Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Duyên Trời Tác Hợp

Danh Sách Truyện

Vì Sao Lại Không Thích Thỏ Thỏ?
Vì Sao Lại Không Thích Thỏ Thỏ?
Tác giả:
Kỳ Cẩn Thu, hoạ sĩ thiên tài nổi tiếng trong giới, mới 18 tuổi đã vang danh nhờ một bức tranh. Nhưng vào một ngày nọ, cô bỗng mắc phải hội chứng rối loạn kích thích tin tức tố Alpha cực hiếm. Thiên tài năm nào nay kiệt quệ cảm hứng trong cơn đau bệnh hành hạ. Theo lời khuyên của bác sĩ, cô dọn đến một sơn trang để tĩnh dưỡng. Phong cảnh nơi đây hữu tình nhưng đáng tiếc, bệnh tình chẳng khá hơn chút nào. Một đêm nọ. Bị cơn đau hành đến mức gần như tuyệt vọng, Kỳ Cẩn Thu lại bẻ gãy bút vẽ trong tay. Cửa sổ khép hờ, bất ngờ có một bé thỏ toàn thân trắng muốt nhảy vào. Bé thỏ chẳng hề sợ người, lao thẳng vào lòng cô. Điều thần kỳ là — khoảnh khắc cơ thể mềm mại ấy chạm vào, cơn đau nơi tứ chi bỗng tan biến sạch sẽ. Bé thỏ nhỏ bằng bàn tay, trắng nõn như ngọc, cực kỳ đáng yêu, chỉ có điều... rất hay ghen. Hễ ai đến gần cô quá, bé thỏ sẽ tức giận giậm chân, cuộn tròn như cục bông quay lưng về phía cô. Dù cô có dỗ bằng cà rốt xịn cỡ nào cũng hờn dỗi không thèm ăn. Điều quan trọng nhất là — Sau một bữa tiệc, bé thỏ đang giậm chân giận dỗi trên đùi cô bỗng “bùm” một cái, hoá thành Kỷ Vân Miên, kẻ đối đầu nổi tiếng lạnh lùng trong giới hoạ sĩ. Kỷ Vân Miên — người luôn được gọi là Mỹ Nhân Lạnh Lùng — lúc này tai thỏ cụp xuống, đuôi bông phía sau khẽ cọ cọ vào cô, khoé mắt ửng đỏ. Ngạc nhiên qua đi, Kỳ Cẩn Thu cong môi cười: “Không giận nữa à? Thỏ Miên Miên.” ★ Hướng dẫn đọc: ☆ Thiết lập cá nhân khá nhiều, nữ Alpha không có xx kèm theo nhé. ☆ HE, siêu ngọt.
Yêu Đương Cùng Bạn Gái Thích Làm Màu Trong Show Chậm Nhiệt
Yêu Đương Cùng Bạn Gái Thích Làm Màu Trong Show Chậm Nhiệt
Lê Việt là ca sĩ thế hệ mới, tính cách nhẹ nhàng như mây trôi, ôn hòa dịu dàng, mỗi khi cất giọng trên sân khấu là cả thế giới như lặng đi. Ra mắt chưa bao lâu với đĩa đơn đầu tiên - Đạm Vân đã bị quản lý kéo đi tham gia show thực tế nhẹ nhàng tên là “Người ở chốn xưa”. Cô vừa đến nơi, kéo vali tới gõ cửa, người mở cửa là một cô gái xinh đẹp quen thuộc không thể quen hơn, tròn mắt nhìn cô rồi buột miệng: "Cô trông giống hệt bạn gái tôi!" Lê Việt: “...” Hơi bất ngờ, nhưng: “Cảm ơn vì đã thích.” Lê Việt: “Tôi cũng thích Lạc lão sư.” Lạc Minh Tứ – minh tinh tuyến đầu, thể hiện rõ ràng định nghĩa của “nổi tiếng nhờ tai tiếng”. Người thích nàng thì khen nàng sắc nước hương trời, mặt đẹp dáng đẹp, yêu ghét rạch ròi, nhìn phát sáng cả mắt. Người ghét nàng thì chửi nàng ngực to não phẳng, toàn thân giả trân, ngoài gương mặt và thân hình ra thì vô dụng – đúng kiểu “con sâu làm rầu nồi canh” của giới giải trí! Con sâu ấy bỗng dưng đi tham gia show thực tế “sống chậm”, ngày ngày trồng rau, nuôi chó, câu cá. Fan lẫn anti ùn ùn kéo tới hóng drama xem nàng sẽ “làm màu” thế nào. Cho đến khi chương trình chào đón khách mời mới — một mỹ nhân khí chất ngút trời, như tuyết trắng