Hà Vi Phong Nguyệt (4 Truyện)

Danh Sách Truyện

Chiêu Chiêu Minh Nguyệt
Chiêu Chiêu Minh Nguyệt
◎ Lập ý: Cậy vào chính mình mà phấn đấu, chớ đi đường tà ————————•———————— Kỷ Chiêu Nguyệt, ái nữ của tướng quân, là người thẳng thắn cương trực, từ khi hồi kinh đã chẳng ưa tiểu thư nhà Tạ – Tạ Thanh Yên. Nàng ta tài tình xuất chúng, khoe khoang tao nhã, ánh mắt nhìn người lúc nào cũng khiến Kỷ Chiêu Nguyệt thấy mình như kẻ quê mùa, lời nói thì vòng vo tam quốc để mắng mỏ, hai người như nước với lửa. Chiêu Nguyệt ỷ vào thân thủ cao cường, thân pháp nhẹ nhàng, không ít lần ăn hiếp Tạ Thanh Yên. Cho đến một ngày… nàng bị Tạ Thanh Yên phản kích, bất cẩn ngã đập đầu, bất chợt phát hiện bản thân đang sống trong một quyển thoại bản, mà mình lại là vai nữ phụ độc ác chuyên chèn ép nữ chính. Mà nữ chính – Tạ Thanh Yên, yếu đuối đáng thương, mồ côi cha mẹ, bị người đời khi dễ. Đến cuối cùng không chịu nổi, tâm tính nàng thay đổi, dùng chính thân thể mình làm mồi nhử, luân chuyển giữa đám quyền quý, đoạt mạng tất thảy, ai từng làm nhục nàng đều không sống sót, mà chết thảm nhất… chính là Kỷ Chiêu Nguyệt – kẻ luôn đối đầu với nàng. Kỷ Chiêu Nguyệt: … Không phải, nếu không phải ngươi luôn tỏ vẻ khinh thường ta, ta sao lại nhắm vào ngươi! Với lại, ta cũng chẳng làm gì quá đáng, chẳng qua là lén vẽ heo lên thi tập của ngươi, cướp kẹo hồ lô của ngươi giữa phố thôi mà! Đến nỗi vậy sao!!! Kỷ Chiêu Nguyệt thấy Tạ Thanh Yên quả nhiên như nàng từng nghĩ – ngoài mềm trong cứng, giận đến mức muốn nghẹt thở, lại chẳng hiểu sao càng lúc càng để tâm. Từ đó, nàng phát hiện: tỷ muội nhà họ Tạ thường xuyên ức hiếp nàng ấy, Đoan vương thì uy hiếp, muốn cưới nàng ấy làm thiếp, ngoài nàng ra, những kẻ khác đều thật lòng chèn ép nàng ấy! Sau khi phụ mẫu bị sơn tặc hại chết, Tạ Thanh Yên rơi vào bước đường cùng, muốn sống yên ổn, nàng buộc phải trở thành tài nữ ai ai cũng ngợi khen, thi từ ca phú không gì không thông. Nàng phải lặng lẽ lấy lòng mọi người, để được nhà họ Tạ coi trọng, để không bị người đời xem thường. Cứ ngỡ đời này sẽ mãi sống trong khổ cực, không ngờ vị đại tiểu thư nhà họ Kỷ từng luôn chĩa mũi nhọn vào nàng lại đột nhiên thay tính đổi nết, giữa lúc người khác nói lời cay nghiệt, nàng ấy lại đứng ra che chở cho nàng. Nàng là Tạ Thanh Yên – người không còn thân thích, còn người kia lại là con gái độc nhất của đại tướng quân. Từ đó, Tạ Thanh Yên cũng đã có chỗ dựa. Ôm ta bước vào ánh trăng sáng! Song C Hung hăng hay bắt nạt người · công × Lúc đầu là “hắc ma” sau lại ngoan ngoãn · thụ
Nữ Phụ Yếu Đuối Quá Bám Người
Nữ Phụ Yếu Đuối Quá Bám Người
