Phòng lôi: Cực kỳ cẩu huyết – Cực kỳ theo lối mòn – Có rất nhiều tình tiết phản công – Không phải tu tiên
Thuộc tính: 【Địa ngục trần gian + Công bệnh kiều + Sư tỷ muội – tình cảm tỷ muội – muội muội theo đuổi】
CP: Thụ xuyên thư, hoạt bát yếu mềm ✕ Công bệnh kiều, đa nhân cách, trọng sinh
“Mối hận của ta, cũng như tình yêu của ta, ngoan cố bất diệt.”
Bản văn này còn có tên:
#Đại ma đầu tà tu lại đang hờn dỗi chi đây#
#Nữ chính phản diện khiến ta khó xử đôi bề#
#Không tu tiên nếu không cần thiết, hậu di chứng muôn vàn#
Vì muốn tiêu sầu, Vân Tẫn Tuyết và bạn bè rủ nhau lên núi.
Gặp được một sạp sách cũ, người bạn của nàng mua vài cuốn truyện xưa đang đại hạ giá, định đọc giết thời gian.
Trong đó có một quyển truyện tu tiên, bên trong xuất hiện một vị đại sư tỷ pháo hôi trùng tên với Vân Tẫn Tuyết – thiên tư hơn người, phong tư đoan chính, người người kính yêu.
Nhân vật như vậy, lẽ ra phải thuận lợi bước trên tiên đồ.
Nào ngờ về sau vì đạo tâm dao động, ganh ghét nữ phản diện thăng cấp quá nhanh, bèn trăm phương ngàn kế chèn ép, ức hiếp.
Thậm chí nàng chỉ dùng ba văn tiền, tùy tiện bán nàng ấy cho môn phái tà tu hiểm độc nhất, chỉ để sỉ nhục rằng phản diện không hề có chút giá trị nào.
Cuối cùng nàng bị ma đầu phản diện đã trưởng thành tra tấn đến chết, hồn phi phách tán.
Nghe được vài câu trêu chọc từ bạn bè, nàng không ngờ lại bị xuyên qua thế giới đó.
Hơn nữa vừa mở mắt, nàng liền nhặt được phản diện khi còn nhỏ, đang bị kẻ thù truy sát trọng thương.
【Nếu ngươi muốn quay về nhà, vậy thì cứ làm theo nội dung trong truyện: cứu lấy nàng ấy, yêu thương nàng ấy, lừa dối nàng ấy, phản bội nàng ấy.】
【Trở thành tri kỷ của nàng ấy, lại thành kiếp nạn của nàng ấy, cuối cùng chết dưới tay nàng ấy.】
– Hệ thống nói như vậy.
Nàng làm theo tất cả. Nhưng cuối cùng lại mất đi đôi mắt, đánh mất tấm lòng, thương tích đầy mình, vẫn chẳng thể trở về nhà.
Góc nhìn của đại phản diện:
Tỉnh lại một lần nữa, người đầu tiên nàng thấy chính là kẻ nàng từng hận nhất, cũng là thời điểm nàng vô năng nhất trong đời.
Pháp lực thông thiên của kiếp trước chưa kịp khôi phục, nàng đành nhẫn nhịn ẩn nhẫn, lạnh lùng chứng kiến vị đại sư tỷ giả dối ác độc cứu mình.
Nghe nàng ấy lời ngon tiếng ngọt, nhận lấy sự lấy lòng vụng về, nhưng trong lòng thì ngấm ngầm tính kế những cái chết mới mẻ dành cho nàng.
Không biết tự lúc nào, họ bên nhau đã mấy năm.
Người kia vẫn ôn nhu đơn thuần, lúc nào cũng bảo vệ nàng, nụ cười chẳng chút sơ hở.
Tưởng bản thân không chút động lòng, sát ý mãnh liệt trong lòng nàng lại dần dần lặng xuống.
Cho đến khi nàng ấy…một lần nữa, như kiếp trước, vô tình vô nghĩa mà phản bội.
Trong trái tim đen đặc đã trống rỗng ấy, chỉ còn lại một ý niệm duy nhất – tra tấn nàng ấy.
Một đời bi thương, nàng ngâm mình trong thống khổ và oán hận, đã chẳng còn là người xưa.
“Chẳng ai nguyện đến gần một ác linh hận đời như ta.”
“Trừ nàng.”
Ghi chú:
Đầy tình tiết cẩu huyết, địa ngục tình cảm, sư muội chẳng phải người tốt, quả thực đã báo thù – nhưng kết cục vẫn HE.
Không quá nhấn mạnh tu tiên, không có đại cục, cũng không phân cảnh giới – chủ yếu là tình cảm rối rắm.