Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Cận Thủy Lâu Đài

Danh Sách Truyện

Bạn Thân
Bạn Thân
Tác giả:
Khương Thanh Đại và Văn Sơn Ý là đôi bạn thân từ hồi cấp ba, tình bạn kéo dài 12 năm, bền chặt như bàn thạch. Họ không giấu nhau điều gì — Tuổi thơ, poster, ca sĩ thần tượng, mẫu người lý tưởng, cùng nằm chung giường trò chuyện thâu đêm suốt sáng, kể cho nhau nghe những bí mật sâu kín nhất. Cho đến một ngày — Người chia sẻ bí mật… lại trở thành bí mật lớn nhất trong lòng mình. — Sau nhiều năm xa cách, Văn Sơn Ý trở về quê nhà làm việc, bạn thân xa cách năm nào nay lại về sống cùng một thành phố, thậm chí chuyển vào ở chung dưới một mái nhà. Khương Thanh Đại thấy cực kỳ không quen. Văn Sơn Ý ở tuổi 28 còn quyến rũ hơn hồi 18 — Ánh mắt sâu thẳm, đôi mắt phượng dài mang theo vẻ dịu dàng trời sinh khiến người ta khó mà cầm lòng được. Văn Sơn Ý bảo cô giúp tô son, cô phải cố giữ bình tĩnh một lúc mới dám nhìn vào môi cô ấy. Văn Sơn Ý mặc váy ngủ dây mỏng lượn lờ trong phòng khách như chốn không người, rồi ngồi lên đùi cô, tay mềm mại ôm lấy cổ cô, nhẹ nhàng nũng nịu như một chú mèo con. Khương Thanh Đại rũ mi mắt, tay run run đắp chăn mỏng lên cho cô ấy. Văn Sơn Ý liếc nhìn “bạn thân” không động lòng, thản nhiên đứng dậy quay về phòng. Về đến phòng, Văn Sơn Ý thay đồ xong, thở dài một tiếng. Khương Thanh Đại & Văn Sơn Ý cùng nghĩ: Quả nhiên là thẳng nữ!!! — Những ngày sống chung cứ thế trôi qua. Cả hai suýt nữa bị mấy chiêu "thẳng nữ" của nhau trêu chọc đến phát điên. Có lần được bạn bè rủ đi nghỉ dưỡng trên núi, cả hai vui vẻ đồng ý, ai ngờ lại bị sắp xếp ngủ cùng một phòng. Tối hôm đó, Khương Thanh Đại say rượu, ngủ cùng giường với cô ấy. Văn Sơn Ý không nhịn được — hôn cô. Khương Thanh Đại nhận ra: Hình như cô không chỉ muốn làm bạn với Văn Sơn Ý. Mà còn muốn có được cô ấy. Ai ngờ — Văn Sơn Ý cũng nghĩ y chang… — Sáng hôm sau tỉnh dậy, Khương Thanh Đại nhìn người con gái nằm bên gối mình, một bên dây áo ngủ trễ xuống, vai trắng lộ ra, cổ và xương quai xanh đầy dấu hôn đỏ mờ ám. Khương Thanh Đại: Trời! Sập! Mất! Rồi! Khương Thanh Đại: Lỡ làm chuyện có lỗi với bạn thân, giờ phải làm sao? Gấp! Online chờ câu trả lời! Văn Sơn Ý nhẹ nhàng vén phần cổ áo đang trễ xuống, cúi đầu, đôi môi đỏ khẽ chạm vào vành tai cô, giọng dịu dàng khẽ thì thầm: “Tất nhiên là… làm lại lần nữa.” — 🫧 CP: Luật sư × Nghệ nhân 🫧 Tình bạn hoá tình yêu, song phương thầm yêu, yêu lâu rồi mới thấy rõ lòng nhau 🫧 Một câu chuyện “nhà cũ bốc cháy lần thứ n” 『Dù cho giữa vô vàn lần lệch nhịp trong cơn bão lòng, chỉ cần một lần cộng hưởng, chúng ta — sẽ yêu nhau.』
Chọc Ghẹo Chị Dâu
Chọc Ghẹo Chị Dâu
Lúc 14 tuổi, Liễu Trình Tự phải ngủ chung giường với chị dâu. Cô thề rằng sau này nhất định phải tránh xa chị dâu, vì chị dâu phiền quá, một cước đá cô xuống đất. Cô nằm dưới đất khóc rưng rức, nước mắt đầm đìa. Đến 18 tuổi, Liễu Trình Tự bắt đầu đủ trò giả vờ làm màu, tìm mọi cách để chui lên giường chị dâu ngủ. “Chị dâu thơm quá à~” Bị chị dâu mắng đến khóc vẫn không chịu dừng. Tóm lại là: một người chị dâu cực kỳ thơm. 【Văn học chị dâu】【Văn học nhà thuê】 “Không gian chật hẹp giống như lồng ngực của ai đó, mỗi lần va chạm vì yêu đều vang vọng đến chấn động lòng người.” Truyện ngắn, văn án viết đại, có yếu tố trái luân, siêu gợi cảm. P/S: Chị gái ruột đã mất, tình cảm bắt đầu từ khi nhân vật trưởng thành. Chị gái và chị dâu không đăng ký kết hôn.
