Tôi thích cậu là việc của tôi, không liên quan gì đến cậu hết." Nhìn lén một bên mặt cô ấy khi đang đọc sách tự học vào sáng sớm, nhìn lén ngọn tóc cô ấy tung bay trong gió, lén đụng ngón tay cô ấy rũ xuống bên hông, bí mật nhặt chiếc kẹp tóc cô ấy ném đi.... Từng chút từng chút của cô ấy, đều giẫm lên đầu trái tim đang đập thình thịch của mình. Lục Điều mong chờ cô ấy nhìn mình, dù chỉ là một chút. Cuối cùng, Nhiễm Ninh cũng nhìn cô, họ thầm yêu nhau sau lưng mọi người, nắm tay, ôm hôn và làm mọi thứ mà một người yêu say đắm nên làm. Nhiễm Ninh gieo một hạt giống yêu thích trong lòng Lục Điều, Lục Điều tưới nước cho nó bằng nhiệt, cô đắm chìm trong ý thích của Nhiễm Ninh, càng lúc càng lún sâu. Nhưng, mọi giấc mơ về tương lai đã kết thúc đột ngột sau kỳ thi tuyển sinh đại học - Nhiễm Ninh không cần cô, Nhiễm Ninh nói tương lai của cô ấy không bao giờ có cô. ... Từ biệt chín năm, bệnh viện Hoa Thanh, một lần nữa hai người đã gặp lại, vị giáo sư đã quyết định xem Nhiễm Ninh có thể ở lại bệnh viện hay không hóa ra lại là mẹ của Lục Điều. Đồng phục phi hành nghiêm trang, Lục Điều đứng bên cạnh mẹ, ánh mắt thản nhiên quét qua khuôn mặt của Nhiễm Ninh, thờ ơ và xa cách, không một dấu vết ở lại. Cô ấy hận cũng đúng, Nhiễm Ninh thầm nghĩ, hạt giống tự tay Lục Điều chôn trong lòng sinh hoa ra trái, cô ấy lại tự ăn vào —— Một quả đắng. Mà ở sau lưng, Lục Điều mỗi ngày từ sau khi gặp lại, cô đều ở cửa bệnh viện của Nhiễm Ninh, nhìn cô ấy đến, nhìn cô ấy lên lầu, nhìn đèn bật sáng, sau đó nhìn đèn tắt, giống như một kẻ si ngốc, cứ thế lặp đi lặp lại. Nhớ mãi không quên, lắm lúc lại sẽ có tiếng vọng của Nhiễm Ninh nói rằng: "Tôi hiểu đạo lý của tình yêu rồi, vậy cậu có muốn ở bên tôi mãi mãi không?" ——— Thời thiếu nữ gặp được một người quá tuyệt vời, Lục Điều mê luyến nhiễm Ninh, chỉ cần cô ấy có thể yêu cô, cô có thể cho đi cuộc sống của mình. Nữ đội trưởng đội cứu hộ Căn Chính Miêu Hồng VS Nữ bác sĩ ngoài lạnh trong nóng thanh tỉnh nhân gian CP phụ: Nhà tâm lý học đồng cảm Thương Nam VS Chị y tá dám yêu dám hận Bạch Lê. Đọc hướng dẫn: 1. Văn gương vỡ lại lành, về sau trực tiếp gặp lại, trong đoạn hồi tưởng phần cấp ba, hai nữ chủ trường cấp ba đều thành niên. 2. Chuyên môn công việc của hai nữ chủ đến từ Baidu, xin đừng đi sâu vào nó. 3. Dòng chảy cảm xúc là chủ đạo, và tất cả các cốt truyện chỉ mở đường cho tình cảm của hai người. 4. Không có bộ não tình yêu trong truyện, cả hai bên đều là những người rất có năng lực và mạnh mẽ. 5. Câu truyện này không có nguyên mẫu, tất cả đều là bản gốc, không thay thế, cảm ơn bạn. Nhân vật chính: Lục Điều, Nhiễm Ninh (Tô Hảo) ┃ Nói một câu: Lục Điều ôm trái tim chân thành đó, chỉ muốn đưa cho Nhiễm Ninh. Phương châm: "Các cô gái, xin không cần e ngại thế tục!"