Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Hỏa Táng Tràng

Danh Sách Truyện

Hà Kỵ GL
Hà Kỵ GL
*Không có quan hệ huyết thống *Ép buộc yêu, kết thúc HE Nhà họ Tô có hai chị em gái, chỉ cách nhau bốn tuổi. Chị tên là Tô Thanh Nguyên, em tên là Tô Thanh Hà. Tô Thanh Hà chưa từng nghĩ đến một ngày, mình lại dính vào một mối quan hệ mập mờ với chính người chị gái của mình. Hôm tròn mười tám tuổi, Tô Thanh Hà ngẩng đầu nhìn người đang dồn cô vào góc giường, sợ hãi, căm hận, khinh bỉ—không có từ nào đủ để diễn tả cảm xúc của cô. Từ giây phút ấy, thế giới và cuộc đời của cô chỉ còn lại sự hoang đường và sụp đổ. Đêm khuya, Tô Thanh Hà nước mắt giàn giụa, đau đớn gào lên: “Tô Thanh Nguyên!” Cô giận dữ giơ tay tát một cái, để lại dấu đỏ rõ rệt trên má Tô Thanh Nguyên. Tô Thanh Nguyên cụp mắt xuống, nốt ruồi lệ ẩn dưới mí mắt, hàng mi dài như cánh bướm che đi nỗi buồn nơi đáy mắt. Cô bật cười lạnh, cúi đầu nắm lấy cổ tay cô, hôn nhẹ lên đầu ngón tay, giọng khẽ như u linh: “Chị ở đây.” 【Hướng dẫn đọc】 *Không phải chị em ruột, hoàn toàn không có quan hệ huyết thống *Ép buộc yêu, kết thúc HE, chị công – em thụ *Đầu truyện bối cảnh học đường, nửa sau là đô thị, có tình tiết “giả chết” rút lui
Đánh Dấu Nhầm Cô Nhỏ Phản Diện Của Nữ Chính [Xuyên Thư]
Đánh Dấu Nhầm Cô Nhỏ Phản Diện Của Nữ Chính [Xuyên Thư]
Tác giả:
Chó điên ngoài lạnh trong nóng VS Mặt trời nhỏ xinh đẹp ngọt ngào năng động Lâm Kỳ Nhạc xuyên vào một quyển tiểu thuyết, trở thành Alpha cặn bã pháo hôi, nguyên chủ là một cún con mê muội vị hôn thê – nữ chính Omega. Sau khi nữ chính Omega đề nghị huỷ hôn, cô tiêm thuốc kích d** cho người ta, tính giở trò gạo chín thành cơm, sau đó cô lại còn xúi giục người khác bắt cóc ám sát nữ chính Alpha. Cuối cùng cô bị kết án mười năm, chết thảm trong tù, đúng chuẩn “không làm thì không chết”. Sau khi xuyên sách, Lâm Kỳ Nhạc quyết tâm tránh xa nữ chính ra. Ai dè cốt truyện lại không có nhân tính. Cô vô tình đánh dấu luôn cô nhỏ phản diện của nữ chính – Dung Cảnh, từ đó tên “chó điên” này cứ dính lấy cô không rời. Trong đám cưới của vị hôn thê cũ, Dung Cảnh kéo cô bước lên sân khấu trước mặt cô dâu chú rể, nhẹ nhàng nói: “Giới thiệu với mọi người một chút, đây là vị hôn thê của tôi – Lâm Kỳ Nhạc. Vãn Ninh, gọi là mợ nhỏ.” Nữ chính hoá đá tại chỗ, dù không cam tâm nhưng vẫn vì bị áp chế mà nghẹn ngào gọi một tiếng "mợ nhỏ". Lâm Kỳ Nhạc sướng quá, mặt dày đáp lại: “Ngoan, mợ nhỏ sau này tặng con bao lì xì thật to nha!” Nữ chính tức đến méo mặt, ánh mắt như muốn lột da róc xương cô tại chỗ! Thù đã trả, sung sướng cũng có rồi, Lâm Kỳ Nhạc bắt đầu nghĩ đến chuyện bỏ trốn. Dung Cảnh ép cô vào tường, cười như không cười: “Dám chạy, chị bẻ chân em đấy.” Lâm Kỳ Nhạc bị khơi dậy máu hiếu thắng, thầm thề không trốn nữa, nhất định phải thuần hóa con chó điên trước mặt. Về sau thì—— Lâm Kỳ Nhạc nhìn thấy một bài viết quen quen: Người yêu cắm sừng thì nên trả thù thế nào? Cô liếc sang căn bếp, nơi “chó điên” đã bị thuần phục hoàn toàn đang mặc sơ mi trắng, nhẹ nhàng nấu ăn với ánh mắt dịu dàng. Lâm Kỳ Nhạc bật cười, để lại bình luận: “Cưới cô nhỏ của cô ấy, bắt cô ấy gọi là mợ nhỏ. Đã cực.”
