Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Chậm Nhiệt

Danh Sách Truyện

Xuyên Vào Tiểu Thuyết Trở Thành Kẻ Đối Đầu Mafia
Xuyên Vào Tiểu Thuyết Trở Thành Kẻ Đối Đầu Mafia
Tác giả:
Nguyễn Hân ngoài đời thực là một nữ quân nhân xuất sắc, nhưng chỉ sau một vụ nổ, cô lại xuyên vào một bộ tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng. Đáng tiếc, cô không xuyên thành nữ chính, cũng chẳng phải nữ phụ, mà là một pháo hôi hạ đẳng mang tên Hàn Thần sống không quá vài chương. Nguyên thân Hàn Thần một lòng trung thành với nữ chính phản diện Tạ Tư Vũ, cuối cùng vẫn chỉ đổi lấy kết cục bị đem ra làm vật hy sinh. Nếu đã biết trước số phận... vậy thì nữ chính cũng không cần tồn tại nữa. Ngay từ khi Tạ Tư Vũ còn chưa kịp trở thành sát thủ chính quy, Hàn Thần đã ra tay trước, trực tiếp bóp chết mầm họa ngay từ trong trứng nước. Chỉ là cô không ngờ, nữ chính vừa chết, toàn bộ cốt truyện cũng bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo. Nam chính mất đi cánh tay đắc lực, các thế lực ngầm đồng loạt rục rịch, ngay cả tổ chức vốn không nên thuộc về cô cũng bất ngờ rơi vào tay cô. Từ một pháo hôi vô danh, Hàn Thần vì cải mệnh cho nguyên thân mà từng bước bị đẩy lên vị trí thủ lĩnh, buộc phải đối đầu với hai thế lực mafia lớn nhất. Một là Cố Viễn Thành. Một là họ Bạch. Trong nguyên tác, họ Bạch gần như chưa từng lộ diện. Hàn Thần vì chưa đọc hết truyện nên không thể nắm rõ danh tính, ngay cả giới tính của họ Bạch vẫn là dấu hỏi lớn trong đầu cô. Cô chỉ biết rằng, người không phạm ta, ta không phạm người, tốt nhất là không nên trực diện đối đầu. Hàn Thần vốn chỉ muốn tìm một đồng minh để giữ mạng cho mình. Thế nhưng hết lần này đến lần khác, lời đề nghị hợp tác đều bị họ Bạch phũ phàng cự tuyệt. Cho đến ngày hai người trực tiếp chạm mặt... Cô mới biết, nhân vật mang họ Bạch trong nguyên tác lại là một người phụ nữ, hơn nữa còn xinh đẹp đến mức khiến người khác chỉ nhìn một lần cũng khó lòng quên được. Nhưng cô ta không chỉ tâm cơ quỷ quyệt, tuệ nhãn phi thường mà còn xứng danh là con quỷ khát máu, xem mạng người cũng chỉ sánh ngang sinh mạng của một con muỗi. Mãi đến khi cả hai đứng chung một chiến tuyến, Hàn Thần mới chợt nhận ra, thứ mình thay đổi không chỉ là cốt truyện... mà còn là trái tim của con quỷ đáng sợ nhất cuốn tiểu thuyết. [Tác phẩm này là truyện hư cấu lấy cảm hứng từ bối cảnh khu vực Châu Á trong tương lai. Một số quốc gia và địa danh được viết tắt hoặc thay đổi tên nhằm giữ tính hư cấu cho câu chuyện, đồng thời tránh những tranh luận ngoài ý muốn liên quan đến quan điểm chính trị hay dân tộc. Mọi chi tiết trong truyện phục vụ cho mục đích xây dựng thế giới và phát triển nội dung, không đại diện cho quan điểm công kích bất kỳ quốc gia hay con người nào ngoài đời thực. Mong Độc giả đón nhận tác phẩm theo tinh thần giải trí và giả tưởng. Xin cảm ơn.]
