Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Đê Lục Chi (2 Truyện)

Danh Sách Truyện

Sau Khi Đánh Dấu Tỷ Tỷ, Ta Hồn Phi Phách Tán Rồi
Sau Khi Đánh Dấu Tỷ Tỷ, Ta Hồn Phi Phách Tán Rồi
Tác giả:
1. Phó Minh Ly là một kẻ may mắn. Năm mười sáu tuổi được đưa về Thanh Vân Môn, trở thành nghĩa nữ của chưởng môn kiêm truyền nhân cuối cùng, lại còn có thêm một vị tỷ tỷ dung nhan khuynh quốc. Thiếu nữ thiên tư trác tuyệt, thanh danh vang xa, ý khí phong phát, quả là thuận buồm xuôi gió. Chỉ có một chuyện khiến nàng đau đầu—là vĩnh viễn chẳng đoán nổi tâm tư của vị tỷ tỷ tính tình lãnh đạm ấy, Thẩm Thiền. Đêm qua Thẩm Thiền còn hôn môi đùa giỡn nàng, hôm nay lại ra lệnh cấm nàng tiến gần. Đến khi ngày mai đến, Thẩm Thiền lại chủ động nhào vào lòng nàng, hơi thở nóng rực kèm theo hương thơm mát lạnh rơi xuống cần cổ Minh Ly. Có người nói: yêu đương chính là thế, lúc gần lúc xa, tỷ tỷ đang nói chuyện yêu đương với nàng. Vậy nên Minh Ly siết chặt eo Thẩm Thiền, kéo nàng ấy vào chăn, từng nụ hôn dày đặc rơi xuống da thịt nàng ấy. Những ngày tháng ân ái tương tri giữa Minh Ly và Thẩm Thiền không kéo dài bao lâu. Thẩm Thiền một thân bạch y, thoạt nhìn như tiên nhân giáng trần, thế nhưng trường kiếm băng lãnh lại chỉ thẳng vào ngực Minh Ly. Giọng nói vốn luôn trấn định của nàng ấy khẽ run rẩy, Minh Ly nghe thấy nàng ấy nói từng chữ từng lời: “Phó Minh Ly, ngươi đi chết đi.” Tiếng người ồn ào, thiên lôi giáng xuống, Minh Ly khẽ nói: “Tỷ tỷ, đừng sợ.” Nàng gắng gượng đỡ ba đạo thiên lôi, trọng thương gần chết, Thẩm Thiền nhân đó phá cảnh phi thăng, nàng mới thấu rõ—tất cả chỉ là âm mưu sắp đặt từ lâu. Minh Ly bị định tội phản nghịch, vạn người truy sát. Thẩm Thiền—thủ tịch đệ tử của Thanh Vân môn—tự tay lập trận tru nàng. Cho đến khi nàng hồn phi phách tán, ánh mắt Thẩm Thiền vẫn lãnh đạm như tuyết, chẳng chút rung động. 2. Trước năm mười lăm tuổi, Thẩm Thiền là thiên tài được người người ngưỡng vọng, danh chấn tứ phương, yêu tà nghe danh phải tránh. Năm mười lăm, nàng phân hóa thành Khôn Trạch, tu vi từ đó dậm chân tại chỗ. Năm hai mươi, Thanh Vân môn đón về một thiên tài mới tên Phó Minh Ly, danh nghĩa là muội muội của nàng. Năm hai mốt tuổi, mẫu thân đưa nàng ra làm lễ vật lấy lòng thiên tài tông môn, bị Phó Minh Ly đánh dấu vĩnh viễn, trở thành lô đỉnh không ai hay biết của nàng ta. Năm hai mốt tuổi. Thẩm Thiền giết chết Phó Minh Ly. 3. Chán ghét ngươi. Oán hận ngươi. Căm thù ngươi. —Trong cơn cãi vã điên cuồng ấy, Minh Ly từng nghe thấy Thẩm Thiền thốt lên những lời đó. Từng chữ, như nhỏ máu. Thế nhưng về sau... Kẻ từng nói hận nàng, lại toàn thân đẫm máu cõng nàng băng qua đêm trăng tịch mịch, giọng thì thầm: “Ta đưa nàng về nhà.” Lại có khi, lúc nàng vì sợ hãi mà né tránh tiếp xúc, Thẩm Thiền mắt đỏ hoe, nước mắt không ngừng rơi: “Minh Ly… nàng … đừng sợ ta.” Minh Ly tự hỏi— phải chăng, tỷ tỷ đã bắt đầu yêu nàng rồi? Chú thích đọc truyện: Song công (cả hai đều chủ động), Đầu truyện thiên về muội công, cuối truyện chuyển sang tỷ công Kết cục HE. Thiết lập riêng: Nữ chính không phải vai phụ hay làm nền. Khôn Trạch = Omega, Càn Nguyên = Alpha. Hệ thống tu luyện: Luyện thể → Luyện khí → Trúc cơ → Kết đan → Nguyên Anh đại năng.
