Chủ Công

Danh Sách Truyện

Xuyên Vào Tiểu Thuyết Trở Thành Kẻ Đối Đầu Mafia
Xuyên Vào Tiểu Thuyết Trở Thành Kẻ Đối Đầu Mafia
Tác giả:
Nguyễn Hân ngoài đời thực là một nữ quân nhân xuất sắc bậc nhất, nhưng chỉ sau một vụ nổ, cô đã bất ngờ xuyên vào bộ tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng. Trớ trêu thay, cô lại xuyên vào nhân vật pháo hôi hạ đẳng nhất, lúc nào cũng lủi thủi theo sau nịnh bợ nữ chính phản diện. Nữ chính Tạ Tư Vũ hoàn toàn không xem trọng nguyên thân, ngay từ vài chương đầu đã nhẫn tâm lấy cô làm khiên chắn cho mọi tai ương biến cố, xem lòng trung thành của cô đến cả cỏ rác còn không bằng. Nhận ra bản thân vào vai pháo hôi đoản mệnh, Nguyễn Hân tất nhiên không cam chịu. Cô quyết tâm cải mệnh, tận dụng mọi thủ đoạn để xoay chuyển số phận nguyên thân. Nắm trước cốt truyện, cô biết người mình cần xử lý trước tiên không ai khác là nữ chính. Ngay từ khi Tạ Tư Vũ chưa trở thành sát thủ chính quy, Nguyễn Hân vẫn xuống tay, diệt trừ mầm họa trước khi đối phương kịp gây hại cho mình. Sau khi nữ chính bị xoá sổ, cốt truyện chuyển biến theo chiều hướng không khá hơn là bao. Nam chính Cố Viễn Thành, cũng tức là tay trùm mafia lập tức mất đi cánh tay đắc lực, một mình khó lòng đương đầu với thế lực họ Bạch. Nhắc đến thế lực họ Bạch này, quả thật là một nhân vật bí ẩn, hành tung khó lường. Nguyễn Hân vì chưa đọc hết truyện nên chưa thể nắm rõ danh tính, ngay cả giới tính của họ Bạch vẫn là dấu hỏi lớn trong đầu cô. Cô chỉ biết rằng, người không phạm ta, ta không phạm người, tốt nhất là không nên trực diện đối đầu. Nhưng người tính không bằng trời tính, sau khi nữ chính bị loại trừ, Nguyễn Hân bất đắc dĩ trở thành thủ lĩnh đứng đầu tổ chức và kéo theo muôn vàn hệ luỵ. Dù muốn hay không, cô cũng phải cùng lúc đối nghịch với hai thế lực mafia khổng lồ, Cố Viễn Thành và họ Bạch kia. Sau nhiều phen cân nhắc, cô âm thầm quyết định chọn họ Bạch trở thành đồng minh, nhưng hết lần này đến lần khác đều chỉ bị họ Bạch phũ phàng cự tuyệt. Chỉ là cô cũng không ngờ, hoá ra họ Bạch kia so với Tạ Tư Vũ còn khiếp đảm hơn gấp bội. Không chỉ tâm cơ quỷ quyệt, tuệ nhãn phi thường mà còn chứng thực là một con quỷ khát máu, xem mạng người cũng chỉ sánh ngang sinh mạng của một con muỗi. [Tác phẩm này là truyện hư cấu lấy cảm hứng từ bối cảnh khu vực Châu Á trong tương lai. Một số quốc gia và địa danh được viết tắt hoặc thay đổi tên nhằm giữ tính hư cấu cho câu chuyện, đồng thời tránh những tranh luận ngoài ý muốn liên quan đến quan điểm chính trị hay dân tộc. Mọi chi tiết trong truyện phục vụ cho mục đích xây dựng thế giới và phát triển nội dung, không đại diện cho quan điểm công kích bất kỳ quốc gia hay con người nào ngoài đời thực. Mong Độc giả đón nhận tác phẩm theo tinh thần giải trí và giả tưởng. Xin cảm ơn.]
