Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Ngạo Kiều

Danh Sách Truyện

Người Tỏa Sáng Lấp Lánh Là Em
Người Tỏa Sáng Lấp Lánh Là Em
Lại một mùa đông nữa, tuyết rơi lất phất. Trong đội có một nhiếp ảnh gia mới tên là Lâm Tự Thanh — người rất xinh, dáng cao gầy, ảnh chụp theo phong cách đẹp mơ màng, làm việc cũng nghiêm túc, hết mình. Điểm duy nhất không ổn là — tính cách cô ấy hơi bướng bỉnh, nên không hợp lắm với người phụ trách đội — Khương Mẫn. Cuối năm, cả nhóm đi ăn tất niên. Khương Mẫn bị sốt nhẹ cả ngày, đầu óc vẫn còn choáng váng, vẫy tay với Lâm Tự Thanh: “Ngồi bên này.” Lâm Tự Thanh liếc cô một cái, không buồn nhúc nhích. Đồng nghiệp phải đẩy nhẹ Lâm Tự Thanh qua, cười gượng: “Chắc là Tiểu Lâm uống hơi nhiều rồi.” Khương Mẫn lắc đầu cười, tựa lên vai cô: “Cô ấy đấy, chính là chủ nợ của tôi.” Mọi người nhất thời căng thẳng, sợ Lâm Tự Thanh nổi nóng, đẩy Khương Mẫn ra. Lâm Tự Thanh cụp mắt, mím chặt môi. Không ai biết lòng bàn tay cô đang đổ mồ hôi nóng hổi, nhịp tim cũng hỗn loạn. Cũng không ai biết, Khương Mẫn từng là người đỡ đầu cho cô. Hai người chỉ có duy nhất một tấm ảnh chụp chung. Tấm ảnh ấy mép đã ố vàng, độ phân giải thấp đến nỗi không nhìn rõ mặt ai. Mặt sau có dòng chữ viết tay: “Được sống trong thế giới có em, thật tuyệt biết bao.” “Vô số đêm mất ngủ. Những cảm xúc chênh vênh, nỗi nhớ chẳng thể thốt nên lời. Những tâm sự chua xót chẳng biết bày tỏ với ai. Ở nơi sâu thẳm nhất trong tim, em cảm nhận được một cơn bão và sóng thần do cánh bướm vỗ lên. Mỗi đợt sóng trào lên — đều là tên của chị.” Chú thích: Chị đại mạnh mẽ, kiêu ngạo ✕ Em nhỏ ngoài lạnh trong nóng. 36 tuổi ✕ 29 tuổi Văn án là góc nhìn từ em nhỏ, nhưng truyện chính chủ yếu theo góc nhìn chị đại, chị đại là thụ
Dù Cay Nghiệt, Nhưng Miệng Vẫn Mềm
Dù Cay Nghiệt, Nhưng Miệng Vẫn Mềm
Vong Linh Nữ Vu từ xưa đến nay nuôi gì chết nấy, phàm là sinh linh qua tay nàng, không một ai sống sót. Cho đến một ngày, nàng đem về một tiểu ngư nhân. Nàng ấy không những còn sống, mà còn thuận đường thị tẩm nàng. Orianna, kẻ duy nhất trong số Vong Linh Nữ Vu có ý thức tự chủ, khả năng điều khiển pháp lực cực kỳ cường đại. Nhưng nàng không tự khống chế được việc hấp thu sinh khí của mọi sinh linh xung quanh, chẳng sinh linh nào có thể trường tồn bên cạnh nàng. Pháp sư vong linh hùng mạnh là sự tồn tại khiến toàn bộ các chủng tộc tại đại lục Lemuria đều sợ hãi, chẳng ai dám nghi ngờ thực lực của nàng, càng không ai dám đắc tội. Bởi chỉ cần khiến nàng phật ý, lần sau mở mắt ra có khi đã nằm trong dược đỉnh của nàng rồi. Orianna nghe lời đồn như vậy chỉ cười khẩy, nàng còn chê mấy kẻ kia dơ bẩn, làm ô uế dược liệu của mình. Thế nhưng lại có một giống loài như thế – loài có thể liên tục cung cấp sinh lực, năng lực tái sinh cực kỳ cường hãn, hoàn toàn đối nghịch