Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Bệnh Kiều

Danh Sách Truyện

Di Chứng Tu Tiên [Xuyên Thư]
Di Chứng Tu Tiên [Xuyên Thư]
Tác giả:
Phòng lôi: Cực kỳ cẩu huyết – Cực kỳ theo lối mòn – Có rất nhiều tình tiết phản công – Không phải tu tiên Thuộc tính: 【Địa ngục trần gian + Công bệnh kiều + Sư tỷ muội – tình cảm tỷ muội – muội muội theo đuổi】 CP: Thụ xuyên thư, hoạt bát yếu mềm ✕ Công bệnh kiều, đa nhân cách, trọng sinh “Mối hận của ta, cũng như tình yêu của ta, ngoan cố bất diệt.” Bản văn này còn có tên: #Đại ma đầu tà tu lại đang hờn dỗi chi đây# #Nữ chính phản diện khiến ta khó xử đôi bề# #Không tu tiên nếu không cần thiết, hậu di chứng muôn vàn# Vì muốn tiêu sầu, Vân Tẫn Tuyết và bạn bè rủ nhau lên núi. Gặp được một sạp sách cũ, người bạn của nàng mua vài cuốn truyện xưa đang đại hạ giá, định đọc giết thời gian. Trong đó có một quyển truyện tu tiên, bên trong xuất hiện một vị đại sư tỷ pháo hôi trùng tên với Vân Tẫn Tuyết – thiên tư hơn người, phong tư đoan chính, người người kính yêu. Nhân vật như vậy, lẽ ra phải thuận lợi bước trên tiên đồ. Nào ngờ về sau vì đạo tâm dao động, ganh ghét nữ phản diện thăng cấp quá nhanh, bèn trăm phương ngàn kế chèn ép, ức hiếp. Thậm chí nàng chỉ dùng ba văn tiền, tùy tiện bán nàng ấy cho môn phái tà tu hiểm độc nhất, chỉ để sỉ nhục rằng phản diện không hề có chút giá trị nào. Cuối cùng nàng bị ma đầu phản diện đã trưởng thành tra tấn đến chết, hồn phi phách tán. Nghe được vài câu trêu chọc từ bạn bè, nàng không ngờ lại bị xuyên qua thế giới đó. Hơn nữa vừa mở mắt, nàng liền nhặt được phản diện khi còn nhỏ, đang bị kẻ thù truy sát trọng thương. 【Nếu ngươi muốn quay về nhà, vậy thì cứ làm theo nội dung trong truyện: cứu lấy nàng ấy, yêu thương nàng ấy, lừa dối nàng ấy, phản bội nàng ấy.】 【Trở thành tri kỷ của nàng ấy, lại thành kiếp nạn của nàng ấy, cuối cùng chết dưới tay nàng ấy.】 – Hệ thống nói như vậy. Nàng làm theo tất cả. Nhưng cuối cùng lại mất đi đôi mắt, đánh mất tấm lòng, thương tích đầy mình, vẫn chẳng thể trở về nhà. Góc nhìn của đại phản diện: Tỉnh lại một lần nữa, người đầu tiên nàng thấy chính là kẻ nàng từng hận nhất, cũng là thời điểm nàng vô năng nhất trong đời. Pháp lực thông thiên của kiếp trước chưa kịp khôi phục, nàng đành nhẫn nhịn ẩn nhẫn, lạnh lùng chứng kiến vị đại sư tỷ giả dối ác độc cứu mình. Nghe nàng ấy lời ngon tiếng ngọt, nhận lấy sự lấy lòng vụng về, nhưng trong lòng thì ngấm ngầm tính kế những cái chết mới mẻ dành cho nàng. Không biết tự lúc nào, họ bên nhau đã mấy năm. Người kia vẫn ôn nhu đơn thuần, lúc nào cũng bảo vệ nàng, nụ cười chẳng chút sơ hở. Tưởng bản thân không chút động lòng, sát ý mãnh liệt trong lòng nàng lại dần dần lặng xuống. Cho đến khi nàng ấy…một lần nữa, như kiếp trước, vô tình vô nghĩa mà phản bội. Trong trái tim đen đặc đã trống rỗng ấy, chỉ còn lại một ý niệm duy nhất – tra tấn nàng ấy. Một đời bi thương, nàng ngâm mình trong thống khổ và oán hận, đã chẳng còn là người xưa. “Chẳng ai nguyện đến gần một ác linh hận đời như ta.” “Trừ nàng.” Ghi chú: Đầy tình tiết cẩu huyết, địa ngục tình cảm, sư muội chẳng phải người tốt, quả thực đã báo thù – nhưng kết cục vẫn HE. Không quá nhấn mạnh tu tiên, không có đại cục, cũng không phân cảnh giới – chủ yếu là tình cảm rối rắm.