Hỏa Táng Tràng Theo Đuổi Alpha Của Omega Hào Môn
Hỏa Táng Tràng Theo Đuổi Alpha Của Omega Hào Môn
Ba năm cấp ba, Bùi Thị Cẩm làm "đàn em" của đại tiểu thư Lộ Diệc Tuyết suốt hai năm rưỡi, cũng lặng lẽ thầm yêu cô ấy chừng đó thời gian. Lộ Diệc Tuyết là viên ngọc quý trong tay nhà họ Lộ, kiêu sa, thanh nhã, chói sáng lóa mắt. Còn Bùi Thị Cẩm như hạt bụi lấm lem trong bùn, suốt ngày vất vả mưu sinh vì nợ nần. Cô cứ ngỡ buổi chia tay tốt nghiệp cấp ba là lần cuối đời gặp lại, chưa từng nghĩ sẽ còn liên quan gì đến Lộ Diệc Tuyết. Cho đến khi cô bán pheromone trong bệnh viện, gia đình Lộ Diệc Tuyết tìm đến, đề nghị cô kết hôn hợp đồng với Diệc Tuyết. Thì ra Lộ Diệc Tuyết mắc bệnh di truyền bẩm sinh, chỉ có kết hợp với Alpha có độ tương thích pheromone 100% và sinh con thì cô ấy mới có thể sống khỏe mạnh bình thường. Gia đình Diệc Tuyết giúp Bùi Thị Cẩm trả sạch nợ nần, để mẹ cô được nằm viện phòng tốt nhất, điều trị tốt nhất, Bùi Thị Cẩm chẳng có lý do nào để từ chối. Lúc đó, Bùi Thị Cẩm mừng thầm, xúc động, cảm ơn trời thương xót. Ban ngày, cô chạy đôn chạy đáo hầu hạ Lộ Diệc Tuyết, nấu cơm, che ô cho cô ấy. Ban đêm, cô cũng tìm mọi cách làm Diệc Tuyết vui vẻ, thoải mái. Thế nhưng, Lộ Diệc Tuyết chưa từng nở một nụ cười với cô. Tình cờ, Bùi Thị Cẩm nghe được Diệc Tuyết nói với bạn: “Cô ta chỉ là con nhóc tâm cơ ham giàu, khiến người ta buồn nôn. Chỉ là đang ứng phó với nhà tôi thôi.” Lúc ấy, con gái họ đã ba tuổi, bệnh di truyền của Diệc Tuyết cũng hoàn toàn được chữa khỏi. Bùi Thị Cẩm ngồi lặng cả đêm, sáng hôm sau để lại đơn ly hôn đã ký rồi lặng lẽ ra đi một mình. — Lộ Diệc Tuyết vẫn luôn cho rằng Bùi Thị Cẩm là người bất chấp thủ đoạn vì tiền tài. Cô thản nhiên hưởng thụ sự dịu dàng, ấm áp mà Cẩm đem lại, nhưng lại keo kiệt đến mức chẳng buồn tặng một nụ cười. Nhìn căn nhà trống rỗng và tờ đơn ly hôn để lại, Diệc Tuyết chỉ nghĩ là vứt được gánh nặng, còn cho người xóa sạch mọi dấu vết của Bùi Thị Cẩm. Mọi người xung quanh cũng khéo léo không nhắc đến Cẩm trước mặt cô. Cho đến một buổi tiệc, cô nhìn thấy Bùi Thị Cẩm đứng cạnh một Omega khác, tay dắt theo một đứa trẻ lạ miệng gọi cô ấy là mẹ, và dành cho mẹ con người ta tất cả những dịu dàng từng thuộc về mình.
Vợ Trước Núi Băng Không Muốn Đi Theo Kịch Bản BE Cùng Tôi
Vợ Trước Núi Băng Không Muốn Đi Theo Kịch Bản BE Cùng Tôi
Rực rỡ, bùng nổ: cún con × đóa hoa cao lãnh ngoài trắng trong đen – chị vợ cũ Hai lần trọng sinh, truy thê hỏa táng tràng. Cún con huấn luyện chính mình (?), chị vợ cũ vì yêu mà cúi đầu, cún con là cứng đầu số 1. Thời Tụ và Thương Kim Việt kết hôn 7 năm, 7 năm đó Thời Tụ chỉ đơn phương phục vụ Thương Kim Việt. Càng ngày Thời Tụ càng hiểu rõ, người Thương Kim Việt yêu vốn dĩ không phải mình. Hai người lấy nhau, chỉ vì bà nội Thương Kim Việt thích nàng. Hôm ấy Thời Tụ cuối cùng cũng gom hết can đảm, đưa đơn ly hôn cho Thương Kim Việt. Nhưng khi chân trái vừa bước vào thang máy, nàng trọng sinh. Trở lại ngày khai giảng năm lớp 12, cái ngày mà nàng quấn lấy Thương Kim Việt, nhất định phải ngồi cùng bàn với cô. Thời Tụ: Thà tay trắng ra đi còn hơn… Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên Thời Tụ làm là dứt khoát cắt đứt mọi dây dưa với Thương Kim Việt, mang bảng vẽ đi thẳng về xưởng vẽ. Nhưng không biết Thương Kim Việt bị làm sao, Thời Tụ không thèm để ý tới nữa thì ngược lại, cô lại chủ động tìm tới. Mua thuốc, tự tay bôi thuốc cho Thời Tụ; Đứng chờ mấy tiếng đồng hồ trong gió lạnh chỉ để kèm nàng học bài; Leo tận núi sâu tìm màu vẽ, chỉ vì một câu “thích” của Thời Tụ… Ai cũng cảm khái: cô tiểu thư nhà họ Thương lạnh lùng vô cảm mà cũng nở hoa rồi, Thời Tụ chắc chắn sẽ rung động thôi. Thế mà một đêm nọ, trong con hẻm tối, một cái tát giòn tan vang lên. Thời Tụ dựa lưng vào tường, áo mỏng xanh nhạt, ánh trăng rọi xuống khiến nàng gầy gò mà sáng rực, lời nói vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn: “Thương tổng, nếu tôi nhớ không nhầm thì, chúng ta ly hôn rồi mà.” Thương Kim Việt mặt không đổi sắc, khuôn mặt lạnh lùng in dấu bàn tay đỏ mà Thời Tụ tặng: “Sao không đánh mạnh hơn chút nữa?” Cô đi nghìn dặm xa xôi, chỉ để được vô tình gặp lại Thời Tụ. Đã gặp được rồi, nên Thời Tụ cho cô cái gì, cô cũng cam tâm tình nguyện. Có một ngày sau khi trọng sinh, Thời Tụ nằm mơ. Trong mơ hình như là chuyện kiếp trước, nàng chết thảm vì sự cố thang máy. Giữa hỗn loạn, có một người chẳng hề ghét bỏ mà cẩn thận thu dọn cho nàng, lau sạch máu trên mặt, sắp xếp lại từng khúc xương gãy. Nhà xác lạnh buốt thấu xương, người đó hình như đã ở cạnh nàng mấy ngày mấy đêm, mãi đến khi qua đúng bốn mươi chín ngày, hồn phách nàng tan biến. “Đơn ly hôn của cậu sai tùm lum, không có hiệu lực pháp luật, nên cậu vẫn là vợ của tôi.” Ngón tay dài của Thương Kim Việt nhẹ nhàng chạm xuống, từng chút một vuốt ve gương mặt trắng bệch của Thời Tụ, trong đôi mắt đen sâu thẳm đầy sự tàn nhẫn lại chất chứa vô vàn dịu dàng: “Kiếp sau cũng vậy.” Ghi chú nổi bật: Thương Kim Việt không hề yêu ai khác, chỉ là hiểu lầm. Hai người luôn 1v1, hiểu lầm sẽ được giải vào cuối truyện. Giai đoạn đầu là huấn luyện cún thời học sinh, giai đoạn sau là xã hội – yêu ghét đan xen, drama cực gắt, truy thê hỏa táng tràng.