trên núi Cang, như tiên nữ giữa tầng mây. Lạc Minh Tứ – đệ nhất "hắc hồng bản chính", che miệng sửng sốt, chỉ vào tiên nữ và thốt lên một câu gây sốt toàn tập. Chỉ một câu, độ hot của kỳ đó bùng nổ: #Minh tinh hạng A nghi ngờ công khai yêu đương đồng giới# Mạng xã hội sập trong ngày. Nghe nói Lạc Minh Tứ “come out” trên show, đám người hóng chuyện kéo tới xem trò vui, nhưng lại phát hiện: Lạc Minh Tứ rửa hai chiếc lá suốt hai phút, bên cạnh có người dịu dàng khen: "Giỏi quá nè~" Lạc Minh Tứ bị nước nóng phỏng tay, kêu "hu hu", người bên cạnh thương xót thổi nhẹ: "Đau đau, thổi thổi nè~" Thậm chí đến lúc Lạc Minh Tứ coi rau là cỏ mà nhổ nhầm, Lê Việt vẫn nhẹ nhàng nói: "Cực khổ cho em rồi." Người hóng drama đứng hình: “Mấy người đang quay show hay đi hẹn hò vậy?” Đáng ghét là… ngọt thật đấy! Có bản lĩnh thì cho thêm vài cảnh vào nữa đi!! Về phần Lạc Minh Tứ, nàng chỉ nhún vai nói: “Bọn tôi thật sự đang yêu đấy mà.” Công dịu dàng x Thụ bánh bèo lắm chiêu. Chỉ là chiếc bánh ngọt thuần túy. 【Hướng dẫn đọc】 Tác giả không đu idol! Không theo fandom! Giải trí theo kiểu riêng! Nhân vật giấy và làng giải trí giấy! Nội dung giới giải trí toàn mình bịa cả đấy! Truyện ngọt nhẹ, kiểu Mary Sue thoải mái, chuyên trị đường ngọt.
Hà Kỵ GL
Hà Kỵ GL
*Không có quan hệ huyết thống *Ép buộc yêu, kết thúc HE Nhà họ Tô có hai chị em gái, chỉ cách nhau bốn tuổi. Chị tên là Tô Thanh Nguyên, em tên là Tô Thanh Hà. Tô Thanh Hà chưa từng nghĩ đến một ngày, mình lại dính vào một mối quan hệ mập mờ với chính người chị gái của mình. Hôm tròn mười tám tuổi, Tô Thanh Hà ngẩng đầu nhìn người đang dồn cô vào góc giường, sợ hãi, căm hận, khinh bỉ—không có từ nào đủ để diễn tả cảm xúc của cô. Từ giây phút ấy, thế giới và cuộc đời của cô chỉ còn lại sự hoang đường và sụp đổ. Đêm khuya, Tô Thanh Hà nước mắt giàn giụa, đau đớn gào lên: “Tô Thanh Nguyên!” Cô giận dữ giơ tay tát một cái, để lại dấu đỏ rõ rệt trên má Tô Thanh Nguyên. Tô Thanh Nguyên cụp mắt xuống, nốt ruồi lệ ẩn dưới mí mắt, hàng mi dài như cánh bướm che đi nỗi buồn nơi đáy mắt. Cô bật cười lạnh, cúi đầu nắm lấy cổ tay cô, hôn nhẹ lên đầu ngón tay, giọng khẽ như u linh: “Chị ở đây.” 【Hướng dẫn đọc】 *Không phải chị em ruột, hoàn toàn không có quan hệ huyết thống *Ép buộc yêu, kết thúc HE, chị công – em thụ *Đầu truyện bối cảnh học đường, nửa sau là đô thị, có tình tiết “giả chết” rút lui
Hiện Tại Có Thể Yêu Nhau
Hiện Tại Có Thể Yêu Nhau
Trước mặt người ngoài: 【Cổ hủ trầm lặng kiểu S】x【Em gái ngọt ngào mặn mòi nói nhiều】 Sau lưng: 【Mỹ nhân ướt át giả vờ đoan chính】x【Thích đùa thích thả thính nhưng thật ra rất thuần khiết】 Thích rồi không thừa nhận | Thả thính xong không chịu trách nhiệm | Miệng chối thân thành thật | Truy thê hỏa táng tràng Văn án: 【Hay là tụi mình kết hôn vào ngày mai đi Hay là đừng đợi gì nữa cả Hay là từ mai tụi mình thừa nhận Thừa nhận rằng tình yêu đã thật sự xảy ra giữa hai đứa mình】 1. Đường Tư gặp một người phụ nữ – cô ấy lạnh