Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Vân Thâm Kiến Lộc (6 Truyện)

Danh Sách Truyện

Sau Khi Trọng Sinh, Ta Biến Thành Dược Hoàn
Sau Khi Trọng Sinh, Ta Biến Thành Dược Hoàn
Tiêu Diệc Linh ở kiếp trước là một kẻ mê đan cuồng chú, cả đời chỉ biết luyện đan, học đan phương, rốt cuộc lại bị đồng môn sư huynh ghen tị mà hãm hại đến chết. Về sau, có lẽ ông trời cũng cảm thấy nàng chết quá oan uổng, nên cho nàng được tái sinh. Sống lại một đời, Tiêu Diệc Linh quyết tâm: có thù báo thù, có oán đền oán. Thế nhưng nàng phát hiện — kẻ thù đều đã bị kẻ tử địch của nàng giết sạch cả rồi... Tất nhiên Tiêu Diệc Linh cũng không nản chí, thù nhân hết rồi chẳng phải còn kẻ tử địch đó sao? Khi Tiêu Diệc Linh khí thế ngút trời đến tìm tử địch tính sổ, thì đối phương lại thổ lộ với nàng! Tiêu Diệc Linh: “??” Hướng dẫn sử dụng: Câu chuyện song phương thầm mến nhau. Miệng thì nói không nhưng một trêu là nổ, kiêu ngạo thụ × bụng dạ thâm sâu, dịu dàng sủng công. Ngọt ngào, sảng khoái, kết thúc HE. Thiết lập trong truyện là do tác giả tự sáng tạo, không phải tu tiên nghiêm túc, chỉ muốn yêu đương.
Tôi Ở Minh Giới Đi Biển Bắt Hải Sản
Tôi Ở Minh Giới Đi Biển Bắt Hải Sản
Diễn viên tuyến mười tám Giang Chỉ, sau khi thức đêm đến mức đột tử, vất vả lắm mới được làm sứ giả dẫn độ ở Vong Xuyên, vậy mà lại phải sống dưới trướng của phán quan. Phán quan xinh đẹp kia mặt lạnh tim lạnh, nhìn là biết kiểu người không dễ dây vào. Giang Chỉ ôm tâm lý kính sợ, quyết định tránh xa phán quan, chăm chỉ làm việc, tích góp đủ dương thọ rồi rút. Nhưng chưa được bao lâu, Giang Chỉ liền phát hiện vị phán quan xinh đẹp này không chỉ thích giúp người mà còn cực kỳ mê nghe nịnh nọt. Thế là Giang Chỉ lập tức hóa thân thành “máy nịnh ngọt ngào” – giọng ngọt, mặt xinh, người gặp người yêu, bản thân nghe còn xấu hổ. Mỗi ngày đều dỗ dành phán quan xinh đẹp đến mức lạc cả phương hướng, rồi ngồi đợi ngày thăng chức tăng lương. Chỉ tiếc là phán quan xinh đẹp thì không lạc lối, còn Giang Chỉ lại bắt đầu “bay”. Chân vừa bước đến ranh giới nguy hiểm thì đã bị phán quan xinh đẹp tóm chặt gáy số phận. Giang Chỉ mặt hơi đỏ: “Không, phán quan Thôi, chị nghe em giải thích!” Tay Thôi Vãn Chu vòng hờ qua eo thon của Giang Chỉ, cầm chứng cứ khẽ cười: “Đang nghe đây, em từ từ nói~” Một câu chuyện ngọt ngào không hề kinh dị Thụ đáng yêu lầy lội × Công âm trầm phúc hắc
Sau Khi Bị Omega Ác Long Tiểu Thư Tàn Tật Trói Định Là Bạn Lữ
Sau Khi Bị Omega Ác Long Tiểu Thư Tàn Tật Trói Định Là Bạn Lữ