Lý Thư Ngọc xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành vai pháo hôi cùng tên cùng họ với mình – người góp phần khiến nữ phụ hắc hóa rồi cũng sớm bị vứt bỏ. Nguyên chủ vốn mang huyết mạch hoàng thất, mẫu thân là công chúa một nước đã mất. Khi sinh hạ nàng không may gặp nạn, vì muốn bảo vệ con, mẫu thân lấy cái chết ép Hoàng thượng đưa nàng rời khỏi hoàng cung, trao cho một trọng thần họ Lý nhận nuôi, danh nghĩa là con gái ruột. Sau khi biết được sự thật, vị đại thần họ Lý và thê tử rất mực yêu thương nguyên chủ, chiều chuộng hết mực. Điều này khiến nàng dần trở nên kiêu ngạo, ngang ngược, ra ngoài làm chuyện xấu, trong nhà thì thường xuyên ức hiếp thứ nữ – người có thân phận thấp kém, không ai che chở. Người trong phủ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Thứ nữ bị hành hạ suốt nhiều năm, cuối cùng hắc hóa, một kiếm đâm chết nguyên chủ mang huyết thống hoàng thất, lại giá họa cho nữ chính của tiểu thuyết, từ đó trở thành nữ phụ độc ác – nhân vật chuyên phá hoại tình yêu của nam nữ chính. Về sau, sự thật bị phơi bày, tội giết muội bị vạch trần, Hoàng thượng đau đớn vô cùng, ban án cực hình, chết không toàn thây. Khi Lý Thư Ngọc xuyên đến, đúng lúc chứng kiến nguyên chủ đẩy nữ phụ độc ác ngã xuống hồ nước. Nàng nhìn thấy cô gái vùng vẫy cầu cứu, khó khăn lắm mới được người ta vớt lên, thân khoác chiếc áo mỏng manh ướt sũng, đôi môi đỏ khẽ run, trong mắt ngấn lệ, ánh mắt vừa uất ức vừa sợ hãi nhìn nàng. Lý Thư Ngọc choáng váng: Đây là tình huống Tu La gì vậy! Ngay giây tiếp theo, "nữ phụ độc ác" kia mở miệng, giọng nói mềm nhẹ run rẩy: "Tam tiểu thư, ta không cố ý làm bẩn y phục của người, xin đừng tức giận... về sau, ta sẽ không dám chạm vào người nữa..." Lý Thư Ngọc: Ta đúng là đáng chết. Nữ phụ độc ác gì chứ, nàng không có chút nào giống nhân vật phản diện, rõ ràng là một đóa tiểu bạch hoa yếu đuối không nơi nương tựa!
Ta Mổ Heo Nuôi Nàng
Ta Mổ Heo Nuôi Nàng
◎ ‎Đề ý: Cuộc sống mong cầu, chỉ có nỗ lực mới có thể đạt được Tống Du Quy xuyên sách, nhập vào một kẻ pháo hôi ưa thích mài gương, mệnh yểu, trong nhà còn nuôi dưỡng vị thê tử tương lai vốn là đại phản diện. Nàng tuy có chứng nghiện mài gương, song chẳng phải người tốt lành gì, đối với vị phản diện được mình bỏ bạc cưới về kia thì hết đánh lại mắng, ngày ngày nhục mạ, rốt cuộc ép nàng ấy hắc hóa. Sau khi bày mưu giết chết kẻ pháo hôi, trở thành quả phụ, nàng ấy bắt đầu trụy lạc quyến rũ nam chính, mong được cứu vớt khỏi bùn nhơ, ai ngờ bao lần đưa tình, nam chính vốn đã có chút động lòng, lại bị nữ chính ngang nhiên đoạt ái! Từ đó, nàng ấy sinh hận với nữ chính, nhiều phen gây sự, chẳng những ảnh hưởng tình cảm đôi bên, còn muốn giết nữ chính. Đến khi đại kế bất thành, nữ chính vẫn sống trở về, đứng ra vạch trần chân tướng của nàng ấy, nàng ấy bị đuổi khỏi thôn Tống gia, màn trời chiếu đất, chết lạnh trong một đêm đông. Tống Du Quy:…… Lão Thiên gia, người thật chẳng xem ta như cháu gái, vừa đến đã cho một màn đoạt