Hoan Hỉ Oan Gia

Danh Sách Truyện

Xuyên Vào Tiểu Thuyết Trở Thành Kẻ Đối Đầu Mafia
Xuyên Vào Tiểu Thuyết Trở Thành Kẻ Đối Đầu Mafia
Tác giả:
Nguyễn Hân ngoài đời thực là một nữ quân nhân xuất sắc bậc nhất, nhưng chỉ sau một vụ nổ, cô đã bất ngờ xuyên vào bộ tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng. Trớ trêu thay, cô lại xuyên vào nhân vật pháo hôi hạ đẳng nhất, lúc nào cũng lủi thủi theo sau nịnh bợ nữ chính phản diện. Nữ chính Tạ Tư Vũ hoàn toàn không xem trọng nguyên thân, ngay từ vài chương đầu đã nhẫn tâm lấy cô làm khiên chắn cho mọi tai ương biến cố, xem lòng trung thành của cô đến cả cỏ rác còn không bằng. Nhận ra bản thân vào vai pháo hôi đoản mệnh, Nguyễn Hân tất nhiên không cam chịu. Cô quyết tâm cải mệnh, tận dụng mọi thủ đoạn để xoay chuyển số phận nguyên thân. Nắm trước cốt truyện, cô biết người mình cần xử lý trước tiên không ai khác là nữ chính. Ngay từ khi Tạ Tư Vũ chưa trở thành sát thủ chính quy, Nguyễn Hân vẫn xuống tay, diệt trừ mầm họa trước khi đối phương kịp gây hại cho mình. Sau khi nữ chính bị xoá sổ, cốt truyện chuyển biến theo chiều hướng không khá hơn là bao. Nam chính Cố Viễn Thành, cũng tức là tay trùm mafia lập tức mất đi cánh tay đắc lực, một mình khó lòng đương đầu với thế lực họ Bạch. Nhắc đến thế lực họ Bạch này, quả thật là một nhân vật bí ẩn, hành tung khó lường. Nguyễn Hân vì chưa đọc hết truyện nên chưa thể nắm rõ danh tính, ngay cả giới tính của họ Bạch vẫn là dấu hỏi lớn trong đầu cô. Cô chỉ biết rằng, người không phạm ta, ta không phạm người, tốt nhất là không nên trực diện đối đầu. Nhưng người tính không bằng trời tính, sau khi nữ chính bị loại trừ, Nguyễn Hân bất đắc dĩ trở thành thủ lĩnh đứng đầu tổ chức và kéo theo muôn vàn hệ luỵ. Dù muốn hay không, cô cũng phải cùng lúc đối nghịch với hai thế lực mafia khổng lồ, Cố Viễn Thành và họ Bạch kia. Sau nhiều phen cân nhắc, cô âm thầm quyết định chọn họ Bạch trở thành đồng minh, nhưng hết lần này đến lần khác đều chỉ bị họ Bạch phũ phàng cự tuyệt. Chỉ là cô cũng không ngờ, hoá ra họ Bạch kia so với Tạ Tư Vũ còn khiếp đảm hơn gấp bội. Không chỉ tâm cơ quỷ quyệt, tuệ nhãn phi thường mà còn chứng thực là một con quỷ khát máu, xem mạng người cũng chỉ sánh ngang sinh mạng của một con muỗi. [Tác phẩm này là truyện hư cấu lấy cảm hứng từ bối cảnh khu vực Châu Á trong tương lai. Một số quốc gia và địa danh được viết tắt hoặc thay đổi tên nhằm giữ tính hư cấu cho câu chuyện, đồng thời tránh những tranh luận ngoài ý muốn liên quan đến quan điểm chính trị hay dân tộc. Mọi chi tiết trong truyện phục vụ cho mục đích xây dựng thế giới và phát triển nội dung, không đại diện cho quan điểm công kích bất kỳ quốc gia hay con người nào ngoài đời thực. Mong Độc giả đón nhận tác phẩm theo tinh thần giải trí và giả tưởng. Xin cảm ơn.]