lùng, cố chấp, cổ hủ đến cực đoan, muốn cô ấy nói một câu tình cảm còn khó hơn bắt cô ăn phân. Vậy mà Đường Tư lại yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thế là, Đường Tư bắt đầu theo đuổi kiểu “tình cờ gặp gỡ”. Bạn thân khuyên cô “ham sắc là họa”, cô không những không tin, còn liên tục thử nghiệm – và lần nào cũng hiệu nghiệm. Đường Tư thầm vui mừng. Sau đó, cô công khai dọn vào nhà Thịnh Ninh, thản nhiên ngủ luôn trên giường người ta. Lúc này Đường Tư mới biết: những cái “nhãn dán” kia chỉ là vẻ ngoài. Sau khi lớp vỏ đoan trang bị lột bỏ, Thịnh Ninh là kiểu người vừa ẩm ướt vừa trầm lặng kiểu S, giả vờ đứng đắn nhưng thực chất mềm mại đến vô bờ. Mà ngọt ngào tình tứ với cô thì dễ như uống nước vậy. Điều mà Đường Tư không biết là: làm gì có nhiều sự trùng hợp như thế, tất cả đều là sự sắp đặt đầy chủ ý nhưng đầy bất ngờ. Ngay lúc tình cảm giữa hai người đang đậm sâu, Đường Tư lại không hiểu vì sao, chỉ vừa về lại Kinh Bắc một chuyến, Thịnh Ninh liền biến mất? 2. Tái ngộ. Một đêm khuya nọ, Đường Tư mất ngủ, xuống lầu đổ rác, lại bắt gặp một bóng dáng quen thuộc ngay trước cửa nhà. Đường Tư liếc nhìn, lạnh nhạt nói: “Đồ hết hạn sớm nên vứt đi.” Thịnh Ninh cúi đầu, bước theo cái bóng của Đường Tư, dè dặt mà ánh mắt dịu dàng vô hạn: “Dù hết hạn nhưng vẫn chưa hư, em có muốn nghe chị giải thích không?” 3. Đường Tư hiểu sự lưỡng lự trong lời Thịnh Ninh. Thịnh Ninh hiểu hàm ý trong lời Đường Tư. Vậy thì, yêu nhau ngay bây giờ đi. Văn án nhánh – “Về cuộc đời bà, tôi biết chẳng nhiều. Bà có kể vài điều, tôi cũng không nhớ rõ lắm. Giống như việc bà từng rất yêu tôi. Mà tôi chỉ gọi bà một tiếng: Ngoại.” Thế nên Đường Tư không chút do dự, đi tìm người phụ nữ mà bà ngoại mình vẫn đau đáu suốt cả đời. Nhưng thứ cô mang về Kinh Bắc, chỉ là tro cốt của Khương Thục Di. Một hạt cát của thời đại, rơi trên vai họ, hóa thành cả ngọn núi. Và họ lại sống trong cái thời đại đầy bụi mù ấy, cuối cùng, bị dòng lũ cuốn trôi. Không có sự bay cao nào là không mang theo gánh nặng. Khi hơi thở của Đường Cẩn dừng lại, cuối cùng họ mới được tự do. Còn ý nghĩa của sự sống, thì như một vòng tuần hoàn. Đường Tư và Thịnh Ninh nghe lại câu chuyện xưa như gió lướt qua tai – bình thản, không vội. Hướng dẫn đọc: Truyện có hai tuyến thời gian, nói về hai thế hệ phụ nữ. Mỗi thế hệ đối mặt với vấn đề riêng theo bối cảnh lịch sử. Tuyến chính vẫn là thế hệ trẻ, thế hệ trước chỉ đóng vai trò hỗ trợ. Chính nhờ sự nâng đỡ của thế hệ trước, mới có được thế hệ sau. Các couple phụ không trong sáng 100%, đều có người yêu cũ
Em Và Tình Yêu Là Số 1
Em Và Tình Yêu Là Số 1
Tác giả:
