Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Hỗ Công

Danh Sách Truyện

Bạn Thân
Bạn Thân
Tác giả:
Khương Thanh Đại và Văn Sơn Ý là đôi bạn thân từ hồi cấp ba, tình bạn kéo dài 12 năm, bền chặt như bàn thạch. Họ không giấu nhau điều gì — Tuổi thơ, poster, ca sĩ thần tượng, mẫu người lý tưởng, cùng nằm chung giường trò chuyện thâu đêm suốt sáng, kể cho nhau nghe những bí mật sâu kín nhất. Cho đến một ngày — Người chia sẻ bí mật… lại trở thành bí mật lớn nhất trong lòng mình. — Sau nhiều năm xa cách, Văn Sơn Ý trở về quê nhà làm việc, bạn thân xa cách năm nào nay lại về sống cùng một thành phố, thậm chí chuyển vào ở chung dưới một mái nhà. Khương Thanh Đại thấy cực kỳ không quen. Văn Sơn Ý ở tuổi 28 còn quyến rũ hơn hồi 18 — Ánh mắt sâu thẳm, đôi mắt phượng dài mang theo vẻ dịu dàng trời sinh khiến người ta khó mà cầm lòng được. Văn Sơn Ý bảo cô giúp tô son, cô phải cố giữ bình tĩnh một lúc mới dám nhìn vào môi cô ấy. Văn Sơn Ý mặc váy ngủ dây mỏng lượn lờ trong phòng khách như chốn không người, rồi ngồi lên đùi cô, tay mềm mại ôm lấy cổ cô, nhẹ nhàng nũng nịu như một chú mèo con. Khương Thanh Đại rũ mi mắt, tay run run đắp chăn mỏng lên cho cô ấy. Văn Sơn Ý liếc nhìn “bạn thân” không động lòng, thản nhiên đứng dậy quay về phòng. Về đến phòng, Văn Sơn Ý thay đồ xong, thở dài một tiếng. Khương Thanh Đại & Văn Sơn Ý cùng nghĩ: Quả nhiên là thẳng nữ!!! — Những ngày sống chung cứ thế trôi qua. Cả hai suýt nữa bị mấy chiêu "thẳng nữ" của nhau trêu chọc đến phát điên. Có lần được bạn bè rủ đi nghỉ dưỡng trên núi, cả hai vui vẻ đồng ý, ai ngờ lại bị sắp xếp ngủ cùng một phòng. Tối hôm đó, Khương Thanh Đại say rượu, ngủ cùng giường với cô ấy. Văn Sơn Ý không nhịn được — hôn cô. Khương Thanh Đại nhận ra: Hình như cô không chỉ muốn làm bạn với Văn Sơn Ý. Mà còn muốn có được cô ấy. Ai ngờ — Văn Sơn Ý cũng nghĩ y chang… — Sáng hôm sau tỉnh dậy, Khương Thanh Đại nhìn người con gái nằm bên gối mình, một bên dây áo ngủ trễ xuống, vai trắng lộ ra, cổ và xương quai xanh đầy dấu hôn đỏ mờ ám. Khương Thanh Đại: Trời! Sập! Mất! Rồi! Khương Thanh Đại: Lỡ làm chuyện có lỗi với bạn thân, giờ phải làm sao? Gấp! Online chờ câu trả lời! Văn Sơn Ý nhẹ nhàng vén phần cổ áo đang trễ xuống, cúi đầu, đôi môi đỏ khẽ chạm vào vành tai cô, giọng dịu dàng khẽ thì thầm: “Tất nhiên là… làm lại lần nữa.” — 🫧 CP: Luật sư × Nghệ nhân 🫧 Tình bạn hoá tình yêu, song phương thầm yêu, yêu lâu rồi mới thấy rõ lòng nhau 🫧 Một câu chuyện “nhà cũ bốc cháy lần thứ n” 『Dù cho giữa vô vàn lần lệch nhịp trong cơn bão lòng, chỉ cần một lần cộng hưởng, chúng ta — sẽ yêu nhau.』
Xuyên Thành Alpha Cặn Bã, Trốn Cốt Truyện Nhưng Lại Bị Nữ Chính Gài Bẫy Rồi
Xuyên Thành Alpha Cặn Bã, Trốn Cốt Truyện Nhưng Lại Bị Nữ Chính Gài Bẫy Rồi