mệnh là sao! Thuở đầu, Tống Du Quy chỉ muốn dưỡng thương cho phản diện, rồi đưa cho nàng ấy một tờ hưu thư, để nàng ấy toại nguyện gả cho người mình yêu, chẳng ngờ đâu… một phen cố sức quá đà, phản diện bị nàng bẻ cong rồi! Về sau…. Trên tấm phản gỗ cũ kỹ, đôi chân dài của đại phản diện tương lai quấn chặt lấy eo thon của nữ tử, ngồi trong lòng nàng, dung nhan yêu kiều đầy giận dữ, chất vấn: “Vừa nãy tỷ nhìn hoa khôi thôn nhiều một cái, có phải động lòng rồi chăng? Không được, không được, không được! Muội ngoan hơn, nghe lời hơn nàng ta, tỷ không được thích nàng ta!” Tống Du Quy đành bất lực mà thở dài. Đại phản diện thích khóc, thích làm loạn, thích giận dỗi, hở chút là hắc hóa, đánh không được, mắng cũng không xong, nàng còn biết làm sao? Chỉ đành bỏ thêm thời gian dỗ dành, nhiều phen bầu bạn cùng vị thê tử phản diện vừa thiếu thốn tình thương vừa chẳng có cảm giác an toàn. HE — Công giết heo nuôi thê × Thụ phản diện hắc hóa Dòng cảm tình ấm áp chữa lành, ít kịch bản, mỗi ngày đều là nữ chính quấn quýt bên nhau.
Cấm Khi Dễ Nữ Chính Thoại Bản
Cấm Khi Dễ Nữ Chính Thoại Bản
Khương Dao nằm mơ thấy mình sống trong một câu chuyện ngược văn, nam chính là Thất Hoàng tử đương triều, nữ chính là Tống Mộ Vân, nữ nhi của một tội thần vừa bị tru di gia tộc vì tội lừa vua mấy ngày trước. Sau đó, Tống Mộ Vân lưu lạc đến nhạc phường, bị Thất Hoàng tử từng bị nàng từ chối nhục nhã và bắt đi. Còn Khương gia của nàng lại trở thành pháo hôi trong câu chuyện giữa Thất Hoàng tử và Tống Mộ Vân. Thất Hoàng tử tặng Tống Mộ Vân cho đệ đệ ngốc của nàng, để lấy lòng mọi người. Bởi vì đệ đệ nàng trở thành người phá hoại tình cảm giữa nam nữ chính, nam chính không ngừng đẩy nữ chính ra xa, bắt nạt nàng, còn cùng đệ đệ ngốc của nàng nhục nhã nữ chính. Nhưng cuối cùng lại khiến họ vượt qua muôn vàn khó khăn để đến bên nhau, đồng thời khiến Khương gia nàng bị tru di cả nhà. Khương Dao: … Tức chết rồi, tức chết rồi. Ban đầu nàng còn nghi ngờ về giấc mơ này, cho đến khi thấy Thất Hoàng tử thường xuyên lui tới nhạc phường, lần nào cũng chỉ đích danh muốn Tống Mộ Vân tiếp đãi. Khương Dao: Hay lắm, tên thất đức này, dám tru di nhà ta, xem ra ngươi không muốn sống nữa! Sau đó, Tống Mộ Vân trở thành đầu bảng của nhạc phường. Mỗi lần nàng biểu diễn, luôn có hai người tranh nhau ra giá, mà hai người đó, một là Thất Hoàng tử, một là tiểu thư nhà Tể tướng—Khương Dao. Tống Mộ Vân mang theo nỗi hận ngút trời trọng sinh, không ngờ khi vươn tay lại chạm phải một mảnh ấm áp mềm mại. Có người ôm nàng vào lòng, cảm nhận được nàng động đậy liền nhẹ nhàng vỗ lưng, miệng dịu dàng dỗ: “A Vân ngoan, mau ngủ đi, ngày mai ta dẫn nàng đi Tây Nhai ăn gì đó…” Khương Dao – võ nghệ cao cường × Tống Mộ Vân – mềm yếu không thể tự lo liệu. (Nữ chính trọng sinh.) Song khiết.