Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Cật Đắc Khởi Phạn (2 Truyện)

Danh Sách Truyện

Ngự Tỷ Cố Chấp Dụ Dỗ Tôi Hãm Sâu
Ngự Tỷ Cố Chấp Dụ Dỗ Tôi Hãm Sâu
Tên gốc: “Đường Đường Chính Chính” Đặc biệt tuyên bố: Hai chị em trong truyện KHÔNG có quan hệ huyết thống. Chị là học sinh được mẹ em gái tài trợ, không chung hộ khẩu. Cưới trước yêu sau / Chị em lớn tuổi hơn / Chênh lệch 8 tuổi Chị Đàm– người chị chiếm hữu mạnh mẽ, tính cách u ám * Em Sở – cô em ngây thơ bám người, mít ướt Là cô em dễ bị lừa và cô chị rất biết cách lừa người Sở Dĩ Kiều mất mẹ năm 13 tuổi, sống nương tựa cùng người chị Đàm Trạch – học sinh được mẹ cô tài trợ. Chị xinh đẹp, giỏi giang. Sở Dĩ Kiều không có chí lớn, giao hết gia sản cho chị xử lý. Bản thân thì sống như con cá mặn vô dụng, lấy danh chị Đàm ra oai lòe thiên hạ mỗi ngày. Người xung quanh ai cũng cười cô: cười cô ngây thơ, cười cô đơn giản, đến nỗi đem cả đời gửi gắm vào một người ngoài không cùng máu mủ. Sở Dĩ Kiều tính khí nóng nảy, ai nói gì cũng mắng ngược lại: “Tôi thích chị tôi đó! Tôi tự nguyện!” Cho đến một ngày, Sở Dĩ Kiều phát hiện mình thực ra không phải con ruột của mẹ. Làm sao đây? Có vẻ như cô sắp mất chị rồi. “Giờ phải làm sao đây?” – Đàm Trạch cầm tờ xét nghiệm, ánh mắt dịu dàng như mọi khi. “Cưới chị đi, Kiều Kiều.” “Dạ được!” – Sở Dĩ Kiều vui lắm, chị lúc nào cũng có cách. Nhưng sau khi kết hôn rồi, Sở Dĩ Kiều mới phát hiện: chị mình chẳng dịu dàng chút nào. Đàm Trạch là một kẻ vị kỷ từ trong ra ngoài, cả đời chỉ yêu quyền lực và lợi ích. Cô chỉ xem nhà họ Sở là một quân cờ, dùng xong vắt kiệt không thương tiếc. Vậy mà chỉ vì một giọt nước mắt của Sở Dĩ Kiều trong lễ tang, cô cam tâm tình nguyện ở lại – làm bảo mẫu 7 năm trời. Cho đến khi tờ xét nghiệm kia xuất hiện trên bàn làm việc, cô mỉm cười. Sở Dĩ Kiều là đồ giả. Vậy thì, như một cái giá cho trò lừa đảo đó, cô phải dùng cả bản thân để trả nợ. Hướng dẫn đọc: Chị gái bá đạo miệng độc * Em gái mít ướt chỉ mê vẽ tranh, sống an phận. Nhìn từ góc em thì là truyện ngọt; nhìn từ góc chị thì lại cay đắng. Không có nam chính, kể cả vai phụ cũng không. Có kiểu “nồi nào úp vung nấy”.