Hôm Nay Khương Tiểu Thư Lại Ăn Dấm Sao?
Hôm Nay Khương Tiểu Thư Lại Ăn Dấm Sao?
Tác giả:
Cưới trước yêu sau / Công dịu dàng điềm đạm, ngoài lạnh trong nóng VS Thụ kiêu ngạo, sắc sảo, giỏi "thả thính" 1. Dịch Tiện Chu vừa bị bạn gái cắm sừng. Quá thất vọng với tình yêu, cô không muốn yêu đương gì nữa, quyết định tóm đại một “gái thẳng” sống tạm qua ngày. Ai ngờ nói chuyện online nửa tháng, đến ngày gặp mặt, Dịch Tiện Chu đứng hình tại chỗ. Đối phương sắc sảo quyến rũ, dáng chuẩn mặt xinh, đúng gu cô luôn, có điều… Đây không phải kẻ thù không đội trời chung Khương Thi Ý từng ghét cô đến tận xương tủy sao?! 2. Khương Thi Ý cực kỳ ghét Dịch Tiện Chu, từ thời còn đi học đã không ưa nổi nhau. Trong lòng cô, Dịch Tiện Chu chính là kiểu người âm hiểm, giả tạo, độc miệng. Cho đến một ngày, tình cờ Khương Thi Ý tiếp xúc với một nhân viên dưới quyền Dịch Tiện Chu, người đó kể: “Thật ra Dịch tổng là người rất ấm áp, hồi còn đi học từng rất quan tâm một bạn nữ trong trường.” “Lúc mấy tên lưu manh bên ngoài nói xấu bạn đó, cô ấy không nói không rằng xông lên đấm người ta gần chết.” “Ngày sinh nhật, bạn nữ đó cãi nhau với bạn bè khóc ở góc tường, cô ấy còn lén nhờ người tặng một cái bánh nhỏ.” “Tên cô bạn đó là gì nhỉ… hình như là Khương, Khương gì đó…” Khương Thi Ý: ?! 3. Sau khi dọn về sống chung, để mọi thứ êm đẹp, Dịch Tiện Chu thỏa thuận trước ba điều với Khương Thi Ý: Không yêu đương, chỉ sống chung, không can thiệp đời tư nhau. Nhưng không bao lâu sau, Dịch Tiện Chu phát hiện Khương Thi Ý có gì đó hơi sai sai. Một cô người mẫu tới tìm Dịch Tiện Chu xin ở nhờ, Khương Thi Ý vừa nhai nho vừa trừng mắt nhìn. Dịch Tiện Chu đi ăn với một nữ khách hàng xinh đẹp, Khương Thi Ý khuấy cà phê tới phát điên, trừng mắt nhìn. Ngày nghỉ. Cuối cùng Dịch Tiện Chu hết chịu nổi, kéo lấy Khương Thi Ý đang mặc bộ đồ ngủ thiếu đứng đắn lượn tới lượn lui mà hỏi: “Cô Khương à, suốt ngày nhìn chằm chằm tôi là có ý gì hả?” Khương Thi Ý tim đập thình thịch, miệng nói ngược lòng: “Muốn ám sát cậu đấy!” Dịch Tiện Chu híp mắt, nhìn cô từ trên xuống dưới: “Vũ khí giết người của cậu là… đồ ngủ sexy?” Ai cũng biết Dịch Tiện Chu khó theo đuổi, mỗi người từng cưa cẩm cô đều nhận được cùng một câu: “Xin lỗi, tôi vô cảm với tình yêu, không biết yêu là gì.” Và mọi người tin thật. Cho đến một buổi trưa nọ. Dưới mái ngói phủ đầy dây leo xanh mướt của một tòa nhà cổ, Dịch Tiện Chu ôm eo Khương Thi Ý, hôn nhau trong một góc bãi cỏ, nụ hôn nồng cháy đến mức như muốn thiêu rụi cả lùm cây bên cạnh. Mọi người: “Vô cảm với tình yêu cái nỗi gì, đồ lừa đảo!”