Nghẹn Ngào (Thất Thanh)
Nghẹn Ngào (Thất Thanh)
Tác giả:
Năm Minh Ly kết hôn với Cố Thanh Sương, cũng là lúc nhà họ Minh phá sản, cha cô qua đời, cả giới hào môn đều chờ xem trò cười — xem “công chúa Minh” từng kiêu sa lẫm liệt sẽ rơi xuống bùn đất như thế nào, rồi tự thương hại, tự dằn vặt mình ra sao. Vinh hoa tan biến trong chớp mắt, Minh Ly vì muốn gồng gánh một gia đình nghèo đến trắng tay, mỗi ngày làm ba công việc, cho đến khi bị thiếu máu ngất xỉu phải nhập viện. Bác sĩ điều trị chính là Cố Thanh Sương — cũng là nhân vật đứng đầu trong giới thượng lưu. Lúc đó Cố Thanh Sương đưa ra hai điều kiện: Kết hôn. Đừng yêu tôi. Ai ai cũng biết Cố Thanh Sương có một “bạch nguyệt quang” trong lòng — một người mà dù đã kết hôn bao năm vẫn không thể quên. Mà Minh Ly lại giống người ấy đến bảy phần. Minh Ly ngẩng đầu nhìn gương mặt lạnh lùng như thần của Cố Thanh Sương, quyết định chấp nhận điều kiện. Khi đó cô nghĩ: chuyện này chắc đơn giản thôi. Sau khi kết hôn, cô dốc lòng làm tròn vai người vợ của Cố Thanh Sương. Xoay xở vất vả trong gia tộc rối ren của cô ấy, chăm sóc tận tình những đêm cô ấy say rượu trở về, vì cô ấy bị thương mà hủy show diễn ở nước ngoài để ở bên cạnh. Thế nhưng ba năm sau, “bạch nguyệt quang” của Cố Thanh Sương — Thẩm Lê Đăng xuất hiện, người phụ nữ ấy mặc váy trắng lộng lẫy làm cả khán phòng sửng sốt, mang theo danh hiệu vũ công nổi tiếng thế giới trở về giới giải trí, một lần nữa làm mưa làm gió bên cạnh Cố Thanh Sương. Minh Ly phát hiện: Ở bên Cố Thanh Sương mà không được yêu cô ấy, chuyện này… khó quá. Thế là cô đề nghị ly hôn. Về sau, có người nhìn thấy Cố Thanh Sương cao cao tại thượng, đứng suốt một đêm ngoài cửa nhà họ Minh. Cũng vào một dịp khác, Minh Ly biểu diễn ở Nhà hát vũ kịch Kinh An, mà ngay bên cạnh chính là buổi diễn của Thẩm Lê Đăng. Cả hai đều là vũ công chính. Xe của Cố Thanh Sương đỗ gần nhà hát, cô ấy ôm bó hoa không do dự bước vào Nhà hát Kinh An. Kết thúc buổi biểu diễn, Cố Thanh Sương đến hậu trường, đưa hoa cho Minh Ly, rồi từ phía sau ôm chặt cô, thì thầm: “A Ly, A Ly.” Si mê mà đầy thấp hèn. 📖 Hướng dẫn đọc: Văn phong kiểu “hỏa táng tràng”, cẩu huyết, ngược mà ngọt (bao gồm cả ngược công, ngược thụ, và couple phụ). Minh Ly là công, nhỏ tuổi hơn, motip “thế thân”, ký ức tuổi thơ, yếu tố giới giải trí nhẹ, có chiến trường tình cảm, không đổi công/thụ. Bác sĩ ngoại khoa × Vũ công
Cạy Đi Vị Hôn Thê Của Chị Gái Kế
Cạy Đi Vị Hôn Thê Của Chị Gái Kế
Tác giả:
Vì mâu thuẫn với mẹ kế, Nghê Hòa Chi bị đưa đến một ngôi làng nhỏ hẻo lánh để "cải tạo", và được sắp xếp ở nhờ nhà Tô Dụ. Để thoát khỏi sự giám sát của mẹ kế, Hòa Chi quyết định “thu phục” Tô Dụ. Cô dùng mọi chiêu trò, khiến cô em gái nhỏ ngây thơ mặt đỏ tim đập liên hồi. Khi biết Tô Dụ bị rối loạn phân hoá, Hòa Chi quấn lấy cổ cô, nũng nịu dụ dỗ: “Nhóc con, dính với Omega sẽ giúp dễ phân hoá hơn đó~ Có muốn chị giúp em không?” ………………………… Tô Dụ sinh ra trong gia cảnh nghèo khó, mục tiêu duy nhất là học thật giỏi để rời khỏi núi rừng. Cô thật sự không hiểu tại sao cô chị mới đến vừa xinh đẹp vừa hay kéo mình làm mấy chuyện kỳ lạ, vừa xấu hổ vừa... khiến người ta tim đập loạn. Cho đến khi, cô bị người thân từng ruồng bỏ đón về lại gia tộc. Lần gặp lại, Nghê Hòa Chi đã trở thành “chị dâu trên danh nghĩa” của cô. Cô đứng trong góc tối, lặng lẽ nhìn người yêu cũ và chị gái cùng cha khác mẹ âu yếm ngọt ngào, sự chiếm hữu và ghen tuông bị đè nén suốt bao lâu như muốn nuốt chửng lấy cô. Tại sao chứ! Vợ của cô, tại sao lại phải nhường cho bà chị khác mẹ kia?! Tô Dụ cắt điện hành lang, ôm eo Nghê Hòa Chi từ phía sau, ấm ức thì thầm: “Chị dâu, tủ quần áo ngột ngạt quá… Lần sau em trốn dưới gầm giường được không?” Tiểu thư nhà giàu xinh đẹp quyến rũ, thích trêu ghẹo người khác VS Em gái nghèo lạnh lùng cao ngạo, ngoài mặt thờ ơ nhưng bên trong nhạy cảm hay ghen, cần được dỗ dành Hướng dẫn đọc: Cả hai đều sạch, cả hai đều là mối tình đầu. Alpha không có xx.