Xuyên Không Xong Phải Dùng Chung Thân Thể Với Một Thiếu Chủ Cao Lãnh Thì Phải Làm Sao.
Xuyên Không Xong Phải Dùng Chung Thân Thể Với Một Thiếu Chủ Cao Lãnh Thì Phải Làm Sao.
Tác giả:
Ôn Trúc Thanh xuyên không được 5 năm thì linh hồn của nguyên chủ tỉnh lại. Từ đó, linh hồn của Ôn Trúc Thanh chỉ có thể ký gửi trong thân thể của nguyên chủ. Suốt 5 năm ấy, nàng cẩn thận từng chút một bắt chước nguyên chủ, sợ để lộ bất kỳ sơ hở nào. Kết quả, nguyên chủ vừa trở về đã thở dài thật sâu: "Ngươi không thể phản nghịch một chút sao." Ôn Trúc Thanh không hiểu nổi, thiết lập cao lãnh chẳng phải do chính nguyên chủ dựng nên sao. Đối với chuyện này, Phù Sinh chỉ chậm rãi thở dài: "Ngươi đoán xem vì sao ta muốn tìm chết." "Không giả vờ nổi nữa." Ôn Trúc Thanh mạnh dạn suy đoán. Phù Sinh thở dài nặng nề, giọng nói đầy ý vị: "Chính xác." Thân là đại tiểu thư của Phù gia ở thành Bắc Lương, từ nhỏ đã bị đủ loại quy củ trói buộc. Cho đến khi nàng thật sự không chịu nổi nữa, muốn dùng cái chết để phản nghịch một lần, kết quả suýt chết thật, lại không trốn thành công. Khi tỉnh lại, hình tượng đại tiểu thư đoan trang cao lãnh, ít nói ít cười của nàng ở thành Bắc Lương càng ăn sâu vào lòng người. Phù Sinh suýt nữa không thở nổi. Đối với việc này, Ôn Trúc Thanh chỉ có thể nói: Nếu biết sớm thì nàng đã không cần giả vờ cao lãnh suốt 5 năm. Năm năm. Phù Sinh làm sao biết được nỗi khổ của một người vốn hài hước lại phải giả làm cao lãnh. Hai người vì muốn cùng nhau thoát khỏi vẻ cao lãnh khiến người ta ngạt thở này, quyết định ra ngoài lang bạt. Nhưng việc lang bạt trong Tu Chân giới quả thực không dễ, yêu thú hoành hành, lòng người hiểm ác. Người Hoàng Trung Châu cao cao tại thượng, tiên môn thế gia thì không chịu tiến bộ. Vị thiếu chủ Bắc Hoang vốn chỉ muốn ra ngoài rèn luyện một phen rồi về nhà kế thừa gia nghiệp, lại vô tình được Thiên Đạo công nhận, từ đó một vị tân Nhân Hoàng ra đời. Con đường này thật không dễ đi, nhiều lần thoát chết trong gang tấc trở thành chuyện thường, bất tri bất giác, hai người cùng chung một thân thể, hai linh hồn lại nảy sinh tình cảm sâu đậm với nhau. Phù Sinh nghiêm túc suy xét lại quan hệ của hai người: Cùng một thân thể, hai linh hồn, lại cùng nhau trải qua sinh tử, quả thực không có mối quan hệ nào thân mật hơn thế. Ôn Trúc Thanh: "Như vậy có tính là yêu chính mình không." Phù Sinh: "..." "Có lẽ không phải đâu. Ngươi vốn cũng có thân thể của mình, sao có thể tính là vậy." Một câu tóm tắt: Hai linh hồn chung một thân thể, từ đầu đã không thể tách rời. Lập ý: Chỉ khi bản thân đủ mạnh mẽ, con người mới có thể nắm giữ vận mệnh của chính mình, bất kỳ lúc nào cũng không được từ bỏ.