Bệnh Công Chúa Từng Ức Hiếp Tôi, Bây Giờ Mỗi Ngày Lại Khóc Trước Mặt Tôi
Bệnh Công Chúa Từng Ức Hiếp Tôi, Bây Giờ Mỗi Ngày Lại Khóc Trước Mặt Tôi
Tác giả:
Minh Nhuế Hi là cô tiểu thư được cưng chiều đến hư hỏng, mắc “bệnh công chúa” nhưng cũng có mệnh làm công chúa thật sự. Tính tình kiêu căng, hống hách, chẳng bao giờ thèm liếc ai một cái, nhưng lại đặc biệt yêu thích âm thanh leng keng phát ra từ chiếc chuông nhỏ buộc ở mắt cá chân. Du Nhàn là một cô nhi vô cùng thiếu thốn, ít nói, rất nhạy cảm với âm thanh. Nhờ người tài trợ giới thiệu, cô được phép dự thính lớp vẽ sơn dầu của thầy mỹ thuật, nhưng lại không có tiền mua màu vẽ. Bình thường cô phải đi xách túi, mua trà sữa, làm đủ thứ lặt vặt cho Minh Nhuế Hi để kiếm tiền mua màu, mà quãng thời gian đó với cô thật sự vô cùng tồi tệ. Tốt nghiệp xong, Du Nhàn trốn khỏi cô công chúa kiêu căng ấy, cũng như âm thanh leng keng suốt ngày hành hạ mình đến phát điên, rồi mở một nhà nghỉ nhỏ ở ven một thị trấn miền Giang Nam. Mở tiệm được một tháng, cô bất ngờ đón một người mà cả đời không ngờ sẽ gặp lại. Cô tiểu thư ngày nào đeo vàng đội bạc, kiêu ngạo đứng trên cao, giờ xuất hiện với bộ dạng nghèo túng tàn tạ, gõ cửa nhà cô, nói rằng mình là con giả, con ruột thật sự đã được nhà họ Minh đón về. Cô ấy giờ không còn chốn dung thân, hỏi liệu có thể tá túc nhờ một thời gian không. Du Nhàn đưa mắt quan sát cơ thể nhỏ bé, cổ chân vẫn còn đeo chuông của cô ta, khẽ bật cười lạnh đầy ẩn ý: “Được thôi, nhưng có một điều kiện.” Đêm mưa hôm đó, Du Nhàn lắc nhẹ chiếc chuông trong tay, một lúc sau, cô công chúa từng kiêu căng ấy đẩy cửa bước vào, chân trần, nghiến răng buông bỏ mọi tự tôn kiêu hãnh, ngồi xuống đùi cô... —“Tôi đã nếm đủ đắng cay rồi, giờ có thể cho tôi một chút ngọt ngào không?” 【Hướng dẫn đọc】 Song khiết & HE Họa sĩ trầm ổn mắc chứng sợ âm thanh x Công chúa bệnh kiêu ngạo sa cơ Vai thụ không hoàn hảo, đúng kiểu “bệnh công chúa”, sẽ trưởng thành dần về sau Văn phong cãi nhau chua chát, đáng đầu tư!
Chọc Ghẹo Chị Dâu
Chọc Ghẹo Chị Dâu
Lúc 14 tuổi, Liễu Trình Tự phải ngủ chung giường với chị dâu. Cô thề rằng sau này nhất định phải tránh xa chị dâu, vì chị dâu phiền quá, một cước đá cô xuống đất. Cô nằm dưới đất khóc rưng rức, nước mắt đầm đìa. Đến 18 tuổi, Liễu Trình Tự bắt đầu đủ trò giả vờ làm màu, tìm mọi cách để chui lên giường chị dâu ngủ. “Chị dâu thơm quá à~” Bị chị dâu mắng đến khóc vẫn không chịu dừng. Tóm lại là: một người chị dâu cực kỳ thơm. 【Văn học chị dâu】【Văn học nhà thuê】 “Không gian chật hẹp giống như lồng ngực của ai đó, mỗi lần va chạm vì yêu đều vang vọng đến chấn động lòng người.” Truyện ngắn, văn án viết đại, có yếu tố trái luân, siêu gợi cảm. P/S: Chị gái ruột đã mất, tình cảm bắt đầu từ khi nhân vật trưởng thành. Chị gái và chị dâu không đăng ký kết hôn.