Yêu Đương Cùng Bạn Gái Thích Làm Màu Trong Show Chậm Nhiệt
Yêu Đương Cùng Bạn Gái Thích Làm Màu Trong Show Chậm Nhiệt
Lê Việt là ca sĩ thế hệ mới, tính cách nhẹ nhàng như mây trôi, ôn hòa dịu dàng, mỗi khi cất giọng trên sân khấu là cả thế giới như lặng đi. Ra mắt chưa bao lâu với đĩa đơn đầu tiên - Đạm Vân đã bị quản lý kéo đi tham gia show thực tế nhẹ nhàng tên là “Người ở chốn xưa”. Cô vừa đến nơi, kéo vali tới gõ cửa, người mở cửa là một cô gái xinh đẹp quen thuộc không thể quen hơn, tròn mắt nhìn cô rồi buột miệng: "Cô trông giống hệt bạn gái tôi!" Lê Việt: “...” Hơi bất ngờ, nhưng: “Cảm ơn vì đã thích.” Lê Việt: “Tôi cũng thích Lạc lão sư.” Lạc Minh Tứ – minh tinh tuyến đầu, thể hiện rõ ràng định nghĩa của “nổi tiếng nhờ tai tiếng”. Người thích nàng thì khen nàng sắc nước hương trời, mặt đẹp dáng đẹp, yêu ghét rạch ròi, nhìn phát sáng cả mắt. Người ghét nàng thì chửi nàng ngực to não phẳng, toàn thân giả trân, ngoài gương mặt và thân hình ra thì vô dụng – đúng kiểu “con sâu làm rầu nồi canh” của giới giải trí! Con sâu ấy bỗng dưng đi tham gia show thực tế “sống chậm”, ngày ngày trồng rau, nuôi chó, câu cá. Fan lẫn anti ùn ùn kéo tới hóng drama xem nàng sẽ “làm màu” thế nào. Cho đến khi chương trình chào đón khách mời mới — một mỹ nhân khí chất ngút trời, như tuyết trắng trên núi Cang, như tiên nữ giữa tầng mây. Lạc Minh Tứ – đệ nhất "hắc hồng bản chính", che miệng sửng sốt, chỉ vào tiên nữ và thốt lên một câu gây sốt toàn tập. Chỉ một câu, độ hot của kỳ đó bùng nổ: #Minh tinh hạng A nghi ngờ công khai yêu đương đồng giới# Mạng xã hội sập trong ngày. Nghe nói Lạc Minh Tứ “come out” trên show, đám người hóng chuyện kéo tới xem trò vui, nhưng lại phát hiện: Lạc Minh Tứ rửa hai chiếc lá suốt hai phút, bên cạnh có người dịu dàng khen: "Giỏi quá nè~" Lạc Minh Tứ bị nước nóng phỏng tay, kêu "hu hu", người bên cạnh thương xót thổi nhẹ: "Đau đau, thổi thổi nè~" Thậm chí đến lúc Lạc Minh Tứ coi rau là cỏ mà nhổ nhầm, Lê Việt vẫn nhẹ nhàng nói: "Cực khổ cho em rồi." Người hóng drama đứng hình: “Mấy người đang quay show hay đi hẹn hò vậy?” Đáng ghét là… ngọt thật đấy! Có bản lĩnh thì cho thêm vài cảnh vào nữa đi!! Về phần Lạc Minh Tứ, nàng chỉ nhún vai nói: “Bọn tôi thật sự đang yêu đấy mà.” Công dịu dàng x Thụ bánh bèo lắm chiêu. Chỉ là chiếc bánh ngọt thuần túy. 【Hướng dẫn đọc】 Tác giả không đu idol! Không theo fandom! Giải trí theo kiểu riêng! Nhân vật giấy và làng giải trí giấy! Nội dung giới giải trí toàn mình bịa cả đấy! Truyện ngọt nhẹ, kiểu Mary Sue thoải mái, chuyên trị đường ngọt.
Côn Luân Khanh
Côn Luân Khanh
Văn án 1: Tạ Chí khởi thân từ Đại Hoang, mười sáu tuổi danh vang Trung Châu, được phong chức tại Kỳ Đô. Trong điện Tử Thần, tiên quang rực rỡ, các thế gia trường sinh rì rầm bàn tán, Nhân Hoàng ngồi trên vương tọa mỉm cười. Trước tiên ban cho tiên tài địa bảo, Tạ Chí không nhận; Lại ban tước vương liệt hầu, Tạ Chí vẫn không đáp; Rồi ban gả hoàng nữ, nàng cũng chỉ khéo léo từ chối. Nhân Hoàng trầm ngâm giây lát, bỗng nhiên bật cười: “Nếu đều không muốn, thì phong cho ngươi làm Côn Luân khanh vậy. Ý ngươi thế nào?” Toàn điện chấn động, lặng như tờ. Côn Luân khanh, là điềm gở vậy. Trung Châu xưa nay gọi những thiếu niên anh tài tư chất kinh người nhưng mệnh bạc, sớm tiêu vong là Côn Luân khanh, ý chỉ kẻ bị trời ghen ghét, chẳng bao lâu sẽ bị thần sơn thu lấy. Hôm nay bệ hạ lại nói ra lời ấy? Là sỉ nhục cỡ nào, ai có thể chịu nổi? Huống hồ là một dã nữ Tây Hoang chẳng biết lễ nghĩa! Nào ngờ đôi mắt của thiếu nữ trong điện lại bừng