Hôm Nay Đã Cảm Hóa Nhân Vật Phản Diện Thành Công Chưa?
Hôm Nay Đã Cảm Hóa Nhân Vật Phản Diện Thành Công Chưa?
Giới thiệu truyện 1: Lục Ninh xuyên sách rồi. Giống hệt mấy câu chuyện xuyên sách khác, nhân vật mà Lục Ninh gặp phải chính là người thảm nhất truyện – Mục Thu Vũ: tuổi còn nhỏ đã nhà tan cửa nát, bị người ta sỉ nhục hành hạ, đến cuối cùng người xung quanh đều bị nữ chính cảm hóa bằng tình yêu, ngay cả hệ thống mà cô ấy tin tưởng nhất cũng phản bội cô. Lục Ninh: “Cái cốt truyện gì vậy trời, nhất là cái hệ thống này! Đem nó ra băm vằm cho tôi!” Hệ thống chính: “Bé cưng à, bây giờ chính bé là cái hệ thống này đó nha~” Lục Ninh: “…” Lục Ninh thật sự không hiểu nổi, sao người khác xuyên sách thì toàn xuyên thành nhân vật chính, không thì cũng là pháo hôi cứu vớt được đôi chút, còn cô thì lại xuyên thành… hệ thống của phản diện. Thôi thì hệ thống cũng được, miễn còn mạng là được. Mang theo suy nghĩ đó, Lục Ninh nghiêm túc bắt đầu làm hệ thống cho Mục Thu Vũ. Truyện xuyên sách mà, Lục Ninh hiểu hết. Dùng tình yêu để cảm hóa, cái gì cũng phá được. Nhưng tại sao, trong thế giới của cô lại còn có một ký chủ khác nữa?! Lại còn khóc lóc van xin để được giữ cô bên cạnh là sao?! Giới thiệu truyện 2: Từ ngày Lục Ninh trở thành hệ thống của Mục Thu Vũ, mỗi ngày cô đều cố hết sức kéo Mục Thu Vũ đi đúng đường, tránh để cô ấy hắc hóa, tự hủy diệt như số phận ban đầu. Chỉ cần Mục Thu Vũ cần, Lục Ninh liền liều mạng biến thành mèo, biến thành chó, biến thành một cô gái xinh đẹp mà Mục Thu Vũ muốn… “Hệ thống phải thỏa mãn mọi yêu cầu của ký chủ” đã trở thành phương châm sống của Lục Ninh. Làm việc nửa năm mà điểm tích lũy vẫn lẹt đẹt chỉ có một con số. Nhưng sự cố gắng của Lục Ninh không uổng phí, Mục Thu Vũ không chỉ không hắc hóa như nguyên tác, mà sau khi đi đúng đường còn quay sang hỏi cô: “Cô cần gì?” Lục Ninh vui vẻ vừa uống trà sữa vừa tính xem làm sao nhờ Mục Thu Vũ giúp mình kiếm điểm tích lũy, nghỉ hưu sớm để sống đời an nhàn. Nào ngờ cô lại chẳng nhận ra ánh mắt của người kia hoàn toàn không đơn thuần. Cho đến khi cô nhận ra thì đã muộn, bắt đầu từ lúc Mục Thu Vũ tạo cho cô một cơ thể hoàn chỉnh, tinh tế đến tận đầu ngón chân. Đêm tiệc rượu hôm đó, Lục Ninh vừa về nhà đã bị Mục Thu Vũ đụng trúng, hệ thống trong người cô điên cuồng cảnh báo: 【Cảnh báo: Nhiệt độ xung quanh tăng cao, nguy cơ quá tải đang tăng!】 Nhưng đã muộn rồi. Mục Thu Vũ dồn cô vào cánh cửa đã khóa trái, men rượu khiến đôi mắt lạnh lùng của cô ấy ánh lên nét quyến rũ: “Không phải cô nói, hệ thống phải thỏa mãn mọi yêu cầu của ký chủ sao?” Giới thiệu truyện 3: Là một hệ thống luôn phục vụ ký chủ, Lục Ninh ở ngay trong thế giới nội tâm của Mục Thu Vũ. Thế giới nội tâm chính là phản chiếu tâm cảnh của ký chủ, cũng là nơi giấu đi những điều mà ký chủ không muốn đối diện nhất. Mục Thu Vũ từng nghe Lục Ninh mô tả thế giới nội tâm này, nhưng cô vẫn không biết mình đã giấu cái gì ở đây. Cho đến một hôm, khi cô về nhà muộn, đang hôn Lục Ninh thì nghe thấy cô ấy lẩm bẩm nửa mê nửa tỉnh: “Vừa hôn xong mà? Sao lại nữa rồi… còn dữ quá…” Ánh mắt Mục Thu Vũ chợt tối sầm. Rõ ràng là cô vừa mới về. Và hình như, cô cũng đã biết rõ, thế giới nội tâm này đang giấu thứ gì. —— Nửa kia của chính mình. 1v1 HE Một hệ thống ngốc tưởng mình là thượng đế điều khiển tất cả × một ký chủ bụng đen có thể xé nát cả hệ thống.