với hồn linh. —— Ngư nhân. Một chủng loài chỉ tồn tại trong sách vở, chưa từng ai tận mắt chứng kiến. May mắn thay, Orianna mua được một tiểu ngư nhân như thế, cuối cùng nàng có thể bắt đầu nghiên cứu trên thân thể mình. Hồn linh chỉ có thể sống bằng cách không ngừng hấp thu sinh lực, nàng không muốn ký thác tương lai vào kẻ khác, nàng muốn tìm ra phương pháp sinh ra sinh lực tự thân. Chỉ là... ngư nhân này... Orianna mặt lạnh như sương, lạnh giọng: “Bổn tọa hình như chưa từng cho phép ngươi trèo lên giường của ta?” Alanis liền nhoẻn miệng cười ngoan ngoãn: “Nếu sư tôn không thích, ta có thể nằm dưới gầm giường.” “Phòng khách dưới lầu rộng thênh thang, ta sợ hãi lắm. Nếu bị kinh sợ, sinh lực trong huyết mạch e là sẽ giảm sút…” Ngư nhân có dung mạo cực kỳ mê hoặc, diễm lệ yêu mị, đuôi mắt nhếch lên, ngay cả cánh môi cũng phơn phớt hồng, tựa như miếng thạch trái cây đẹp đẽ, khẽ mím môi cũng như đang cười. Nhưng trong ánh mắt lại mang vẻ uất ức, dáng vẻ ấy, quả thật khiến người khó lòng cự tuyệt. Orianna hồi tưởng đêm qua, yêu tinh này dùng ca xướng mê hoặc nàng, sau đó còn nắm lấy cổ chân nàng làm ra chuyện đó, liền cười lạnh một tiếng: “Cút xuống.” CP: Ngư nhân thiên tài, bá đạo, muội muội hung hăng x tỉ tỉ vu hồn lạnh lùng, kiêu ngạo, học thức uyên thâm #Trí tuệ giao phong #Cực hạn sinh – điểm tận của tử #Chỉ có ta và nàng là xứng đôi
Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Biến Thành Mèo Của Nữ Chính
Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Biến Thành Mèo Của Nữ Chính
◎ Chủ đề: Chỉ có thể dựa vào chính mình ————————•———————— Sau khi thức dậy Trình Gia Niệm mới biết mình là nữ phụ độc ác trong một bộ truyện ngôn tình cũ kỹ. Cô yêu nam chính mà không được đáp lại, còn đủ cách gây khó dễ cho nữ chính kiểu “hoa trắng nhỏ”, cuối cùng thì thân bại danh liệt, chết trong uất hận. Trình Gia Niệm vốn quen là thiên kim kiêu ngạo, nào chịu được kết cục đó, vừa định bụng sẽ dạy dỗ lại cặp cẩu nam nữ kia, ai ngờ ngủ một giấc tỉnh dậy lại thành... một con mèo hoang hấp hối. Trong hình hài mèo trắng, cô bị đồng loại cắn, bị trẻ con đá, vất vả lắm mới bò được ra ngoài trong tình trạng thoi thóp, lại gặp phải chó hoang đang đói khát. Đúng lúc cô tuyệt vọng nhất, một đôi tay trắng ngần, mảnh mai nhẹ nhàng bế cô lên. Hơi thở lạnh lẽo ùa đến, cuốn đi mọi nỗi sợ. Trình Gia Niệm nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng, cực kỳ dịu dàng: “Đừng sợ, có chị ở đây.” Dưới ánh trăng, đôi mắt ấy trong veo xinh đẹp như giọt sương đầu thu. — Trình Gia Niệm không hiểu, trên đời sao lại có người như Thẩm Vân Miểu. Cô làm vỡ ly, Thẩm Vân Miểu lại ôm cô ra xa, dặn đừng để bị thương. Cô cắn nát ổ mèo, Thẩm Vân Miểu lại tự trách không mua được cái bền hơn. Cô làm rơi laptop của Thẩm Vân Miểu rồi giẫm nát… lần này Thẩm Vân