Đánh Dấu Nhầm Cô Nhỏ Phản Diện Của Nữ Chính [Xuyên Thư]
Đánh Dấu Nhầm Cô Nhỏ Phản Diện Của Nữ Chính [Xuyên Thư]
Tác giả:
Chó điên ngoài lạnh trong nóng VS Mặt trời nhỏ xinh đẹp ngọt ngào năng động Lâm Kỳ Nhạc xuyên vào một quyển tiểu thuyết, trở thành Alpha cặn bã pháo hôi, nguyên chủ là một cún con mê muội vị hôn thê – nữ chính Omega. Sau khi nữ chính Omega đề nghị huỷ hôn, cô tiêm thuốc kích d** cho người ta, tính giở trò gạo chín thành cơm, sau đó cô lại còn xúi giục người khác bắt cóc ám sát nữ chính Alpha. Cuối cùng cô bị kết án mười năm, chết thảm trong tù, đúng chuẩn “không làm thì không chết”. Sau khi xuyên sách, Lâm Kỳ Nhạc quyết tâm tránh xa nữ chính ra. Ai dè cốt truyện lại không có nhân tính. Cô vô tình đánh dấu luôn cô nhỏ phản diện của nữ chính – Dung Cảnh, từ đó tên “chó điên” này cứ dính lấy cô không rời. Trong đám cưới của vị hôn thê cũ, Dung Cảnh kéo cô bước lên sân khấu trước mặt cô dâu chú rể, nhẹ nhàng nói: “Giới thiệu với mọi người một chút, đây là vị hôn thê của tôi – Lâm Kỳ Nhạc. Vãn Ninh, gọi là mợ nhỏ.” Nữ chính hoá đá tại chỗ, dù không cam tâm nhưng vẫn vì bị áp chế mà nghẹn ngào gọi một tiếng "mợ nhỏ". Lâm Kỳ Nhạc sướng quá, mặt dày đáp lại: “Ngoan, mợ nhỏ sau này tặng con bao lì xì thật to nha!” Nữ chính tức đến méo mặt, ánh mắt như muốn lột da róc xương cô tại chỗ! Thù đã trả, sung sướng cũng có rồi, Lâm Kỳ Nhạc bắt đầu nghĩ đến chuyện bỏ trốn. Dung Cảnh ép cô vào tường, cười như không cười: “Dám chạy, chị bẻ chân em đấy.” Lâm Kỳ Nhạc bị khơi dậy máu hiếu thắng, thầm thề không trốn nữa, nhất định phải thuần hóa con chó điên trước mặt. Về sau thì—— Lâm Kỳ Nhạc nhìn thấy một bài viết quen quen: Người yêu cắm sừng thì nên trả thù thế nào? Cô liếc sang căn bếp, nơi “chó điên” đã bị thuần phục hoàn toàn đang mặc sơ mi trắng, nhẹ nhàng nấu ăn với ánh mắt dịu dàng. Lâm Kỳ Nhạc bật cười, để lại bình luận: “Cưới cô nhỏ của cô ấy, bắt cô ấy gọi là mợ nhỏ. Đã cực.”
Bệnh Công Chúa Từng Ức Hiếp Tôi, Bây Giờ Mỗi Ngày Lại Khóc Trước Mặt Tôi
Bệnh Công Chúa Từng Ức Hiếp Tôi, Bây Giờ Mỗi Ngày Lại Khóc Trước Mặt Tôi
Tác giả:
Minh Nhuế Hi là cô tiểu thư được cưng chiều đến hư hỏng, mắc “bệnh công chúa” nhưng cũng có mệnh làm công chúa thật sự. Tính tình kiêu căng, hống hách, chẳng bao giờ thèm liếc ai một cái, nhưng lại đặc biệt yêu thích âm thanh leng keng phát ra từ chiếc chuông nhỏ buộc ở mắt cá chân. Du Nhàn là một cô nhi vô cùng thiếu thốn, ít nói, rất nhạy cảm với âm thanh. Nhờ người tài trợ giới thiệu, cô được phép dự thính lớp vẽ sơn dầu của thầy mỹ thuật, nhưng lại không có tiền mua màu vẽ. Bình thường cô phải đi xách túi, mua trà sữa, làm đủ thứ lặt vặt cho Minh Nhuế Hi để kiếm tiền mua màu, mà quãng thời gian đó với cô thật sự vô cùng tồi tệ. Tốt nghiệp xong, Du Nhàn trốn khỏi cô công chúa kiêu căng ấy, cũng như âm thanh leng keng suốt ngày hành hạ mình đến phát điên, rồi mở một nhà nghỉ nhỏ ở ven một thị trấn miền Giang Nam. Mở tiệm được một tháng, cô bất ngờ đón một người mà cả đời không ngờ sẽ gặp lại. Cô tiểu thư ngày nào đeo vàng đội bạc, kiêu ngạo đứng trên cao, giờ xuất hiện với bộ dạng nghèo túng tàn tạ, gõ cửa nhà cô, nói rằng mình là con giả, con ruột thật sự đã được nhà họ Minh đón về. Cô ấy giờ không còn chốn dung thân, hỏi liệu có thể tá túc nhờ một thời gian không. Du Nhàn đưa mắt quan sát cơ thể nhỏ bé, cổ chân vẫn còn đeo chuông của cô ta, khẽ bật cười lạnh đầy ẩn ý: “Được thôi, nhưng có một điều kiện.” Đêm mưa hôm đó, Du Nhàn lắc nhẹ chiếc chuông trong tay, một lúc sau, cô công chúa từng kiêu căng ấy đẩy cửa bước vào, chân trần, nghiến răng buông bỏ mọi tự tôn kiêu hãnh, ngồi xuống đùi cô... —“Tôi đã nếm đủ đắng cay rồi, giờ có thể cho tôi một chút ngọt ngào không?” 【Hướng dẫn đọc】 Song khiết & HE Họa sĩ trầm ổn mắc chứng sợ âm thanh x Công chúa bệnh kiêu ngạo sa cơ Vai thụ không hoàn hảo, đúng kiểu “bệnh công chúa”, sẽ trưởng thành dần về sau Văn phong cãi nhau chua chát, đáng đầu tư!