Tiên Sư Thanh Lãnh Nhập Ma Rồi [Xuyên Thư]
Tiên Sư Thanh Lãnh Nhập Ma Rồi [Xuyên Thư]
Tác giả:
Ỷ Hồ là kẻ bạc mệnh, ngay cả khi xuyên thư cũng có thể giẫm trúng tử địa, bị đưa vào một quyển tu tiên văn không có hệ thống, lại còn trở thành phù du (một loài động vật). Phù du sớm sinh tối tử, Ỷ Hồ tuy có ký ức kiếp trước, song vẫn không thoát khỏi vận mệnh phù du. Mỗi ngày nàng đều tái sinh, mỗi ngày đều t.ử vo.ng, cho đến khi gặp được phản diện mạnh nhất trong phần sau của truyện. Ỷ Hồ nhìn Thẩm Âm khi ấy còn chưa nhập ma, thanh lãnh mà vẫn dịu dàng, trong lòng khẽ run, nàng liền quỳ rạp trước mặt nàng ấy: “Tiên sư độ ta!” — Lúc sắp bị mê hoặc mà nhập ma, trong lòng Thẩm Âm vẫn canh cánh nhớ tới tiểu yêu phù du thường ở bên mình. Phù du sống chết là lẽ trời, không có linh lực của nàng, tiểu yêu ấy sẽ tiếp tục rơi vào vòng luân hồi khổ sở. Trong cơn mê man bàng hoàng, nàng bỗng tỉnh ngộ, tiểu yêu kia đã chẳng còn là kẻ vô danh. Nàng ấy nay pháp lực thông thiên, hàng yêu trừ ma, mà giờ đây, chính nàng đã nhập ma, tương lai, ắt hẳn sẽ là tiểu yêu kia đến tru diệt nàng. Thẩm Âm đã sớm đoán định kết cục rằng bản thân sẽ chết dưới kiếm của Ỷ Hồ, vậy mà hôm ấy, Ỷ Hồ lại vì nàng mà chắn vạn quân truy binh, đưa nàng trốn về Ma Quật. Trong mắt nàng ấy, nhu tình đầy ắp: “Tiên sư đừng sợ!” Trái tim tựa băng tuyết của nàng khẽ run rẩy, nơi đáy mắt chợt ánh lên tia sáng rực: “Không thể.” Ỷ Hồ ghé sát bên tai mềm mại của nàng, hơi thở ấm áp khiến đầu óc càng thêm mơ hồ. Trong cơn hỗn loạn ấy, nàng nghe rõ thanh âm của Ỷ Hồ: “Lần này, để ta độ tiên sư.” Chú giải đọc truyện: Tự thiết lập nhiều, chi tiết xem trong nội dung chính, không phải sư đồ luyến, thiên về quần tượng. Kết cục HE (hoàn mỹ), nữ Bồ Tát thanh lãnh dịu dàng & hồ yêu trung thành hơi cố chấp.