Trúc Hứa, là giáo sư sinh học trẻ nhất Hoa Quốc, được kỳ vọng sẽ trở thành viện sĩ trẻ nhất nước. Một đêm nọ, khi đang phấn khích vì vừa phá được bài toán nghiên cứu đã nghẹn lâu ngày, cô chuẩn bị về tổng hợp số liệu viết luận án thì bất ngờ bị thầy hướng dẫn xuất hiện và đâm chết. Hắn cướp luôn kết quả thí nghiệm của cô và lạnh lùng nói: “Thông minh thì thôi đi, lại còn muốn chứng minh phụ nữ giỏi hơn đàn ông, mày cũng xứng chắc?” Mang theo thù hận vô biên mà nhắm mắt, ai ngờ vừa mở mắt ra, Trúc Hứa thấy mình đang được người ta bế trên tay. Một giọng nữ nhẹ nhàng yếu ớt vang lên đặt tên cho cô là "Trúc Hứa", rồi ngay sau đó là một trận hỗn loạn — cô bị đưa vào một biệt thự lộng lẫy dát vàng. Tự dưng có thêm anh trai, mẹ kế và cả thân phận con riêng... Xuyên thai? Sau khi tìm hiểu kỹ càng, Trúc Hứa xác định chắc chắn — cô đã xuyên thai thật rồi... mà lại xuyên thành một nữ alpha cặn bã trong truyện. Ngoài chuyện gây đau khổ cho nữ chính Ôn Dĩ Thanh thì chẳng làm nên tích sự gì. Mà chuyện này cũng chưa phải điều quan trọng nhất. Quan trọng là cô nhớ truyện này tác giả mới đăng bản dự kiến phát hành, chỉ có mỗi cái văn án. Hồi đó cô còn bị bạn cùng phòng kéo xem sơ qua, nội dung thì chẳng biết gì thêm... Vì mạng sống và để tránh drama máu chó, Trúc Hứa quyết định bỏ trốn. Không ngờ trời xui đất khiến, cô lại bị ép kết hôn với nữ chính. Sau khi cưới, ngày nào Trúc Hứa cũng tìm cách ly hôn rồi đi định cư nước ngoài. Ai dè Ôn Dĩ Thanh lại chỉ muốn sống đời yên ổn với cô, lúc nào cũng giả ngu kiếm cớ ở lại bên nhau. Mỗi lần lỡ rơi vào kỳ phát nhiệt, Trúc Hứa đều anh dũng đứng ra bảo Ôn Dĩ Thanh phản đánh dấu để giảm triệu chứng, tuyệt đối không cho mình là người chủ động đánh dấu. Lâu dần, Ôn Dĩ Thanh tức thiệt... “Chị không biết đánh dấu người khác hả?” “Xin lỗi... em không nên nghi ngờ chuyên môn của một nhà sinh học…” Tất cả thiết lập đều là sáng tạo riêng, khoác áo khoa học nhưng trộn lẫn nhiều giả tưởng Không plugin, cả công lẫn thụ đều sạch, kết thúc HE Một Alpha tưởng mình thông minh nhưng ngố ngáo không lường được VS một Omega lạnh lùng xa cách, bụng đen như mực, chiêu trò liên tục.
Cô Ấy Chọc Tôi Trước
Cô Ấy Chọc Tôi Trước
1v1, kết thúc có hậu, nhà sáng lập thương hiệu thời trang nữ độc lập vs nhà thiết kế nội thất Giới thiệu truyện: 【Cảm ơn vì em đã đến, kéo chị từ vực sâu quay lại với cuộc sống.】 Lần đầu gặp nhau, Mạnh Thanh Nhượng và Kỳ Hi khác nhau một trời một vực. Một người là nhân vật nổi tiếng trong giới thời trang, một người là nhà thiết kế nội thất ở tầng đáy xã hội, ai cũng chẳng thể tưởng tượng hai cái tên này sẽ được đặt cạnh nhau. Ấy thế mà Mạnh Thanh Nhượng lại hết lần này đến lần khác xuất hiện vào lúc Kỳ Hi khốn đốn nhất, cùng cô gỡ bỏ những vướng mắc đã đè nén suốt bao năm, trao cho cô cơ hội bước lên cao, thậm chí còn tặng cô món quà độc nhất vô nhị. Sự dịu dàng tỉ mỉ của Mạnh Thanh Nhượng chẳng chê vào đâu được, và việc Kỳ Hi rung động cũng là chuyện không thể kiểm soát. Nhưng đến lúc cô thật lòng dấn sâu vào, đặt Mạnh Thanh Nhượng vào tương lai của mình, liều mạng leo lên vì cô ấy thì người kia lại chọn quay về ‘con đường đúng đắn’, đính hôn với một người đàn ông ngang tầm. Sau khi buông bỏ lòng tự trọng để lấy lòng, khẩn cầu mà không có kết quả, Kỳ Hi đã rời đi trong thảm hại. Hai năm sau, tác phẩm của Kỳ Hi giành giải thưởng quốc tế, một bước thành danh trong giới thiết kế nội thất. Gặp lại, hận cũ tình xưa rõ mồn một, Kỳ Hi dùng toàn lực đập lên bàn tay Mạnh Thanh Nhượng đang dè dặt đưa tới, cười hỏi cô ấy: “Đau không?”