Yêu Đương Cùng Bạn Gái Thích Làm Màu Trong Show Chậm Nhiệt
Yêu Đương Cùng Bạn Gái Thích Làm Màu Trong Show Chậm Nhiệt
Lê Việt là ca sĩ thế hệ mới, tính cách nhẹ nhàng như mây trôi, ôn hòa dịu dàng, mỗi khi cất giọng trên sân khấu là cả thế giới như lặng đi. Ra mắt chưa bao lâu với đĩa đơn đầu tiên - Đạm Vân đã bị quản lý kéo đi tham gia show thực tế nhẹ nhàng tên là “Người ở chốn xưa”. Cô vừa đến nơi, kéo vali tới gõ cửa, người mở cửa là một cô gái xinh đẹp quen thuộc không thể quen hơn, tròn mắt nhìn cô rồi buột miệng: "Cô trông giống hệt bạn gái tôi!" Lê Việt: “...” Hơi bất ngờ, nhưng: “Cảm ơn vì đã thích.” Lê Việt: “Tôi cũng thích Lạc lão sư.” Lạc Minh Tứ – minh tinh tuyến đầu, thể hiện rõ ràng định nghĩa của “nổi tiếng nhờ tai tiếng”. Người thích nàng thì khen nàng sắc nước hương trời, mặt đẹp dáng đẹp, yêu ghét rạch ròi, nhìn phát sáng cả mắt. Người ghét nàng thì chửi nàng ngực to não phẳng, toàn thân giả trân, ngoài gương mặt và thân hình ra thì vô dụng – đúng kiểu “con sâu làm rầu nồi canh” của giới giải trí! Con sâu ấy bỗng dưng đi tham gia show thực tế “sống chậm”, ngày ngày trồng rau, nuôi chó, câu cá. Fan lẫn anti ùn ùn kéo tới hóng drama xem nàng sẽ “làm màu” thế nào. Cho đến khi chương trình chào đón khách mời mới — một mỹ nhân khí chất ngút trời, như tuyết trắng trên núi Cang, như tiên nữ giữa tầng mây. Lạc Minh Tứ – đệ nhất "hắc hồng bản chính", che miệng sửng sốt, chỉ vào tiên nữ và thốt lên một câu gây sốt toàn tập. Chỉ một câu, độ hot của kỳ đó bùng nổ: #Minh tinh hạng A nghi ngờ công khai yêu đương đồng giới# Mạng xã hội sập trong ngày. Nghe nói Lạc Minh Tứ “come out” trên show, đám người hóng chuyện kéo tới xem trò vui, nhưng lại phát hiện: Lạc Minh Tứ rửa hai chiếc lá suốt hai phút, bên cạnh có người dịu dàng khen: "Giỏi quá nè~" Lạc Minh Tứ bị nước nóng phỏng tay, kêu "hu hu", người bên cạnh thương xót thổi nhẹ: "Đau đau, thổi thổi nè~" Thậm chí đến lúc Lạc Minh Tứ coi rau là cỏ mà nhổ nhầm, Lê Việt vẫn nhẹ nhàng nói: "Cực khổ cho em rồi." Người hóng drama đứng hình: “Mấy người đang quay show hay đi hẹn hò vậy?” Đáng ghét là… ngọt thật đấy! Có bản lĩnh thì cho thêm vài cảnh vào nữa đi!! Về phần Lạc Minh Tứ, nàng chỉ nhún vai nói: “Bọn tôi thật sự đang yêu đấy mà.” Công dịu dàng x Thụ bánh bèo lắm chiêu. Chỉ là chiếc bánh ngọt thuần túy. 【Hướng dẫn đọc】 Tác giả không đu idol! Không theo fandom! Giải trí theo kiểu riêng! Nhân vật giấy và làng giải trí giấy! Nội dung giới giải trí toàn mình bịa cả đấy! Truyện ngọt nhẹ, kiểu Mary Sue thoải mái, chuyên trị đường ngọt.