Trâm Hoa Dạ Hành
Trâm Hoa Dạ Hành
Tác giả:
“Cô vô bình thường xinh đẹp như vậy, sao lại không có ý trung nhân?” “Vì sao ngươi biết ta không có ý trung nhân?” CP: Chỉ huy sứ & Cẩm Y Vệ Thiên hộ
Dòng Chữ Đỏ Nói Nàng Là Thê Tử Của Ta
Dòng Chữ Đỏ Nói Nàng Là Thê Tử Của Ta
Lần đầu Hạ Thời trông thấy Sở Đường, ánh mắt nàng liền bị thu hút không rời. Nhưng điều hấp dẫn nàng không phải là dung mạo khuynh thành kia, cũng chẳng phải khí chất thanh lãnh của mỹ nhân, lại càng không phải dáng vẻ chật vật khi gặp nạn của đối phương. Hạ Thời (…): Ai mà có thể dửng dưng cho được, khi vừa ngẩng đầu liền thấy trên đỉnh người kia hiện lên một hàng chữ đỏ chói mắt cơ chứ? Mà hàng chữ ấy còn viết rằng: “Nhìn kìa! Chính là thê tử của Hạ Thời đấy!” Mắt Hạ Thời sáng lên, rồi lại sáng thêm lần nữa —— Thê tử! Nàng biết thê tử là gì, là người sẽ giúp nàng giặt áo, nấu cơm, sưởi chăn khi đông đến! Đã sống cô độc quá lâu, lòng Hạ Thời khẽ động, có hơi hơi tim đập loạn. Sở Đường xuất thân quan môn, từ nhỏ sống trong nhung lụa, học cầm kỳ thư họa, thi từ văn chương, còn chuyện giặt giũ nấu ăn gì đó —— nàng không biết làm! Nhưng tiểu thư nhà quyền quý nay rơi vào cảnh bần hàn, cần bám lấy cọng rơm cứu mạng trước mắt. Vậy nên khi Hạ Thời hỏi nàng: “Nàng biết giặt áo nấu cơm, sưởi chăn ấm giường chứ?” Sở Đường nghiêm giọng đáp: “Biết!” Câu này… cũng không tính là nói dối —— bởi nàng thật sự biết sưởi chăn! 【Vở kịch nhỏ】 Hạ Thời đưa Sở Đường về nhà, để nàng thử làm món đầu tiên —— gà hầm nấm. Chờ mãi, cuối cùng cũng thấy canh gà dọn lên bàn. Nàng hớn hở múc cho thê tử một bát, cho mình một bát, thổi cho nguội rồi chuẩn bị ăn. Ai ngờ trong bát lại có một cây nấm to, đỏ rực —— Hạ Thời giật nảy người, tưởng thê tử định giết nàng rồi bỏ trốn! Nàng ngẩng đầu —— thấy Sở Đường đã ăn hơn nửa bát… …Thôi được rồi. Vị thê tử này đúng là chẳng biết nấu ăn. Nàng biết rồi. Biết thì biết, chứ còn làm sao nữa? Thì sống tạm thôi chứ biết làm sao! Trả hàng cũng không được! Chú thích: Cặp đôi chính: Hạ Thời: Trưởng thành trong núi rừng, lớn lên kiểu "sinh tồn hoang dã", lúc thì cục súc, lúc lại ngọt ngào, có thể dựa vào như ánh dương, như cún con trung thành. Sở Đường: Tiểu thư danh môn, học rộng tài cao nhưng việc nhà thì mù tịt, bên ngoài lãnh đạm, bên trong dịu dàng, ngạo kiều như mèo, tay chân lạnh như băng. Bối cảnh cho phép đồng hôn, đầu truyện thiên về đời sống thường nhật, về sau sẽ rời núi. Hạ Thời sống ở nơi hẻo lánh, hiểu về “thê tử” đều là từ đám đàn ông trong thôn... nói vớ vẩn mà ra. Sở Đường thể chất yếu, tay chân lạnh, nên người “sưởi chăn” cuối cùng —— vẫn là Hạ Thời.
