Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Dư Ngư (3 Truyện)

Danh Sách Truyện

Chuyên Thu Nhận Nghịch Đồ 100 Năm [Xuyên Thư]
Chuyên Thu Nhận Nghịch Đồ 100 Năm [Xuyên Thư]
Tác giả:
Trên đường về nhà, Tống Quân Du cứu được một tiểu cô nương. Tiểu cô nương toàn thân đầy máu, mặt mũi chẳng phân rõ, chỉ nhìn thấy đôi mắt đào hoa long lanh nước, lại giống hệt đại đồ đệ thất lạc đã lâu của Tống Quân Du. Tống Quân Du thu nàng làm tiểu đồ đệ. Tiểu đồ đệ ôn nhu dung mạo khuynh thành, tính nết lại hoàn toàn trái ngược với đại đồ đệ lãnh diễm kiêu ngạo năm xưa, thuận theo Tống Quân Du mọi điều, ngoài việc quá mức bám người thì gần như không có khuyết điểm nào khác. Tống Quân Du thở phào nhẹ nhõm: sau khi thu nhận hai kẻ nghịch đồ, rốt cuộc nàng cũng có một đồ đệ nghe lời. Nàng là kẻ xuyên thư, biết rõ chẳng bao lâu nữa, Ma vương của Ma môn sẽ nổi điên, khiến Ma môn chia lìa tan rã, Ma môn đại bại thoái lui về Ma vực, ngoại sơn sắp được yên bình trở lại. Dù đồ đệ phản nghịch, song làm sư như cha mẹ, sau khi tam giới thái bình, nàng vẫn muốn xuống núi tìm kiếm đại đồ đệ sống chết chưa rõ kia. Chờ mãi chờ mãi, Tống Quân Du rốt cuộc cũng nghe được tin Ma vương đã vong mạng! Ẩn cư nơi thâm sơn trăm năm, Tống Quân Du để lại thư cho tiểu đồ đệ đang bế quan, lưng đeo hành trang, xuống núi đi về biên cảnh. Để dò hỏi tin tức, Tống Quân Du giả dạng thành công tử ăn chơi, lẫn vào đám người xem vũ cơ múa lượn, tay vỗ "bốp bốp" vang dội: "Hay lắm hay lắm! Đủ hoang dại, ta thích..." Chớp mắt mở mắt ra, cảnh tượng quanh thân chợt biến đổi. Trong cung điện âm lãnh lạnh lẽo, tiểu đồ đệ xưa nay ôn nhu ngoan ngoãn giờ đây mặc huyền y, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, thong dong chơi đùa với cây roi dài trong tay, ánh mắt lạnh như băng, ma khí xung thiên—— "——Hừ!" "Đã biết sư phụ thích loại hoang dã, thì ta đây khỏi giả vờ nữa!" Tống Quân Du vẫn tưởng là đám ma tu đáng ghét đã bày vẽ đường tà cho tiểu đồ đệ ngoan ngoãn của nàng, bèn dốc lòng khuyên răn nàng ấy quay đầu hướng thiện. Cho đến một ngày nọ, vạn ma tu cung kính phủ phục dưới chân tiểu đồ đệ, cao giọng hô “Ngô chủ”, tiểu đồ đệ vung kiếm bổ đôi Quỷ Nhai Sơn, tóc đen hóa tuyết trắng, nghiệp hỏa cháy ba trượng, nâng chén rượu tế trời xanh... Tống Quân Du mới hiểu ra mình sai đến mức nào—— Ngỡ là ngoan hiền, hóa ra lại nghịch ngược nhất; Nghịch đồ thứ nhất chạy trốn, nghịch đồ thứ hai đã vong, đều là phân thân của tiểu đồ đệ! Hơn nữa, Tống Quân Du chẳng phải vai phụ vô danh gì——nàng chính là "Bạch Nguyệt Quang" trong truyền thuyết, người khiến Ma vương Cơ Thiền phát điên, tâm tâm niệm niệm, tìm khắp tam giới cũng chẳng thấy! Phần đầu Cơ Thiền mất trí nhớ, ghen với chính mình, về sau sẽ khôi phục ký ức.