Tình Nhân Ảnh Hậu Cứ Muốn Yêu Tôi
Tình Nhân Ảnh Hậu Cứ Muốn Yêu Tôi
Tác giả:
◎ Chủ đề: Yêu người như chăm hoa Một lần tình cờ gặp nhau ở quán bar, Ấn Vân Trúc đã ngủ với một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ. Người đó chính là ảnh hậu trẻ tuổi nhất giới giải trí hiện nay — Giang Mộng Hợp. Trên màn ảnh, cô ấy dịu dàng đúng mực, cao quý rộng lượng. Nhưng nhìn vết bầm tím lộn xộn trên cổ, Ấn Vân Trúc không khỏi trầm ngâm. Ảnh hậu này, ngoài đời có một bộ mặt khác. Dù không bị pheromone dẫn dắt, cả hai vẫn cực kỳ hòa hợp. Họ thường xuyên gặp nhau — vừa kiềm chế, vừa buông thả. Ấn Vân Trúc có khuôn mặt ngây thơ vô tội, nhưng lúc “hành sự” lại khiến người ta phát điên. Giang Mộng Hợp thường vừa thì thầm gọi tên cô, vừa vuốt ve mái tóc cô khen ngợi. Mập mờ dễ khiến người ta ảo giác mình được yêu. Mãi đến khi Giang Mộng Hợp vô tình buột miệng nói “thích”, cả hai mới nhận ra đã vượt qua ranh giới từ lâu. Đêm người kia đề nghị chia tay, Ấn Vân Trúc đã khóc rất lâu. Dưới sự xúi giục của bạn bè, cô miễn cưỡng đi xem mắt. Nhưng lúc trở về nhà, cô lại thấy người phụ nữ bặt vô âm tín bao ngày đang đứng ở hành lang. Dáng vẻ có chút tiều tụy, khuôn mặt lộ rõ vẻ chật vật. — “Ấn Vân Trúc, chơi tôi thấy vui lắm hả?” Hướng dẫn sử dụng: 【Công thỏ trắng trong sáng dè dặt × Thụ cáo già dịu dàng cố chấp】 Cả thân lẫn tâm đều chỉ có nhau, công không có tình cảm với nam phụ Đầy đủ vị chua – ngọt – ngược – cẩu huyết, từ bạn tình thành người yêu, hơi cưỡng ép, hơi ngược tâm
Xuyên Thành Alpha Tuyệt Phối Của Nữ Chính
Xuyên Thành Alpha Tuyệt Phối Của Nữ Chính
Tác giả:
◎ Chủ đề: Mọi người sinh ra đều bình đẳng, tình yêu đích thực không có tội! ————————•———————— Tác giả chuyên viết bách hợp – Tạ Tình, sau khi kiệt sức mà đột tử vì cày văn thì xuyên vào chính tác phẩm đầu tay của mình – bộ ABO ngược tâm đầy “cẩu huyết” mang tên 《Tôi cứ muốn yêu như vậy》, trở thành nữ phụ phản diện độc ác nhất và có kết cục thê thảm nhất – Tạ Linh. Trong nguyên tác, Tạ Linh vì căm ghét và ganh tỵ với nữ chính Kỷ Tuyết mà điên cuồng hãm hại cô, thậm chí nhiều lần thuê người làm nhục nữ chính, hận không thể khiến cô tan nát không còn gì. Tác giả Tạ Tình còn giữ đúng tinh thần “ác giả ác báo”, ban cho phản diện Tạ Linh một cái kết bi thảm bị lăng trì, xé xác từng mảnh. Nhưng khi Tạ Tình phát hiện mình biến thành Tạ Linh và quyết định trốn khỏi nữ chính thì… lại bị buộc phải gắn với một cái hệ thống ngu ngốc mà động tí là phóng điện! Không chỉ bị ép buộc đi theo đúng tuyến tình tiết cốt truyện, ngay cả quyền tự do cá nhân cơ bản cũng không có! Tạ Linh nhìn đôi tay run rẩy của mình mà muốn khóc không thành tiếng: “Tôi thật sự vô tội mà…” Sau này, khi hoàn thành nhiệm vụ chính, Tạ Linh thoát khỏi sự đe dọa của hệ thống, liền thay đổi 180 độ, từ “núi băng” biến thành “núi lửa”. Kỷ Tuyết – Omega mùi sữa từng si mê mà không có được Alpha mùi cà phê – giờ phải đối mặt với Tạ Linh chủ động lại gần hỏi han ân cần, run rẩy nói: “Có khi sữa với cà phê… cũng chẳng thơm đến thế?” Tạ Linh: “Không, sữa và cà phê – em và tôi – chính là cặp đôi hoàn hảo.” —— Lưu ý nhỏ: Có yếu tố phụ, nữ A có đầy đủ những gì nên có, và đây là truyện sinh con, chương cuối công sinh con, chú ý tag để tránh bị “sập hố” nha.
Nhân Vật Phản Diện Này Thuộc Về Tôi [Xuyên Nhanh]
Nhân Vật Phản Diện Này Thuộc Về Tôi [Xuyên Nhanh]
Tác giả:
Tô Chỉ, với tư cách là nhân viên xuất sắc nhất của Cục Xuyên nhanh, bị ép phải nhận một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm cấp SSS: Giải cứu những phản diện không phải là con người sắp hắc hóa trong các thế giới xuyên nhanh, dẫn dắt họ hình thành giá trị quan đúng đắn, ngăn thế giới sụp đổ. Mà cách duy nhất để cứu bọn họ chính là... để Tô Chỉ yêu đương với từng người một! 【Trái tim đại dương】(Hoàn) Tô Chỉ là một giáo sư sinh vật biển trong truyện người cá. Tàu đánh bắt của bọn họ vô tình bắt được một nàng tiên cá hung ác khát máu trong truyền thuyết. Toàn bộ thủy thủ đoàn đều chết thảm, chỉ còn cô bị nàng tiên cá lôi vào cung điện dưới đáy biển sâu. Tô Chỉ bình tĩnh nói: “Không phải cô định nhấn chìm cả thành phố này vì vị hôn thê đoản mệnh của mình à?” Nàng tiên cá tự tay đeo “Trái tim đại dương” cho cô: “Tôi muốn em trở thành hoàng hậu của nàng tiên cá.” 【Ngôi nhà ma ám】(Hoàn) Tô Chỉ là một thiên sư nửa mùa, đối tượng chiến lược là một ác linh khét tiếng gây họa trăm năm. Cô một mình bước vào căn nhà cũ tối tăm rùng rợn của nhà họ Văn, lại bị một đôi mắt đỏ như máu âm u theo dõi từ lâu nhắm trúng mà nhìn chằm chằm. Cô đốt vàng mã, tưởng mình được bình an vô sự. Cô liều mạng chạy trốn, tưởng mình đã thoát khỏi cái chết. Ai ngờ lại rơi vào cái bẫy do cô hàng xóm mới dọn đến – một cô gái lạ lẫm – giăng sẵn. Cô gái dùng bàn tay xương trắng muốt nâng cằm Tô Chỉ, bật cười khanh khách trong bóng tối, đưa đến bên môi cô một ly chất lỏng trong suốt. “Chị gái à, nhất định phải uống cạn đấy nhé~” 【Tình cổ】(Hoàn) Tô Chỉ đi du lịch tới bản cổ Miêu Tộc cùng bạn cùng phòng, nửa đường gặp phải đàn rắn đen nghịt. Xe của họ suýt nữa rơi xuống vực, may được người bản địa cứu và nhiệt tình dẫn đi trải nghiệm phong tục địa phương. Tô Chỉ nhìn thấy một nữ tế thần thần bí như nữ thần tuyết trên đỉnh núi, được người dân vây quanh sùng bái. Cô uống một chén rượu rồi lịm đi. Khi tỉnh dậy thì tay chân đã bị trói chặt. Nữ tế thần nửa người nửa rắn đứng cạnh giường, lè lưỡi rắn ra trước mặt cô. Tô Chỉ run rẩy nói: “Tôi có nhiều tiền lắm.” Nữ tế thần dùng chóp đuôi lau nước mắt trên má cô: “Chị là của tôi rồi, còn điều kiện gì để thương lượng?” 【Tình yêu của quái vật】(Hoàn) Tô Chỉ là một học sinh mờ nhạt trong truyện tận thế học đường. Một lần làm việc tốt không để lại tên, cô đắp áo khoác cho một cô gái đầy thương tích trong đêm mưa tối đen như mực. Về sau, cô bạn cùng bàn có ánh mắt lạnh lẽo bất ngờ mọc ra những xúc tu từ sau lưng, quấn lấy cổ tay Tô Chỉ: “Mùi hương của cậu, tôi hình như đã ngửi thấy ở đâu đó.” Tô Chỉ vội chối: “Hả? Cậu nói áo khoác gì cơ? Tôi không biết.” Dịch bệnh sinh hóa bùng nổ. Tô Chỉ hoảng loạn nhìn cô bạn yếu ớt kia cắn bay đầu quái vật đột biến, sợ đến nỗi nấp kỹ trong tủ đồ. Tiếng bước chân lanh lảnh vang lên từng bước áp sát, cánh cửa tủ bị mở ra, lộ ra khuôn mặt đầy máu. Quái vật ẩn nấp bên cạnh cô mỉm cười, dịu dàng hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô. “Tô Tô, thế giới này chỉ còn lại hai chúng ta thôi.” Tô Chỉ tuyên bố: Hy sinh bản thân, cứu lấy thế giới – Ngon lành! Như vậy phản diện sẽ không còn tâm trí để làm chuyện xấu nữa! Tổng quan nhân vật: Công dịu dàng điềm đạm, diễn xuất siêu đỉnh vs Thụ bệnh kiều không phải người, cực kỳ biết làm nũng, tính cách siêu "độc"
Hôm Nay Khương Tiểu Thư Lại Ăn Dấm Sao?
Hôm Nay Khương Tiểu Thư Lại Ăn Dấm Sao?
Tác giả:
Cưới trước yêu sau / Công dịu dàng điềm đạm, ngoài lạnh trong nóng VS Thụ kiêu ngạo, sắc sảo, giỏi "thả thính" 1. Dịch Tiện Chu vừa bị bạn gái cắm sừng. Quá thất vọng với tình yêu, cô không muốn yêu đương gì nữa, quyết định tóm đại một “gái thẳng” sống tạm qua ngày. Ai ngờ nói chuyện online nửa tháng, đến ngày gặp mặt, Dịch Tiện Chu đứng hình tại chỗ. Đối phương sắc sảo quyến rũ, dáng chuẩn mặt xinh, đúng gu cô luôn, có điều… Đây không phải kẻ thù không đội trời chung Khương Thi Ý từng ghét cô đến tận xương tủy sao?! 2. Khương Thi Ý cực kỳ ghét Dịch Tiện Chu, từ thời còn đi học đã không ưa nổi nhau. Trong lòng cô, Dịch Tiện Chu chính là kiểu người âm hiểm, giả tạo, độc miệng. Cho đến một ngày, tình cờ Khương Thi Ý tiếp xúc với một nhân viên dưới quyền Dịch Tiện Chu, người đó kể: “Thật ra Dịch tổng là người rất ấm áp, hồi còn đi học từng rất quan tâm một bạn nữ trong trường.” “Lúc mấy tên lưu manh bên ngoài nói xấu bạn đó, cô ấy không nói không rằng xông lên đấm người ta gần chết.” “Ngày sinh nhật, bạn nữ đó cãi nhau với bạn bè khóc ở góc tường, cô ấy còn lén nhờ người tặng một cái bánh nhỏ.” “Tên cô bạn đó là gì nhỉ… hình như là Khương, Khương gì đó…” Khương Thi Ý: ?! 