sáng, vẻ mặt vui mừng, gật đầu nhẹ, ung dung đáp lời: “Danh hiệu này hay lắm, ta rất thích —— vậy thì lấy cái này đi, tạ ơn thánh ân của bệ hạ.” Thấy nàng chẳng giận chẳng oán, trái lại còn hoan hỷ, mọi người tuy thở phào nhưng trong lòng càng thêm khinh miệt: quả nhiên man di, lấy nhục làm vinh. Lúc ấy chẳng ai hay biết, danh hiệu ấy, bởi vì nàng mà lưu danh muôn đời. —————————————— Văn án phiên bản lạnh lùng: Thiếu nữ Đại Hoang cưỡi lừa nhỏ, bước lên con đường thành thần. —————————————— Văn án câu khách: Tông chủ Tiên tông đệ nhất Trung Châu thân mặc bạch y, thanh lãnh tựa tiên nữ Cô Xạ, ngồi nghiêm chính trên cao đài, giữa mi tâm điểm chu sa, môi hồng thắm ướt. Lần đầu gặp mặt, nàng liền dịu giọng cất lời: “Tiểu Chí, chi bằng làm đệ tử ta. Về công, ban cho ngươi con đường tu đạo xán lạn; Về tư, cho phép ngươi mãi ở bên ta. Ta sẽ không phụ ngươi.” Đại đế Dao Quang của thần tộc Côn Luân chẳng cam chịu yếu thế, mỉm cười bước theo sát: “Sao không thử thích ta một lần? Ta chẳng lẽ không xinh đẹp, quyền thế hơn nàng ta sao?” Đại sư tỷ Đông Di được xưng là thánh nhân trời sinh, thiếu niên thiên kiêu, lúc này lại lộ vẻ ngây ngô chẳng hiểu, khẽ cất tiếng: “Nhưng các vị tiên tôn, ta và Tiểu Chí đã có tiếp xúc da thịt ... Về tình về lý, đều nên là ta kết đạo lữ với nàng.” —————————————— Người khổng lồ Bắc Hải mang xiềng sắt than khóc, Nhân Hoàng Trung Châu mừng đại lễ đăng cơ trăm năm. Mộng Chiểu là đầm lầy hư ảo, nơi nguy hiểm đầy rẫy yêu tà, có rắn Ba (trong truyền thuyết là mãng xà khổng lồ) chuyên ăn người và phun sương độc. Ở hải ngoại có đảo tiên, trên đó có phượng hoàng chân chính ca vang một khúc trong trẻo, linh thiêng, thanh âm chấn động trời đất. Phía đông là Trạch Đô, Phật quốc; phía tây là Thần sơn Côn Luân. Sáng cận kề cái chết, tối hóa thành tiên Lòng cứng rắn hơn sắt đá. —————————— Một số điều cần biết: Niên thượng công (tuyệt đối không nghịch cp); Không phải np, không phải “đầu tư cổ phiếu”, nhưng tác giả rất cởi mở và bao dung, tùy thích cp nào thì cứ thoải mái đẩy thuyền; Lấy tình tiết làm chính, tuyến tình cảm tuy chậm nhưng cực kỳ nóng bỏng (?), không hợp thì hãy kịp thời dừng lại, gửi lời cảm tạ chân thành đến bạn, ta và nàng; Đại cương đầy đủ, kết cục đã định, sẽ không thay đổi giữa chừng.
Trọng Sinh: Dạy Dỗ Em Dâu Không An Phận
Trọng Sinh: Dạy Dỗ Em Dâu Không An Phận
Tác giả:
Văn án: Kiếp trước Du Lộ Khiết không may bị thiêu chết trong chính căn phòng của mình, chỉ là không ngờ trước khi chết, cô em dâu không an phận khiến mình không vừa mắt lại trùng hợp có mặt muốn cứu cô, ôm chặt thi thể cô bị ngạt khói gào khóc mà không chịu rời đi, thậm chí còn lấy thân che chắn cho cô, sau cùng, cô ấy cứ như vậy giữ cô trong vòng tay, cả hai vùi mình trong ngọn lửa. Kiếp này sống lại, Du Lộ Khiết chỉ cần nghe thấy cái tên Nguyên Tình đã không thôi ám ảnh, chẳng hiểu bản thân có điểm nào nổi trội lại khiến cho một cô gái mang vẻ đẹp tri thức như Nguyên Tình yêu say đắm, thậm chí đến mạng cũng không cần. Nhưng mà, Nguyên Tình là em dâu của cô đấy! Du Lộ Khiết: "Nguyên Tình, hôm trước là ai đến tìm em? Du Phong có quen biết người đó không?" Nguyên Tình: "Chị đang hỏi về Gia Linh sao? Cô ấy là bạn học thời cấp ba của em, Du Phong không biết, nhưng có chuyện gì thế ạ?" Du Lộ Khiết: "Không có em trai tôi ở nhà, em nên hạn chế dắt bạn vào phòng riêng đi, như vậy sẽ không hay." Nguyên Tình: "..." Có nhầm lẫn gì không? Chu Gia Linh cũng là con gái kia mà? Không lầm đâu. Du Lộ Khiết hẳn là đang "ghen hộ" em trai của mình. Phải, chỉ là "ghen hộ" thôi.