Nhiều năm trước, trường trung học Lăng Hải có hai nhân vật đình đám khiến thầy trò ngày nào cũng phải dõi mắt theo. Tô Hằng giống như bạch nguyệt quang lạnh lẽo, đi đến đâu cũng toát ra khí chất xa cách, khiến người ta không dám lại gần. Tiêu Dĩ Ca thì lại là đóa hồng đỏ mê người khiến ai cũng phải xao xuyến, nơi nàng xuất hiện lúc nào cũng chật kín người vây quanh. Về sau, sau nhiều năm xa cách, Tô Hằng một lần nữa gặp lại Tiêu Dĩ Ca. Người lớn xung quanh cứ không ngừng nói với cô, em trai của cô và Tiêu Dĩ Ca thật là xứng đôi vừa lứa. Rồi lại sau đó, đóa hồng đỏ chói lóa ấy không ngừng khuấy động tâm tư của Tô Hằng, gợn sóng trong lòng cô chẳng khác gì cảm giác khi còn là thiếu nữ. Lúc ấy Tô Hằng mới nhận ra, từ lâu cô đã gieo trong tim mình một đóa hồng. [Chính thời gian cô bỏ ra vì đóa hồng, mới khiến nàng trở nên đặc biệt đến vậy.] “Tôi đã gieo trồng đóa hồng của mình, chăm sóc, nuôi dưỡng, và cuối cùng có được nàng.” “Chúng tôi vừa là bạch nguyệt quang của nhau, cũng vừa là đóa hồng đỏ của nhau.” Nhan sắc khuynh thành / Tâm cơ sâu sắc / Nữ vương ◆ Thanh tâm quả dục / Ngoài lạnh trong nóng / Trung khuyển Thanh mai trưởng thành / Ghi chép yêu đương 1v1 / Song ngự tỷ
Giấc Mộng Lành Trong Đêm Thanh Tĩnh
Giấc Mộng Lành Trong Đêm Thanh Tĩnh
Tổng tài bá đạo ngoài lạnh trong đen X Chủ tiệm hoa ngoài ngọt trong dụ hoặc – tình chị em Đêm đen gió lớn, Lăng Vãn Tô say khướt, chặn người ta lại bày tỏ nỗi lòng: “Tôi từng mơ thấy cô.” Đối phương lạnh giọng hỏi: “Mơ thấy gì?” “Mơ thấy hai ta kết hôn.” Tỉnh lại, Lăng Vãn Tô bực dọc, lại lỡ miệng kể bí mật ấy cho chính người trong mộng. Sau đó mới biết người ta là tổng tài bên phía đối tác, vậy mà còn đến hỏi cô chi tiết về giấc mơ, rồi nói muốn bàn một hợp tác khác. “Hợp tác gì?” “Kết hôn.” Lần đầu gặp đã động lòng, Lăng Vãn Tô liên tục mơ thấy đối phương, sau này vì nhu cầu đôi bên mà kết hôn với nhau. Cô mơ thấy mình và Lương Kiến Thư nắm tay, ôm nhau, hôn môi, cùng nhau say đắm. Mỗi lần tỉnh dậy cô đều phải đốt nhang tắm rửa tự kiểm điểm, bởi Lương tổng thanh tâm quả dục, chỉ có cô là tâm hồn vẩn đục. Cho đến khi, những giấc mơ ấy lần lượt trở thành sự thật. Người tưởng như lãnh đạm thanh cao khiến Lăng Vãn Tô không khỏi nghi ngờ: “Chúng ta chẳng phải đã thỏa thuận là hôn nhân hình thức sao?” Lương Kiến Thư: “Thì sao?” “...Vậy tiếp tục đi.” Bị tâm bệnh giày vò, Lương Kiến Thư mắc kẹt trong những cơn ác mộng suốt nhiều năm, cho đến khi gặp được Lăng Vãn Tô. Cô lấy hôn nhân hình thức làm cái cớ, giữ người ta ở bên cạnh, mong làm dịu đi nỗi đau đôi chút. Không biết từ khi nào cô lại động lòng thật sự. Khi sự tiếp cận và lợi dụng có chủ đích bị vạch trần, chân tình cũng bị nghi ngờ là giả tạo. Một mối quan hệ bắt đầu đơn giản, kết thúc cũng vậy. Mất ngủ triền miên, căn nhà trống trải, người trong lòng rời xa khiến cô lại phát bệnh lần nữa. Chỉ còn một điều duy nhất kiên định: “Không ly hôn.” Lăng Vãn Tô hoàn toàn tuyệt vọng: “Nếu cô thật sự từng có tình cảm với tôi, vậy thì hãy để tôi đi.” “Được, em không muốn gặp tôi, tôi sẽ không quấy rầy.” Cô dùng giọng van nài thương lượng: “Nhưng... mình đặt ra một mốc thời gian được không? Hết thời hạn, tôi sẽ theo đuổi em lại từ đầu.” “Tôi cập bến trong giấc mơ của em.” HE / hợp pháp kết hôn đồng giới / tình chị em / không ai hoàn hảo.
