Chiếm Hữu

Danh Sách Truyện

Trọng Sinh: Dạy Dỗ Em Dâu Không An Phận
Trọng Sinh: Dạy Dỗ Em Dâu Không An Phận
Tác giả:
Văn án: Kiếp trước Du Lộ Khiết không may bị thiêu chết trong chính căn phòng của mình, chỉ là không ngờ trước khi chết, cô em dâu không an phận khiến mình không vừa mắt lại trùng hợp có mặt muốn cứu cô, ôm chặt thi thể cô bị ngạt khói gào khóc mà không chịu rời đi, thậm chí còn lấy thân che chắn cho cô, sau cùng, cô ấy cứ như vậy giữ cô trong vòng tay, cả hai vùi mình trong ngọn lửa. Kiếp này sống lại, Du Lộ Khiết chỉ cần nghe thấy cái tên Nguyên Tình đã không thôi ám ảnh, chẳng hiểu bản thân có điểm nào nổi trội lại khiến cho một cô gái mang vẻ đẹp tri thức như Nguyên Tình yêu say đắm, thậm chí đến mạng cũng không cần. Nhưng mà, Nguyên Tình là em dâu của cô đấy! Du Lộ Khiết: "Nguyên Tình, hôm trước là ai đến tìm em? Du Phong có quen biết người đó không?" Nguyên Tình: "Chị đang hỏi về Gia Linh sao? Cô ấy là bạn học thời cấp ba của em, Du Phong không biết, nhưng có chuyện gì thế ạ?" Du Lộ Khiết: "Không có em trai tôi ở nhà, em nên hạn chế dắt bạn vào phòng riêng đi, như vậy sẽ không hay." Nguyên Tình: "..." Có nhầm lẫn gì không? Chu Gia Linh cũng là con gái kia mà? Không lầm đâu. Du Lộ Khiết hẳn là đang "ghen hộ" em trai của mình. Phải, chỉ là "ghen hộ" thôi.
Huấn Luyện Chị Gái
Huấn Luyện Chị Gái
Tác giả:
Hứa Dịch tuổi đời còn rất trẻ, nhưng ẩn sâu trong cơ thể ấy lại là một bản năng mãnh liệt và khác biệt. Cô đã chẳng ngần ngại vươn đôi tay đầy dục vọng về phía người chị ruột thanh khiết của mình, kéo chị vào một vòng xoáy không lối thoát. ​Những khao khát bản năng ấy cứ thế chiếm trọn lấy chị, ép buộc chị phải đón nhận mọi sự cuồng nhiệt và lạ lẫm nhất từ đứa em gái mà mình từng yêu thương. ​Hứa Dịch vừa dùng sự cưỡng đoạt để giày vò, lại vừa tự cho mình là đấng cứu thế, là người duy nhất có thể giải thoát cho linh hồn chị. Giữa những đớn đau và khoái lạc đan xen, sợi dây liên kết máu mủ giờ đây đã biến tướng thành một xiềng xích tội lỗi nhưng cũng đầy mê hoặc.
Hoa Phi Hoa Vụ Phi Vụ
Hoa Phi Hoa Vụ Phi Vụ
Tác giả:
Truyện xoay quanh cuộc tình giữa Từ Dịch Quân một người xuyên không và Nhan Tư Sở trong thời đại Lễ Triều. Hai người vốn như nước với lửa thân phận bất đồng lại đến bên nhau, trải qua muôn vàn sóng gió trong thời kỳ loạn lạc đầy rẫy những tiềm ẩn nguy hiểm. Đồng là phận nữ nhi nhưng hai người vẫn yêu mến nhau. Nhưng liệu rằng có thể từ bỏ những hiểu lầm đan xen mà ở cạnh đối phương cả đời? Là ngọt ngào hay là đắng cay - Các bạn cùng theo dõi Hoa Phi Hoa - Vụ Phi Vụ nhé !
Người Vợ Tào Khang
Người Vợ Tào Khang
Tác giả:
Người ta thường đồn thổi, đụng ai thì đụng, gặp ai thì gặp, chớ đừng có gặp với đụng trúng quan Tey. Bởi cái thằng đó nó tàn ác với mát dây lung lắm, chẳng xem ai ra nghĩa địa gì đâu. Sẽ thế nào khi một người ngang tàng rơi vào tình cảnh trái ngang, gặp gỡ cô gái hết sức hiền diệu, tốt bụng. Liệu nàng có thể cảm hoá được con người này chăng? Đây là bộ truyện các nhân vật sẽ có liên quan đến 'Nàng Rể Quý', các bạn có thể đọc theo trình tự bộ kia trước nghen. -- Út: “Út thương chị, nên chị đừng bỏ Út một mình nghen”. An: “Em nói thương, mà thương thế nào đâu?” Út: “Thì…thì là thương đó”. *Chụt* An: “Bé bự cũng thương bé út. Đợi mốt bự kiếm đủ tiền, bự xây cho út cái nhà thiệt to, rồi thuê thiệt nhiều gia nhân trong nhà, cho út cả đời sung sướng luôn, chịu hông”. Út: “Thôi, nhà to mệt lung lắm, cứ nhỏ nhỏ thế này có chị có em là đủ rồi”. -- Út: “Em tên Lê Diệu Út, chị nhớ kỹ tên em nghen”. -- An: "Cậu bảo mày lại đây". Út: "Dạ cậu…nhưng để làm chi cậu…”. An: "Không lẽ mày định để tao phục vụ ngược lại mày hả?". — An: "Nó là con hầu của tao, mấy đứa mày dám động vào nó, tao giết chết!". — An: "Đừng gọi cậu, gọi mình đi". An: "Em là của tôi, cả đời này cũng thuộc về tôi. Hiểu chưa".
Hoàng Hậu, Mạng Của Nàng Là Của Ta
Hoàng Hậu, Mạng Của Nàng Là Của Ta
Tác giả:
Một người là Hoàng Hậu đã bị phế truất và bị dồn ép vào con đường bi thảm chẳng còn tha thiết được sống. Người còn lại là Thần Y sống một nơi cách rất xa kinh thành phồn hoa rộng lớn, hoàn toàn cách biệt với mọi thứ bên ngoài. Một người thông minh cơ trí, bậc mẫu nghi thiên hạ, nhưng trớ trêu lâm vào vũng lầy chôn thân vĩnh viễn nơi hoàng cung sa hoa lộng lẫy. Một người là Thần Y với tính cách quái gở thất thường, tài năng chữa trị vượt bậc được xưng tụng là Hoa Đà Tái Thế. Cuộc sống quanh quẩn trong tiền trang của riêng mình trước nay chữa từng chữa trị miễn phí cho bất kỳ ai, quy tắc cứu người của nàng chính là đổi lấy cái giá trị tương xứng với vết thương trên người đối phương. "Ngươi vì sao cứu ta, hãy để ta chết đi". "Mộ Dung Cơ Uyển, từ nay về sau mạng của ngươi là của ta. Trừ phi ta chết nếu không ngươi đừng hòng thoát khỏi tay ta". --- "Ngươi biết ta, vậy ngươi không sợ chết?". "Trên đời này không ai giết được ta, kể cả diêm la cũng vậy". "Thật ngạo mạn..." --- "Ngươi lại cứu ta, vì cớ gì?". "Mộ Dung Cơ Uyển, ta yêu nàng vì vậy nàng không thể chết. Tuyệt đối không được phép chết". "Ngươi yêu ta, ngươi điên rồi sao? Nữ nhân cùng nữ nhân lại nói lời yêu, càn rỡ, cuồng vọng như ngươi lần đầu tiên ta gặp được". --- "Ta mệt mỏi, ngươi đừng cứu ta nữa. Trên đời này vốn không còn gì để ta lưu luyến ở lại". "Nàng cần lý do sống ta cho nàng. Mộ Dung Cơ Uyển nàng nhìn ta, yêu ta đi". --- "Tại sao ngươi là thần y lại không cứu hắn, hắn sắp chết". "Nàng muốn ta cứu hắn? Được, ta cứu".

BXH TUẦN