3. Sau khi dọn về sống chung, để mọi thứ êm đẹp, Dịch Tiện Chu thỏa thuận trước ba điều với Khương Thi Ý: Không yêu đương, chỉ sống chung, không can thiệp đời tư nhau. Nhưng không bao lâu sau, Dịch Tiện Chu phát hiện Khương Thi Ý có gì đó hơi sai sai. Một cô người mẫu tới tìm Dịch Tiện Chu xin ở nhờ, Khương Thi Ý vừa nhai nho vừa trừng mắt nhìn. Dịch Tiện Chu đi ăn với một nữ khách hàng xinh đẹp, Khương Thi Ý khuấy cà phê tới phát điên, trừng mắt nhìn. Ngày nghỉ. Cuối cùng Dịch Tiện Chu hết chịu nổi, kéo lấy Khương Thi Ý đang mặc bộ đồ ngủ thiếu đứng đắn lượn tới lượn lui mà hỏi: “Cô Khương à, suốt ngày nhìn chằm chằm tôi là có ý gì hả?” Khương Thi Ý tim đập thình thịch, miệng nói ngược lòng: “Muốn ám sát cậu đấy!” Dịch Tiện Chu híp mắt, nhìn cô từ trên xuống dưới: “Vũ khí giết người của cậu là… đồ ngủ sexy?” Ai cũng biết Dịch Tiện Chu khó theo đuổi, mỗi người từng cưa cẩm cô đều nhận được cùng một câu: “Xin lỗi, tôi vô cảm với tình yêu, không biết yêu là gì.” Và mọi người tin thật. Cho đến một buổi trưa nọ. Dưới mái ngói phủ đầy dây leo xanh mướt của một tòa nhà cổ, Dịch Tiện Chu ôm eo Khương Thi Ý, hôn nhau trong một góc bãi cỏ, nụ hôn nồng cháy đến mức như muốn thiêu rụi cả lùm cây bên cạnh. Mọi người: “Vô cảm với tình yêu cái nỗi gì, đồ lừa đảo!”
Kế Hoạch Cưa Đổ Omega Hắc Liên Hoa Của Alpha Thanh Lãnh
Kế Hoạch Cưa Đổ Omega Hắc Liên Hoa Của Alpha Thanh Lãnh
◎ Chủ đề: Dũng cảm tiến lên, không ngừng vươn lên Sau một vụ tai nạn xe, Lữ Chung Thải phát hiện ra mình đang sống trong một quyển truyện ngược Alpha, mà bản thân lại chính là nhân vật nữ phụ Alpha cặn bã. Người “vợ yêu sâu đậm” hiện tại của cô – Cận Tư Khuyết – lại chính là nữ chính Omega trong truyện. Với vai trò là một Alpha cặn bã, nguyên chủ không những có đủ loại tật xấu, ẩn hôn nhiều năm, ong bướm đầy mình, mà còn coi nữ chính như thế thân và công cụ để giao dịch thương mại. Cuối cùng, khi Bạch Nguyệt Quang của nữ chính trở về nước, hai người họ quay lại với nhau, liên thủ trả thù: cắt bỏ tuyến thể của cô, khiến công ty cô phá sản, đẩy cô ra đường — kết cục vô cùng bi thảm. Để thay đổi số phận, Lữ Chung Thải quyết định hoàn lương, cật lực tăng hảo cảm, cố gắng “chia tay trong hòa bình” với nữ chính Omega. Ai ngờ Cận Tư Khuyết lại phát tình. Lữ Chung Thải bị mùi hương đậm đặc mê hoặc đến mất hết lý trí… Tỉnh lại thì thấy nữ chính như vừa trải qua cơn bão, trong mắt cô ấy lạnh như băng, ánh nhìn khó lường. Hóa ra tất cả những lần giao hoan cô từng cho là tự nguyện… lại chưa bao giờ là thứ Cận Tư Khuyết thực sự muốn? Cô gái Omega ngoan ngoãn để mặc người khác chiếm đoạt — chỉ là đang giả vờ? Lữ Chung Thải nhíu mày, đau đầu. Vậy thì mình nên bù đắp cho cô ấy kiểu gì đây? – Cận Tư Khuyết có khí chất thanh nhã, tóc dài như suối. Là một Omega, sau khi gia đình sa sút, cô nhờ vào Lữ Chung Thải để trả hết nợ nần. Vốn là mối quan hệ hai bên lợi dụng, địa vị không cân bằng, Cận Tư Khuyết ngày ngày chờ đến lúc Lữ Chung Thải chán rồi sẽ đá mình đi. Nhưng ai ngờ, sau tai nạn xe, Lữ Chung Thải lại thay đổi hoàn toàn, không còn xa cách lạnh lùng như trước? Lữ Chung Thải lúng túng hỏi: “Tư Khuyết, tan học chưa? Chị tới đón em.” “Tư Khuyết, túi mới nè, có thích không?” “Tư Khuyết, cái váy này hợp với em lắm, thích không?” “Sổ đỏ nhà Bích Quế Viên em có thích không? Chị cân được mấy ký, mang qua cho em luôn.” “……” Cận Tư Khuyết chưa từng cho rằng những điều này là lẽ đương nhiên. Ngón tay cô thon dài, nhẹ nhàng chạm lên khuy áo sườn xám, vẻ mặt lười nhác mà thản nhiên. Lữ Chung Thải khẽ ngửi thấy pheromone, biểu cảm ngơ ngác: Ý là gì vậy? – Vàng nhà họ Lữ đưa tới rạp hát, lúc đó Cận Tư Khuyết đang gắng gượng vẽ tranh trong lúc đau lưng. Nhìn thấy quà đưa đến, cô hơi sững người. Tối nay… lại nữa à? Lữ Chung Thải điên rồi sao? Nhưng ai mà ngờ được, cái “điên” ấy… lại có một ngày khiến cô luyến tiếc không dứt. Sau khi ly hôn, Lữ Chung Thải cứ ngỡ mình đã thoát khỏi biển lửa, nào ngờ vừa mở cửa, vợ cũ lại tìm tới? Cận Tư Khuyết nhìn kỹ Lữ Chung Thải — trong ánh mắt từng lười nhác dửng dưng ấy, nay ẩn giấu từng tia sáng lạnh như dao: “Sao thế? Không hoan nghênh à?” Lữ Chung Thải: “……”