Tên Bệnh Là Bạn [Trọng Sinh]
Tên Bệnh Là Bạn [Trọng Sinh]
Tác giả:
1 Khương Thanh thích Cố Dĩ Ngưng, đã thích suốt mười hai năm trời. Vào đúng ngày Cố Dĩ Ngưng đính hôn, Khương Thanh gặp tai nạn xe và qua đời, lần nữa mở mắt ra thì đã quay về mười ba năm trước. Sống lại một đời, Khương Thanh chợt bừng tỉnh: yêu gái thẳng chẳng có kết cục gì tốt đẹp, quay đầu là bờ mới là chính đạo. Cô quyết định từ nay sẽ làm bạn đàng hoàng với Cố Dĩ Ngưng, không vượt ranh giới nữa. Khương Thanh quả thật đã làm được điều đó. Nhưng không hiểu vì sao, Cố Dĩ Ngưng – một cô gái thẳng chính hiệu – lại bắt đầu liên tục trêu chọc cô. 2. Ban đầu, Cố Dĩ Ngưng sau khi sống lại chỉ đơn thuần muốn bảo vệ người bạn tốt nhất của mình, dập tắt đám “đào hoa” mọc lên sớm xung quanh Khương Thanh. Trai thẳng thì không ổn, vừa xấu trai vừa EQ thấp, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Gái xinh thì càng không được, đầu óc có vấn đề, chưa nói đến chuyện nhân cách chẳng ra gì! Phụ nữ dịu dàng càng không thể… nói chung là, ai cũng không được! Về sau, cô khẽ hôn lên đôi môi mềm mại ấy, hơi thở mập mờ hòa quyện, cô siết chặt tay Khương Thanh, giọng run rẩy: “Khương Thanh, tớ rất tốt.” Tốt hơn tất cả bọn họ, nên… cậu có thể cân nhắc đến tớ không? 3. Khương Thanh có vẻ ngoài trong trẻo xinh đẹp, khí chất lạnh lùng cấm dục, là nữ thần hàng top của trường. Một đàn em được người khác nhờ đến xin WeChat, mỹ nhân khẽ ngẩng đầu, giọng nhẹ nhàng lễ phép: “Xin lỗi, chị thích con gái.” Cô gái thường xuyên xuất hiện bên cạnh chị Khương, rực rỡ bắt mắt, tự tin kiêu ngạo, nhan sắc kinh diễm từng gây chấn động cả trường. Đàn em do dự mãi mới dám hỏi: “Hai người… là người yêu à?” Người phụ nữ với gương mặt trắng như tuyết lắc đầu: “Không phải, cô ấy là bạn thân của chị, là gái thẳng.” Một tháng sau, đàn em đi ngang một quán bar nổi tiếng dành cho giới nữ, bên đường đậu một chiếc Rolls-Royce đen bóng. Trong khoang sau xe, người phụ nữ ánh mắt quyến rũ, váy đỏ nóng bỏng tôn lên dáng người yêu kiều. Không gian chật hẹp thoang thoảng mùi rượu, Cố Dĩ Ngưng hít sâu một hơi, những ngón tay thon dài khóa chặt tay Khương Thanh lên đỉnh đầu. Cúi người, áp sát đầy khí thế và quyết liệt. “Cố Dĩ Ngưng! Cậu…” Chưa kịp nói hết câu đã bị cắt ngang, nụ hôn trừng phạt ập tới cuồng nhiệt, môi Khương Thanh bị hôn đến đỏ rực, đôi tay vốn định chống đẩy lại vô thức bám lấy vai Cố Dĩ Ngưng. Đàn em đứng ngoài cửa xe chứng kiến tất cả: ??!! Thế giới điên rồi, gái thẳng cưỡng hôn bách hợp. Mấy người thành phố gọi cái này là “bạn thân” đấy à? Cả hai cùng trọng sinh. Cùng nhau theo đuổi. Cả hai đều chủ động. Kết cục HE.