Phong Hoa Đương Ca
Phong Hoa Đương Ca
Tự dưng bị xuyên không đến huyền huyễn đại lục, Đoàn Diệc Lam vẻ mặt mờ mịt, tu luyện cái gì chứ! Để ta chết đi! Mãi đến khi gặp được thánh nữ Ma cung Khúc Lưu Oanh, mục tiêu nhân sinh liền biến thành: đánh sập Ma cung, cưới thánh nữ. Chiến âm thi, diệt thần thú, cướp hoa khôi, cướp quân doanh... Đoàn Diệc Lam chuyện nào cũng làm không sót, hiểu lầm tham tài háo sắc truyền khắp đại lục, ngay cả bản thân nàng nghe xong cũng run bần bật, cảm giác uy nghiêm bị moi sạch. Sủng thê đến mức chẳng biết xấu hổ là gì, Khúc Lưu Oanh, ta gọi nàng một tiếng tức phụ, nàng dám đáp lại sao! Nửa bàn tay vàng, một tấm lòng son, nữ chính xuyên không đến huyền huyễn đại lục, nhập gia tùy tục, dứt khoát bật hack tu luyện luôn vậy. Vốn muốn làm một nữ tử đứng đắn với cảm xúc ổn định, nhưng sau khi gặp thánh nữ Ma cung thì liêm sỉ rơi đầy đất, từ đó không bao giờ nhặt lại được nữa. Mang gương mặt phong lưu, nhưng đối với tức phụ lại si tình chuyên nhất.
Kiêu Căng
Kiêu Căng
* Bộ truyện nói về hành trình dị biến từ người thường thành Thú nhân - có pheromone, có tuyến thể. Sau khi dị biến bùng nổ, đây là lần đầu tiên hai người gặp lại nhau. Việt Tri Thủy trói người cướp tài nguyên của cô mang về, đồng bạn nhìn đến trợn mắt há mồm. Việt Tri Thủy: “Đừng động vào cô ấy, không dễ chọc đâu.” Đồng bạn kinh ngạc: “Đây là bà vợ trước cưới liên hôn của cậu đó hả?” Việt Tri Thủy nào biết người này sao lại biến thành bộ dạng như vậy, đẹp thì đúng là đẹp, nhưng toàn thân đầy gai nhọn. Đàm Tiện nói động thủ là động thủ, cho dù bị ép sát lên tường đến đường lui cũng không còn, vẫn cứ nâng cằm, khinh miệt lại kiêu căng. “Thế nào? Không ngờ tôi còn có hai bộ mặt nhỉ.” —— “Thi triều tới rồi, từ bây giờ chúng ta chỉ còn ba phút để tỏ tình.” —— “Được thôi, muốn hôn không?” Mạt thế / CP: Hung khí nhân gian kiêu căng & Ngự tỷ bụng dạ đen tối độc miệng Giới thiệu một câu: Không phải kiêu căng, mà là một túi bánh bao nhỏ thích làm nũng Lập ý: Cho dù gặp phải đả kích lớn đến đâu, cũng phải có lý tưởng và tín niệm.