Toàn Cầu Thi Biến Nhưng Tôi Trở Về Quê Trồng Trọt
Toàn Cầu Thi Biến Nhưng Tôi Trở Về Quê Trồng Trọt
Có thể mặn mà cũng có thể ngọt ngào, người sống tàn nhẫn ít lời, cảm giác người sống chân thật, chủ kênh ngoài trời có hàng triệu người theo dõi, ngoài cứng trong mềm thụ x bề ngoài trong sáng nhưng thực chất sâu kín, văn võ song toàn, giỏi việc thủ công, theo nhiều nghĩa khác nhau, biết dỗ dành mà không chịu dừng, công lớn tuổi hơn mang tính dẫn dắt, là đại lão thần bí. Xuất thân chuyên ngành kế toán, Khương Tảo khó khăn lắm mới đứng vững ở thành phố lớn, ai ngờ lại gặp phải làn sóng thất nghiệp do trí tuệ nhân tạo phát triển nhanh chóng, bị ép chuyển hướng làm blogger ngoài trời, vừa hay phù hợp với xuất thân lớn lên ở nông thôn của mình. Cuộc sống tốt đẹp còn chưa kịp hưởng bao lâu thì lại gặp phải bùng phát xác sống. Cô tốt bụng nhận gia đình bạn thân đến nhà mình tránh nạn, ai ngờ lại bị bạn bè nhiều năm phản bội, mất mạng trong miệng xác sống. Một giấc tỉnh lại, cô trở về 90 ngày trước khi xác sống bùng phát... "Có lần này, tôi nhất định phải đoạt lại tất cả những gì đã mất!"
Sắc Đêm Đúng Lúc Đẹp Nhất
Sắc Đêm Đúng Lúc Đẹp Nhất
Niên hạ trung khuyển dính người VS niên thượng ôn nhu trí tuệ Mọi người đều nói Tần Thanh Yến thanh lãnh cao quý, đúng chuẩn kiểu ngự tỷ diễn viên. Để chụp được scandal đời tư của cô, vô số paparazzi ngày đêm canh chực. Một ngày nọ, có paparazzi chụp được Tần Thanh Yến trước giờ luôn sạch sẽ về đời tư, vậy mà lại hôn sâu một người phụ nữ khác trong bãi đỗ xe ngầm, dịu dàng mà quấn quýt triền miên. Thế là lập tức chụp liên tiếp mấy tấm rồi đăng ngay lên mạng. Chưa tới một phút, lượng lớn fan đã nổi giận mắng paparazzi vô lương tâm, còn phản bác vô cùng có lý có chứng, khiến paparazzi suýt chút nữa hoài nghi chính mắt mình nhìn thấy gì. Giữa vô số lời bênh vực, một bình luận trực tiếp lao ra khỏi vòng vây. Tần Thanh Yến: Ừm, là thật đó. Fan: Không thể nào! Nhà chúng tôi Thanh Yến có gì cũng sẽ không giấu đâu, anti fan tránh xa một chút đi. Khoan đã, người vừa phản bác… hình như khả năng rất lớn chính là chính chủ! Không bao lâu sau, Tần Thanh Yến chính thức công khai trên weibo. Một thời gian sau, có fan nhìn thấy Tần Thanh Yến cùng bạn gái cô ở bệnh viện. Bạn gái cô tao nhã dịu dàng, mỉm cười nhàn nhạt trao đổi tình hình bệnh với bác sĩ. Tần Thanh Yến đeo khẩu trang, ngón tay lại không thành thật móc lấy ngón út của người phụ nữ kia, bất mãn vì cô ấy không để ý tới mình. Bạn gái cô vừa nói chuyện vừa tranh thủ nhẹ nhàng lườm Tần Thanh Yến một cái, lúc này Tần Thanh Yến mới lưu luyến buông tay. Sao cảm giác hình tượng nhân thiết sắp sụp mất rồi vậy. …… Trên con đường theo đuổi Nghiêm Duyệt này, Tần Thanh Yến hiểu rõ, chỉ cần cô chần chừ dù chỉ một phần trăm giây thôi, cô sẽ lập tức bị loại khỏi cuộc chơi. Cho nên dù khi ấy vẫn chưa rõ Nghiêm Duyệt yêu mình bao nhiêu phần, Tần Thanh Yến đã trao ra một trăm phần trăm tình yêu của bản thân. PS: 1. Niên hạ truy thê, chênh lệch tuổi tác 6 tuổi 2. Tiết tấu chậm nhiệt
Cuộc Sống Hàng Ngày Trồng Hoa Của Một Alpha Cặn Bã Sợ Xã Hội
Cuộc Sống Hàng Ngày Trồng Hoa Của Một Alpha Cặn Bã Sợ Xã Hội