Ác Khuyển Alpha Đánh Dấu Hoa Khôi Thanh Lãnh
Ác Khuyển Alpha Đánh Dấu Hoa Khôi Thanh Lãnh
Tác giả:
Tên khác: Đầu Hạ Trở Về Cảng ◎ Lập ý: phải dùng chân tâm đổi lấy chân tâm. ————————•———————— ★A bá chủ trường học ác khuyển kiêu ngạo x O hoa khôi thanh lãnh dụ thụ★ Ngày đầu tiên nhập học đại học, học tỷ đã chỉ vào ảnh của hội trưởng hội sinh viên cho Triển Sơ Đồng xem, nhắc nhở: “Nhớ yêu một lần trong trường, nhưng đừng mơ tưởng đến Hạ Mộ Ngôn.” Triển Sơ Đồng chăm chú nhìn bức ảnh, cô gái trên ảnh thẻ đẹp đến mức người lạ khó lại gần, ngũ quan mềm mại như tranh vẽ, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo sắc bén. “Như em thấy, cô ấy rất xinh. Có thể ngồi vào vị trí hội trưởng, cô ấy thông minh lại có năng lực. Được bầu làm hoa khôi với số phiếu áp đảo, cô ấy rất được lòng người…” học tỷ tiếc nuối nói, “Nhưng rất đáng tiếc, không ai theo đuổi được cô ấy.” Triển Sơ Đồng đáp qua loa một câu “Vậy sao”, vô thức kéo nhẹ cổ áo T-shirt. Dưới cổ áo, chỗ xương quai xanh có vài dấu hôn, đó là tối qua khi cô đánh dấu Hạ Mộ Ngôn, bị cô ấy trút giận để lại.   * Thời cấp ba, khi bước vào văn phòng giáo viên, Hạ Mộ Ngôn nghe được lời phàn nàn của giáo viên bộ môn: “Cô học sinh chuyển trường tên Triển Sơ Đồng đó, tôi chưa từng thấy đứa nào gây chuyện giỏi đến thế!” Hạ Mộ Ngôn ôm tập hồ sơ, khẽ cúi đầu đi ngang qua, chỉ là bước chân chậm lại một chút. “Ngày thường trốn học, thi cử trượt môn… trong trường đào hoa rối rắm, ngoài trường đánh nhau tập thể…” giáo viên đập bàn mắng, “Ghi thêm một lần lỗi nữa là trực tiếp đuổi học! Thần tiên tới cũng không quản nổi nó!” Hàng mi dài của Hạ Mộ Ngôn rủ xuống, ôm tập hồ sơ lặng lẽ rời khỏi văn phòng. Đêm xuống, Hạ Mộ Ngôn chống cằm nhìn Triển Sơ Đồng, nụ cười dịu dàng, nhưng đầu ngón tay đặt trên tuyến thể sau gáy alpha lại khẽ dùng lực, nhẹ giọng hỏi: “Phải làm thế nào mới ngoan?” [Nữ A không phụ kiện, 1v1, HE]
Đại Lão Xé Toạc Kịch Bản Nữ Cặn Bã [Xuyên Nhanh]
Đại Lão Xé Toạc Kịch Bản Nữ Cặn Bã [Xuyên Nhanh]
Tác giả:
Là một nữ cặn bã mưu mô xảo quyệt, tham lam vô độ, cuối cùng bị lật mặt, bỗng một ngày Vân Khương tỉnh ngộ, cứu lại não mình, không còn tiếp tục hành xử ngu ngốc nữa. Ngoảnh đầu nhìn lại, cô phát hiện hóa ra mình chính là một kẻ cặn bã ngột ngạt, là một kẻ vũ phu, là một phụ nữ phượng hoàng, là một kẻ vong ân bội nghĩa. Không chỉ vậy, cô còn từng mưu đồ chiếm đoạt tài sản người yêu, sau đó trở mặt không nhận người, máu lạnh vô tình, thay lòng đổi dạ… Những chuyện kiểu vậy, kể hoài không hết. Vân Khương: “……” Vân Khương: “Khoan đã?????” …… Thế giới thứ nhất: Cô gái phượng hoàng x Tiểu thư nhà giàu Thế giới thứ hai: Vệ sĩ tàn tật x Hướng đạo hôn nhân chính trị Thế giới thứ ba: Thiếu gia giả trai x Cô gái bị thao túng tâm lý (PUA) Thế giới thứ tư: Con ruột bị tráo x Thanh mai chuyển trường Thế giới thứ năm: Quân vương vô tình x Hoàng hậu kiêu ngạo Thế giới thứ sáu: Kim chủ cố chấp x “Thế thân” tiểu minh tinh Thế giới thứ bảy: Mỹ nhân tầm gửi x Đại ca căn cứ Thế giới thứ tám: Cô gái phản nghịch phá sản x Cô gái chân dài Thế giới thứ chín: Chủ thần x Đại thần game / Vô hạn lưu Thế giới thứ mười: Ma vật bẩm sinh x Tiểu đệ tử tông môn ps: Tạm thời mới vậy, có thể sẽ xóa bớt vài cái...... Nhân vật chính luôn là cùng một người, cam kết 1v1 không thay đổi, họ chính là nguyên chủ. Công không nghiêm túc nhưng rất bá đạo x Thụ nghiêm túc nhưng dễ bị lừa Cả hai không có ký ức ở mỗi thế giới. Truyện ngọt, không ngược, không sinh con, có thể sẽ nhận nuôi tùy tình tiết. Có thể không chỉ có từng đó thế giới, sẽ thêm hoặc bớt. Đã chỉnh sửa phần giới thiệu, nhưng cốt lõi vẫn giữ nguyên.