Đích Nữ Của Tướng Phủ Và Ngốc Tử Nhà Hầu Phủ
Đích Nữ Của Tướng Phủ Và Ngốc Tử Nhà Hầu Phủ
Câu chuyện nơi thế giới huyễn tưởng cổ đại, về Nữ Hoàng khai quốc Khúc Chiêu cùng Hoàng hậu của nàng. Nữ chính: kẻ điên ngốc – Khúc Sanh & đích nữ của Tể tướng – Lâm Tịch Chiêu "Ngày mưa biết chạy về nhà, chưa hẳn là kẻ ngốc." Ấy là lời đầu tiên đích nữ của Tể tướng nói về tiểu thư Hầu phủ. Năm ấy, phu nhân Hầu phủ mang thai, trong lời nói của Thiên Thịnh hoàng đế đã ngầm tỏ ý muốn kết thân với Khúc Hầu phủ, bất kể sinh nam hay nữ, đều phải gả cưới với hoàng thất. Nam thì nạp làm phò mã, nữ thì gả cho thái tử làm thái tử phi. Nhưng khi ấy, Đại Thiên Thịnh triều dị tượng liên miên, dân gian truyền rằng thiên hạ sắp đổi chủ, các chư vương và chư quốc bắt đầu rục rịch. Khi thiên kim Hầu phủ cất tiếng khóc chào đời, Khúc Sanh mới ba tuổi, lần đầu nhập cung yết kiến hoàng đế, mọi người mới hay, nàng là kẻ ngốc. Ở trong đại điện, Khúc Sanh chẳng hiểu lễ nghi, miệng nói không rõ, còn gào đòi uống sữa. Sữa uống chưa đủ, lại nằm vật ra đất giữa đại điện, phát bệnh co giật, sùi bọt mép khiến mọi người trong triều kinh hồn bạt vía. Ngồi trên xe ngựa hồi phủ, Khúc Sanh vén rèm nhìn ra ngoài, hờ hững hỏi mẫu thân: "Người vừa nãy dìu nữ nhi, là thiên kim nhà ai?" "Là trưởng nữ nhà Tể tướng, Lâm Tịch Chiêu." Khúc gia sinh ra một đứa ngốc, Thiên Thịnh hoàng đế vốn định lập làm thái tử phi, song vì thế mà dẹp bỏ ý định. Mỗi lần dự yến hội, Khúc Sanh ngốc nghếch đều có mặt, có kẻ thấy nàng ngốc nên khinh thường, lại có người ném đồ lung tung về phía nàng, mà nàng lúc nào cũng cười hì hì như chẳng để tâm. Chỉ duy có trưởng nữ Tể tướng – Lâm Tịch Chiêu là hết mực yêu thương nàng, bởi kẻ ngốc kia luôn ỷ lại nàng. Kẻ ngốc ấy sẽ bảo hộ nàng, kính trọng nàng, thương nàng; trong lúc nàng bị mẹ kế ức hiếp, nàng ấy sẽ đá một cước khiến bà ta rơi xuống sông. Trong lúc nàng khóc lóc, nàng ấy sẽ lặng lẽ ở bên suốt đêm; còn những kẻ từng khi dễ nàng, trong vòng ba ngày đều gặp họa bất minh. Về sau, kẻ ngốc ấy leo lên giường nàng, nhẹ nhàng hôn lên mi mắt nàng, ngốc nghếch nói: "Tỷ tỷ, ta muốn cưới tỷ làm thê tử của ta." Văn án thứ hai Trưởng nữ Tể tướng – Lâm Tịch Chiêu, từ nhỏ thông minh lanh lợi, là người biết cách dùng người. Trong mắt nàng, không có người vô dụng, chỉ có người chưa đặt đúng chỗ. Sau này Khúc Sanh sát phạt quyết đoán, trong mắt thế nhân là kẻ cổ quái, tâm ngoan thủ lạt, nhưng vẫn chẳng thoát khỏi việc trở thành ‘tù nhân dưới ánh mắt dịu dàng’ của Lâm Tịch Chiêu. “Khúc nhi của ta, thật là yêu kiều.” Có thể nói những lời như vậy với kẻ sát nhân không chớp mắt, tính tình ngang ngược, e rằng chỉ có mình Lâm Tịch Chiêu.