Văn Tâm vừa mở mắt ra thì phát hiện mình xuyên vào một thế giới ABO, đã vậy còn trở thành một Alpha cặn bã chuyên bạo hành Omega. Trước mắt cô là một mỹ nhân mong manh dễ vỡ, đang co ro bên cạnh ghế sofa, đôi vai gầy run rẩy nhẹ, làn da trắng nõn lấm tấm vết bầm tím và máu... ...? Đây là hiện trường bạo hành gia đình hả!? Khi Văn Tâm xuyên tới thế giới này, Omega đã bị nguyên chủ hành hạ đến mức mắc trầm cảm. Mỗi lần cô chỉ mới giơ tay, đối phương liền giật mình né tránh theo phản xạ, sau đó bắt đầu xin lỗi rối rít... Văn Tâm nghiến răng, thầm chửi "đồ khốn" cả vạn lần trong lòng, rồi quyết tâm chuộc lỗi thay nguyên chủ bằng cách chăm sóc Omega một cách tỉ mỉ như đang chăm hoa. Omega gầy gò yếu ớt, gặp bạo lực thì không có sức phản kháng, Văn Tâm bèn mỗi ngày đổi món nấu ăn, vỗ béo cho bằng được. Omega trầm cảm muốn buông bỏ cuộc sống, Văn Tâm nghĩ đủ cách dỗ dành, mỗi ngày đều khen không ngớt. Omega hiền lành dễ bị bắt nạt, Văn Tâm bèn rót vào tai cô ấy đủ loại tư tưởng: “Vợ à, em là một con đại bàng cái, ai dám bắt nạt em thì em dùng cái tay nhỏ của mình tát cho nó một cái thật lực, kể cả là chị đây cũng không ngoại lệ.” Nguyên chủ đúng là cặn bã điển hình, ra ngoài thì thất bại thảm hại, về nhà lại đánh mắng vợ như cơm bữa, lương lậu chẳng kiếm được bao nhiêu mà lại dính đủ thứ tệ nạn: hút thuốc, uống rượu, không gì là không có. Giờ thấy lương thực trong nhà sắp cạn, Văn Tâm lo sốt vó, nhưng với thân phận “sợ xã hội”, bước ra khỏi cửa là điều hoàn toàn không thể. Không biết từ khi nào, ánh mắt của Omega đã dần có ánh sáng, lại chủ động hôn cô một cái, hít lấy hương thông dâu ngọt ngào từ pheromone của cô, dịu dàng nói: “Đừng lo, em sẽ ra ngoài kiếm tiền nuôi chị.” Một kẻ sợ xã hội đáng yêu dễ ghen × Mỹ nhân yếu đuối mong manh (phiên bản chưa rơi vào bóng tối bò bằng tứ chi) 【Thế giới quan ABO nhưng có rất nhiều thiết lập riêng】 【Chính văn Alpha công, nếu viết phiên bản thế giới thường, bạn Tầm Bảo sẽ “phản công”】 【Nữ Alpha không có phụ kiện đi kèm. Pheromone của Đổng Tầm là mùi thông lạnh】 【Vẫn là dòng bách hợp thuần khiết, thích viết mấy câu chuyện cứu rỗi qua lại】 【Phong cách chữa lành + đời thường + ẩm thực, tiến triển chậm】
Nữ Thẳng Schrodinger
Nữ Thẳng Schrodinger
Trong mắt Ôn Sở, Tần Kiến Thư là kiểu phụ nữ vừa tao nhã vừa sâu sắc, dung mạo thanh tú nổi bật — một mỹ nhân hiếm gặp, chỉ là tính cách hơi lạnh lùng. Chỉ cần cô ấy xuất hiện ở đâu, Ôn Sở đều không tiếc ánh mắt dừng lại nơi cô ấy lâu hơn một chút. Dù là trong những buổi hội nghị lớn, hay ở sân trường. Bạn bè từng trêu đùa: "Nếu thấy hứng thú thì theo đuổi thử xem?" Ôn Sở nghe xong chỉ cười từ chối nhẹ nhàng, thậm chí còn nói thẳng một câu chặn đường lui: "Ai lại dại mà đi thích gái thẳng, nhất là kiểu còn có hôn phu nữa chứ." Không ngờ lời vừa nói ra chưa tới nửa năm thì... Hôn sự của Tần Kiến Thư đổ bể. Một lần, Ôn Sở nhặt được Tần Kiến Thư đang say khướt trước cửa một quán bar acoustic. Không ngờ tửu lượng cô nàng này tệ đến thế, vừa không ý thức được sức hấp dẫn của mình, vừa ra sức trêu chọc người ta. Thậm chí sau khi làm môi cô rách ra, cô ấy còn ngơ ngác nhìn cô với ánh mắt vô tội: "Ôn Sở, hình như ở đây của chị... chảy máu rồi." Tần Kiến Thư từng nhiều lần cho rằng bản thân là một kẻ theo chủ nghĩa tình yêu thuần túy kiểu Plato. Vì vậy cô luôn đặt ra những yêu cầu nghiêm ngặt cho mỗi bạn trai, đến mức mối tình nào cũng kết thúc trong cãi vã, và lần nào cũng bị mắng câu: “Cô chẳng có chút nữ tính nào cả.” Thế nên... Rốt cuộc thế nào mới gọi là “có nữ tính”? Đêm đó, ánh mắt say lờ đờ, Tần Kiến Thư ôm lấy gương mặt của Ôn Sở, giọng nói quyến rũ đầy mê hoặc: “Chị nói xem, em thật sự không có nữ tính sao?” Gợi ý đọc: Bối cảnh: trường cấp 3 Nhân vật: hai cô giáo nữ Một người lớn tuổi hơn, nghiêm khắc – dịu dàng; một người hoa khôi – được mọi người yêu quý. Truyện theo kiểu chậm nhiệt, phát triển tình cảm từ từ.