Sau Khi Thỏa Thuận Kết Hôn Với Đại Lão Cố Chấp
Sau Khi Thỏa Thuận Kết Hôn Với Đại Lão Cố Chấp
Tác giả:
Tô Lê mơ thấy mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết. Vì chị hai Tô Nghiên đào hôn, khiến Úc Thanh Tuyết trở thành trò cười của toàn Hải Thị. Úc gia thẹn quá hóa giận, đơn phương cắt đứt toàn bộ hợp tác. Tô gia cuối cùng phá sản, chị cả mất cả hai chân trong tai nạn xe, mẹ bị tai biến não trở thành người thực vật. Còn cô sẽ chết vì một tai nạn ngoài ý muốn. Tô Lê tỉnh lại, tim đập thình thịch. Nghĩ đến kết cục bi thảm của Tô gia trong “sách”, cô căn bản không dám đánh cược, vì thế lén tìm đến Úc Thanh Tuyết. “Úc tiểu thư, em ngoan ngoãn hơn chị hai, miệng ngọt hơn, sẵn sàng làm chú cún nhỏ nghe lời nhất của chị.” “Chị… cưới em được không?” Úc Thanh Tuyết quan sát kỹ cô con gái út được Tô gia cưng chiều nhất, đầu ngón tay lạnh lẽo, nhẹ nhàng nâng cằm đối phương. Giọng nói không lộ vui buồn: “Cún nhỏ? Em biết kết cục của việc giao dịch với tôi không?” Tô Lê nở nụ cười dịu ngoan rực rỡ nhất, ánh mắt kiên định khác thường: “Em biết.” Cô không muốn giao dịch với ác ma, nhưng cô muốn sống. Rất nhanh, giới hào môn thượng lưu nổ tung... Cô con gái út ngây thơ hồn nhiên của Tô gia, Tô Lê, lại kết hôn với Úc Thanh Tuyết, đại tiểu thư Úc gia lạnh lùng cố chấp trong lời đồn. Mọi người chờ xem trò cười: Một bên là đóa kiều hoa được nuông chiều hư hỏng, một bên là đại lão bệnh kiều khó lường. Cuộc “liên hôn thương nghiệp” này duy trì được bao lâu? Sau hôn nhân, Tô Lê nỗ lực vào vai người vợ nhỏ ngoan ngoãn dính người, hỏi han ân cần, quan tâm chu đáo. “Chị hôm nay còn chưa hôn em đâu ~” “Chị muốn xoa đầu em không?” “Người em yêu nhất trên đời là chị…” Ban đầu, Úc Thanh Tuyết tận hưởng sự dịu ngoan ỷ lại của Tô Lê, cũng đắm chìm trong đôi mắt cô đơn chỉ có mình cô. Nhưng không biết từ lúc nào, mỗi lần Tô Lê đến gần, mỗi tiếng “chị” đều như tia lửa, dễ dàng châm ngòi cho dục vọng chiếm hữu cố chấp sâu nhất trong lòng cô. [Tiểu kịch trường] Một đêm nọ, Tô Lê bị Úc Thanh Tuyết siết eo hôn đến thiếu oxy, mắt ngấn lệ, tủi thân định đẩy người ra, kết quả lại chạm phải ánh mắt u ám của vợ. Cả người cô cứng đờ, không biết mình đã làm sai điều gì. Hình như, dạo gần đây cô đều rất ngoan? “Cún nhỏ không ngoan, phải trừng phạt.” Úc Thanh Tuyết ôm chặt người trong lòng hơn, cúi đầu ngậm vành tai của vợ, hơi thở dần trở nên ướt át. Cô đối xử với cô ấy không tốt sao? Vì sao lại muốn chạy trốn? “Chị… em thở không nổi…” Miệng Tô Lê đau, cũng thật sự tủi thân. Úc Thanh Tuyết cúi đầu hôn lên đuôi mắt ửng đỏ của Tô Lê: “Ngoan, mở mắt nhìn chị.” # Đại tiểu thư kiêu căng rực rỡ VS Đại lão bệnh kiều chiếm hữu dục mạnh # Góc nhìn nhân vật chính: Tô Lê Tương tác: Úc Thanh Tuyết Nhân vật phụ: Tô Nghiên, Đường Cẩn Ninh Tóm tắt một câu: Đừng trêu chọc chị gái có chiếm hữu dục mạnh. Thông điệp: Sống hướng về ánh dương.