Khanh Khanh Dựa Vào Lòng Ta
Khanh Khanh Dựa Vào Lòng Ta
Sự giả dối của mối nhân duyên cưới trước yêu sau Yêu thầm thành thật / Cứu rỗi lẫn nhau / Quyền mưu giao đấu 【Bề ngoài: Nữ quyền thần cao quý, lạnh lùng x Nữ tướng quân xinh đẹp, trung thành như chó săn】 【Kỳ thực: Tự ti bụng dạ khó lường x Mặt trời nhỏ si tình chân thành】 Con song sinh, tức là điềm gở. Bắt đầu từ khi lên mười, Triệu Hoài Cấm trở thành Triệu Hoài Cẩn. Kinh thành khi ấy phong ba bão táp, họ Triệu lại đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc, không thể gánh thêm hung tin thế tử yểu mệnh. Triệu gia cần có một vị thế tử tồn tại. Dưới ánh lệ của mẫu thân, Triệu Hoài Cấm vĩnh viễn đánh mất danh xưng của chính mình, sắm vai của huynh trưởng. Bạch y khanh tướng, Hoài Cẩn như ngọc. Không biết là nhập vai quá sâu, hay trời sinh tài hoa dị thường, nàng trở thành công tử ôn nhuận danh chấn kinh kỳ. Mọi sự đều chu toàn không tì vết. Chỉ duy nhất một điều ngoài dự liệu, chính là vị tẩu tẩu chưa bước qua cửa kia. Bên trái là một đời của nữ tử vô tội, bên phải là mạng sống của cả Triệu thị, Triệu Hoài Cấm đành mắc nợ một người. Ngày rước Nghiêm Dĩ Khanh vào cửa, Triệu Hoài Cấm thầm thề trong lòng: Cả đời này, nàng sẽ đối xử tốt với nàng ấy. Nếu sau này nàng ấy có người trong lòng, nàng cũng sẽ dốc hết tâm tư thành toàn. Nhưng về sau. Nàng lại nảy sinh ý niệm nhơ bẩn với Khanh Khanh. — Ngay từ đầu, Nghiêm Dĩ Khanh đã biết, phu quân của mình kỳ thực là nữ tử. Thuở nhỏ, dưới tán hoa tử đằng, nàng liền nhất kiến chung tình với Triệu Hoài Cấm. Song người đính hôn cùng nàng, lại là huynh trưởng song sinh của nàng ấy. Vốn dĩ, đáng ra cả đời chỉ nên lướt qua nhau trong tiếc nuối. Ai ngờ, trời xui đất khiến… — Trong mắt Triệu Hoài Cấm, Nghiêm Dĩ Khanh điều gì cũng tốt, chỉ có một điểm là nàng thật quá đỗi quyến rũ. Không yêu nàng, thật sự quá khó. — Trong lòng Nghiêm Dĩ Khanh, Triệu Hoài Cấm chuyện gì cũng ổn, chỉ có một điểm là nàng quả thực bất động như núi. Dụ dỗ nàng, thật sự quá gian nan. — 【Hướng dẫn đọc】 1v1 song cường, kết HE. Tình cảm là chính, cốt truyện phục vụ tình cảm. Bối cảnh thời đại là cổ đại hư cấu, sẽ có một vài đoạn nặng nề (toàn bộ nhân vật chính đều là nữ). Có độc giả đã đoán ra nên chẳng giấu gì nữa (kết cục là nữ đế, nhưng nữ đế không phải một trong hai nữ chính). Chú thích: “Phương tâm khả khả, cố nhân Khanh Khanh.” Tên truyện là tôi dốc lòng đặt ra, Nghiêm Dĩ Khanh và Triệu Hoài Cấm là danh xưng đôi lứa. Hoài Cấm, Dĩ Khanh, trong lòng phải có Khanh Khanh. Cho nên, truyện mang tên Khanh Khanh, dựa vào lòng ta.