Thì Ra Hẻm Nhỏ Lại Dài Như Vậy
Thì Ra Hẻm Nhỏ Lại Dài Như Vậy
Tác giả:
Cá mặn hồi sinh/Thiết kế trang sức × Chị đại lạnh lùng/Thiết kế thiên tài khác 1v1, kết HE!!! 1. Trình Hạng từng là một Cá mặn chính hiệu, không ngờ ngay cả cái chết của mình cũng hời hợt như vậy. Chia tay với Đào Thiên Nhiên được một năm lẻ ba mươi lăm ngày, cô bị một chiếc xe tải tông chết trên đường đi chợ mua bánh lạnh. Nằm ngửa trên vạch qua đường, nhìn trận tuyết đầu mùa của mùa đông năm nay lặng lẽ rơi xuống, cô nghĩ: “Đào Thiên Nhiên – mảnh băng nguyên ấy, không biết có từng giây phút nào được mình sưởi ấm không nhỉ?” 2. Đào Thiên Nhiên là bạn học cấp ba của Trình Hạng, gọi Đào Thiên Nhiên là hoa trên đỉnh núi e là không đúng – cô ấy còn đẹp hơn, lạnh lùng hơn, là một mảnh băng nguyên không bao giờ nở hoa. Trình Hạng bắt đầu theo đuổi Đào Thiên Nhiên từ thời cấp ba, đến mức ai cũng biết. Ngày Đào Thiên Nhiên năm ba đại học gật đầu làm bạn gái cô, Trình Hạng đã đãi tiệc ba ngày liền ở quán nướng ngoài trường. Chiêu trò hoành tráng ấy, đến ngày hai người chia tay – chỉ nửa năm sau tốt nghiệp, đã trở thành trò cười. 3. Chắc ông trời còn chưa chơi đủ, Trình Hạng phát hiện mình sống lại rồi. Nhìn bản thân trong gương, cô thấy chuyện này thú vị thật – Cô trọng sinh thành tiểu thư nhà giàu, ông anh trai ngoài mặt thì theo đuổi Đào Thiên Nhiên, mong cô gọi Đào Thiên Nhiên một tiếng “chị dâu”. Gọi cái đầu ấy. Giờ cô có tiền, có sắc, có cả mông cong quyến rũ – chẳng lẽ không lay chuyển được mảnh băng nguyên mang tên Đào Thiên Nhiên sao? Cho đến đêm mưa hôm đó, Đào Thiên Nhiên đứng giữa cơn mưa như trút nước gõ cửa nhà cô, mái tóc đen rối bời dính bết vào làn da trắng gần như trong suốt. Trình Hạng khẽ cười lạnh trong lòng: “Đào Thiên Nhiên, thì ra không phải cậu không biết yêu, chỉ là không biết yêu tôi.” Nhưng đôi môi Đào Thiên Nhiên khẽ run, đầu ngón tay lạnh buốt sau cơn mưa nhẹ chạm vào môi cô: “Cậu là... Tiểu Hạng à?” “Từ khi mặt trời hoạt động trở lại đến lúc kỷ băng hà cuối cùng của loài người kết thúc, mất khoảng 8000 năm. Còn Đào Thiên Nhiên mất bao lâu để nhận ra, con hẻm dài mãi không đi hết trong ký ức ấy – đẹp đến mức giống như một tiếc nuối.” Nhắc nhẹ trước khi đọc: Tên khác của truyện là: “Sau khi tôi chết, người yêu cũ lạnh lùng phát hiện ra đã yêu tôi đến chết đi sống lại, bất chấp tất cả để quay về” Không phải kiểu xuyên không truyền thống, không phải truyện "ngược tra người yêu cũ" cho đã Nhân vật giữ nguyên bản chất linh hồn
Nói Em Yêu Chị
Nói Em Yêu Chị
【Mối tình ngược luyến kéo dài 10 năm: Nữ giáo viên dịu dàng × Nữ sinh ngạo kiều – Sau chia xa, liệu có thể yêu lại từ đầu?】 【Mỹ nhân câu nhân – lớn tuổi có tính chiếm hữu mạnh × Đóa hoa cao lãnh bụng dạ thâm sâu – từng là học sinh cô yêu thích nhất】 1. Cô giáo chủ nhiệm mới đến, xinh đẹp trí thức, nói chuyện nhẹ nhàng như tiếng nước Tô Châu, đôi mắt đào hoa quyến rũ như biết nói, ai nhìn vào cũng phải mềm lòng. Sau vài lần va chạm nho nhỏ, ngay cả Trần Lộ — người nổi tiếng trong lớp là “ngoài cửa sổ có chuyện gì cũng không quan tâm” — cũng không nhịn được bắt đầu tò mò: Cô giáo này sao lại được yêu mến đến thế? Có lẽ là duyên phận, ông trời đã sắp đặt cho Cố Uyển Quân, người đang tìm chỗ thuê mới, chuyển đến sống đối diện nhà Trần Lộ. Bánh xe số phận bắt đầu xoay, hai người bị ràng buộc bởi sợi dây vô hình của duyên trời định, muốn dứt mà chẳng