Sau Khi Alpha Pháo Hôi Ngoài Ý Muốn Đánh Dấu Nữ Chính
Sau Khi Alpha Pháo Hôi Ngoài Ý Muốn Đánh Dấu Nữ Chính
Minh Tư An xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành Apha pháo hôi – kẻ đóng vai học bá ngoan hiền để lừa nữ chính, thành công khiến nữ chính quyết định cưới mình để đối phó với gia đình hối thúc chuyện kết hôn. Sau khi kết hôn, nguyên chủ không đạt được mục đích "phượng hoàng bay lên cành cao", còn có ý định giết vợ để giả tai nạn đòi tiền bảo hiểm, chiếm đoạt tài sản của nữ chính. Kết quả, nữ chính sau khi tỉnh ngộ kịch bản đã nhìn thấu mọi thứ, nguyên chủ bị người theo đuổi của nữ chính kéo xuống đáy biển. Minh Tư An tối sầm mặt mũi: Có đổi chỗ được không vậy? Tôi sợ nước mà! Nữ chính Hạ Dĩ Nịnh – một đại mỹ nhân lạnh lùng cao quý, đồng thời cũng cực kỳ tàn nhẫn, vô cảm, cố chấp đến mức có thể kéo tất cả xuống vực sâu chỉ để đạt được mục đích. Dù cô chẳng làm gì, chỉ cần nữ chính thức tỉnh kịch bản, cũng sẽ coi cô là kẻ thù. Kết cục: bị người theo đuổi của nữ chính dìm chết dưới đáy biển. Vì muốn thay đổi kết cục, cô lập tức vứt luôn cái mác “người tốt”, đảo ngược thiết lập nhân vật, tránh xa nữ chính. Người tốt? Kiếp này đừng hòng bắt tôi làm người tốt. Từ hôm nay trở đi, cô! Minh Tư An! Chính là... gái hư! Ấy vậy mà... cô lại bị gài bẫy, bất ngờ lên nhầm giường nữ chính. Lý trí bay màu, cô nhảy nhót như con choi choi trên giường Hạ Dĩ Nịnh. “Hu hu, chị ơi, chị xinh quá trời luôn á~” “Chị ơi, cho em thơm cái nào~” “Em là gái hư! Từ hôm nay trở đi em sẽ yêu 108 cô bạn gái!” Hạ Dĩ Nịnh nhếch môi, tay bóp nhẹ cổ Minh Tư An: “108 người? Một mình chị thôi em đã chịu không nổi rồi.” Từ đó về sau, Hạ Dĩ Nịnh như yêu tinh dính chặt lấy cô, ngày ngày đêm đêm không cho cô thở. Hạ Dĩ Nịnh mỗi đêm đều mơ, và những gì xảy ra trong mơ lại từng chút từng chút ứng nghiệm trong đời thực. Cô dần nhận ra, bản thân chính là nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết bị “bỏ hố”. Minh Tư An là người xuyên sách, lẽ ra phải giành được lòng tin của cô, được cô tha thứ, rồi hai người sống hạnh phúc bên nhau. Nhưng vì tác giả dở tệ, cốt truyện kết thúc bằng việc cô giết chết Minh Tư An. Một nữ chính xui xẻo đúng nghĩa. Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải do tác giả đẩy kịch bản, thì với cái tính vừa ngốc vừa lầy của Minh Tư An, cô sao mà thích nổi? Nhưng những giấc mơ ấy... từ hoan ái đến yêu thương, đều chân thật đến đáng sợ. Cô chìm đắm trong pheromone của Minh Tư An, chỉ muốn giữ người đó mãi mãi ở bên mình, hoặc... hủy diệt. Vở kịch nhỏ: Tỉnh dậy, Minh Tư An phát hiện cơ thể có gì đó lạ lạ... và Hạ Dĩ Nịnh với dấu hôn đầy cổ... Khoan... thiệt sự đã làm rồi à? Minh Tư An: Chúng ta…? Hạ Dĩ Nịnh mắt còn vương ý tình, giọng khàn khàn quyến rũ: “Thích không? Nếu muốn... chúng ta còn có thể tiếp tục.”

BXH TUẦN