Sau Khi Chăm Bẵm Ngự Tỷ Thanh Lãnh Nhà Bên
Sau Khi Chăm Bẵm Ngự Tỷ Thanh Lãnh Nhà Bên
Lục Nhân dạo gần đây có một nỗi phiền, thói quen tích trữ của cô hình như lại nặng thêm rồi. Dù đã cố gắng kiềm chế, nhưng hai cái tủ lạnh với một cái tủ đông trong nhà vẫn bị nhét đầy ắp. Đúng lúc cô định mua thêm một cái tủ lạnh nữa thì dịch bệnh bùng lên khiến cả khu dân cư bị phong toả. Thấy trong nhóm cư dân ai nấy đang kêu gào thiếu đồ, mắt Lục Nhân sáng rỡ. Đúng lúc dọn bớt đồ nè. Thấy một người ở căn 902 toà 12 lên tiếng nhờ giúp mua một hộp trứng. Khu này toàn nhà 9 tầng, kiểu nhà nhỏ nhỏ kiểu Tây, mỗi tầng chỉ hai căn. Lục Nhân chọn căn 901 tầng trên cùng, phía Tây. Toà 12, chẳng phải chính là toà cô đang ở sao? 902 chính là căn đối diện nhà cô luôn đó! Dọn vào nửa năm mà chưa từng chạm mặt một lần, cô còn tưởng nhà bên kia chưa có ai dọn đến. Lục Nhân liếc qua đống trứng đầy nhóc trong tủ lạnh, mắt cong cong, nghĩ bụng: Đúng là lúc để hàng xóm nếm thử cảm giác "bán anh em xa mua láng giềng gần" rồi. Thịnh Hạ Ly từ sau khi bị bạn gái cũ đá thì hoá thành một người nghiện công việc chính hiệu, ngày nào cũng chỉ muốn cắm đầu kiếm tiền 24/24, suốt năm ngày ở khách sạn còn nhiều hơn ở nhà. Cơn dịch lần này khiến cô phải làm việc tại nhà, chưa kịp mua sắm gì thì khu dân cư đã bị phong toả. Chỉ còn cách lên nhóm cư dân cầu cứu. Tin nhắn mới gửi chưa đầy năm phút, mặt nạ dưỡng da vừa đắp lên thì chuông cửa đã vang. Thịnh Hạ Ly mở cửa, trông thấy cô hàng xóm mặc nguyên bộ đồ ở nhà lông xù màu hồng, đầu đội băng đô tai thỏ, cười rạng rỡ như một đoá hướng dương. Người từng có thể ung dung toan tính trên bàn đàm phán như Thịnh Hạ Ly, giờ đây lại cứng đờ như con rối, không thốt nổi một lời. Cô gái kia liếc qua căn nhà trống huơ trống hoác sau lưng cô, mắt lập tức đỏ hoe, đặt hộp trứng xuống rồi quay đầu chạy đi. Chưa đầy năm phút sau, cô hàng xóm nhỏ của cô đã mang tới: Một thùng nước ngọt màu mè các loại Hai thùng bún ốc 24 gói Ba xô thiếc bánh quy gấu siêu to khổng lồ ... Nhìn căn phòng khách bị chất đầy kín mít, Thịnh Hạ Ly đưa tay sờ mặt nạ đã khô trên mặt, ánh mắt vừa ngập nước vừa rực cháy. Còn chưa kịp lột mặt nạ thì chuông cửa lại vang lên. Một cái tủ lạnh trắng hai cánh, dung tích 504L xuất hiện trước cửa. Sau tủ lạnh ló ra một cái đầu thỏ, Lục Nhân cười đến mắt cong tít: “Chị ăn hết rồi trả tủ lại cho em là được.” “Không cần cảm ơn đâu.” “Hàng xóm mà, đương nhiên phải giúp nhau rồi.” Thịnh Hạ Ly nhìn cái tủ lạnh trắng quen thuộc trước mắt, trên đó vẫn còn mấy cái nam châm dán tủ lạnh mà cô từng mua khắp nơi mỗi chuyến công tác. Cô nhìn chằm chằm vào cái bảng đen nhỏ có dòng chữ: 【Công tác, về sau 7 ngày, yêu em】, ký ức ồ ạt tràn về. “Hoá đơn cái tủ lạnh này vẫn còn ở chỗ chị, nói cho đúng thì đây là tủ của chị.” Trong ánh mắt sững sờ của Lục Nhân, Thịnh Hạ Ly xé mặt nạ khô khốc trên mặt xuống, lộ vẻ chế giễu. “Đúng không, bạn gái cũ.”