Khoảng Thời Gian Sống Chung Với Nữ Cặn Bã
Khoảng Thời Gian Sống Chung Với Nữ Cặn Bã
Thầm thích một người suốt mười ba năm là cảm giác thế nào? Chua – ngọt – đắng – cay – mặn, đủ cả. Không biết bao nhiêu lần muốn tỏ tình, nhưng mỗi lần lại nhớ đến câu nói của nàng: “Hai đứa con gái yêu nhau nghe thôi đã thấy kỳ lạ rồi.” Vòng tới vòng lui nhiều năm như thế, cho đến lần yêu thứ N của Tô Gia Hảo, Hứa Ưu quyết định buông bỏ, tìm một người khác để bắt đầu tình yêu. Kết quả lại thành ra thế này—— Tô Gia Hảo nhìn cô đầy chất vấn: “Cậu yêu đương rồi à?” Hứa Ưu chột dạ chẳng hiểu vì sao: “Ừ.” Tô Gia Hảo: “Chia tay đi! Không được yêu!” Hứa Ưu: “Cậu yêu bao nhiêu lần rồi, tôi yêu có một lần thì sao?” Tô Gia Hảo: “Yêu đương không hợp với cậu, mệt não lắm.” Hứa Ưu: “Tôi không sợ mệt, có ngu đi tôi cũng muốn yêu!” Tô Gia Hảo: “Nhất định phải yêu?” Hứa Ưu: “Ừ!” Tô Gia Hảo mím môi, chưa tới ba giây sau: “Vậy yêu tôi đi.” “Hả??” “Yêu tôi. Tôi thích cậu.” Đây là một câu chuyện “đến sau mới nhận ra tình cảm”. Hứa Ưu mềm mại nhút nhát, Tô Gia Hảo lúc đầu thì lăng nhăng nhưng sau này tuyệt đối chung tình. Ngọt sủng xen chút ngược nhẹ, hai nữ chính đều là lần đầu, yên tâm thưởng thức.
Dục Tình Cố Túng [Giới Giải Trí]
Dục Tình Cố Túng [Giới Giải Trí]
Tác giả:
Lý Ngọc Phách sau này nghĩ lại, Tần Bảo Linh không phải là người yêu định mệnh của mình, mà là kiếp nạn định mệnh thì đúng hơn. Trước năm 29 tuổi, cô sống cuộc đời tiểu thư vinh hoa phú quý. Tần Bảo Linh là một người tình xinh đẹp nhưng tham lam vô độ — cô ta cái gì cũng muốn: tiền, tài nguyên, mọi thứ tốt đẹp nhất, và cả toàn bộ sự chú ý của cô, cứ như muốn moi tim cô ra mà ăn sống vậy. Sau 29 tuổi, thế giới đảo lộn. Cô tranh giành quyền lực thất bại, phải trốn ra nước ngoài. Tần Bảo Linh thì vẫn xinh đẹp yếu đuối, nước mắt đầm đìa: "Đời người như chim cùng rừng trú ngụ, đến lúc tận số thì ai nấy bay thôi… Chị biết đấy, em thật sự chẳng có khả năng giúp gì chị cả!" Cô ở nước ngoài suốt mười sáu năm. Đời người có được bao nhiêu cái mười năm? Mười năm đầu, cô dùng để dây dưa không dứt với Tần Bảo Linh. Mười năm thứ hai, cô dùng để đau thấu tim gan mà tỉnh ngộ. Đến mười năm thứ ba, đã qua được một nửa — cô quyết định sẽ dùng nó… để chơi một ván thật ra trò với Tần Bảo Linh. Lý Ngọc Phách nghĩ, cô thì không phải người vô tội, nhưng Tần Bảo Linh mới thật sự là người đáng ghét. * Tần Bảo Linh: “Aiya, em biết ngay là chị vẫn nhớ em mà~ Đây là muốn quay lại với em phải không!” Cáo già quyền cao chức trọng cười như không cười × Đại minh tinh lắm trò lắm chiêu Chuyện xấu giữa hai người phụ nữ tệ bạc, ác nhân thì có ác nhân trị. (Lưu ý trước khi đọc): Cả hai đều không có đạo đức cao đẹp gì, không ai là người tốt. Có yếu tố cẩu huyết, xuất hiện diễn đàn giải trí thập niên 2000, truyền thông lá cải và các phát ngôn quá đà, thiếu thiện chí.