Sư Tỷ Nàng Yếu Đuối Không Tự Gánh Vác [Xuyên Sách]
Sư Tỷ Nàng Yếu Đuối Không Tự Gánh Vác [Xuyên Sách]
Tác giả:
Đường Hoan xuyên vào sách. Nàng không muốn bị hào quang của nam chính ảnh hưởng, trở thành nữ pháo hôi cùng tên trong sách - kẻ vì ghen ghét mà giết chết bạch nguyệt quang của nam chính, cuối cùng nhận lấy sự trả thù điên cuồng từ hắn. Đường Hoan chỉ muốn tăng tiến tu vi, một lòng chuyên tâm tu luyện. Nhưng dù nàng không giết bạch nguyệt quang, thì mọi thứ xung quanh bạch nguyệt quang vẫn đầy rẫy sát cơ— Bạch nguyệt quang uống nước thì sặc, ra ngoài bị đá rơi trúng đầu, đan dược bị hạ độc, đến cả ngâm suối nước nóng cũng suýt bị chết chìm... Càng đáng nói hơn, nam chính Long Ngạo Thiên lại khăng khăng cho rằng tất cả những nguy hiểm mà bạch nguyệt quang gặp phải đều có liên quan đến Đường Hoan. Để tránh bị mang tiếng xấu, Đường Hoan đành phải lao vào con đường giải cứu bạch nguyệt quang— “Sư tỷ yếu đuối, lò đan này để ta lo!” “Sư tỷ thể hư, trận đấu này để ta lên!” “Sư... sư tỷ, tỷ... tỷ không tự tắm được, để ta lau lưng giúp tỷ!” ... Dưới sự nỗ lực không ngừng của Đường Hoan, cuối cùng nàng cũng rửa sạch oan khuất. Không ai còn nghĩ nàng sẽ giết hại sư tỷ nữa. Trên dưới Thiên Huyền Môn đều biết rằng: vị đan tu mỹ nhân đệ nhất thiên hạ, Tần Tố, có một tiểu sư muội kiếm tu yêu nàng như điên, bảo vệ nàng như châu báu. Bỗng dưng lại trở thành tình địch của nam chính, Đường Hoan: ?!! — Sư tỷ vẫn chết. Ngày Ma Môn xâm nhập, trời đất tối tăm, nhật nguyệt không sáng. Đường Hoan không biết người sư tỷ dịu dàng, sợ đau kia lấy đâu ra dũng khí, lại dám thay nàng đỡ một mũi tên xuyên tim. Đường Hoan đau đớn tột cùng, liều mạng muốn báo thù cho sư tỷ. Nhưng tu vi không đủ, mắt thấy bản thân sắp chết dưới tay Ma tộc, động phủ trên đỉnh cao nhất của Thiên Huyền Môn lại bất ngờ mở ra— Vị Huyền Linh lão tổ trong truyền thuyết đã phi thăng kia, tay cầm một thanh kiếm Sương Hoa, dáng vẻ tuyệt mỹ, bạch y tựa tuyết, đôi mắt đẹp mang nét u ám, chỉ một kiếm đã chém rụng thủ lĩnh Ma Môn! Đường Hoan vì cái chết của sư tỷ mà đau thương khôn xiết, rút vào động phủ, mượn rượu tiêu sầu. Nào ngờ Huyền Linh lão tổ lại bất ngờ xuất hiện trong phòng, đón lấy ánh mắt kinh ngạc của nàng, thong thả vuốt ve gương mặt đầy nước mắt của nàng: “Thật là một tiểu đáng thương yếu đuối, thể hư, không tự lo được.” “Sư muội! Ngươi thế này, xem ra sau này chỉ có thể để sư tỷ bảo vệ ngươi thôi…” Đường Hoan: ⊙o⊙! Vương giả nhiều lớp mặt nạ, sư tỷ (lão tổ) tâm cơ thâm sâu x Tiểu sư muội cấp độ dưỡng sinh đỉnh cao, chỉ mong giữ mạng.
Sư Phụ Hôm Nay Cũng Đang Đào Hôn
Sư Phụ Hôm Nay Cũng Đang Đào Hôn
Tác giả:
Một câu tóm tắt: Đào hôn chạy trốn tới trong lồng ngực Ma Vương. Mộc Linh xuyên thư, xuyên thành công chúa đào hôn trong tiểu thuyết ngược luyến tình thâm. Nàng không muốn đi theo cốt truyện cùng nam chủ trình diễn mối tình ngược luyến, cũng không muốn gả cho Ma Vương trong truyền thuyết giết người như ma. Vì thế nàng chọn ôm đùi vàng, tiến vào Thanh Y Môn thành sư phụ của nữ chủ Lâm Thanh Ca. Tương lai Lâm Thanh Ca tiêu diệt Ma Vương, thống trị thiên hạ, tự nghĩ ra công pháp nổi tiếng khắp Cửu Châu. Còn hiện tại Lâm Thanh Ca vẫn là một cô bé đáng thương, thực lực thấp kém, bị người khác bắt nạt. Mộc Linh dùng hết cách sủng ái Lâm Thanh Ca: Đưa linh thạch, cho điển tịch, quan tâm yêu thương… Thật vất vả đưa Lâm Thanh Ca trở thành người đứng đầu cốt truyện tiên đạo, nàng vui mừng tìm nơi bảo địa dự định đi ẩn cư. Sau một giấc ngủ dài tỉnh dậy Mộc Linh, thế mà nàng lại nằm ở ma cung? Ma Vương mang mặt nạ sắc hồng kín đáo, khẽ vuốt gương mặt nàng: "Vì sao người không muốn gả cho ta?" Mộc Linh: "Thì... Ngươi đã xấu xí, hung tợn lại còn giết người như ma…" Mộc Linh rơi lệ đầy mặt: "Cảnh cáo ngươi... Ngươi đừng có ép ta! Ta...Ta là Lâm Thanh Ca đấy!" - "Lâm Thanh Ca?" Ma Vương cười nhạo, vuốt ve cằm Mộc Linh, bỏ mặt nạ xuống liền lộ ra khuôn mặt nức danh tuyệt sắc của Lâm Thanh Ca: "Sư phụ à, ta đành phải ép người gả cho ta thôi!" Mộc Linh: "......" Cực khổ bỏ chạy trăm năm, kết quả lại là tự mình chui đầu vào lưới! Ma Vương Yến Kỳ, vì sai lầm trong công pháp, liền trở về bộ dáng mười tuổi lưu lạc dưới tầng chót khi xưa. Yến Kỳ khi ấy điên cuồng, một lòng chỉ muốn hủy thiên diệt địa liền tiến vào tiên đạo nằm vùng với cái tên giả “Lâm Thanh Ca”. Nàng chưa từng nghĩ tới sẽ ở nơi đó gặp được một người. Người sẽ làm nàng đối với thế giới sớm đã phiền chán này…sinh ra lưu luyến!