Sau Khi Thay Đại Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang
Sau Khi Thay Đại Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang
◎ Chủ ý: Trong u tối chém gai mở lối, bước ra con đường quang minh. Hai nhà Thẩm - Trịnh đã định thân, song người được đính ước là Thẩm An Hòa lại sớm quy thiên. Thẩm An Ninh liền giả làm huynh trưởng để nghênh đón đại tẩu. Vừa bước vào động phòng, thuộc hạ liền dâng lên một bình mê dược. Không thể động phòng, bởi chỉ cần cởi xiêm y là sẽ bại lộ chân tướng, nên nàng dùng mê dược khiến tân nương mê man. Thẩm An Ninh đường cùng không lối thoát, liền bôi mê dược lên khoé môi, khổ tâm suy nghĩ làm sao để hôn mà không bị phát giác. Chính lúc ấy, đại tẩu của nàng chủ động tiến tới, nâng gò má nàng lên, khẽ hôn lên môi. Một nữ tử thanh lãnh, cổ ngẩng nhẹ, lộ ra làn da tuyết trắng, phong cảnh mê người. Ánh sáng bao phủ, Trịnh Nhiễm da tuyết thịt ngọc, ánh sáng khắc hoạ gương mặt lãnh đạm, khoé môi nhẹ cong, nở một nụ cười nhàn nhạt. Trịnh Nhiễm là Thiếu khanh Đại Lý Tự, xử án vô số, thủ đoạn tàn độc, ngoại nhân thường gọi là Diêm Vương sống. Thẩm An Ninh từ sáu tuổi đã bị đưa đi làm con tin, như bò ra từ địa ngục , chỉ có Trịnh Nhiễm mới biết, sau lớp da mỹ lệ lạnh lùng ấy là một trái tim muốn đảo loạn quy tắc, giẫm nát luân thường. Về sau, Thẩm An Ninh lên làm hoàng đế, nàng hỏi Trịnh Nhiễm: “Nàng nguyện làm hoàng hậu chăng?” Trịnh Nhiễm trầm mặc thật lâu, nhìn gương mặt xinh đẹp kia, nói: “Ta cần suy nghĩ.” Thẩm An Ninh hỏi: “Suy nghĩ trên giường chăng?” Song xử, cưới trước yêu sau. Truyện về chị dâu và em chồng, huynh trưởng đã mất. Tiểu hoàng đế đa nhân cách VS Thiếu khanh Đại Lý Tự lạnh lùng thâm trầm. Bối cảnh nữ quan.
Sau Khi Biến Tang Thi, Đối Thủ Sống Còn Quá Mức Đáng Yêu
Sau Khi Biến Tang Thi, Đối Thủ Sống Còn Quá Mức Đáng Yêu
Lập ý: Trong một thế giới không ngừng thay đổi, cùng cứu rỗi lẫn nhau, bước về phía ánh sáng. ————————•———————— Sau một đêm say túy lúy tỉnh dậy, thế giới đã bước vào ngày tận thế. Lục Gia vừa mở cửa thì một con xác sống lập tức lao tới, đè cô ngã xuống đất, va đến mức đầu óc choáng váng. Cảm nhận tiếng gầm gừ trầm thấp bên tai cùng đôi mắt xám ngoét kia, Lục Gia giật thót tim, nghĩ rằng lần này chắc chắn chết rồi. Ai ngờ con xác sống ấy lại chỉ cúi xuống liếm nhẹ lên cổ cô. Kể từ đó, Lục Gia chẳng hiểu vì sao lại bắt đầu nuôi một con xác sống. Mà con xác sống ấy lại chính là Tô Mạt, kình địch không đội trời chung của cô ở trường. Hồi còn học cấp ba, một người đứng đầu khối tự nhiên, một người đứng đầu khối xã hội, hai người luôn bị đem ra so sánh. Lên đại học, cả hai lại trùng hợp vào cùng một trường, thậm chí còn trở thành chủ đề tranh luận trên diễn đàn trường. Nhan sắc, thành tích, tất cả đều là đề tài để mọi người bàn tán. Thế nhưng về nhan sắc, Tô Mạt vẫn luôn nhỉnh hơn Lục Gia một bậc. Trong lòng Lục Gia vẫn luôn âm thầm ganh đua, nhưng nền tảng đã như vậy rồi, trừ khi đi phẫu thuật thẩm mỹ. Mà bây giờ Tô Mạt đã biến thành xác sống, dung mạo xinh đẹp năm xưa không còn nữa, cuối cùng Lục Gia cũng thắng được một lần. Nhưng hình như hướng phát triển của câu chuyện lại không đúng lắm. Giữa ngày tận thế, tài nguyên vô cùng khan hiếm, vậy mà cô còn phải lo cho Tô Mạt có cái ăn, có cái mặc, phải quan tâm đến tâm trạng của cô ấy, còn phải dẫn cô ấy ra ngoài đi chơi. Đây là ngày tận thế đấy nhé! Cô không chỉ nuôi một con xác sống, mà sao còn có cảm giác mình biến thành bà mẹ già của xác sống vậy? — Bối cảnh giai đoạn đầu diễn ra trong trường học, về sau sẽ chuyển sang địa điểm khác. Giữa những cuộc tranh giành của ngày tận thế, nữ chính chỉ muốn trồng trọt, xây dựng căn cứ và chăm sóc con xác sống trong nhà. P/S: Sau khi cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ của cơ thể mình, trước đó điều duy nhất Tô Mạt mong muốn chính là người kia vẫn còn sống. Nhấn mạnh lần nữa: Không phải truyện kinh dị, xác sống cũng có những bé cưng đáng yêu.