Quý Phi Mắc Phải Chứng Sợ Nam Nhân
Quý Phi Mắc Phải Chứng Sợ Nam Nhân
Song nữ chủ, hậu cung ngọt ngào không đấu đá, không cung đấu, hậu cung hòa thuận rải đường khắp nơi, Hoàng Đế biểu ca vĩnh viễn chỉ là nhân vật công cụ. :) (Thật) Quý Phi đa nhân cách x Hoàng Hậu dịu dàng Nguyên Sanh x Tống Yên —— Người trong hậu cung ai nấy đều rõ, Quý Phi Nguyên thị và Hoàng Hậu Tống thị chẳng thuận nhau. Thường thì trình tự như sau: Nguyên Quý Phi khiêu khích Hoàng Hậu → bị Hoàng Hậu làm ngơ → Quý Phi càng tức giận → lại tiếp tục bị làm ngơ. Gần như đã đến mức không đội trời chung, vậy mà một ngày kia, chư phi trong cung lại phát hiện: Quý phi hệt như gà chọi thường ngày thế mà lại... đỏ mặt trước Hoàng Hậu??? Đỏ mặt thật sao??!! Hoàng Hậu: Đúng vậy, chúng ta đã ở bên nhau rồi. —————— Quý Phi vốn là kẻ kiêu ngạo không giỏi ăn nói, thường vì quá thông minh mà tự đưa bản thân vào cảnh ngộ như lò thiêu. Tiểu hài Nguyên x Kiêu ngạo Nguyên x Nói năng khiêu khích Nguyên x Thông tuệ Nguyên Kiều Kiều x Nguyên Sanh x A Sanh x Phượng Thanh
Tuyệt Đối Đừng Chọc Nữ Phụ [Xuyên Nhanh]
Tuyệt Đối Đừng Chọc Nữ Phụ [Xuyên Nhanh]
“Chủ nhân yêu dấu ơi~ Chỉ cần cô đồng ý giao dịch với tôi, cô muốn gì, tôi cũng có thể cho hết.” Hệ thống số 26 tức đến mức chỉ muốn mọc tay mọc chân ra để cho cô một trận, bạn nói xem làm hệ thống trí tuệ nhân tạo dễ dàng lắm hả! Nhưng ai bảo cuối năm có đợt đánh giá thành tích với phần thưởng siêu to chứ! Chủ nhân nghe xong chỉ cười lạnh, mang chút khí chất của kẻ “cuồng ma”. “Ta muốn ngươi im miệng lại, được không?” Tôi bị bệnh nan y rồi, ông trời còn phải phái thêm một cái máy lắm mồm tới trừng phạt tôi nữa sao! Chỉ là đi công lược nữ phụ thôi mà, đi thì đi, được chưa! Hệ thống ôm lấy cơ thể tròn vo như cục thịt của mình, cảm động đến phát khóc. “Chủ nhân cố lên công lược nha! Nữ phụ đều dễ thương lắm đó!” Nhưng khi chủ nhân nhìn thấy nữ phụ đã bị hắc hóa, cô nghiến răng nghiến lợi: “Tin ngươi cái quái gì chứ! Đồ lão già xấu xa hư hỏng!” Hệ thống: Cô nói gì? Tôi không nghe thấy~ ( ̄▽ ̄)~* “Chủ nhân cố lên công lược nha~ Nhưng nhất định nhớ kỹ, đừng chọc giận nữ phụ đó!” Hệ thống thì cứ nói vậy, còn chủ nhân có nghe không… thì chỉ có cô ấy mới biết. 【mặt cười đểu】 【Giờ tám nhảm】 ①: Truyện kiểu sảng văn ngọt sủng. ②: Mỗi thế giới một cặp CP, chỉ có hệ thống là từ thế giới này sang thế giới khác
Hôm Nay Y Tiên Cũng Không Muốn Xem Bệnh
Hôm Nay Y Tiên Cũng Không Muốn Xem Bệnh