Vịt Con
Vịt Con
Vào đúng ngày sinh nhật, Giản Hân không nhịn nổi nữa mà “sa thải” luôn sếp của mình, gọi hội bạn đi uống một trận cho đã. Rượu ngon, thật sự giải sầu. Nhưng còn chưa kịp về nhà thì rầm một tiếng —— người bay rồi. Lần nữa mở mắt ra, cô… biến thành một con vịt cổ xanh. Mà chủ nhân của con vịt ấy, lại chính là người yêu cũ chia tay đã bảy năm, nay sự nghiệp như diều gặp gió, ai ai cũng ngưỡng mộ – Ngôn Lộ. Trong nhà ngoài vịt ra, còn nuôi thêm một con corgi. Con corgi tên là Hân Hân, nhìn qua thôi đã thấy đang chửi cô. Má ơi vịt… Bị chửi cũng đành, nhưng trời mới biết từ nhỏ đến lớn cô sợ chó nhất trên đời! Thế giới này liệu có tồn tại một người như vậy: Bạn từng thấy cô ấy vô lý, bá đạo, trẻ con, từng chứng kiến những lúc cô ấy phát điên, từng nghe những lời cô ấy nói ra đau đến tận tim. —— Vậy mà bạn vẫn cứ yêu cô ấy. Có chứ, Ngôn Lộ nghĩ vậy. Nếu được làm lại từ đầu, cô vẫn muốn được gặp Giản Hân một lần nữa. #Tái ngộ sau bao năm, gương vỡ lại lành# Nữ nhạc sĩ lạc quan vui vẻ X Nữ nhà văn nhạy cảm tinh tế Hướng dẫn nhập hố: Cả hai đều là mối tình đầu, truyện thuần bách hợp nữ x nữ, 1v1, kết thúc HE Nhân vật chính vẫn là con người, nhưng thỉnh thoảng linh hồn “xuyên vào vịt” Không ai hoàn hảo – cả hai nữ chính đều có khuyết điểm, kể song song thời niên thiếu & khi tái ngộ Có lẽ đây là câu chuyện về ước mơ và trưởng thành, tiết tấu chậm, đời thường, tự chữa lành, cuối cùng sự nghiệp và tình cảm đều viên mãn
Ánh Trăng Quá Liêu Nhân
Ánh Trăng Quá Liêu Nhân
Mãi đến khi “tiểu tam” tìm đến tận cửa, Lộc U mới phát hiện bạn gái mình ngoại tình trong tâm trí. Bạn gái cô có một "bạch nguyệt quang trong tim" không thể yêu được, ngay cả “tiểu tam” có ba phần giống người kia cũng còn được yêu thích hơn cô – một giọt máu muỗi đáng thương. Người ấy Lộc U cũng quen – chính là chị gái của người yêu cũ: Nguyệt Uẩn Khuê. Lộc U dứt khoát chia tay, nhưng lại chẳng thể dứt bỏ quan hệ với Nguyệt Uẩn Khuê – người từng giúp đỡ cô không ít. Kết quả là, nợ ân tình càng lúc càng nhiều. Cô ốm, Nguyệt Uẩn Khuê thức trắng đêm chăm sóc. Tâm trạng xuống dốc, Nguyệt Uẩn Khuê dẫn cô ra ngoài chơi giải khuây. Đi du lịch, Nguyệt Uẩn Khuê lo liệu mọi thứ chu đáo. Giấc mơ từng từ bỏ, Nguyệt Uẩn Khuê âm thầm giúp cô lấy lại từng chút một. …… Nguyệt Uẩn Khuê đối xử với cô quá tốt. Tốt đến mức Lộc U không khỏi tự luyến mà nghĩ: Chị ấy… có phải thích mình không? 2. Sau này, bạn thân tổ chức tiệc sinh nhật ở biệt thự, mất điện, ánh nến lấp lóe, mọi người chơi trò mạo hiểm giết thời gian. Lộc U rút phải thẻ “thử thách”, bị yêu cầu hôn một người trong phòng. Có người nhân cơ hội muốn ghép cô với bạn gái cũ. Lộc U chỉ cười, nghiêng đầu hôn lên môi Nguyệt Uẩn Khuê, nói đầy ẩn ý: “Thôi đi, hồi trẻ không biết chị gái tốt, lại đi coi em gái là bảo bối.” Người xem náo nhiệt, người hò reo, cũng có người tiếc nuối. Trò chơi kết thúc, Đào Tâm tìm cô khắp biệt thự nhưng chẳng thấy. Không ai biết, chỉ cách một cánh cửa, trong căn phòng tối, Nguyệt Uẩn Khuê đang dùng môi chọc ghẹo vành tai nhạy cảm của cô, giọng nói mềm mại quyến luyến như lời tình nhân thì thầm: “Nếu chị cũng chẳng ra gì… em còn muốn nữa không?” 『Chị là ánh trăng cao cao trên đỉnh đầu em, là nhịp rung chẳng thể lẩn tránh, là khát khao chẳng thể ngăn cản』 【Hướng dẫn sử dụng】 Có thể mặn, có thể ngọt / ngốc nhưng biết thả thính VS dịu dàng nhẫn nhịn / cố chấp và hai mặt (công x thụ luân phiên) (không phân ai công ai thụ) (song chị gái cool ngầu) Bạn gái cũ và chị gái không có quan hệ máu mủ, không cùng hộ khẩu
