Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Vân Lạc Thanh Sam (2 Truyện)

Danh Sách Truyện

Xuyên Qua Thành Nhu Nhược Ma Tôn Linh Xà
Xuyên Qua Thành Nhu Nhược Ma Tôn Linh Xà
Vệ Hề Ninh xuyên vào một tu tiên văn, trở thành một con linh xà vừa mới hóa hình. Nàng tình cờ cứu một mỹ nhân đang bị trọng thương. Mỹ nhân tên là Thịnh Ngưng Đàn, dung mạo băng cơ ngọc cốt, yếu đuối mong manh. Nàng nói mình bị đồng môn hãm hại nên mới rơi vào hoàn cảnh này. Hiện giờ tu vi đã mất, lại còn trúng kỳ độc, không cách nào tự bảo vệ mình giữa Lạch Trời Uyên đầy hung thú vờn quanh. Vệ Hề Ninh mềm lòng, không đành lòng nhìn nàng bị yêu thú ức hiếp, liền đáp ứng sẽ chăm sóc nàng cho đến khi vết thương khỏi hẳn. Ban ngày nàng ra ngoài săn thú, đến đêm lại huyễn hóa ra đuôi rắn. Chiếc đuôi rắn màu lục sẫm quấn quanh vòng eo mảnh khảnh của nữ tử yếu ớt. Thân rắn lạnh lẽo đem hàn khí từ suối băng tinh lọc rồi truyền vào cơ thể nàng, giúp nàng làm dịu cảm giác nóng rát do kỳ độc gây ra. Nhưng kỳ độc nóng rực trong cơ thể Thịnh Ngưng Đàn không ngừng gia tăng, chỉ như vậy đã không còn đủ. Trong bóng đêm mờ mịt, mỹ nhân toàn thân ướt đẫm nước suối băng dựa vào trong lòng nàng. Đôi mắt long lanh ngước nhìn nàng, do dự hồi lâu, cuối cùng khẽ nói: “Có lẽ, ngươi và ta song tu thì có thể giải được độc này.” Vệ Hề Ninh kinh ngạc. Nàng chần chờ vài nhịp thở, kỳ độc trong cơ thể Thịnh Ngưng Đàn lại lần nữa phát tác. Thân thể mềm yếu trong lòng nàng vì đau đớn mà không ngừng run rẩy, nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng, không chịu phát ra một tiếng nào. Vệ Hề Ninh không do dự nữa, đồng ý việc này. Vốn chỉ ôm ý nghĩ cứu người, nào ngờ người trong lòng mỗi lần bị nàng trêu chọc đều khóc đến nước mắt giàn giụa. Đuôi rắn của nàng vô tình lộ ra, men theo mắt cá chân của Thịnh Ngưng Đàn quấn lên trên, lần nữa quấn chặt lấy, như thể muốn cuốn người vào mãi mãi không buông. May mắn thay, độc tố trong cơ thể Thịnh Ngưng Đàn dần dần thuyên giảm, hai người cũng tìm được cách rời khỏi Lạch Trời Uyên. Trong Tu Tiên giới, thân phận hàn băng linh xà của Vệ Hề Ninh rất dễ khiến người khác thèm khát. Hôm ấy, Vệ Hề Ninh sơ ý bị người khống chế. Khi nàng còn đang suy nghĩ đối sách, Thịnh Ngưng Đàn đã tìm đến. Người luôn luôn dịu dàng yếu ớt ấy lần đầu tiên mang vẻ mặt lạnh như sương. Nàng giơ tay lên, một mảnh huyền hỏa vũ nhận liền dễ dàng đoạt lấy tính mạng kẻ khác. Vệ Hề Ninh nhìn mảnh huyền hỏa vũ nhận bay trở về bên người nàng, lại nghe bên cạnh có người hoảng sợ kêu lên: “Ma Tôn Vọng Nguyệt!” Ma Tôn Vọng Nguyệt, phản diện trong nguyên tác, đại ma đầu suýt nữa kéo nam nữ chính đồng quy vu tận. Vệ Hề Ninh: … Vệ Hề Ninh lập tức thu dọn hành lý bỏ trốn. Nàng chạy đến Yêu giới sống tiêu dao tự tại, không ngờ lại trêu chọc phải công chúa Yêu tộc, người vừa gặp đã đem lòng yêu nàng, còn nhất định đòi chiêu nàng làm phò mã. Công chúa Yêu tộc từng bước ép sát, Vệ Hề Ninh lần nữa uyển chuyển từ chối. Nàng xoay người định chạy, lại bất ngờ đâm sầm vào một mỹ nhân. Mỹ nhân trong mắt gợn sóng nước, nắm chặt cổ tay nàng, giọng nói đầy ấm ức: “Hề Ninh, ngươi quên rồi sao? Ngươi đã nói, sẽ không rời bỏ ta.” Thịnh Ngưng Đàn vẫn mảnh mai như xưa, nhưng khi Vệ Hề Ninh cúi đầu nhìn xuống, lại thấy những đóa huyết liên đỏ thẫm men theo cánh tay nàng quấn lên, cho đến khi đâm vào ngực nàng. “Hề Ninh, đây là Huyết Hồn Ấn. Sau này, bất kể ngươi ở đâu, ta đều có thể tìm được ngươi.” “Ai dám cướp ngươi khỏi ta, ta sẽ giết nàng, được không?” Vệ Hề Ninh: … Bỏ trốn thất bại, mà thê tử lại có xu hướng biến thành kẻ điên, phải làm sao đây. Một câu tóm tắt: Xà xà hôm nay cũng muốn quấn quýt dính lấy thê tử. Lập ý: Trân trọng người trước mắt.