Khi còn trẻ. Y tiên không muốn tiếp chẩn cho sư muội bên cạnh, đương nhiên là có nguyên do. Ngày thứ nhất. “Nàng làm sao vậy?” “Đau quá, không cẩn thận bị cứa trúng.” Nữ tử diễm lệ kia mặt dày sấn tới gần, đưa một ngón tay ra, nhíu mày nói: “Liễu trưởng lão, người xem, vết rách dài thế này này.” Liễu Tầm Cần đưa mắt liếc lên, nhìn thật lâu mới phát hiện đầu ngón tay nàng ấy có một vết xước mảnh như tơ. Có lẽ không tới thì cũng tự lành rồi. Ngày thứ hai. “Lại sao nữa.” “Ưm hừ ♀... Sư tỷ, tim người ta lại đau rồi... Chứng cũ mãi không khỏi, bất an lắm. Hay là mở ra xem thử nhé?” “Nói bao nhiêu lần rồi.” Liễu Tầm Cần chẳng thèm ngẩng đầu, lạnh nhạt đáp: “Mặc lớp y phục bó sát như thế, không đau mới lạ.” “Khoan đã.” “…Làm gì?” “Ta đâu có bảo nàng cởi đồ ngay tại đây.” Rất nhiều ngày sau đó. “Việt Trường Ca, nàng ra ngoài trước đi.” Việt Trưởng lão bắt chéo chân ngồi đối diện, tay phe phẩy chiếc quạt giấy nhỏ, mắt phượng chớp chớp: “Đừng lạnh lùng như vậy mà, y tiên đại nhân. À mà này… bệnh tương tư, ở đây có trị không?” Liễu Tầm Cần nhướng mày nhìn lên, còn chưa kịp đáp— “Ai da.” Nàng ấy bỗng bật cười khúc khích, vội lấy quạt che môi, phe phẩy mấy cái, lại bày ra bộ dạng chẳng màng thế sự: “Nàng tưởng thật à? Ta đùa đó.” #Làm sao để trói chặt vị sư muội lang bạt nghèo rớt mồng tơi, ngoài sắc đẹp ra chẳng còn gì? Tất nhiên là tìm cách khiến nàng ấy mắc nợ. #Làm sao để lại gần vị y tiên luôn làm mặt lạnh kia? Tất nhiên là tìm cách mắc nợ đối phương thật nhiều. 1v1, kết cục HE, phong cách hài hước, song phương thầm mến, Trường thiên sử thi (ý chỉ kéo dài 600 năm). Câu chuyện giữa hai vị trưởng bối niên kỷ cao ngất của tông môn. Tỷ tỷ y tiên cô độc x Việt mỹ nhân giao tế đỉnh cao.
Người Quản Gia Hống Hách Của Cô Tiểu Thư U Buồn
Người Quản Gia Hống Hách Của Cô Tiểu Thư U Buồn
Tác giả:
Năm thứ năm mạt thế, Tương Trường Ca chết trong một trận thiên tai. Khi cô tỉnh lại, cô phát hiện mình xuyên vào một quyển tiểu thuyết cũ mà cô vừa đọc không lâu trước đây và trong đầu còn vang lên một thứ tự xưng là “hệ thống”, nói năng lung tung chẳng ra đâu vào đâu. Nhìn thời tiết trong xanh và nắng đẹp, ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn trong không khí, Tương Trường Ca đấm vào không khí và điên cuồng gọi năm suất ăn trên máy bay trước khi đồng ý với nhiệm vụ của hệ thống là cứu nhân vật nữ phụ . Trong quyển tiểu thuyết này, nam chính có một vị hôn thê mất sớm. Vị hôn thê này cực kỳ giàu có, tiền bạc là thứ vô dụng nhất đối với cô ấy. Tuy nhiên cô ấy chưa bao giờ biết đến hạnh phúc là gì, và u sầu chính là năng khiếu bẩm sinh của cô ấy. Khi biết tình cảm tốt đẹp của nam chính dành cho mình chỉ xuất phát từ áy náy và trách nhiệm với hôn ước do trưởng bối định đoạt, cô ấy đã chủ động rời đi, thành