Năm thứ năm mạt thế, Tương Trường Ca chết trong một trận thiên tai.
Khi cô tỉnh lại, cô phát hiện mình xuyên vào một quyển tiểu thuyết cũ mà cô vừa đọc không lâu trước đây và trong đầu còn vang lên một thứ tự xưng là “hệ thống”, nói năng lung tung chẳng ra đâu vào đâu.
Nhìn thời tiết trong xanh và nắng đẹp, ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn trong không khí, Tương Trường Ca đấm vào không khí và điên cuồng gọi năm suất ăn trên máy bay trước khi đồng ý với nhiệm vụ của hệ thống là cứu nhân vật nữ phụ .
Trong quyển tiểu thuyết này, nam chính có một vị hôn thê mất sớm. Vị hôn thê này cực kỳ giàu có, tiền bạc là thứ vô dụng nhất đối với cô ấy. Tuy nhiên cô ấy chưa bao giờ biết đến hạnh phúc là gì, và u sầu chính là năng khiếu bẩm sinh của cô ấy.
Khi biết tình cảm tốt đẹp của nam chính dành cho mình chỉ xuất phát từ áy náy và trách nhiệm với hôn ước do trưởng bối định đoạt, cô ấy đã chủ động rời đi, thành toàn cho mối tình rực rỡ của tổng tài nam chính với cô bé ngây thơ nóng bỏng.
Nhưng vì không còn điều gì trên thế giới này để cô ấy trân trọng nữa, nên cô ấy đã chọn rời xa thế giới này vào đúng ngày sinh nhật thứ hai mươi bốn của mình.
Nhiệm vụ của Tương Trường Ca chính là giúp nữ phụ nhặt lại lòng tin với sinh mệnh, học cách vui vẻ mà sống.
Bị hệ thống uy hiếp rằng không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị “hỏa táng”, Tương Trường Ca liếm môi, miệng vẫn thoang thoảng mùi vị của giun khô, hờ hững nói: “Chỉ có vậy thôi hả?”
Hệ thống: [...]
Ký chủ tự tin ghê? Cũng thú vị đấy.
Nhiệm vụ 1: Dẫn dắt nữ phụ ăn đủ ba bữa đúng giờ.
7 giờ 30 sáng, quản gia Tương Trường Ca bế Du Thanh, người đã thức trắng cả đêm, ngồi bên cửa sổ nhìn mặt trời mọc ở góc 45 độ, đến bàn ăn bày sẵn 49 món. Sau khi đưa cho cô ấy một bát cháo trắng, còn cô thì tự mình ăn hết sạch cả một bàn đồ ăn.
Tay bưng bát nhìn người trước mặt ăn uống ngon lành, Dư Thanh vì ma xui quỷ khiến liền nếm một muỗng cháo, rồi bỗng giật mình: “Không phải tôi đã khóa cửa rồi sao? Sao cô vào được?”
Tương Trường Ca: “À, học viện quản gia có dạy nghề mở khóa.”
Dư Thanh: “...”
Nhiệm vụ 2: Dẫn dắt nữ phụ cảm nhận niềm vui cuộc sống.
Tường Trường Ca suy nghĩ một lát, hôm sau đưa cho Dư Thanh một xấp giấy.
Cứ tưởng là đơn xin nghỉ việc, Dư Thanh vừa nhận liền nhìn thấy tiêu đề: [Chi tiết tham gia chương trình sinh tồn nơi hoang dã mùa 2]. Người tham gia: Dư Thanh, Tương Trường Ca.
Dư Thanh: “?”
Sau khi vô tình có được một người quản gia, cuộc sống của Dư Thanh biến thành như thế này...
Ngồi một mình trong phòng vẽ, nhìn bức tranh tràn ngập phong vị u buồn vừa hoàn thành, cô cười thầm: “Quả nhiên, u buồn đúng là thiên phú của tôi...”
Đột nhiên, có người ngoài cửa hét lên: “Chị u buồn, ăn cơm!”
Bàn tay của Du Thanh giật mình run lên, một màu vàng chói lóa hiện lên trên bức tranh.
Khi Du Thanh chơi đàn piano trong phòng nhạc cho đến khi hoàng hôn buông xuống, ngắm nhìn những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn biến mất ở đường chân trời, cô khẽ lẩm bẩm, "Tôi đang ở trong bóng tối, tôi không thể nhìn thấy một tia sáng nào..."
"Cạch" một tiếng, chiếc đèn chùm kiểu Âu được tạo thành từ chín mươi chín chiếc đèn hoa nhỏ trên đầu cô ấy bật sáng. Ánh sáng chói lọi khiến Du Thanh vô thức nhắm mắt lại, một giọng nói quen thuộc vang lên từ cửa: "Chị Hắc Ám, đến giờ ăn rồi!"
“...”
Nhân vật chính: Tương Trường Ca, Dư Thanh.
Một câu tóm tắt: “Ê chị u buồn, đi ăn cơm.”
Lập ý: Hy vọng lớn nhất là hy vọng chính mình tạo ra. Muốn có ánh sáng, hãy tự thắp sáng đời mình.