Dạy Khoa Học Ở Phòng Livestream Thần Quái
Dạy Khoa Học Ở Phòng Livestream Thần Quái
Gần đây trên nền tảng livestream Bạch Kình xuất hiện một streamer mới bí ẩn và kỳ dị. Có người nói phòng stream của cô ta có thể thấy được thứ “không sạch sẽ”. Nhiều người nghe xong chỉ cười khẩy, chẳng ai tin. Nhưng con người mà, càng cấm càng tò mò, càng bảo đừng xem thì lại càng muốn vào xem thử rốt cuộc có chuyện gì. Phòng stream chẳng mấy ai xem, phía trên chỉ treo dòng chữ: “Livestream huyền dị, tin vào khoa học.” Tiêu đề mâu thuẫn khiến người ta vừa nhìn đã muốn out, nhưng giây tiếp theo, có người phát hiện trên vai streamer có một con ác quỷ! Ác quỷ ấy mang hình thù máu me, không có thực thể, kiểu mà hiệu ứng đặc biệt cũng không dựng nổi. Bình luận bật lên, lần đầu tiên, toàn màn hình phủ kín dấu hỏi chấm đầy điên cuồng : 【?】 【??】 【???】 Chỉ thấy nữ streamer mới một tay túm lấy ác quỷ lôi xuống, ngay trước mắt mọi người nhét thẳng vào một cái bình hồ lô, còn không quên nói với khán giả: “Tin vào khoa học, trên đời này không có ma đâu.” Bình luận: …Không có ma thế cái mà cô vừa tóm là gì? Sau lần livestream bắt ma bằng tay không đó, lượt xem buổi sau tăng gấp chục lần, phần lớn đều là nghe đồn kéo đến xem bắt ma. 【Làm gì có ma thật, streamer tự biên tự diễn thôi, thấy nhiều rồi, tôi out đây】 【Hiệu ứng đặc biệt của streamer đỉnh vậy, dạy tôi với đi (mặt chó)】 【Chắc chắn là chiêu trò câu view, cũng có đứa tin thật à hahahaha】 ... Trước mấy bình luận châm chọc khiêu khích, Tang Cảnh làm như không thấy, chỉ cười tủm tỉm nhìn vào ống kính, kéo người bên cạnh lại: “Chào mọi người, tôi là streamer Tang Cảnh. Trước tiên xin giới thiệu, đây là Tiểu Tạ trợ lý mới tôi vừa tuyển….” Tiểu Tạ mặt đơ không cảm xúc, đôi mắt đầy ai oán nhìn vào màn hình, mở miệng lạnh tanh: “Tôi là trợ lý.” Tang Cảnh phía sau ra vẻ không hài lòng với thái độ làm việc của cô nàng, khẽ “chậc” một tiếng. Trợ lý biểu cảm rõ ràng cứng đờ, rồi cố kéo khóe miệng thành một nụ cười “hòa nhã”, thêm một câu: “Xin chào mọi người.” Bình luận lập tức bùng nổ… Có người nhận ra trợ lý Tiểu Tạ này chính là ác quỷ bị streamer nhét vào hồ lô tối hôm đó! Rất nhanh, những khán giả thường xuyên cắm chốt phòng stream của Tang Cảnh phát hiện: Streamer không chỉ thu phục ác quỷ làm trợ lý, còn dẫn họ đi hoàn tất thủ tục đầu thai, biến mười tám tầng địa ngục thành… điểm du lịch. Hỏi thì chỉ nói là dựng cảnh thôi, thời đại hiện đại phải tin vào khoa học. “…” Streamer này, bối cảnh cũng quá cứng rồi. Lưu ý: Truyện 1×1, cả hai đều sạch. Có rất nhiều nội dung bình luận. Nội dung hoàn toàn hư cấu, có liên quan đến huyền học xin đừng coi là thật. Tin vào khoa học, tin vào khoa học, tin vào khoa học.