Bữa Tiệc Rung Động
Bữa Tiệc Rung Động
Tác giả:
Giải Bạch Hải Đường lần thứ 27 khép lại, Bách Hề – người vừa debut đã được đề cử Nữ chính xuất sắc nhất, mỹ nhân nổi danh trong giới – lại để thua Bùi Yến Khanh, ảnh hậu thực lực đã có 11 năm kinh nghiệm. Giới truyền thông cứ tưởng hai người sẽ đối đầu gay gắt. Ai ngờ một người trên thảm đỏ còn cúi người nâng váy giúp người kia. Bùi Yến Khanh thậm chí còn đối diện ống kính mà nói thẳng: "Phim của Tiểu Bách tôi từng xem rồi, trong lòng tôi cô ấy chính là Nữ chính xuất sắc nhất." Cư dân mạng phát cuồng: 【Sống trên đời này là để thấy Bùi Tiên và Bách Mỹ Nhân hợp tác】 【CP của tui cách đám cưới chỉ thiếu mỗi... quen nhau thôi!!!】 Bách Hề: "......" Ship gì thì ship, mấy người chỉ đang hại chính mình đó. Không lâu sau, hai người công khai kết hôn. Cư dân mạng: Ship gì thì ship, tôi chỉ thấy mình càng ngày càng đầy đủ chất dinh dưỡng! Đẩy thuyền hóa thật đúng là đỉnh!!! Ba năm sau khi cưới, Bùi Yến Khanh phát hiện cô vợ nhỏ của mình... đã thay đổi. Đầu tiên là tháo chiếc nhẫn cưới chưa từng rời tay… Sau đó lại không cho mình chạm vào nữa... CP: Bách Mỹ Nhân × Bùi Tiên Hai mặt & Cáo đen giăng lưới
Nhân Sinh Đảo Ngược
Nhân Sinh Đảo Ngược
Tác phẩm: Nhân sinh đảo ngược Tác giả: Tiểu Bạch NO1 Thể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - tình yêu Thị giác tác phẩm: Hỗ công Phong cách tác phẩm: Nhẹ nhàng Hệ liệt tương ứng: Đã kết thúc... Tiến độ truyện: Kết thúc Nhân vật chính: Lâm Dã, Giang Thần Khinh Nhân vật phụ: Cao Lộ Lộ, Hoắc Đồng Đồng... Văn án: Trong một đêm mất hết tất cả, Lâm Dã thông qua phần mềm di động "đảo ngược nhân sinh" nào đó để quay về mười năm trước. Trời ạ, đến cả điện thoại trong tay cũng từ iPhoneX biến thành cục gạch luôn rồi!!! Ngủ một giấc dậy, Lâm Dã phát hiện mình không còn là Lâm Dã nữa, mà biến thành Giang Thần Khinh - người vừa có tiền, vừa có sắc, đang đứng vững vàng trên đỉnh cao nhân sinh. Giang Thần Khinh tỉnh dậy, nghi ngờ chẳng lẽ là do nàng mới từ nước ngoài về, nên không quen khí hậu? Chỉ là té xỉu thôi mà, sao đột nhiên lại biến thành con nhỏ sinh viên bình thường đến không thể bình thường hơn thế này. Còn cái kẻ chiếm lấy thân thể nàng, vậy mà lại nghiêm túc nói với nàng: "Tôi đến từ tương lai." Thôi được... Girl nhà giàu tỏ vẻ: Tôi chấp nhận rồi... Bởi vì đối với nàng mà nói, đây là cơ hội làm giàu cực lớn. Đây là!!! Câu chuyện tình yêu giữa nữ lập trình viên suốt ngày ru rú trong nhà VS tiểu thư giàu có số một trong giới đầu tư ~~ Một câu tóm tắt: Trở về năm 2008!! Bước lên đỉnh cao nhân sinh! Vài lưu ý nho nhỏ trước khi nhảy hố: Từ chương 1-50, nội dung nhẹ nhàng tình củm đáng iu; từ chương 51-80 cần đội mũ bảo hiểm, gài chặt dây an toàn vì có những khúc cua khó lường 😅😅

BXH TUẦN