Sau Khi Yêu Qua Mạng Với Bạn Hoa Khôi Cùng Phòng Rồi Lật Xe
Sau Khi Yêu Qua Mạng Với Bạn Hoa Khôi Cùng Phòng Rồi Lật Xe
Tác giả:
Giản Sầm Dư từ nhỏ đã nổi tiếng là người xuất sắc trong giới nhị đại, khí chất cao quý lạnh lùng như trăng. Mới khai giảng, cô đã giành mất danh hiệu hoa khôi trường của Tang Thời An, không biết đã khiến bao nhiêu nam thanh nữ tú ngây thơ phải thầm thương trộm nhớ. Cô là bạn cùng phòng của Tang Thời An, cũng là người mà Tang Thời An ghét nhất. — Một ngày nọ, Tang Thời An tình cờ phát hiện lịch sử xem phim bách hợp 18+ của Giản Sầm Dư. Đúng lúc đó lại nghe nói nhà họ Giản đang tìm đối tượng liên hôn cho cô ấy, đối phương trẻ tuổi tài giỏi, giàu có và dịu dàng— còn là anh trai ruột của Tang Thời An. Chỉ cần nghĩ đến việc mấy chục năm sau phải gọi Giản Sầm Dư là “chị dâu”, Tang Thời An lập tức quyết định phải quyến rũ cô ấy, dụ cô ấy sa ngã, rồi phơi bày xu hướng thật sự của cô ấy. Nhất định không thể để cô ấy trở thành chị dâu của mình. Ngay khoảnh khắc được chấp nhận lời mời kết bạn, Tang Thời An lập tức thay đồ hóa thân thành miêu nữ gợi cảm với bộ đồ ngắn đến mông, hai chân hơi dang, quỳ trước điện thoại vẫy đuôi với Giản Sầm Dư: “Chị ơi, em thích chị lắm, em muốn được chị làm cho tới bến mỗi đêm~” Gửi xong video, Tang Thời An liền hối hận, đang định rút lại thì thấy Giản Sầm Dư từ trước đến giờ lạnh lùng vô tình trả lời lại: [Kéo áo xuống chút, để chị xem ngực nào.] — Tang Thời An luôn nghĩ mình diễn rất giỏi. Hôm nay thì làm công chúa lưu lạc thân không tấc vải bị ép bán nghệ, ngày mai thì hóa thánh nữ mọc đuôi chỉ cần không ai an ủi là sẽ nóng bừng cả người… Cứ thế khiến Giản Sầm Dư say như điếu đổ. Ngay cả khi nhắc đến chuyện liên hôn với nhà họ Giản, Giản Sầm Dư cũng có thể vì yêu mà từ chối luôn anh trai cô. Kế hoạch hoàn thành, đêm đó Tang Thời An lập tức đăng nhập nick phụ, một loạt combo chia tay – chặn số – xóa liên lạc. Không ngờ chưa đầy hai tiếng sau, Giản Sầm Dư đã gõ cửa phòng cô. Đồng tử của Tang Thời An co rút, lập tức định đóng cửa. Nhưng Giản Sầm Dư nhanh hơn một bước, tay kẹp cửa, đầu ngón tay mát lạnh khẽ vuốt má cô, giọng trầm thấp: “Trốn gì vậy, mèo con.” “Sao lại đi uống rượu nữa?” “Có phải nhốt em lại thì em mới ngoan không?” Tang Thời An: Xong đời rồi… Giản Sầm Dư (công) × Tang Thời An (thụ) Ghi chú: 1×1, sạch từ thể xác đến tâm hồn, công học nghiên cứu sinh năm nhất, thụ năm hai, công lớn hơn thụ 3 tuổi.
Chọc Ghẹo Chị Dâu
Chọc Ghẹo Chị Dâu
Lúc 14 tuổi, Liễu Trình Tự phải ngủ chung giường với chị dâu. Cô thề rằng sau này nhất định phải tránh xa chị dâu, vì chị dâu phiền quá, một cước đá cô xuống đất. Cô nằm dưới đất khóc rưng rức, nước mắt đầm đìa. Đến 18 tuổi, Liễu Trình Tự bắt đầu đủ trò giả vờ làm màu, tìm mọi cách để chui lên giường chị dâu ngủ. “Chị dâu thơm quá à~” Bị chị dâu mắng đến khóc vẫn không chịu dừng. Tóm lại là: một người chị dâu cực kỳ thơm. 【Văn học chị dâu】【Văn học nhà thuê】 “Không gian chật hẹp giống như lồng ngực của ai đó, mỗi lần va chạm vì yêu đều vang vọng đến chấn động lòng người.” Truyện ngắn, văn án viết đại, có yếu tố trái luân, siêu gợi cảm. P/S: Chị gái ruột đã mất, tình cảm bắt đầu từ khi nhân vật trưởng thành. Chị gái và chị dâu không đăng ký kết hôn.