toàn cho mối tình rực rỡ của tổng tài nam chính với cô bé ngây thơ nóng bỏng. Nhưng vì không còn điều gì trên thế giới này để cô ấy trân trọng nữa, nên cô ấy đã chọn rời xa thế giới này vào đúng ngày sinh nhật thứ hai mươi bốn của mình. Nhiệm vụ của Tương Trường Ca chính là giúp nữ phụ nhặt lại lòng tin với sinh mệnh, học cách vui vẻ mà sống. Bị hệ thống uy hiếp rằng không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị “hỏa táng”, Tương Trường Ca liếm môi, miệng vẫn thoang thoảng mùi vị của giun khô, hờ hững nói: “Chỉ có vậy thôi hả?” Hệ thống: [...] Ký chủ tự tin ghê? Cũng thú vị đấy. Nhiệm vụ 1: Dẫn dắt nữ phụ ăn đủ ba bữa đúng giờ. 7 giờ 30 sáng, quản gia Tương Trường Ca bế Du Thanh, người đã thức trắng cả đêm, ngồi bên cửa sổ nhìn mặt trời mọc ở góc 45 độ, đến bàn ăn bày sẵn 49 món. Sau khi đưa cho cô ấy một bát cháo trắng, còn cô thì tự mình ăn hết sạch cả một bàn đồ ăn. Tay bưng bát nhìn người trước mặt ăn uống ngon lành, Dư Thanh vì ma xui quỷ khiến liền nếm một muỗng cháo, rồi bỗng giật mình: “Không phải tôi đã khóa cửa rồi sao? Sao cô vào được?” Tương Trường Ca: “À, học viện quản gia có dạy nghề mở khóa.” Dư Thanh: “...” Nhiệm vụ 2: Dẫn dắt nữ phụ cảm nhận niềm vui cuộc sống. Tường Trường Ca suy nghĩ một lát, hôm sau đưa cho Dư Thanh một xấp giấy. Cứ tưởng là đơn xin nghỉ việc, Dư Thanh vừa nhận liền nhìn thấy tiêu đề: [Chi tiết tham gia chương trình sinh tồn nơi hoang dã mùa 2]. Người tham gia: Dư Thanh, Tương Trường Ca. Dư Thanh: “?” Sau khi vô tình có được một người quản gia, cuộc sống của Dư Thanh biến thành như thế này... Ngồi một mình trong phòng vẽ, nhìn bức tranh tràn ngập phong vị u buồn vừa hoàn thành, cô cười thầm: “Quả nhiên, u buồn đúng là thiên phú của tôi...” Đột nhiên, có người ngoài cửa hét lên: “Chị u buồn, ăn cơm!” Bàn tay của Du Thanh giật mình run lên, một màu vàng chói lóa hiện lên trên bức tranh. Khi Du Thanh chơi đàn piano trong phòng nhạc cho đến khi hoàng hôn buông xuống, ngắm nhìn những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn biến mất ở đường chân trời, cô khẽ lẩm bẩm, "Tôi đang ở trong bóng tối, tôi không thể nhìn thấy một tia sáng nào..." "Cạch" một tiếng, chiếc đèn chùm kiểu Âu được tạo thành từ chín mươi chín chiếc đèn hoa nhỏ trên đầu cô ấy bật sáng. Ánh sáng chói lọi khiến Du Thanh vô thức nhắm mắt lại, một giọng nói quen thuộc vang lên từ cửa: "Chị Hắc Ám, đến giờ ăn rồi!" “...” Nhân vật chính: Tương Trường Ca, Dư Thanh. Một câu tóm tắt: “Ê chị u buồn, đi ăn cơm.” Lập ý: Hy vọng lớn nhất là hy vọng chính mình tạo ra. Muốn có ánh sáng, hãy tự thắp sáng đời mình.

BXH TUẦN