nổi, càng gỡ càng rối. Càng tiếp xúc, càng hiểu nhau, mối tình đơn phương thuở thiếu thời như hạt giống âm thầm bén rễ trong lòng Trần Lộ. Trần Lộ nhận ra mình hình như đã thích Cố Uyển Quân mất rồi. Cô bắt đầu tưởng tượng về một tương lai giữa mình và cô ấy, đầy chờ mong và mộng mơ. Nhưng rồi, vào một đêm sau kỳ thi đại học, Cố Uyển Quân như hóa thành một con người hoàn toàn khác, vô tình đánh tan hết mọi ảo tưởng trong cô: “Trần Lộ, tôi là người dị tính, không phải đồng tính.” “Em thật ngây thơ, tôi cớ gì phải thích một đứa trẻ chẳng có gì như em?” “Nói trắng ra, em chẳng phải chỉ muốn ngủ với tôi sao? Nể em là học sinh tôi yêu quý nhất, tôi có thể chiều em.” “Nhưng nhớ đừng để lại dấu vết, lát nữa tôi còn phải gọi video với bạn trai.” “…" Kể từ đó, suốt năm năm sau, mỗi lần nhớ lại chuyện đêm ấy, Trần Lộ đều giật mình tỉnh giấc giữa mộng, nước mắt đã ướt đẫm gối lúc nào chẳng hay. Cô sớm nên buông bỏ một người chẳng bao giờ hồi đáp. 2. Thời gian trôi qua, người cũng đổi thay. Năm năm đủ để Trần Lộ trưởng thành vượt bậc, không còn là cô gái mù quáng bám víu vào một cái kết không có thực. Sau khi về nước, trong một lần họp lớp. Tan tiệc, cô giáo chủ nhiệm Cố Uyển Quân đích thân chỉ đích danh người học trò cưng năm nào, bảo đưa mình về nhà. Trước mặt bao người, Trần Lộ lạnh mặt, định từ chối thẳng thừng — nhưng chưa kịp mở miệng, ai kia đã xoa trán than thở đau đầu, muốn nôn mửa. Trần Lộ: “…” … Đưa cô ấy về nhà xong, Trần Lộ chỉ mong chuồn đi cho lẹ, ai ngờ lại bị một cục bột nhỏ — giống Cố Uyển Quân như đúc — đột nhiên chạy ra ôm lấy chân không buông. Cố Đoá Đoá cực kỳ thích chị đẹp đưa mẹ mình về nhà, hai tay bé con siết chặt lấy chân Trần Lộ, giọng nũng nịu: “Mẹ ơi, chị Trần Lộ tối nay có thể ở lại ngủ với tụi mình được không?” Câu vừa dứt, người vừa nãy còn than đau đầu muốn ói liền tỉnh như sáo. Cố Uyển Quân ngẩng lên nhìn gương mặt mà mình ngày nhớ đêm mong, trong đôi mắt đào hoa đong đầy dịu dàng quyến luyến: “Mẹ cũng muốn hỏi nè, chị Trần Lộ có thể ở lại tối nay không?” “…” Ngoài trời mưa xối xả, trong nhà, hai mẹ con — một lớn một nhỏ — cùng nhìn cô đầy chờ mong. Trần Lộ thở dài, không nỡ từ chối. … “Nhà chị chỉ có hai phòng thôi, hay là mình ngủ chung nhé?” “Không cần, tôi ngủ sofa.” “Ngủ sofa sao được, sức khỏe em không tốt, dễ cảm lắm. Lên giường ngủ đi.” “Không cần. Lời cô nói năm xưa, tôi chưa từng quên phút nào.” “Lộ Lộ, chị—” “Cố Uyển Quân, tôi không còn thích cô nữa.” Mười tám tuổi là ranh giới giữa mộng và thực, một đầu níu lấy giấc mơ, một đầu nắm chặt hiện thực. Với Trần Lộ năm mười tám tuổi, Cố Uyển Quân là giấc mộng xa tầm với, đồng thời cũng là hiện thực có thể chạm tay. Nhưng giờ cô đã hai mươi tư rồi. Giấc mơ… nên tỉnh thôi. 3. Người ta nói “theo đuổi vợ” như xuống địa ngục, Cố Uyển Quân giờ mới hiểu thấm thía. Tưởng rằng chỉ cần từ từ vun đắp, rồi có ngày “gương vỡ lại lành”, nào ngờ “cây cải nhỏ” vốn là của mình lại ngày càng đẹp đẽ rực rỡ, nổi bật thu hút, khiến cả đám tình địch nhìn thôi cũng thấy gai mắt ùn ùn kéo tới. Nhìn từng người một — trẻ trung, giàu có, xinh đẹp, tài giỏi — thi nhau vây quanh Trần Lộ, Cố Uyển Quân ngoài mặt vẫn cười dịu dàng, nhưng trong lòng nghiến răng kèn kẹt, mấy thứ như “thanh cao, tao nhã, điềm đạm”… chị đây vứt hết! Danh dự cái gì, sao bằng cây cải nhà mình? Không ra tay nhanh, cải của cô sẽ bị người khác nhổ tận gốc mất! Vở kịch