Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Bộ Đạm (3 Truyện)

Danh Sách Truyện

Hậu Viện Bốc Cháy
Hậu Viện Bốc Cháy
Tác giả:
Tránh lôi: Công từng có hôn sự, đôi bên lợi dụng lẫn nhau, không có thực chất. Tại Quang Lộc phường – nơi công hầu tụ hội, phủ Lâm Dĩnh Bá một mình chiếm thế phong hoa, nghèo đến mức ai nghe cũng lệ rơi, ai thấy cũng động lòng thương xót. Nghe nói trong phủ chẳng đủ tiền nuôi ngựa, đường đường Lâm Dĩnh Bá – Thôi Uẩn – ra ngoài chỉ có thể cưỡi lừa. Nghe nói phủ chẳng có nổi người may vá, Thôi Uẩn phải tự mình xỏ kim luồn chỉ. Nghe nói Công chúa nước Kỷ quyền thế lẫy lừng từng có đoạn tình sử khiến người mặt đỏ tim run với Thôi Uẩn, song cuối cùng lại vì chữ “nghèo” mà đoạn tuyệt. Chốn kinh thành chuyện vụn vặt chất chồng, Thôi Uẩn lại bị điều ra ngoài. Nào ngờ vào một đêm trăng tối gió cao, nàng cứu được một nữ thương nhân giàu sang phú quý, từ đó vận mệnh hoàn toàn đổi khác. Nữ thương nhân dẫn Thôi Uẩn đi xem điền trang vạn khoảnh, kho tàng lụa gấm đầy ắp, vàng bạc châu báu chất như núi. Sau khi hứng trọn một bộ “quyền pháp ê răng”, Thôi Uẩn hồi kinh bẩm báo, nào ngờ nữ thương nhân chẳng chịu buông tay, đuổi theo đến tận kinh thành. Thôi Uẩn: “Ngươi còn muốn ta xem cái gì nữa?” Nữ thương nhân: “Lần này, đổi lại ta nhìn nàng.” Thế gia khinh miệt: “Bỏ qua danh môn khuê nữ, lại đi hòa ly rồi cưới nữ thương nhân?” Nữ thương nhân: “Ta không có danh cũng chẳng có quý, ta chỉ có bạc mà thôi.” Tránh lôi: Phiên ngoại là lúc tôi cao hứng viết chơi, không phải cặp đôi chính, là thế giới song song. CP không phản bội.
Những Năm Tháng Nhiệt Huyết Của Thế Nữ
Những Năm Tháng Nhiệt Huyết Của Thế Nữ
Tác giả:
Đây là một đoạn tình yêu ẩn mình nơi thâm sâu vắng lặng. Vụ án giết người năm Nguyên Hưng thứ hai khiến cuộc sống tưởng như tiêu dao tự tại của thế nữ Bồ Nhược Phỉ – con gái Hầu gia Hoài Âm – hoàn toàn sụp đổ. Quyền thế ngút trời của Hầu phủ cũng dần dần mất đi ánh hào quang thuở trước. Triều chính biến ảo khôn lường, Bồ Nhược Phỉ chẳng thể đứng ngoài cuộc. Nhưng giữa thời cuộc dậy sóng, nàng vẫn kiên định giữ lấy lời thề chôn giấu tận đáy lòng. Mẫu thân dạy rằng: Trong chuyện tình cảm, chỉ cho thế nữ phóng hỏa, không cho bệ hạ châm đèn là hành vi bất đạo. Lưu ý trọng điểm: Nhân vật chính không hoàn hảo, có thất tình lục dục, cũng có lúc ích kỷ vụ lợi. Không có hệ thống, không có hào quang rực rỡ.
Sau Khi Gả Cho Thái Nữ Alpha Bệnh Nhược
Sau Khi Gả Cho Thái Nữ Alpha Bệnh Nhược
Tác giả:
◎ Lập ý: Ái hộ lão, nhược, bệnh, tàn. ‎ ————————•———————— Bách hợp ABO / Cưới trước yêu sau / Truy thê hoả táng tràng / Nhật canh Cuối thời Chu triều, Trường An liên tục đổi chủ, Tiêu Di Quang – vốn nổi danh là tuyệt sắc giai nhân – trở thành báu vật giữa chốn loạn thế, ai ai cũng mong đoạt lấy. Vậy nên, vị tiểu tướng quân khôi ngô, quận chúa Tiên Ti – người bắn nhạn bằng cung cong, hay Sở Vương thanh mai trúc mã… bao nhiêu mỹ nhân Dương cương đều đến phủ Tư đồ cầu thân. Hoa loạn làm mê mắt, Tiêu Di Quang chẳng vướng bụi trần, rốt cuộc lại gả cho một Thái nữ thân thể ốm yếu, sống chẳng còn bao lâu. Chư vị Dương cương lấy làm thèm khát, khổ nỗi Thái nữ ấy lại nắm trong tay hùng binh, bảo vệ Tiêu Di Quang chặt chẽ đến giọt nước cũng không lọt. Bất đắc dĩ, các vị chỉ đành truyền lời qua không trung: “Dẫu nàng thành quả phụ, ta cũng nguyện cưới nàng!” Thái nữ bệnh nhược – Nguyên Trinh: “Kẻ nào to gan dám dòm ngó Thái nữ phi? Đều lui ra cho ta! [Tịt—]” Nguyên Trinh nằm liệt trên giường tám năm, năm nào cũng có lời đồn rằng nàng không sống qua ba tháng. Tới tuổi lập gia thất, trong thành Kiến Nghiệp chẳng ai dám đến gần nàng, bất kể thân thế. Trong khi đó, các huynh đệ thứ xuất thì dòm ngó vị trí Thái nữ như hổ đói. Người Khương loạn Trung Nguyên, thế gia nam độ. Nguyên Trinh cũng mang từ Trường An về một quý nữ nhà cao môn xinh đẹp như hoa ngọc, dung nhan như minh nguyệt của nàng khiến bao nhiêu Khôn Trạch trong thành Kiến Nghiệp trở nên mờ nhạt. Đám Khôn Trạch cứng miệng: “Chỉ là một phế nhân thôi, chỉ có thế gia chạy nạn từ phương Bắc mới không chê, gả vào thì có gì vui?” Sau này, thấy nàng dựng lầu cao, thấy nàng thiết yến mời khách, cuối cùng còn thấy hai người… sinh con! Đám Khôn Trạch: “?? Phế nhân đâu rồi?” Chư huynh đệ thứ xuất: “?? Nói là không sống nổi quá ba tháng đâu?” Sau khi thành thân, Nguyên Trinh đăng vị hoàng đế, mỹ nhân ôn nhu thục nữ kia lại thay đổi bộ mặt, ngày ngày dây dưa, cuồng dại như lang như hổ. Nguyên Trinh vốn thân thể yếu nhược, lại càng thêm mỏi mệt, cho đến một ngày, nàng phát hiện ra bí mật của mỹ nhân — thì ra Tiêu Di Quang chịu gả cho nàng là vì muốn tìm lại mẫu thân đang lưu lạc trong tay Hồ nhân, chứ không phải như lời nàng từng nói là vì ái tình. “Trẫm không làm nữa!” Nàng vùng dậy, oán trách dữ dội: “Ban ngày nàng bắt trẫm khuyến nông khuyên dệt, huấn luyện tinh binh, ban đêm lại phải hầu hạ nàng sinh hoàng tử, rốt cuộc chỉ để giúp nàng củng cố quyền thế, sớm ngày tìm lại mẫu thân.” “Trẫm đường đường là thiên tử, nàng lại coi trẫm là ngựa kéo xe!” Tiêu Di Quang lúc này đã đắm chìm, không biết làm sao với nàng, đành học theo đám Dương cương bám riết không buông, bắt đầu con đường truy thê.