Miểu cuối cùng cũng tức giận, mắt đỏ hoe nhặt lại tấm ảnh rơi ra… khoan đã, sao trên ảnh lại là cô lúc 17 tuổi??? Mèo con thu lại móng vuốt. Ngồi im một chỗ, không biết phải làm gì. “Em biết không, cô ấy giống hệt như em, cũng hung dữ như thế.” “Nhưng chị đã yêu cô ấy suốt bảy năm rồi.” — Thẩm Vân Miểu cứ nghĩ mối tình đơn phương của mình sẽ mãi mãi không ai biết. Dù có chung đoàn làm phim, nàng cũng chỉ dám lén nhìn bạn nhỏ C mà mình đã yêu thầm rất lâu, mỗi cái liếc mắt đều khiến tim nàng đập loạn. Gió xuân còn lạnh, Thẩm Vân Miểu phải quay cảnh ngã xuống nước, mà người diễn với nàng… chính là Trình Gia Niệm. Khi đạo diễn hô action, người đáng lẽ phải đẩy nàng ngã xuống nước lại bất ngờ ôm lấy nàng ngay trước khi rơi. Cả trường quay chết lặng, chỉ nghe thấy giọng Trình Gia Niệm đầy ẩn ý: “Bảo sao mỗi lần về nhà tay cô đều lạnh như vậy.” Thẩm Vân Miểu cũng sững người. Nàng rõ ràng cảm nhận được… người kia đang sưởi ấm tay cho nàng… CP: Thiên kim có chút kiêu ngạo — đầy tham vọng x Bông hoa trắng cực dịu dàng — mỹ nhân kiên cường - Tình yêu sẽ không khiến thiên kim cúi đầu, tình yêu sẽ chỉ khiến thiên kim mạnh mẽ chiếm lấy…- - Chủ công, đầu truyện nhiều góc nhìn của Tiểu Trình, về sau sẽ tăng góc nhìn của Vân Miểu. - Song sơ luyến nha, siêu siêu ngọt, truyện ít nói về giới giải trí, có yếu tố chữa lành, hơi pha chút giả tưởng.
Nhân Thiện Bị Nhân Thê
Nhân Thiện Bị Nhân Thê
◎ Chủ đề: Nỗ lực sống, bão giông rồi cũng sẽ qua Mùa tốt nghiệp, Bùi Doãn Lạc vì ăn chơi quá đà nên bị mẹ thu dọn đồ đạc, “tống” về quê để “kiểm điểm lại bản thân”. Thị trấn nhỏ ở phương Nam quanh năm suốt tháng đều phủ sương mù, gạch trắng mái xanh mờ mờ trong ánh chiều tà. Nhưng Bùi Doãn Lạc chẳng thấy chút thi vị nào trong phong cảnh làng quê này, chỉ cảm thấy nơi đây ẩm thấp u ám, giường cứng hơn đá, đồ ăn nhạt hơn nước lã, trong nhà thì đầy muỗi với nhện, sau núi còn có cả những âm thanh kinh dị. Ngay cả người ở phòng bên cũng là một cô gái câm, Bùi Doãn Lạc nói nhiều nên mỗi ngày đều như phát điên tám trăm lần. Khi Trần Thanh Đường ra thị trấn đón Bùi Doãn Lạc, người kia vẫn còn tóc nhuộm hồng, mặc đồ phong cách ngầu ngầu, đang khí thế bừng bừng cãi nhau tay đôi với mấy gã đàn ông chuyên tung tin đồn nhảm, đúng kiểu “trời không sợ, đất không ngán”. Tiểu thư như Bùi Doãn Lạc thì tính tình đúng là khó chịu, hay nổi nóng với Trần Thanh Đường là chuyện như cơm bữa, vừa thích làm mình làm mẩy lại vừa mau nước mắt. Cho đến một đêm mưa, Bùi Doãn Lạc gõ cửa phòng Trần Thanh Đường, toàn thân run rẩy, đôi môi hồng nhạt tái đi, hàng mi ướt sũng khẽ chớp, trông chẳng khác gì một chú cún nhỏ đáng thương không nơi nương tựa. “Trần Thanh Đường, tớ bị bệnh rồi……” Nghe cô ấy kể triệu chứng, Trần Thanh Đường chưa từng gặp kiểu bệnh này, nhưng cô là người hiền lành, trước