◎ Lập ý: Tình yêu cần phải dũng cảm nói ra. ————————•———————— Long Linh, người từng làm ngự trù chốn hoàng cung thời cổ, vừa xuyên không chưa được bao lâu, thì gia tộc đã vì nợ nần chồng chất mà gán nàng trước thời hạn cho một omega xinh đẹp nhưng đầy đáng sợ. Người ấy, môi đỏ như máu, dung mạo tuyệt sắc song khí chất u tối, mạnh mẽ đến mức không thể bị đánh bại. Vì đuôi rồng bị thương nên mang tật, nàng ấy là vị nữ tướng Ác Long nổi tiếng khát máu trong truyền thuyết. Ngay đêm đầu tiên, nàng bị tắm rửa sạch sẽ, xoa thơm tho, rồi bị đưa lên giường của vị Ác Long tiểu thư ấy. Nàng hoảng hốt lo sợ, vừa mới ôm lấy vị Ác Long tiểu thư cao quý lạnh lùng, lại ngoài ý muốn nghe được tiếng lòng của nàng ấy. “Hừ, tiểu long vị dâu, chẳng thích. Ngày mai đem đến nông trường vắt sữa.” Nghe vậy, Long Linh hoảng hồn, vội lao vào lòng Ác Long tiểu thư, dốc sức cày cấy suốt một đêm. Sáng hôm sau, Ác Long tiểu thư nể tình nàng tuy không có công lao nhưng chịu nhiều khổ cực, không đưa nàng đi làm nô lệ mà để lại trong biệt phủ, hậu hạ chu toàn. Long Linh thở phào nhẹ nhõm, tự giác làm chủ hậu viện, hễ nghe được tiếng lòng là lập tức đáp lại. Cơm dinh dưỡng mỗi ngày đều thay đổi món, xoa bóp đuôi rồng đúng độ mạnh yếu, Ác Long tiểu thư được nàng chăm đến khuôn mặt ngập xuân sắc, tiếng lòng bất mãn cũng dần ít lại. Không lâu sau, sản nghiệp gia tộc Long Linh đột ngột khởi sắc trở lại, tộc trưởng đích thân đến gặp Ác Long tiểu thư đòi chuộc nàng về, lại còn muốn hủy hôn. Ác Long tiểu thư môi đỏ mỉm cười lạnh lùng: “Không sao, ta sớm đã chán ngấy tiểu long vị dâu rồi.” Lần này nàng không nghe được tiếng lòng, hẳn là lời thật. Bao nhiêu lâu rồi, quả nhiên nàng vẫn không được sủng ái. Nước mắt Long Linh tuôn như suối, chết tâm theo tộc trưởng về tộc, tiếp nhận gia nghiệp. Ngay trước lễ đính hôn với vị hôn thê mới, nàng bị Ác Long tiểu thư kéo vào lòng trong phòng thử đồ, chiếc đuôi rồng nóng bỏng quấn chặt lấy nàng, làm sao cũng không vùng vẫy thoát ra được. Nàng nghẹn ngào chuẩn bị nổi giận, lại thấy Ác Long tiểu thư mắt đỏ hoe, tức tối: “Nếu ta không đến… có phải nàng sẽ không cần ta nữa không?” —Tiểu long ngọt ngào chỉ muốn giữ sủng × Nữ long tỷ tỷ ngoài lạnh trong dính người— Hướng dẫn sử dụng: Lần đầu viết ABO kết hợp bối cảnh phương Tây, thiết lập cá nhân rất nhiều. Alpha không có dây dưa phụ, 1v1, truyện ngọt, đuôi rồng sẽ hồi phục.
Ngọc Tỉ Của Trẫm Thành Tinh Rồi
Ngọc Tỉ Của Trẫm Thành Tinh Rồi
Tiểu hoàng đế Dung Quân sợ nhất là ba việc. Một là thái hậu muốn giao nàng cho thái phó để học hành. Hai là ngôn quan dâng sớ khiến nàng ban đêm phải làm thêm, đóng ấn phê duyệt. Ba là thái phó Cố Ngôn Sanh phạt nàng chép văn. Nhưng nàng không ngờ ba chuyện ấy mỗi ngày đều cùng lúc xảy ra, tiểu hoàng đế khổ đến nỗi đi ngủ cũng phải ôm ngọc tỷ mà thút thít. Thế nhưng một đêm nọ, ngọc tỷ bỗng hóa thành dáng vẻ đế sư, thân thể mềm mại uyển chuyển nép vào lòng nàng, e ấp hỏi: “Nàng… có thể đừng chạm vào ta nữa được không?” Tiểu hoàng đế mặt đỏ bừng, tay vuốt ve làn da băng cơ ngọc cốt của mỹ nhân, khẽ đáp: “Không thể.”