Cùng Bạch Nguyệt Quang Nuôi Dưỡng Con Gái
Cùng Bạch Nguyệt Quang Nuôi Dưỡng Con Gái
Mục Cẩn Bạch vừa mới phát hiện mình bị vị hôn phu cắm sừng, quay đầu đã nhận được một cuộc gọi từ đồn cảnh sát—bảo cô đến đón con. Tâm trạng tệ đến cực điểm, cô bực bội mắng: “Tôi thì có con cái gì chứ!” Không ngờ người bên kia còn gắt hơn, trách cô vô trách nhiệm, không có tí trách nhiệm làm phụ huynh nào cả. Vừa hay lúc đó cô cách đồn không xa, nghiến răng một cái, cô quay đầu xe đi luôn. Tới nơi rồi—trên sofa khu vực làm việc thật sự có một bé gái nhỏ xíu, trắng trẻo xinh xắn như búp bê đang ngồi. Bị ánh mắt mềm mại ngước nhìn của cô nhóc làm nguôi giận quá nửa, Mục Cẩn Bạch cười nhẹ, cố giữ bình tĩnh nói với nhân viên: “Tôi là công dân gương mẫu, chưa từng kết hôn cũng chưa sinh con. Nhóc con này… tuy đáng tiếc thật, nhưng tôi không phải người thân của con bé.” Nhân viên chẳng buồn ngẩng đầu, quăng ra một tờ báo cáo: “Bé gái mất tích 12 tiếng, đã tra trong hệ thống gen tìm cha mẹ—cô chính là mẹ ruột của bé!” “……” Mục Cẩn Bạch nhìn hàng chữ đen trên giấy trắng, hóa đá tại chỗ. Bé gái tên “Chi Chi” nhảy từ sofa xuống, ôm chặt lấy chân cô, giọng ngọt lịm gọi “mommy”, gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn như thể bước ra từ một bức tranh sơn dầu. Mục Cẩn Bạch đành nhận số phận, đưa cô nhóc về nhà. —— Liên hôn giữa hai nhà Mục – Từ tan vỡ, dư luận lập tức quay sang chĩa mũi nhọn vào Mục Cẩn Bạch cùng đứa trẻ bỗng dưng xuất hiện. Giấu con riêng, chưa cưới đã sinh, bắt cá hai tay… Giới thượng lưu đầy giả tạo như thể chờ sẵn để đổ nước bẩn lên người cô. Thế nhưng không lâu sau, khi mọi người nhìn thấy phụ huynh còn lại của đứa trẻ, tất cả bọn họ đều im bặt, không ai dám hó hé. Người đứng đầu nhà họ Việt—người luôn bí ẩn, lần đầu xuất hiện công khai—đến đón đứa trẻ. Mục Cẩn Bạch chết lặng, chỉ có thể gọi một câu: “Học… học tỷ?” Thật ra gọi là “học tỷ” còn là trèo cao. Nhiều năm trước, Mục Cẩn Bạch từng có may mắn được gặp đối phương một lần trong tiệc mừng dự án của bạn thân. Việt Tranh Huyền là “con gái ruột của ông trời”, cao quý như trăng trên đỉnh núi, không thể với tới. Cô ấy bế Chi Chi ngồi vào xe, liếc nhìn Mục Cẩn Bạch một cái. “Không lên à?” Mục Cẩn Bạch đầu óc trống rỗng, ngơ ngác ngồi xuống cạnh hai người, cuối cùng bộ não cũng từ từ hoạt động trở lại: Nhiều năm gặp lại, cô và Việt Tranh Huyền… lại có một đứa con chung? Ps: ABO – nữ Alpha sinh con gái, nữ Alpha không có xx