yêu cầu của Bùi Doãn Lạc, cô cứ lùi bước hết lần này đến lần khác. Cuối cùng Bùi Doãn Lạc cũng quen với chiếc giường gỗ cứng kia – miễn là cô được nằm trong lòng Trần Thanh Đường. Cho đến lần cuối cùng bị “tấn công”, Trần Thanh Đường muốn từ chối nhưng chỉ lắc đầu bất lực, đôi mắt rưng rưng viết lên giấy: [Cậu đang bắt nạt tớ] Bùi Doãn Lạc chẳng còn vẻ đáng thương như lúc đầu, cả người như con rắn mềm dẻo leo lên người Trần Thanh Đường, dụ dỗ ngọt ngào: “Tớ biết cậu không thể nói, thế này nhé, nếu không chịu nổi nữa thì hôn tớ một cái, như vậy tớ sẽ biết.” Trần Thanh Đường nghe xong, cũng tin thật, dồn hết sức cuối cùng hôn lên môi Bùi Doãn Lạc. Bùi Doãn Lạc cười hỏi: “Đây là phần thưởng vì tớ ngoan đúng không?” Cô gái câm Trần Thanh Đường, giận đến mức muốn mở miệng chửi người. Bùi Doãn Lạc mắc một căn bệnh, bác sĩ gọi là “hội chứng thời tiết”. Cứ đến ngày mưa là cô sẽ cực kỳ sợ lạnh, bất kể là mùa nào, cô luôn cần thứ gì đó mềm mại và ấm áp – mà chẳng có gì hợp hơn Trần Thanh Đường cả. “Giữa vùng đất hoang, nơi chỉ toàn cơn mưa khiến tớ chán ghét, chỉ có sắc xanh của cậu là che chở cho tớ.”
Đại Tiểu Thư Ngạo Kiều Hôm Nay Lại Bị Vả Mặt Sao?
Đại Tiểu Thư Ngạo Kiều Hôm Nay Lại Bị Vả Mặt Sao?
Tác giả:
◎ Chủ đề: Cùng nhau trưởng thành, bên nhau không rời "Tôi chính là trung tâm của thế giới" – đây là nguyên tắc sống của Lâm An Nhiên. Hội tụ đủ mọi tính cách của hội chứng công chúa, cô kiêu ngạo, bướng bỉnh, ngang ngược vô đối. Không ngờ một ngày sa cơ lỡ vận, phải lang thang ngoài đường. Đại tiểu thư được tiểu tùy tùng thu nhận về nhà, vẫn không bỏ được cái tính kén cá chọn canh. Ai cũng nghĩ Giang Chích rước về một cái cục nợ khổng lồ. Thực tế đúng là như vậy. “Mì ly á? Cái thứ linh tinh đó tôi không ăn đâu.” Cốt cách tiểu thư không thể mất. Năm phút sau: Mì ly ngon thật đấy! “Cà phê hòa tan? Không uống, tôi chỉ uống cà phê pha tay thôi.” Tiểu thư nhất định không thỏa hiệp. Năm phút sau: Cho tôi thêm một ly nữa! “Xe điện mini? Tôi không ngồi mấy cái xe này đâu.” Năm phút sau: Đổi cho tôi cái nón bảo hiểm khác, tôi muốn màu hồng! Sự kiêu ngạo của tiểu thư, chỉ kéo dài đúng năm phút. Vừa đáng yêu, vừa bướng bỉnh như một con mèo nhỏ. Về sau, tiểu thư quay lại công ty, tiếp tục sống cuộc đời công chúa của mình, để mặc Giang Chích từng cùng cô vượt qua hoạn nạn bị bỏ rơi. “Giang Chích? Ăn mày đâu ra thế, tôi không quen.” Mọi người đều cảm thấy bất công thay cho Giang Chích. Nhưng, ở nơi không ai nhìn thấy, đôi mắt tiểu thư hoe đỏ, nước mắt không ngừng rơi, vừa tủi thân vừa đáng thương. “Giang Nhất, chị lại không cần em nữa rồi, sao lúc nào chị cũng không cần em hết vậy.” “Em sẽ ngoan mà, chị có thể thích em một chút được không, chỉ một chút thôi.” Lâm An Nhiên kiêu ngạo ngút trời, giờ đây cúi đầu, nhỏ bé cầu xin một chút yêu thương.