nhỏ 1 “Trần Lộ, hôm nay chị không lái xe, có thể ngồi nhờ xe em không?” “Được thôi, xe tôi đậu ở—” “Lộ Lộ ơi, lúc nãy ra ngoài hình như chị trẹo chân rồi, em có thể đưa chị tới bệnh viện được không?” “Cô giáo Cố, xin gọi tôi là Trần Lộ.” “Ái da, đau quá đi, không biết có gãy xương không nữa…” “……” Vở kịch nhỏ 2 “Cô Trần, chúng ta từng gặp trong buổi hội thảo ở trường lần trước, tối nay cô có rảnh không? Tôi muốn mời cô ăn tối.” “Lộ Lộ, em— Ơ, thầy Giang cũng ở đây à? Ồ, tôi không có việc gì đâu, chỉ tới rủ Lộ Lộ đi đón con gái tôi thôi. Đoá Đoá rất quấn Lộ Lộ, sáng đi học còn nằng nặc đòi tối được ăn pizza với cô ấy mà. Lộ Lộ, mình đi bây giờ nhé?” “……” Vở kịch nhỏ 3 “Cố Uyển Quân, rốt cuộc cô muốn gì?” “Lộ Lộ, em đến đúng lúc quá, chị vừa nấu món canh em thích nhất, lại đây nếm thử đi.” “Tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tôi không còn thích cô nữa!” “Canh phải uống lúc còn nóng, chị múc cho em—” “Cố Uyển Quân, tôi chịu đủ rồi! Cô định dây dưa đến bao giờ?!” “Đến khi nào em lại nói rằng em yêu chị một lần nữa.” “……” Thông tin bổ sung Couple chính: Mỹ nhân lớn tuổi dịu dàng, tính chiếm hữu cực cao × Nữ sinh lạnh lùng bụng dạ khó lường Couple phụ: Cô giáo dạy chính trị xinh đẹp chua ngoa × Lớp phó học tập nhỏ nhắn, rạng rỡ như mặt trời
Xuyên Thư Thành Alpha Cặn Bã Rồi Rơi Vào Cạm Bẫy Của Omega Xinh Đẹp
Xuyên Thư Thành Alpha Cặn Bã Rồi Rơi Vào Cạm Bẫy Của Omega Xinh Đẹp
An Du theo đuổi nữ thần ba năm, nhưng vạn lần không ngờ, nữ thần vừa mới đồng ý kết giao với cô, thì đã đính hôn với người khác. Sự điềm tĩnh trầm ổn trong hơn 20 năm bị sự phẫn nộ và bất cam cuốn trôi, lần đầu tiên từ lúc biết chuyện đời, cô đỏ hoe đôi mắt. Về sau không rõ vì sao, cô bất ngờ xuyên vào một quyển tiểu thuyết ABO, trở thành Alpha người yêu cũ từng phụ bạc nữ chính — một mỹ nhân Omega tên Hạ Ly, có dung nhan và cái tên giống hệt nữ thần kia. Nghĩ đến những tủi nhục bản thân từng chịu, lẽ nào có thể hoàn trả? Ý niệm vừa nảy sinh, An Du liền sực tỉnh: phải chăng họ có thể là cùng một người? Huống chi, cô còn nhớ rõ kết cục của Alpha bội bạc trong truyện. Cô khẽ cười lạnh một tiếng, xem ra để tránh bị Alpha và Omega liên thủ báo thù, cô chẳng những không thể tổn thương Hạ Ly, mà còn phải bảo vệ cô ấy? An Du thở dài một hơi, lựa chọn “binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn” khổ sở bắt đầu một cuộc sống mà người ngoài nhìn vào tưởng như “cuộc sống ngọt ngào của một sủng thê.” Về sau, trải qua biết bao hiểm cảnh phiêu lưu. Hạ Ly nhìn An Du, cất tiếng: "Sinh con với em được không?” An Du nhíu mày: "Không đâu, chị sợ đau.” Hạ Ly nhẫn nại cơn xúc động muốn đánh người, dịu giọng nói: "Là em sinh, đâu phải chị sinh.” An Du: Suýt nữa lại quên mình là Alpha rồi. Sau đó…. Hạ Ly nhìn An Du bằng ánh mắt ôn nhu, hỏi: "Chị xuyên đến đây từ bao giờ?” An Du hóa đá tại chỗ: Sớm biết vậy thì chi bằng lúc đầu cứ làm kẻ bội bạc, để em hận chị đến chết cũng đáng! Chỉ dẫn đọc truyện: Cả hai nhân vật chính đều xuyên không, không tồn tại phản bội, những gì xảy ra trong hiện thực chỉ là hiểu lầm. Mỹ nhân Omega Hạ Ly thời kỳ đầu mất trí nhớ, chẳng hay bản thân đã xuyên không. Đầu truyện là cảnh Alpha bội bạc đuổi theo xin lại tình cảm, về sau mỹ nhân Omega quay ngược theo đuổi, đôi bên đều trải qua đau khổ. Bối cảnh là khảo cổ mạo hiểm, cả hai cùng nhau phá giải từng bí ẩn, cuối cùng sánh bước bên nhau.