Sau Khi Ở Chung Với Thanh Mai Mà Tôi Thầm Mến
Sau Khi Ở Chung Với Thanh Mai Mà Tôi Thầm Mến
◎ Chủ đề: Mỗi người đều là độc nhất vô nhị, hãy can đảm bắt đầu lại từ đầu. CP là: thụ kiêu ngạo dễ mềm lòng, tsundere đáng yêu x công ngoài lạnh trong ngọt, bụng dạ thâm sâu 1v1, chuyện thường ngày siêu ngọt ngào Đào Uyển và Tư Diên lớn lên cùng nhau. Từ bé đến lớn, Tư Diên luôn là kiểu “con nhà người ta”. Đào Uyển thi được 90 điểm, thì Tư Diên thi được 98. Đào Uyển đoạt giải trong cuộc thi múa, thì Tư Diên lại lấy huy chương vàng trong kỳ thi vật lý. Ngay cả chuyện đi học, Tư Diên cũng luôn đến sớm vài phút, đứng chờ cô ở đầu ngõ. Đào Uyển ghét Tư Diên. Ghét sự xuất sắc của cô ấy, ghét việc mẹ suốt ngày đem cô ra so sánh, ghét cái cảm giác bản thân mãi chẳng thể đuổi kịp Tư Diên. Vậy nên, cô đã bỏ trốn. Kỳ nghỉ đông năm lớp 10, Đào Uyển chuyển trường thành học sinh chuyên múa như mong muốn. Cô tưởng rằng, từ đó hai người sẽ mỗi người một ngả. Ai ngờ cuối cùng lại học chung một trường đại học, còn trở thành bạn cùng phòng trọ. Phải sống chung với thanh mai trúc mã từng cạch mặt nhau, Đào Uyển vừa sợ vừa bối rối. Cô luôn nghĩ, chắc Tư Diên cũng ghét mình. Dù sao năm đó cô bỏ đi không lời từ biệt, còn né tránh đối phương mọi lúc. Trong suy nghĩ của Đào Uyển, nếu đã ghét một người thì sẽ phải làm khó cô, sai khiến, bắt nạt, khiến cô phải khóc đến thảm thương mới hả dạ. Nghĩ đến đây, Đào Uyển lo lắng nuốt nước bọt cái ực. Trong căn hộ, cô lén quan sát Tư Diên. Cô ấy có khuôn mặt thanh tú, tóc đen dài đến eo, sống mũi cao, đeo kính mỏng mảnh như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài, khí chất nhã nhặn lạnh lùng. Là người biết giữ thể diện, chắc không đến nỗi bắt nạt ai. Đào Uyển thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi, những ngày sau đó... Tư Diên chiều cô, chăm sóc cô, tặng hoa, nấu cơm, lo lúc ốm, ôm cô, rồi còn hôn hôn hôn hôn hôn nữa!! Đào Uyển: ???! Trong căn phòng “người thể diện”... Đào Uyển ngã gục trên giường, đôi mắt đỏ hoe, não bộ mơ màng vì quá sức kích thích, khóe mắt còn đọng giọt lệ. Tư Diên đặt tay lên đầu gối cô, lại hôn xuống, dồn dập mà nồng nhiệt. “Tư Diên——!” Đào Uyển hoàn toàn sụp đổ, hét lên: “Tớ ghét cậu!!” “Không sao,” Tư Diên mỉm cười mãn nguyện, giọng nhẹ nhàng: “Tớ thì thích cậu.” Tư Diên và Đào Uyển quen nhau từ năm bốn tuổi, thân thiết đến mức ngủ chung một giường. Cô từng nghĩ hai người sẽ cứ thế đi mãi cùng nhau, là thanh mai trúc mã khiến ai cũng phải ghen tị. Ai ngờ, về sau Đào Uyển lại cắt đứt liên lạc. Suốt bốn năm không dính dáng gì đến nhau. Khi lại bước vào cuộc sống của Đào Uyển, Tư Diên đã hạ quyết tâm. Lần này, nhất định phải từ từ mà đến. Sẽ không để Đào Uyển có cơ hội rời xa nữa. Hướng dẫn đọc: Thụ kiêu ngạo, dễ mềm lòng, đáng yêu * x * Công ngoài lạnh, trong dịu dàng, bụng dạ khó lường Ngành học: Múa cổ điển * Tài chính Lúc bắt đầu câu chuyện, cả hai đang học năm hai đại học Toàn truyện không có nhân vật nam, kể cả pháo hôi cũng không có