Sau Khi Đánh Dấu Nhầm Trưởng Công Chúa Lãnh Diễm
Sau Khi Đánh Dấu Nhầm Trưởng Công Chúa Lãnh Diễm
Yến Vân Đề gần đây thường xuyên mộng mị. Trong mộng, nàng ôm lấy một mỹ nhân mềm mại như ngọc, hương thơm dìu dịu, nàng khiến tín hương của chính mình cuộn trào rồi rót vào tuyến thể sau gáy mỹ nhân. Giấc mộng hoang đường chấm dứt, Yến Vân Đề bừng tỉnh, mới phát hiện bản thân đang ôm trọn thân thể mỹ miều, da thịt nõn nà của Trưởng công chúa Nguyên Tịnh Tuyết. Đuôi mắt mỹ nhân bị nàng khi dễ đến đỏ ửng, hàng mi dài ướt sẫm, trong phòng tràn ngập tín hương ngọt ngào hòa quyện từ hai người. Yến Vân Đề lúc này mới chậm rãi nhận ra — nàng đã phân hoá thành Càn Nguyên, lại còn lầm lỡ mà đánh dấu Trưởng công chúa đương triều Nguyên Tịnh Tuyết. Yến Vân Đề hiểu rõ, cả hai đều là nạn nhân bị kẻ khác toan tính. Trưởng công chúa khoác y sam trắng như tuyết ngồi trên tháp, sắc đỏ nơi đuôi mắt dần phai, giọng điệu lạnh lùng: “Ngươi và ta, coi như việc này chưa từng xảy ra.” Yến Vân Đề dĩ nhiên thuận theo. Thế nhưng chưa đến ba ngày sau, Yến Vân Đề liền bị người “mời” tới phủ Trưởng công chúa làm khách. Cửa phòng đóng kín, tín hương của Khôn Trạch lan tràn khắp mọi ngóc ngách. Mỹ nhân ngồi ngay ngắn trên tháp mềm, vén tóc sau gáy, ánh mắt nhìn nàng băng lãnh lại mơ màng, đôi môi đỏ mấp máy: “Cắn ta đi.” Cả hai người đều rơi vào thời kỳ lệ thuộc tín hương của đối phương. Yến Vân Đề thừa biết đây chỉ là một màn lợi dụng lẫn nhau, chẳng nên động tâm. Thế nhưng Trưởng công chúa trước mặt người khác càng lúc càng lạnh nhạt với nàng, còn Yến Vân Đề sau lưng lại càng khi dễ người quá đáng, khiến người rơi lệ đầm đìa, vẫn chưa thỏa lòng. Cho đến một ngày. Yến Vân Đề nâng chiếc trâm do chính tay mình chế tác, ôm trọn kỳ vọng mà nghe Nguyên Tịnh Tuyết nhàn nhạt nói: “Ta đối với nàng, chỉ có lợi dụng, không hơn.” Từ đó, Yến Vân Đề đối với Trưởng công chúa khôi phục lễ nghĩa, không dám vượt quá nửa phần. Trưởng bối trong nhà có ý định tuyển vợ cho nàng, Yến Vân Đề cũng chẳng cự tuyệt. Chẳng ngờ trên đường đi xem mặt, nàng lại bị người cưỡng ép đưa về phủ Trưởng công chúa. Hai tay bị lụa đỏ trói vào đầu giường, Nguyên Tịnh Tuyết cúi mình phủ trên thân nàng, đưa tuyến thể sau gáy tới bên môi: “A Vân, cắn ta.” Yến Vân Đề lãnh đạm đáp: “Điện hạ chẳng phải từng nói, giữa ta và người chỉ là lợi dụng ư?” “Không phải lợi dụng,” giọng Nguyên Tịnh Tuyết run rẩy, phản bác: “A Vân, ta muốn nàng làm phò mã của ta.” Nguyên Tịnh Tuyết từ thuở thiếu thời đã hiểu rằng quyền thế có thể đổi thay lòng người, con cháu hoàng thất lại càng không nên động lòng. Vì một cuộc mưu tính, nàng chứng kiến Yến Vân Đề có thể “ác liệt” đến nhường nào, cũng cảm nhận được sự quý trọng ngày càng sâu đậm từ thiếu nữ ấy. Lẽ ra nàng nên chặt đứt tâm tư của thiếu nữ, nhưng chẳng biết tự lúc nào lại sinh lòng tham luyến. Cho dù Yến Vân Đề không bằng lòng, nàng cũng muốn giữ người bên mình, để nàng ấy làm phò mã duy nhất của nàng. Chỉ dẫn khi đọc: Niên hạ, 1v1, song C, song sơ luyến, ngọt văn Càn Nguyên (Alpha), Khôn Trạch (Omega), Trung Dung (Beta), không có “xx”