Rưng Rưng Làm 1
Rưng Rưng Làm 1
《"Cún con trọng sinh: Vừa trở lại trường đã bị vợ thu phục"》 Tống Trừng và Ôn Hướng Nghi đã ở bên nhau mười năm, nhưng Tống Trừng luôn cảm thấy mình là người bị ép buộc. Trong mắt cô, Ôn Hướng Nghi chẳng qua chỉ thích cô vì cô là học sinh thể thao, lại còn có ngoại hình ưa nhìn mà thôi! Sau khi trọng sinh quay lại thời cấp ba, Tống Trừng quyết tâm học hành chăm chỉ, không bao giờ để mình rơi vào bẫy làm "đồ chơi" của người khác nữa. Điều quan trọng nhất chính là không để Ôn Hướng Nghi để ý đến mình. Những điểm Ôn Hướng Nghi thích ở cô, cô sẽ xóa sạch không chừa một chút. Khi vào đại học, Tống Trừng không kiềm được, lén lút đi phòng gym tập luyện, nhưng không dám để ai biết. Một ngày trong phòng tắm, Ôn Hướng Nghi bất ngờ vén rèm của cô lên. Ánh mắt Ôn Hướng Nghi rõ ràng dừng lại ở cơ bụng của cô. Nhìn theo ánh mắt ấy, Tống Trừng cúi đầu xuống và thấy rõ đường cơ bụng của mình. Cảnh báo trong đầu cô vang lên điên cuồng, vội vàng giải thích: "Là vẽ lên thôi mà!" Ôn Hướng Nghi nhìn cô, từ cơ bụng nhỏ nhắn cho đến chiếc cằm và cổ đang rịn nước, rất lâu sau mới khẽ "Ừm" đầy ẩn ý. Mỹ nhân không tự nhận thức, ngoài miệng thì chê bai nhưng cơ thể lại trung thực, ngây ngốc ngoan ngoãn công x Ngự tỷ dịu dàng nhưng bệnh kiều cường thụ. [17 tuổi, Ôn Hướng Nghi là một mầm xanh non tươi đẹp không cần trang trí. Chỉ một lần gặp thoáng qua, đã khiến Tống Trừng ngẩn ngơ trong mùa xuân bất chợt đến.]
Ỷ Lại Vào Nhiệt Độ Thấp
Ỷ Lại Vào Nhiệt Độ Thấp
Tác giả:
【Tình yêu đỉnh cao xuyên loài】 Đừng tùy tiện nhặt một người phụ nữ lạ về nhà qua đêm, sẽ có chuyện đấy. Thích Văn Khê bây giờ đang rất hối hận. Người phụ nữ đáng thương mà cô tốt bụng mang về nhà không hề đơn giản và vô hại như vẻ ngoài. Ngược lại, đối phương cực kỳ không bình thường, mọi thứ đều đầy bí ẩn. Da lạnh ngắt, giọng trầm khàn, đầy tính hoang dã, thích ăn đồ sống. Thậm chí còn thích nhìn chằm chằm cô, bám lấy cô, sờ mó cô. Sắp sang xuân, vạn vật bừng tỉnh. Thích Văn Khê phát hiện ánh mắt người phụ nữ kia nhìn mình cũng bắt đầu... không ổn. Thích Văn Khê không chịu nổi, muốn bỏ trốn, nhưng không cách nào thoát được. “Cô đừng nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc đó nữa được không?” Kình Liễm nhìn cô bằng đôi mắt sâu thẳm: “Là bạn đời thì nên làm tốt công (giao) việc (phối) của mình.” Giáo sư Thích: “…Khi nào thì tôi thành bạn đời của cô vậy?” Kình Liễm: “Nếu chị ngại, em đưa chị về biển sâu, ở đó không có ai, chị có thể thoải mái hơn.” Thích Văn Khê tái mét mặt, chẳng lẽ cô phải hiến lần đầu cho con cá kình hoang dã này?! ... 【Cô ấy là vực sâu, là mãnh thú, cũng là người yêu dịu dàng nhất của tôi.】 Lưu ý khi đọc: Một trong hai nữ chính là tổ tông cá kình chúa tể biển sâu, cấp S+, cuồng bám vợ chính hiệu, chiếm hữu cực mạnh, mắc “hội chứng đói khát”. Yêu quái diễn sâu thiếu tình thương & nữ giáo sư ngoài lạnh trong mềm, có chút hướng nội. Truyện sủng ngọt hai chiều, 1v1, phát triển chậm, có chút lạ lẫm.