Sau Khi Giả Chết, Sư Tôn Vô Tình Đạo Hối Hận Rồi
Sau Khi Giả Chết, Sư Tôn Vô Tình Đạo Hối Hận Rồi
Tô Linh Khanh vốn là một cô nương phàm tục cô độc. Do nàng sinh ra mang sát thể, bị cho là điềm gở, song thân mất sớm, thôn dân xa lánh. May thay nàng gặp được sư tôn – Lăng Vân Nguyệt, người được xưng tụng là chính đạo đệ nhất nhân, Lăng Tiêu Tiên Tử – thu nhận, đưa nàng về Thiên Diễn Tông. Sư tôn đối đãi với nàng vô cùng tốt, mọi điều đều chu đáo. Ngày qua tháng lại, Tô Linh Khanh đắm chìm trong sự ôn nhu của sư tôn. Dẫu đã từng được cảnh báo, nàng vẫn không thể kiềm lòng, trầm luân trong đoạn tình cảm không nên có ấy, yêu nàng ấy sâu đậm. Tô Linh Khanh vì tình khổ sở, tương tư suốt nhiều năm, rốt cuộc chọn ngày sinh thần của mình để can đảm bày tỏ tâm ý, nhưng điều nàng nhận lại lại là một kiếm xuyên tim. Mũi kiếm sắc bén đâm thẳng vào ngực, Tô Linh Khanh ngẩng đầu, ánh mắt không oán không hận, chỉ đầy rẫy nghi hoặc. Ánh mắt của Lăng Vân Nguyệt lạnh nhạt, không còn chút ôn nhu như xưa, lãnh đạm nói ra nguyên do. Thì ra, nàng vẫn luôn tu luyện Vô Tình Đạo. Con đường này muốn đại thành, trước tiên nàng phải có một người thật lòng yêu mình, rồi tự tay giết người ấy. Biết được chân tướng, lòng Tô Linh Khanh chỉ còn lạnh lẽo. Ôn nhu của sư tôn là giả, thâm tình thỉnh thoảng lộ ra cũng là giả. Sư tôn từng cứu nàng giữa nước lửa, nay làm vậy, cũng coi như trả hết ân nghĩa năm xưa. Từ nay về sau, ân đoạn nghĩa tuyệt. ...... Thế nhân chỉ biết sát thể sinh ra là điềm xấu, lại chẳng hay người mang sát thể đều có hai sinh mệnh. Tô Linh Khanh chưa chết. Sau khi bị trường kiếm xuyên tim, thân thể nàng hóa thành tro bụi trước mặt Lăng Vân Nguyệt, nhưng lại tụ hình trở lại bên bờ sông Lạc Thủy. Một lần nữa sống lại, nàng rời xa tất thảy dĩ vãng, ẩn thân vào thâm sơn, chuyên tâm tu hành. Trăm năm sau, đạo pháp đại thành. Tái nhập thế gian, nàng vốn tưởng rằng Vô Tình Đạo của Lăng Vân Nguyệt đã viên mãn, nàng ấy ắt đã phi thăng tiên giới, nào ngờ lại nghe được tin tức: Lăng Tiêu Tiên Tử sa vào ma đạo. Năm xưa một kiếm xuyên tim, tình ý của Tô Linh Khanh với nàng ấy đã chẳng còn bao nhiêu, nàng cũng chẳng còn lòng dò hỏi chuyện năm xưa là thế nào. Đêm ấy, một bóng hình yểu điệu đột nhiên xông vào khách điếm nơi nàng tạm trú, không cho nàng kịp mở miệng, liền ép nàng xuống giường. Bên tai vang lên thanh âm quen thuộc đến tận xương tủy: “Linh Khanh, sư tôn hối hận rồi...” (Chú thích: Những điều Linh Khanh nhìn thấy không phải toàn bộ sự thật, chân tướng sẽ dần hé lộ trong truyện.)
Sau Khi Theo Đuổi Thất Bại, Nữ Chính Hỏa Táng Tràng Rồi
Sau Khi Theo Đuổi Thất Bại, Nữ Chính Hỏa Táng Tràng Rồi
Tác giả:
◎ Chủ đề: Chân thành đối đãi, dùng thiện ý để nhìn nhận mỗi con người. Biên Du xuyên vào một bộ truyện bách hợp ABO, trở thành một Alpha cặn bã nữ, lại bị hệ thống trói buộc, yêu cầu phải chinh phục nữ chính trong truyện. Trong nguyên tác, chủ thể ban đầu yêu thầm nữ chính, vì muốn có được cô mà không từ thủ đoạn nào. Thế nhưng vì không có tuyến pheromone, cô ta mãi mãi không thể thực sự chiếm được trái tim nữ chính. Dần dà trở nên vặn vẹo, cô ta nhốt nữ chính trong căn gác mái, biến cô ấy thành chim hoàng yến trong lồng của mình. Cuối cùng, nữ chính trốn thoát, dùng thủ đoạn tàn nhẫn để trả thù. Còn cô ta thì chết trong một đêm đông lạnh giá. Nghĩ đến kết cục trong truyện, rồi nhìn nữ chính đang bị chuốc thuốc, mắt mơ màng, quần áo xộc xệch, Biên Du rùng mình. Cô muốn trốn chạy, nhưng lại bị một đôi tay kéo lại, hương lan chuông ngọt ngào bao phủ lấy cô, khiến Biên Du hoàn toàn chìm vào giấc mơ hỗn loạn ngọt ngào. Một đêm hoan tình, khi tỉnh lại, Biên Du nhìn người phụ nữ trong lòng vẫn không giấu được vẻ mệt mỏi, cảm nhận được dấu ấn tuyến thể của Kỳ Tri Ách in trong cơ thể mình – Biên Du ngơ ra. Mới vừa xuyên đến mà đã lệch khỏi cốt truyện luôn rồi? — Về sau, cốt truyện càng lúc càng lệch khỏi đường ray ban đầu. Mỗi lần đến kỳ phát tình của Kỳ Tri Ách, Biên Du đều bị ngón tay thon dài của cô ấy câu đi hồn vía, cô dần dần đắm chìm trong sự đối đãi đặc biệt ấy, lòng dạ và ánh mắt chỉ còn lại mình cô ấy. Nhưng nhiệm vụ mãi chẳng có thông báo hoàn thành. Vì cô ấy… không yêu mình. Cô ấy chưa từng yêu mình. Từ ánh hào quang rơi xuống bùn lầy, Biên Du chỉ có thể tự nhủ như thế. Khi cô muốn gỡ bỏ sự tồn tại của Kỳ Tri Ách khỏi cuộc đời mình, thì Kỳ Tri Ách lại hối hận rồi. Cô ấy ôm cổ cô, mắt đỏ hoe, dùng tất cả những dáng vẻ từng khiến Biên Du si mê, chỉ để giữ cô lại. “Biên Du, đừng bỏ rơi em.” — Không ai biết Kỳ Tri Ách đã bò ra từ địa ngục như thế nào, mà tất cả khổ đau cô từng trải qua, đều xuất phát từ một người. Khi đối mặt với người hoàn toàn khác với kiếp trước, ánh mắt Kỳ Tri Ách thoáng một tia tàn nhẫn. Dù không hiểu cô ấy định làm gì, nhưng Kỳ Tri Ách tuyệt đối sẽ không nương tay. Dùng cô ấy, moi hết giá trị trên người cô ấy, rồi đẩy cô ấy vào vũng bùn – nhưng khi nhìn thấy hốc mắt đỏ hoe của cô ấy, Kỳ Tri Ách lại cảm nhận được cơn đau nhói ở tim. Cô sẽ không bao giờ để lộ ánh mắt không phòng bị nữa, không còn tin vào sự tiếp cận của mình. Thế nhưng ý nghĩ muốn chiếm giữ riêng cô ấy lại càng lúc càng mãnh liệt. Cô Alpha chó lớn rực rỡ hoạt bát × Nữ Omega mèo lạnh lùng máu lạnh cực đoan Hướng dẫn đọc: Nữ A không có “xx” Có tình tiết “phản công”
Mỹ Nhân Pháo Hôi Điên Phê Thức Tỉnh Rồi [Xuyên Nhanh]
Mỹ Nhân Pháo Hôi Điên Phê Thức Tỉnh Rồi [Xuyên Nhanh]
Giang Mộng Dư là một vai nữ phụ pháo hôi đã thức tỉnh. Cô dùng thủ đoạn tàn nhẫn để phản sát nam nữ chính, làm cốt truyện rối tung lên, suýt khiến thế giới tiểu thuyết sụp đổ hoàn toàn. Bất đắc dĩ, Chủ Thần đành phải phái "Hệ thống Pháo Hôi" cưỡng ép liên kết với Giang Mộng Dư, bắt cô đi làm nhiệm vụ ở ba nghìn thế giới. Ban đầu cứ tưởng có hệ thống kiểm soát thì Giang Mộng Dư sẽ ngoan ngoãn nghe lời, ai ngờ vừa đổi thế giới, cái bản tính điên khùng của cô liền bộc phát hoàn toàn. Hệ thống lúc đầu: Nhiệm vụ pháo hôi dễ lắm, chỉ cần đi theo cốt truyện là được! Hệ thống về sau: Đại tỷ tha cho tôi đi!! Đừng làm sụp cái thế giới nhiệm vụ nữa!! 1. Vai Alpha pháo hôi thầm yêu nữ chính Omega 【Đã hoàn thành】 Trong truyện bách hợp ABO, Giang Mộng Dư là Alpha pháo hôi mặt dày đeo bám nữ chính Omega, luôn phá rối nữ chính Alpha, cuối cùng bị nữ chính Alpha "thiên lương Giang bại". Khi cô xuyên tới, âm mưu độc ác của nguyên chủ đã bị vạch trần, danh tiếng bết bát, sắp bị trường đuổi học. Giang Mộng Dư không nói hai lời, trực tiếp nhắn tin hẹn nữ chính Alpha gặp mặt ở tòa nhà bỏ hoang. Alpha đúng hẹn đến, trong mắt nhìn cô đầy căm ghét lạnh lùng: “Cô lại định giở trò gì nữa đây?” Giang Mộng Dư chịu đòn của cô ấy, đè cô ấy vào góc khuất không người, giọng khàn khàn mang theo vẻ si mê điên dại: “Cô tưởng tôi thật sự thích cô ta sao?” “A Yên, tôi chỉ muốn trong đôi mắt này của cô… cũng có hình bóng của tôi.” Từng nổi tiếng là lạnh lùng mạnh mẽ, Trì Kinh Yên đỏ bừng mặt, nghiến răng: “Cô điên rồi!” Giang Mộng Dư ấn vào tuyến thể của cô ấy, ánh mắt điên cuồng phóng túng: “Cô nói xem, Alpha có thể đánh dấu Alpha không?” #Tình địch hóa người yêu# 2. Chị kế ác độc chèn ép nữ chính Bạch Liên Hoa【Đã hoàn thành】 Trong truyện ngôn tình, Giang Mộng Dư là chị kế ác độc của nữ chính. Cô ta giở trò trở thành vị hôn thê của nam chính, một lòng muốn gả vào hào môn, cuối cùng bị nam chính nhìn thấu bản chất, đành trơ mắt nhìn hắn và nữ chính ân ái ngọt ngào. Sau khi xuyên đến, Giang Mộng Dư lập tức hủy hôn với tra nam, chuyển ánh mắt về phía cô dì nhỏ của hắn — Cố Lan Thu, người vừa giữ mình trong sạch, vừa thân phận không tầm thường. Ban đầu Cố Lan Thu: Tôi không thích phụ nữ, càng không thích phụ nữ hám tiền. Sau đó, Cố Lan Thu chủ động vén mái tóc dài ướt mồ hôi, để lộ cần cổ trắng ngần, trong giọng nói dịu dàng mang theo chút nài nỉ khó nhận ra: “Ngư Ngư, hôn chị thêm lần nữa… được không?” 3. Phi tần thất sủng bị đày vào lãnh cung Giành lại trái tim lão cẩu hoàng đế? Nếu hoàng đế này không thích mình, thì đổi hoàng đế khác là xong! Vị tiểu tướng quân thắng trận trở về, danh tiếng lẫy lừng kia cũng không tồi. Tiểu tướng quân là người chính trực, đối diện nhan sắc khuynh thành của Giang Mộng Dư vẫn không động tâm: “Chúng ta đều là nữ nhi, huống hồ nàng là người của hoàng đế.” Tiểu tướng quân sau này: Bất chấp luôn! Ta muốn làm hoàng đế! Tính sơ sơ thì nàng chính là người của ta rồi :) 4. Dây leo yếu ớt sống nhờ kẻ mạnh trong tận thế Phải dựa vào kẻ mạnh, tranh giành đàn ông với phụ nữ khác? Giang Mộng Dư trực tiếp rạch tay mình, chủ động biến thành tang thi. Không những sau này trở thành Nữ vương tang thi, mà còn bắt cóc cả vị viện trưởng nghiên cứu — người được mệnh danh là hy vọng cuối cùng của loài người — mang về căn cứ. “Tôi đem thân thể mình giao cho cô nghiên cứu, cô gán chính mình cho tôi làm vợ, thế nào?” 5. ……(đang bổ sung) 【Công rất điên, thụ chắc cũng không bình thường】

BXH TUẦN