Chị Là Cánh Rừng - Nơi Trú Chân Của Em
Chị Là Cánh Rừng - Nơi Trú Chân Của Em
Người hàng xóm mới chuyển đến, không ồn ào, xinh đẹp lại lịch sự. Nấu ăn ngon, thường xuyên gõ cửa mang đồ ăn thức uống sang. Thậm chí còn sẵn sàng cùng làm vài động tác giúp ngủ ngon trước khi đi ngủ. Có lần vừa tập xong, hàng xóm hỏi: “Em có thiếu bạn gái không?” Thịnh Tê lắc đầu. Hàng xóm bình tĩnh khoác áo lên, rời khỏi nhà cô, tối đó như thường lệ lại mua món cô thích mang qua nấu cơm. Thịnh Tê nghĩ, người hàng xóm này thật ra rất hợp để yêu đương. Nếu như năm xưa người đó không từng đá cô ra xa. Khi mới mười mấy tuổi, người đó đã là hàng xóm của cô, luôn là học sinh đứng đầu trường. Thông minh, xinh đẹp, cao ngạo lạnh nhạt. Chỉ riêng việc không chịu nổi cô sống buông thả, chơi bời lêu lổng, cứ khăng khăng kéo cô “vào khuôn khổ”. Sau này thì sao? Cô gái từng dùng nụ hôn để thưởng cho thành tích học tập của cô, lạnh nhạt nói: “Cuộc đời em tùy em chọn. Bay đi như chim cũng được, thối rữa như hoa trong bùn cũng chẳng sao. Nhưng đừng để tôi thấy, đừng để tôi biết tôi đã ngu đến mức tin em sẽ thay đổi.” Thịnh Tê trở thành con chim bay đi, vạn dặm sơn hà, biệt tăm nhiều năm. Hàng xóm của cô chưa từng nhắc đến chuyện cũ, cũng không tính toán gì với sự nóng lạnh thất thường của cô. Bình tĩnh lại, Thịnh Tê quyết định kết thúc sự mù quáng hoang đường. “Sao chị lại ngu nữa rồi?” “Tôi của ngày đó, mới thật sự là ngu.” HE / hợp pháp kết hôn đồng giới / niên thượng / không ai hoàn hảo .
Bị Xuyên Thất Bại, Tôi Lại Quay Về Rồi
Bị Xuyên Thất Bại, Tôi Lại Quay Về Rồi
Tác giả:
Ảnh hậu hết thời bị đóng băng hai năm — Đường Vu Vân — đột nhiên tỉnh ngộ. Nàng nhận ra mình chỉ là một nhân vật trong truyện xuyên thư. Mà nàng — chính là người bị xuyên. Nàng không thể nào chấp nhận việc có kẻ đội lốt mình, chạy quanh đám tổng tài quyền lực tung tăng quyến rũ. Thật là sỉ nhục lớn! Nàng cực kỳ khó chịu! Từ nhỏ đến lớn, nàng chỉ thích con gái! Bọn xuyên thư không biết chọn đối tượng cho hợp gu à? Đường Vu Vân hết cách, không thể thay đổi số phận bị xuyên, nàng quyết định — làm loạn lên. Trong một ngày tưởng như bình thường, Đường Vu Vân một mình chiếm trọn tất cả các hot search: #Sốc! Đường Vu Vân come out! Tự thú giới tính# #Đường Vu Vân từng tỏ tình với Thi Thư Vụ!# #Đường Vu Vân bị từ chối tình cảm# #Đường Vu Vân tuyên bố không còn thích Thi Thư Vụ, đã rũ sạch mê luyến# #Đường Vu Vân phát điên rồi# #Chị ơi, chị định mai không sống nữa hả?# ... Đường Vu Vân nhìn loạt từ khóa hot search với vẻ thỏa mãn, nàng không còn mấy “ngày mai” nữa, sợ gì! Giờ chỉ lo sau khi “ra đi” sẽ bị bôi đen thanh danh. Cùng ngày đó, nàng nhận được một tin nhắn từ Thi Thư Vụ — chỉ là một dấu hỏi. Lần đầu tiên, Đường Vu Vân phản pháo lại: 【Trước kia thích cô coi như tôi có bệnh, cũng coi như cô xui xẻo.】 