Tiên Lộ
Tiên Lộ
◎ Chủ đề: Con đường tu tiên, trăm bề chông gai, chỉ có nghịch thiên mà đi, mới mong giữ trọn thuở đầu và kết cục. Tiểu sư thúc giả vờ ôn nhu thật ra là máu lạnh × Đại sư tỷ ngoài lạnh trong nóng, mỹ cường thảm –【kết cục】 【Niên hạ dưỡng thành, song phương nỗ lực, đại sư tỷ xuất hiện ở chương mười bốn】 Trong thế hệ trẻ của giới tu chân, chỉ có Đại sư tỷ Yến Kinh Niên của Thanh Huyền tông là xuất chúng vượt bậc, danh hiệu Kiếm Tiên chẳng còn xa. Nhưng Kiếm Tiên này vốn lãnh đạm, kiêu ngạo, không vì bất kỳ điều gì mà lay chuyển. Chỉ duy nhất khi đối diện yêu tộc, nàng ra tay tuyệt tình, không để lại đường sống. Triệu Ánh Thần thiên phú dị bẩm từ thuở thiếu thời, vừa vào Thanh Huyền tông liền được thu làm đệ tử bế quan của sư tổ, trở thành tiểu sư thúc của toàn tông môn. Nhưng nàng trời sinh là yêu, tuy được nhân loại nuôi dưỡng lớn lên, rốt cuộc vẫn chẳng thoát khỏi bản tính yêu tộc khát máu. Chúng nhân đều cho rằng hai người chẳng có quan hệ gì, cho đến khi tận mắt chứng kiến bọn họ thân mật tương giao, đại sư tỷ xưa nay lãnh đạm, duy chỉ với tiểu sư thúc mới hé nụ cười, khiến bao đệ tử ngưỡng mộ đại sư tỷ lòng tan nát. — Đại sư tỷ yêu rượu. Triệu Ánh Thần: Ta nguyện vì Vân Du mà tìm Hầu Nhi tửu trăm năm, lập riêng một hầm rượu! Đại sư tỷ hàn độc thâm sâu. Triệu Ánh Thần: Ta nguyện bỏ cả tu vi toàn thân, chỉ để trừ hàn độc cho Vân Du! Đại sư tỷ hận yêu. Triệu Ánh Thần: Ta nguyện vì Vân Du chặt hết gai góc, trả thế gian sự thái bình! Đến cuối cùng, khi thân phận yêu nhân của Triệu Ánh Thần bại lộ, Thanh Huyền tông bị yêu tộc tập kích, tổn thất nặng nề. Tức khắc, Triệu Ánh Thần từ tiểu sư thúc được người người kính ngưỡng, trở thành kẻ bị cả giới tu chân truy sát. Ngay cả chưởng môn Thanh Huyền tông cũng vô cùng hối hận vì nhìn lầm người. Nhưng lúc này, đại sư tỷ Yến Kinh Niên vốn luôn hận yêu tộc, lại che chở nàng sau lưng, giọng nói vẫn lạnh lùng như trước: “Có ta ở đây, ai dám động đến nàng?” 【Hướng dẫn đọc】 Điểm sáng cần lưu ý: Cố gắng hết sức viết một truyện tu chân huyền huyễn dài dòng, chậm rãi, trọng cốt truyện, tuyến tình cảm chậm tiến, giả dạng đa nhân vật, có nhiều nam phụ, xuất hiện cả CP nam nam và nam nữ. Không phải thế giới đại đồng. Tiểu sư thúc tuy trong lòng lãnh đạm, nhưng lại là tiểu thái dương của đại sư tỷ.