Hướng Dẫn Từng Bước
Hướng Dẫn Từng Bước
Sau khi gần như bị điếc tai trái, Tang Ninh trở nên trầm lặng và dè dặt hơn. Cô sống theo khuôn khổ, ngoan ngoãn giữ lễ, nhưng lại âm thầm thích một người… người mà cô biết là không thể nào có được. Thẩm Thính Vãn — dịu dàng, rạng rỡ, là “Bạch nguyệt quang” trong mắt rất nhiều người. Tuân theo nguyên tắc “yêu thầm là chuyện của riêng mình”, dù quen nhau nhiều năm, Tang Ninh chưa từng chủ động đến gần hay làm phiền cô ấy. Chỉ đứng trong góc, len lén ngắm nhìn vầng trăng xa xa. Cho đến một ngày, cơn mưa lớn khiến cả hai bị kẹt cùng một chỗ. Thẩm Thính Vãn hỏi: “Em rất ghét tôi sao?” Tang Ninh lắc đầu, phủ nhận. “Vậy sao cứ tránh mặt tôi mãi?” * Tang Ninh chưa từng nghĩ, sẽ có quá nhiều khoảnh khắc thân mật với Thẩm Thính Vãn như thế. Trong một buổi tiệc, Thẩm Thính Vãn nghiêng đầu nói khẽ bên tai phải cô, mùi hương dịu dàng trưởng thành vây lấy cô, khiến cô ngạt thở, sự rung động mãnh liệt hơn cả tuổi dậy thì cuộn trào trong tim. Cô lặng lẽ kéo giãn khoảng cách: “Tiền bối, em có đeo máy trợ thính, nghe rõ mà.” Lúc đó Thẩm Thính Vãn mới phát hiện, người luôn lạnh lùng kiệm lời ấy… cũng biết đỏ mặt. — Sau này, Tang Ninh mới nhận ra… hình như mình ngốc quá rồi. Vì Thẩm Thính Vãn rất thích thì thầm bên tai cô, cũng rất thích hôn lên tai cô, còn thích ghé vào bên phải cô mà khẽ thở… dịu dàng đến lịm tim. 🌙 CP: Người thầm yêu sâu nặng / Em nhỏ có khiếm khuyết thính giác (niên hạ) × “Bạch nguyệt quang” dịu dàng / Người dẫn dắt tình cảm 📌 Hướng dẫn nhảy hố: Cả hai đều là mối tình đầu, không phải truyện học đường, cả hai nhân vật đều rất dịu dàng. Tình đơn phương thành sự thật, tông truyện không bi lụy mà ngọt ngào ấm áp. Nữ chính có khuyết tật thính giác, có phần nhạy cảm nhưng không hèn mọn, không mất giá trị bản thân.
Hiện Tại Có Thể Yêu Nhau
Hiện Tại Có Thể Yêu Nhau
Trước mặt người ngoài: 【Cổ hủ trầm lặng kiểu S】x【Em gái ngọt ngào mặn mòi nói nhiều】 Sau lưng: 【Mỹ nhân ướt át giả vờ đoan chính】x【Thích đùa thích thả thính nhưng thật ra rất thuần khiết】 Thích rồi không thừa nhận | Thả thính xong không chịu trách nhiệm | Miệng chối thân thành thật | Truy thê hỏa táng tràng Văn án: 【Hay là tụi mình kết hôn vào ngày mai đi Hay là đừng đợi gì nữa cả Hay là từ mai tụi mình thừa nhận Thừa nhận rằng tình yêu đã thật sự xảy ra giữa hai đứa mình】 1. Đường Tư gặp một người phụ nữ – cô ấy lạnh lùng, cố chấp, cổ hủ đến cực đoan, muốn cô ấy nói một câu tình cảm còn khó hơn bắt cô ăn phân. Vậy mà Đường Tư lại yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thế là, Đường Tư bắt đầu theo đuổi kiểu “tình cờ gặp gỡ”. Bạn thân khuyên cô “ham sắc là họa”, cô không những không tin, còn liên tục thử nghiệm – và lần nào cũng hiệu nghiệm. Đường Tư thầm vui mừng. Sau đó, cô công khai dọn vào nhà Thịnh Ninh, thản nhiên ngủ luôn trên giường người ta. Lúc này Đường Tư mới biết: những cái “nhãn dán” kia chỉ là vẻ ngoài. Sau khi lớp vỏ đoan trang bị lột bỏ, Thịnh Ninh là kiểu người vừa ẩm ướt vừa trầm lặng kiểu S, giả vờ đứng đắn nhưng thực chất mềm mại đến vô bờ. Mà ngọt ngào tình tứ với cô thì dễ như uống nước vậy. Điều mà Đường Tư không biết là: làm gì có nhiều sự trùng hợp như