【Về sau cấm xuất hiện trước mặt tôi.】 Nàng xả hết một tràng rồi thẳng tay chặn luôn đối phương. Chỉ trong một ngày, nàng đập nát hết mọi thứ mình từng dày công gây dựng nhiều năm. Đắc tội toàn bộ đám “tổng tài đại lão”. Còn tuyên bố rút khỏi giới giải trí, xóa sạch mạng xã hội. Nàng an nhiên nằm nhà, chờ cái ngày bị xuyên qua. Kết quả, kẻ xuyên tới chưa được mấy ngày đã bỏ chạy?! Trước khi chạy còn để lại cho nàng một chương trình tạp kỹ nhiều người tham gia. Trong đó không chỉ có những người nàng vừa đắc tội, mà còn có cả — Thi Thư Vụ! Đường Vu Vân: ??? Chạy cái gì mà chạy? Cốt khí đâu? Dũng cảm đâu? Mấy chuyện nhỏ xíu thế mà cũng sợ, còn dám xưng là xuyên thư à? Giờ nàng phải làm sao? Rõ ràng là hại nhau, sao người chịu trận chỉ có mình nàng! Nàng đành phải tiếp quản cái đống rác rưởi do chính mình tạo ra, ngày ngày như người sống dở chết dở. Dù Thi Thư Vụ chủ động tiếp cận, cô vẫn oán khí đầy mình. Đường Vu Vân chỉ muốn chạy trốn, khổ nỗi Thi Thư Vụ bám quá sát. Nàng không hề động lòng, còn mạnh miệng chất vấn: “Cô định ké nhiệt của tôi đúng không?” Thi Thư Vụ: “…” —— ● Chênh lệch tuổi: Đường 28, Thi 26. ● Cả hai chưa từng yêu ai. ● Mở đầu hơi điên tí, vui là được hen, hihi. ● Tác phẩm thư giãn. ● Ngọt văn, không ngược, tác giả mê cái đẹp, nhân vật chính đều rất xinh.
Không Thể Giấu Nổi Sắc Xuân
Không Thể Giấu Nổi Sắc Xuân
Người bạn thân từng nhắc mãi về một bạch nguyệt quang trong lòng – chính là Tô Miểu. Trang Xuân Vũ nghe xong chỉ thấy khó xử đến muốn độn thổ. – Phải nói với cô ấy sao đây… rằng mình cũng từng theo đuổi Tô Miểu? – Mà còn… theo đuổi không thành. Trận mưa đầu hè rơi xuống sân nhỏ, phá tan giấc ngủ của Trang Xuân Vũ. Cô ngáp ngắn ngáp dài mở cửa, thì thấy một cô gái ngồi trên ban công chung – chính là vị khách mới dọn đến tối qua. Gương mặt kia… sống động hệt như Tô Miểu. Trang Xuân Vũ vội vàng đóng sập cửa lại— “Rầm!” Tiếng vang lớn cũng không át nổi trái tim đang loạn nhịp. Chắc tại thức khuya quá hóa ảo giác… Cô trùm chăn tiếp tục ngủ. Hôm sau, cũng cùng thời gian, cùng địa điểm ấy. Tô Miểu gọi cô lại: “Lại ngồi chơi chút nhé?” Ánh mắt, nụ cười, dáng vẻ… y hệt cái ngày năm mười lăm tuổi hai người gặp nhau lần đầu. Về sau, Tô Miểu không còn ngồi ở ban công nữa. Thay vào đó, cô mặc áo mỏng, tựa vào khung cửa, dịu dàng mời: “Vào ngồi không?” Lại về sau nữa— “Làm không?” Trang Xuân Vũ bước vào phòng. Trong đêm hè mênh mang không dứt, đóa hoa kiều diễm bắt đầu lớn lên một cách hoang dại— Xuân sắc trong vườn, chẳng thể nào giấu nổi nữa. Những việc nên làm – không nên làm, họ đều đã làm cả rồi. 📌 Gợi ý khi đọc: Tên nữ chính lấy cảm hứng từ câu “Xuân vũ kinh xuân thanh cốc thiên” trong bài ca 24 tiết khí. Văn phong truyện: ngọt – chua – đắng, đan xen lặp lại nhiều lần.

BXH TUẦN