Sau Khi Ở Chung Với Thanh Mai Mà Tôi Thầm Mến
Sau Khi Ở Chung Với Thanh Mai Mà Tôi Thầm Mến
◎ Chủ đề: Mỗi người đều là độc nhất vô nhị, hãy can đảm bắt đầu lại từ đầu. CP là: thụ kiêu ngạo dễ mềm lòng, tsundere đáng yêu x công ngoài lạnh trong ngọt, bụng dạ thâm sâu 1v1, chuyện thường ngày siêu ngọt ngào Đào Uyển và Tư Diên lớn lên cùng nhau. Từ bé đến lớn, Tư Diên luôn là kiểu “con nhà người ta”. Đào Uyển thi được 90 điểm, thì Tư Diên thi được 98. Đào Uyển đoạt giải trong cuộc thi múa, thì Tư Diên lại lấy huy chương vàng trong kỳ thi vật lý. Ngay cả chuyện đi học, Tư Diên cũng luôn đến sớm vài phút, đứng chờ cô ở đầu ngõ. Đào Uyển ghét Tư Diên. Ghét sự xuất sắc của cô ấy, ghét việc mẹ suốt ngày đem cô ra so sánh, ghét cái cảm giác bản thân mãi chẳng thể đuổi kịp Tư Diên. Vậy nên, cô đã bỏ trốn. Kỳ nghỉ đông năm lớp 10, Đào Uyển chuyển trường thành học sinh chuyên múa như mong muốn. Cô tưởng rằng, từ đó hai người sẽ mỗi người một ngả. Ai ngờ cuối cùng lại học chung một trường đại học, còn trở thành bạn cùng phòng trọ. Phải sống chung với thanh mai trúc mã từng cạch mặt nhau, Đào Uyển vừa sợ vừa bối rối. Cô luôn nghĩ, chắc Tư Diên cũng ghét mình. Dù sao năm đó cô bỏ đi không lời từ biệt, còn né tránh đối phương mọi lúc. Trong suy nghĩ của Đào Uyển, nếu đã ghét một người thì sẽ phải làm khó cô, sai khiến, bắt nạt, khiến cô phải khóc đến thảm thương mới hả dạ. Nghĩ đến đây, Đào Uyển lo lắng nuốt nước bọt cái ực. Trong căn hộ, cô lén quan sát Tư Diên. Cô ấy có khuôn mặt thanh tú, tóc đen dài đến eo, sống mũi cao, đeo kính mỏng mảnh như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài, khí chất nhã nhặn lạnh lùng. Là người biết giữ thể diện, chắc không đến nỗi bắt nạt ai. Đào Uyển thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi, những ngày sau đó... Tư Diên chiều cô, chăm sóc cô, tặng hoa, nấu cơm, lo lúc ốm, ôm cô, rồi còn hôn hôn hôn hôn hôn nữa!! Đào Uyển: ???! Trong căn phòng “người thể diện”... Đào Uyển ngã gục trên giường, đôi mắt đỏ hoe, não bộ mơ màng vì quá sức kích thích, khóe mắt còn đọng giọt lệ. Tư Diên đặt tay lên đầu gối cô, lại hôn xuống, dồn dập mà nồng nhiệt. “Tư Diên——!” Đào Uyển hoàn toàn sụp đổ, hét lên: “Tớ ghét cậu!!” “Không sao,” Tư Diên mỉm cười mãn nguyện, giọng nhẹ nhàng: “Tớ thì thích cậu.” Tư Diên và Đào Uyển quen nhau từ năm bốn tuổi, thân thiết đến mức ngủ chung một giường. Cô từng nghĩ hai người sẽ cứ thế đi mãi cùng nhau, là thanh mai trúc mã khiến ai cũng phải ghen tị. Ai