Ở Rể
Ở Rể
【Chính văn】 Vân An là một trong muôn người được chọn làm người tình nguyện của Viện nghiên cứu thời không Lam Tinh, ký kết sinh tử trạng, bước vào cơ quan xuyên không, chỉ để ghi chép lại chân tướng Trần Kiều binh biến. Nào ngờ trong lúc xuyên qua thời không lại xảy ra dị biến, Vân An bị truyền tống đến một thời không chưa từng biết tới... Ấy là một triều đại chưa từng được ghi chép trong lịch sử Lam Tinh, có lẽ Vân An đã tiến nhập vào không gian phản chiếu của Lam Tinh. Quốc hiệu là Yến, thể chế tương tự trung kỳ Minh triều, thương nghiệp cực thịnh, nam tôn nữ ti. Yến quốc, Lâm gia đất Lũng Đông, chuông ngọc vang rền, vinh hoa phú quý ba đời. Lúc cực thịnh lại gặp một vấn đề nan giải - gia chủ họ Lâm không có con trai. Gia chủ có tới bảy phòng thiếp thất, nhưng mấy năm vẫn chưa sinh hạ một hài nhi. Nay tuổi tác đã cao, chuyện con nối dòng xem như vô vọng. Hưng suy vinh nhục của Lâm gia, dần dần đổ hết lên vai đích nữ duy nhất: Lâm Bất Tiện. Lâm gia bề ngoài phú quý, kỳ thực nguy cơ trùng trùng. Ngoài có quyền thần dòm ngó, trong có đồng tông nhăm nhe, Lâm Bất Tiện thân nữ tử lại thường phải xuất đầu lộ diện, chịu muôn lời gièm pha. Đến sinh thần đôi mươi của nàng, thương nhân tứ phương đều đến mừng, lại chấn động vì tin tức: thanh mai trúc mã năm xưa nay đã thành rể quý Đông sàng của Thượng thư phủ, lại còn muốn nạp nàng làm thiếp? Lâm Bất Tiện liền tuyên cáo khắp quan khách trong yến tiệc: Lâm phủ muốn chiêu rể hiền, phò mã vào phủ làm trượng phu. 【Văn tiêu khiển】 Văn thì thi ba trạng nguyên, võ thì giữa đường đánh lưu manh, Vân An phát hiện người yêu bốn năm qua của mình đã lén lút tư tình với chị em ruột thịt. Đối mặt với sự phản bội đôi đường tình – nghĩa, Vân An cảm thấy Lam Tinh đã không còn chỗ cho mình dung thân. Quyết ý đăng ký làm người tình nguyện xuyên không, nhờ vào thể lực siêu phàm và tri thức sử học uyên bác, nàng vượt qua hai mươi vạn người, không ngờ lại bị đưa đến một triều đại hoàn toàn xa lạ. Tại đây, tiền bạc mang theo vô dụng, tri thức lịch sử cất công học thuộc cũng chẳng khớp. Khi nàng đang đói rét sắp chết, nghe nói Lâm phủ đang mở tiệc, nào ngờ bữa tiệc bá vương ấy, nàng đã đem cả đời mình đánh cược. Đêm hoa chúc, Vân An giơ tay thú nhận với Lâm Bất Tiện: “Thực ra, ta là nữ tử.” Trong mắt mỹ nhân thoáng qua nét kinh ngạc, sau lại hóa thành an nhiên bình thản, khẽ nói: “Cũng tốt.” Sau này Vân An mới hay, thì ra tiểu thư họ Lâm đã từng đính hôn, người nàng tự tay nuôi dạy – vị thám hoa xuất thân hàn vi – vì con đường quan lộ mà cưới thiên kim phủ Thượng thư, còn quay đầu lại muốn nạp Lâm tiểu thư làm thiếp. Vân An: “Thì ra ta chỉ là một… tấm lá chắn xấu hổ?” Lâm Bất Tiện: “Phu thê trên danh nghĩa, cho ngươi mười vạn lượng vàng.” Vân An: “Thành giao!” Nhiều năm sau… Vân An: “Thật ra năm ấy ta đã tính dựa vào nàng để ăn dài hạn rồi.” Mắt phượng của Lâm Bất Tiện nghiêm lại, mỉm cười như không: “Hửm?” Thân hình bé nhỏ của Vân An lập tức run rẩy, nịnh nọt nói: “Nương tử, xem sổ sách mỏi rồi đúng không? Tiểu nhân bóp vai cho nàng nhé?” … Lâm Bất Tiện: “Vân An~ nàng... chẳng phải nói chỉ bóp vai thôi ư?” Vân An: “Hehe, nương tử lao lực mấy ngày, tiểu nhân đặc biệt kèm thêm một chiêu Bảo Kiếm toàn diện. Nương tử, chúng ta... nghỉ ngơi thôi!” Tiểu thư hào môn thời cổ đại VS lesbian xuyên không Chậm rãi, như nước chảy mây trôi, không đi lệch đường, kết cục tốt. Đại khái là truyện song chủ cùng trưởng thành – một người phá bỏ giáo điều lễ giáo phong kiến, trở thành nữ cường; người kia ngoài thì đảm lược thao lược, về nhà lại cam lòng làm tiểu bạch kiểm, tiểu nữ nhân.

BXH TUẦN