thế, tất cả đều là sự sắp đặt đầy chủ ý nhưng đầy bất ngờ. Ngay lúc tình cảm giữa hai người đang đậm sâu, Đường Tư lại không hiểu vì sao, chỉ vừa về lại Kinh Bắc một chuyến, Thịnh Ninh liền biến mất? 2. Tái ngộ. Một đêm khuya nọ, Đường Tư mất ngủ, xuống lầu đổ rác, lại bắt gặp một bóng dáng quen thuộc ngay trước cửa nhà. Đường Tư liếc nhìn, lạnh nhạt nói: “Đồ hết hạn sớm nên vứt đi.” Thịnh Ninh cúi đầu, bước theo cái bóng của Đường Tư, dè dặt mà ánh mắt dịu dàng vô hạn: “Dù hết hạn nhưng vẫn chưa hư, em có muốn nghe chị giải thích không?” 3. Đường Tư hiểu sự lưỡng lự trong lời Thịnh Ninh. Thịnh Ninh hiểu hàm ý trong lời Đường Tư. Vậy thì, yêu nhau ngay bây giờ đi. Văn án nhánh – “Về cuộc đời bà, tôi biết chẳng nhiều. Bà có kể vài điều, tôi cũng không nhớ rõ lắm. Giống như việc bà từng rất yêu tôi. Mà tôi chỉ gọi bà một tiếng: Ngoại.” Thế nên Đường Tư không chút do dự, đi tìm người phụ nữ mà bà ngoại mình vẫn đau đáu suốt cả đời. Nhưng thứ cô mang về Kinh Bắc, chỉ là tro cốt của Khương Thục Di. Một hạt cát của thời đại, rơi trên vai họ, hóa thành cả ngọn núi. Và họ lại sống trong cái thời đại đầy bụi mù ấy, cuối cùng, bị dòng lũ cuốn trôi. Không có sự bay cao nào là không mang theo gánh nặng. Khi hơi thở của Đường Cẩn dừng lại, cuối cùng họ mới được tự do. Còn ý nghĩa của sự sống, thì như một vòng tuần hoàn. Đường Tư và Thịnh Ninh nghe lại câu chuyện xưa như gió lướt qua tai – bình thản, không vội. Hướng dẫn đọc: Truyện có hai tuyến thời gian, nói về hai thế hệ phụ nữ. Mỗi thế hệ đối mặt với vấn đề riêng theo bối cảnh lịch sử. Tuyến chính vẫn là thế hệ trẻ, thế hệ trước chỉ đóng vai trò hỗ trợ. Chính nhờ sự nâng đỡ của thế hệ trước, mới có được thế hệ sau. Các couple phụ không trong sáng 100%, đều có người yêu cũ
Ha, Báo Ứng!
Ha, Báo Ứng!
Minh tinh Phù Liên Tuyết thật ra là một mị yêu. Cô sống nhờ hấp thụ thất tình lục dục của con người – Chỉ cần ai thích cô, trên người cô sẽ toả ra hương hoa mà chỉ mình cô ngửi được. Người càng yêu thích, hương hoa càng nồng nàn, mãnh liệt. Hôm đó, cô gặp lại kẻ thù mấy nghìn năm trước. Mấy nghìn năm trước, người này từng đâm cô một nhát kiếm. Đau đến mức cô nhớ kỹ đến tận bây giờ, gặp lại còn muốn tiễn người ta về chầu trời ngay tại chỗ! Nhưng chẳng bao lâu sau cô lại phát hiện – Trên người tên kẻ thù này có mùi thơm. Rất đậm, rất ngọt, còn mạnh hơn mùi hương từ đám fan của cô. Phù Liên Tuyết: …? Phù Liên Tuyết: Ha, đúng là báo ứng!
Em Và Tình Yêu Là Số 1
Em Và Tình Yêu Là Số 1
Tác giả:
Nhiều năm trước, trường trung học Lăng Hải có hai nhân vật đình đám khiến thầy trò ngày nào cũng phải dõi mắt theo. Tô Hằng giống như bạch nguyệt quang lạnh lẽo, đi đến đâu cũng toát ra khí chất xa cách, khiến người ta không dám lại gần. Tiêu Dĩ Ca thì lại là đóa hồng đỏ mê người khiến ai cũng phải xao xuyến, nơi nàng xuất hiện lúc nào cũng chật kín người vây quanh. Về sau, sau nhiều năm xa cách, Tô Hằng một lần nữa gặp lại Tiêu Dĩ Ca. Người lớn xung quanh cứ không ngừng nói với cô, em trai của cô và Tiêu Dĩ Ca thật là xứng đôi vừa lứa. Rồi lại sau đó, đóa hồng đỏ chói lóa ấy không ngừng khuấy động tâm tư của Tô Hằng, gợn sóng trong lòng cô chẳng khác gì cảm giác khi còn là