ngờ, về sau Đào Uyển lại cắt đứt liên lạc. Suốt bốn năm không dính dáng gì đến nhau. Khi lại bước vào cuộc sống của Đào Uyển, Tư Diên đã hạ quyết tâm. Lần này, nhất định phải từ từ mà đến. Sẽ không để Đào Uyển có cơ hội rời xa nữa. Hướng dẫn đọc: Thụ kiêu ngạo, dễ mềm lòng, đáng yêu * x * Công ngoài lạnh, trong dịu dàng, bụng dạ khó lường Ngành học: Múa cổ điển * Tài chính Lúc bắt đầu câu chuyện, cả hai đang học năm hai đại học Toàn truyện không có nhân vật nam, kể cả pháo hôi cũng không có
Không Muốn Cùng Đối Thủ Một Mất Một Còn Tùy Tiện Hôn Hôn
Không Muốn Cùng Đối Thủ Một Mất Một Còn Tùy Tiện Hôn Hôn
Tác giả:
◎ Chủ đề: Vì một cuộc sống tươi đẹp mà nỗ lực phấn đấu  Nhà Đào và nhà Lâm đều là gia tộc làm giàu từ nghề buôn bán trang sức, tổ tiên hai bên đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán suốt mấy đời.  Lâm Tễ, từ nhỏ đã bị gia đình nhồi nhét tư tưởng “đừng có mà thân thiết với người nhà Đào”, lại vô tình biết được đào hoa định mệnh của mình… chính là kẻ thù không đội trời chung – Đào Tri Vi.  Để tránh né lời tiên tri quái gở ấy, Lâm Tễ đã cố gắng đủ đường, nhưng kết quả chẳng ăn thua, thậm chí càng tránh thì càng dính chặt với Đào Tri Vi.   Một đêm nào đó ở khu nghỉ dưỡng, dù rõ ràng là ngủ riêng, vậy mà khi tỉnh dậy cô lại nằm trong vòng tay người kia.  Đã nói là cả đời không qua lại mà?  Sao cứ hết lần này đến lần khác lại thấy mình thân mật với “kẻ thù truyền kiếp” vậy?   Đào Tri Vi vốn dĩ cũng chẳng ưa gì nhà họ Lâm, nhưng cô em út Lâm Tễ của nhà đó thì lại cực kỳ dễ thương khi nổi nóng, cái miệng thì cứng rắn mà nói vài câu là mặt đỏ như cá nóc.  Bao năm giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, thế mà cô lại cứ bị cuốn vào trò chọc ghẹo Lâm Tễ rồi nghiện lúc nào không hay.  Mà Lâm Tễ thì luôn khiến cô bất ngờ theo cách rất riêng.  Tự nhiên chủ động hôn, chủ động ôm, thậm chí một đêm nọ ở khu nghỉ dưỡng, còn tự mình bò lên giường của cô.  Càng tiếp xúc thì lại càng muốn có thêm lần sau, Đào Tri Vi nhận ra hình như bản thân đã nảy sinh chút cảm xúc không nên có.  Lần đầu tiên trong đời, cô không thể buông bỏ được nữa…  Một đêm nọ, sau khi Lâm Tễ lại lặp lại câu “Em ghét Đào Tri Vi nhất” lần thứ n, Đào Tri Vi vỗ mông cô ấy, túm lấy mắt cá chân kéo cô ấy từ trên giường trở lại——  “Hy vọng chút nữa mồm em vẫn cứng được như vậy.”  * Công lớn hơn 8 tuổi, lạnh lùng thâm sâu x lộn xộn kiêu ngạo nhỏ tuổi hơn  * Giả vờ là kẻ thù/ Thích mà không chịu nói/ Coi ai cứng miệng hơn ai

BXH TUẦN