Mạt Thế Báo Ân Vịt
Mạt Thế Báo Ân Vịt
Lập ý: Cho dù gặp bất kỳ nghịch cảnh nào, cũng phải giữ một trái tim của kẻ mạnh không bao giờ khuất phục. Khả Tâm trọng sinh, một lần nữa trở thành một con vịt Cole, trên người còn có một không gian mang theo. Mạt thế lại lần nữa giáng xuống, toàn bộ sinh vật trên toàn cầu đều biến dị. Khả Tâm quyết định nỗ lực tích trữ lương thực, nâng cấp kỹ năng, bảo vệ chủ nhân bình an vượt qua mạt thế. Uy danh của Thú vương tái hiện, vô số đồ ăn, gói bảo vệ xa hoa giữ ấm, các thú biến dị trở thành tiểu thuộc hạ trung thành của Khả Tâm, ngày đêm không ngừng thu thập vật tư cho cô. Quá trình sinh tồn trong mạt thế vô tình trở thành cuộc sống nhàn nhã. Khả Tâm đem viên tinh thạch đẹp đẽ giấu kín từ lâu dâng lên trước mặt Kiều Yên Vũ, đôi mắt lấp lánh sáng ngời: “Tất cả đều tặng chị!” Kiều Yên Vũ cúi đầu xúc động hôn nhẹ tiểu Khả Tâm trong lòng: “Cả em cũng tặng cho chị, được không?” Kiếp trước, Kiều Yên Vũ bị đồng đội phản bội, Khả Tâm liều chết cứu cô ấy mất đi một cánh tay mới thoát khỏi miệng của Hoàng đế xác sống. Trong quãng thời gian khó khăn nhất của cuộc đời, nhờ có Khả Tâm bầu bạn mà cô ấy mới có dũng khí để sống tiếp. Lần này, cô ấy muốn cưng chiều Khả Tâm đến tận tim, khiến cô không bao giờ rời khỏi mình. Chú ý: Song trọng sinh, cùng nhau chiến đấu chữa lành, văn ngọt. #Mạt thế: Tôi mới là phản diện lớn nhất# #Sau khi nuôi chủ nhân, tôi bị nuôi ngược# #Thực lực không cho phép tôi làm cá mặn#
Thanh Lãnh Tiên Tôn Mang Thai Tiểu Hồ Ly Của Ta
Thanh Lãnh Tiên Tôn Mang Thai Tiểu Hồ Ly Của Ta
Thương Nhiễm xuyên sách rồi.   Trong sách, nàng là ác nữ phụ hồ ly đỏ, vì để giành được sự chú ý của nam chính mà không tiếc đối đầu với nữ chính. Cuối cùng, nàng thất bại, mất cả mạng, ngay cả nội đan cũng bị người ta móc ra làm đan dược.   Thương Nhiễm quả quyết bỏ trốn, chiếm lấy ngọn núi làm vương, không ngờ lại tình cờ nhặt được một nữ nhân dung mạo tuyệt sắc đang bị trọng thương, liền đem nàng ấy về làm nương tử.   Nàng ấy tính tình lạnh nhạt, dung nhan như tuyết, quanh năm triền miên bệnh tật. Đến lúc tình cảm sâu đậm, nàng ấy cũng chỉ khẽ cắn môi, để cho Thương Nhiễm gọi nàng ấy là "Thanh Thanh".   Thương Nhiễm ham mê mỹ sắc, không hề để ý đến chuyện này, nương tử của nàng eo thon mềm mại, dịu dàng đa tình, môi hôn còn ngọt ngào vô cùng.   Yêu quái trong vòng trăm dặm nghe được chuyện này đều cười nhạo nàng đã cưới về một nhân tộc ốm yếu, tàn tật.   Ha ha, niềm vui của hồ ly, các ngươi không tưởng tượng nổi đâu.   Nhưng hạnh phúc chưa kéo dài bao lâu, ổ hồ ly của nàng suýt nữa đã bị nam chính phóng hỏa thiêu cháy, chính nàng cũng suýt bị trảm yêu trừ ma.   Nương tử yếu ớt mà nàng vốn nghĩ cần bảo vệ ấy lại cầm lên thanh trường kiếm, vào thời khắc sinh tử đã cứu nàng một mạng, thậm chí còn phế luôn tiên căn của nam chính.   Chúng tiên môn đều quỳ phục dưới chân nàng, lúc này nàng mới biết, hóa ra nương tử của mình chính là Thanh Huyền tiên tôn, một vị tiên tôn sở hữu kiếm cốt trời sinh, tuyệt thế vô song.   Thanh Huyền tiên tôn độ kiếp, thân mang trọng thương, vốn nên trở về tiên môn kế nhiệm vị trí chưởng môn, nhưng lại bị nàng - con hồ ly vô liêm sỉ này - phá hoại không còn gì.   Trong sách, Thanh Huyền tiên tôn sau này sẽ nhận nữ chính làm đồ đệ, còn dung túng đồ đệ móc nội đan của nàng, giúp nữ chính nâng cao tu vi, kết cục là nàng phải chết thảm thương, không ai đoái hoài.   Thương Nhiễm ngay trong đêm thu dọn hành lý, trốn về hồ ly sơn.   Không bao lâu sau, nàng đã bị Thanh Huyền tiên tôn chặn lại trong động phủ mới.   Mỹ nhân lạnh lùng ánh mắt phủ đầy sương lạnh, dáng vẻ còn tiều tụy hơn trước, chỉ có bụng là hơi nhô lên.   Nàng ấy từng bước ép sát, đột nhiên hôn nàng một cái.   Thương Nhiễm bị hôn đến ngẩn người: “.......”   Mỹ nhân lạnh lùng ôm lấy nàng: “A Nhiễm, nàng không cần ta và hài tử nữa sao?”