thiếu nữ. Lúc ấy Tô Hằng mới nhận ra, từ lâu cô đã gieo trong tim mình một đóa hồng. [Chính thời gian cô bỏ ra vì đóa hồng, mới khiến nàng trở nên đặc biệt đến vậy.] “Tôi đã gieo trồng đóa hồng của mình, chăm sóc, nuôi dưỡng, và cuối cùng có được nàng.” “Chúng tôi vừa là bạch nguyệt quang của nhau, cũng vừa là đóa hồng đỏ của nhau.” Nhan sắc khuynh thành / Tâm cơ sâu sắc / Nữ vương ◆ Thanh tâm quả dục / Ngoài lạnh trong nóng / Trung khuyển Thanh mai trưởng thành / Ghi chép yêu đương 1v1 / Song ngự tỷ
Đích Nữ Của Tướng Phủ Và Ngốc Tử Nhà Hầu Phủ
Đích Nữ Của Tướng Phủ Và Ngốc Tử Nhà Hầu Phủ
Câu chuyện nơi thế giới huyễn tưởng cổ đại, về Nữ Hoàng khai quốc Khúc Chiêu cùng Hoàng hậu của nàng. Nữ chính: kẻ điên ngốc – Khúc Sanh & đích nữ của Tể tướng – Lâm Tịch Chiêu "Ngày mưa biết chạy về nhà, chưa hẳn là kẻ ngốc." Ấy là lời đầu tiên đích nữ của Tể tướng nói về tiểu thư Hầu phủ. Năm ấy, phu nhân Hầu phủ mang thai, trong lời nói của Thiên Thịnh hoàng đế đã ngầm tỏ ý muốn kết thân với Khúc Hầu phủ, bất kể sinh nam hay nữ, đều phải gả cưới với hoàng thất. Nam thì nạp làm phò mã, nữ thì gả cho thái tử làm thái tử phi. Nhưng khi ấy, Đại Thiên Thịnh triều dị tượng liên miên, dân gian truyền rằng thiên hạ sắp đổi chủ, các chư vương và chư quốc bắt đầu rục rịch. Khi thiên kim Hầu phủ cất tiếng khóc chào đời, Khúc Sanh mới ba tuổi, lần đầu nhập cung yết kiến hoàng đế, mọi người mới hay, nàng là kẻ ngốc. Ở trong đại điện, Khúc Sanh chẳng hiểu lễ nghi, miệng nói không rõ, còn gào đòi uống sữa. Sữa uống chưa đủ, lại nằm vật ra đất giữa đại điện, phát bệnh co giật, sùi bọt mép khiến mọi người trong triều kinh hồn bạt vía. Ngồi trên xe ngựa hồi phủ, Khúc Sanh vén rèm nhìn ra ngoài, hờ hững hỏi mẫu thân: "Người vừa nãy dìu nữ nhi, là thiên kim nhà ai?" "Là trưởng nữ nhà Tể tướng, Lâm Tịch Chiêu." Khúc gia sinh ra một đứa ngốc, Thiên Thịnh hoàng đế vốn định lập làm thái tử phi, song vì thế mà dẹp bỏ ý định. Mỗi lần dự yến hội, Khúc Sanh ngốc nghếch đều có mặt, có kẻ thấy nàng ngốc nên khinh thường, lại có người ném đồ lung tung về phía nàng, mà nàng lúc nào cũng cười hì hì như chẳng để tâm. Chỉ duy có trưởng nữ Tể tướng – Lâm Tịch Chiêu là hết mực yêu thương nàng, bởi kẻ ngốc kia luôn ỷ lại nàng. Kẻ ngốc ấy sẽ bảo hộ nàng, kính trọng nàng, thương nàng; trong lúc nàng bị mẹ kế ức hiếp, nàng ấy sẽ đá một cước khiến bà ta rơi xuống sông. Trong lúc nàng khóc lóc, nàng ấy sẽ lặng lẽ ở bên suốt đêm; còn những kẻ từng khi dễ nàng, trong vòng ba ngày đều gặp họa bất minh. Về sau, kẻ ngốc ấy leo lên giường nàng, nhẹ nhàng hôn lên mi mắt nàng, ngốc nghếch nói: "Tỷ tỷ, ta muốn cưới tỷ làm thê tử của ta." Văn án thứ hai Trưởng nữ Tể tướng – Lâm Tịch Chiêu, từ nhỏ thông minh lanh lợi, là người biết cách dùng người. Trong mắt nàng, không có người vô dụng, chỉ có người chưa đặt đúng chỗ. Sau này Khúc Sanh sát phạt quyết đoán, trong mắt thế nhân là kẻ cổ quái, tâm ngoan thủ lạt, nhưng vẫn chẳng thoát khỏi việc trở thành ‘tù nhân dưới ánh mắt dịu dàng’ của Lâm Tịch Chiêu. “Khúc nhi của ta, thật là yêu kiều.” Có thể nói những lời như vậy với kẻ sát nhân không chớp mắt, tính tình ngang ngược, e rằng chỉ có mình Lâm Tịch Chiêu.