Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Sinh Tồn

Danh Sách Truyện

Kiêu Căng
Kiêu Căng
* Bộ truyện nói về hành trình dị biến từ người thường thành Thú nhân - có pheromone, có tuyến thể. Sau khi dị biến bùng nổ, đây là lần đầu tiên hai người gặp lại nhau. Việt Tri Thủy trói người cướp tài nguyên của cô mang về, đồng bạn nhìn đến trợn mắt há mồm. Việt Tri Thủy: “Đừng động vào cô ấy, không dễ chọc đâu.” Đồng bạn kinh ngạc: “Đây là bà vợ trước cưới liên hôn của cậu đó hả?” Việt Tri Thủy nào biết người này sao lại biến thành bộ dạng như vậy, đẹp thì đúng là đẹp, nhưng toàn thân đầy gai nhọn. Đàm Tiện nói động thủ là động thủ, cho dù bị ép sát lên tường đến đường lui cũng không còn, vẫn cứ nâng cằm, khinh miệt lại kiêu căng. “Thế nào? Không ngờ tôi còn có hai bộ mặt nhỉ.” —— “Thi triều tới rồi, từ bây giờ chúng ta chỉ còn ba phút để tỏ tình.” —— “Được thôi, muốn hôn không?” Mạt thế / CP: Hung khí nhân gian kiêu căng & Ngự tỷ bụng dạ đen tối độc miệng Giới thiệu một câu: Không phải kiêu căng, mà là một túi bánh bao nhỏ thích làm nũng Lập ý: Cho dù gặp phải đả kích lớn đến đâu, cũng phải có lý tưởng và tín niệm.
Toàn Cầu Thi Biến Nhưng Tôi Trở Về Quê Trồng Trọt
Toàn Cầu Thi Biến Nhưng Tôi Trở Về Quê Trồng Trọt
Có thể mặn mà cũng có thể ngọt ngào, người sống tàn nhẫn ít lời, cảm giác người sống chân thật, chủ kênh ngoài trời có hàng triệu người theo dõi, ngoài cứng trong mềm thụ x bề ngoài trong sáng nhưng thực chất sâu kín, văn võ song toàn, giỏi việc thủ công, theo nhiều nghĩa khác nhau, biết dỗ dành mà không chịu dừng, công lớn tuổi hơn mang tính dẫn dắt, là đại lão thần bí. Xuất thân chuyên ngành kế toán, Khương Tảo khó khăn lắm mới đứng vững ở thành phố lớn, ai ngờ lại gặp phải làn sóng thất nghiệp do trí tuệ nhân tạo phát triển nhanh chóng, bị ép chuyển hướng làm blogger ngoài trời, vừa hay phù hợp với xuất thân lớn lên ở nông thôn của mình. Cuộc sống tốt đẹp còn chưa kịp hưởng bao lâu thì lại gặp phải bùng phát xác sống. Cô tốt bụng nhận gia đình bạn thân đến nhà mình tránh nạn, ai ngờ lại bị bạn bè nhiều năm phản bội, mất mạng trong miệng xác sống. Một giấc tỉnh lại, cô trở về 90 ngày trước khi xác sống bùng phát... "Có lần này, tôi nhất định phải đoạt lại tất cả những gì đã mất!"
Sau Khi Xuyên Qua Thảo Nguyên Được Báo Đốm Độc Sủng
Sau Khi Xuyên Qua Thảo Nguyên Được Báo Đốm Độc Sủng
Tác giả:
Trên đường đi khảo cổ, Chu Minh Vụ bị chôn vùi dưới một trận lở bùn đá do cơn mưa lớn gây ra. Khi tỉnh lại lần nữa, nàng phát hiện mình đang bị hơn chục con kền kền biết nói vây quanh. Mà trong nội bộ đội khảo cổ vẫn luôn lưu truyền một bí mật: Có một đại lục thần bí sinh sống một nhóm động vật. Những động vật ấy có thể tự do chuyển đổi giữa hình thái người và thú, có thể nói ngôn ngữ của con người, nhưng vẫn giữ lại tập tính cùng bản năng hoang dã của loài thú... Chu Minh Vụ chưa từng tin vào điều đó, thậm chí còn khịt mũi coi thường, cho đến khi nàng xuyên qua tới chính đại lục này. Những con linh cẩu gian xảo hung tàn, bầy sư tử uy mãnh khát máu, tất cả đều không ngừng phá vỡ nhận thức của Chu Minh Vụ. Nàng trở thành “con mồi” bị những kẻ săn mồi đứng đầu tranh giành. Để có thể sống sót trên thảo nguyên, nàng quấn lấy một con hoa báo cái đang nuôi ba con non. Chu Minh Vụ cẩn thận chăm sóc ba con báo con, lúc ngủ thì dán sát bên hoa báo, để cơ thể mình nhuốm mùi của nó, trên thảo nguyên mượn uy của báo mà giả làm báo. Nàng cho rằng mọi thứ sẽ cứ hài hòa như vậy tiếp diễn. Cho đến khi hoa báo cái bước vào kỳ động dục đầu tiên, thân thú cong mông nằm sấp trước mặt Chu Minh Vụ. Sau khi không nhận được bất kỳ phản ứng nào, nó hóa thành một mỹ nhân tóc đen mắt vàng, làn da màu mật ong nóng bỏng, cọ cọ bên người Chu Minh Vụ. Chu Minh Vụ nuốt nước bọt, toàn thân cứng đờ: Xong rồi, nàng bị hoa báo coi như bạn đời! Một câu tóm tắt: Trở thành đối tượng bị động vật thảo nguyên tranh giành. Ý nghĩa: Kiên trì nỗ lực.
Xuyên Qua Mạt Thế, Được Các Nữ Chủ Tranh Dành
Xuyên Qua Mạt Thế, Được Các Nữ Chủ Tranh Dành
Văn án: Có một ngày, Mộng Trúc mở mắt ra, thế giới này chợt thay đổi, tất cả đàn ông đều biến thành thây ma, người ở tầng hai cùng Mộng Trúc trở thành trạm cung cấp năng lượng, mà tám phần còn lại lại mọc ra món đồ chơi của đàn ông! Chị cả nhà bên dịu dàng hiền thục, khi còn bé chăm sóc hai chị em sinh đôi, em gái tiểu học hoạt bát, chị cả xã đoàn tràn ngập nhiệt tình, giáo viên mặt lạnh tràn ngập khí chất băng sơn, hội trưởng học sinh nghiêm túc,... Tóm lại đây là một quyển truyện tình yêu không có tiết tháo, cùng với mấy tình tiết đánh quái ngu ngốc.
Sau Khi Lưu Lạc Ở Đảo Hoang, Được Mỹ Nhân Ngư Nhặt Về Nhà
Sau Khi Lưu Lạc Ở Đảo Hoang, Được Mỹ Nhân Ngư Nhặt Về Nhà
【Con người x Người cá, công – công, kết thúc có hậu】 * Tình yêu giống như nước, có hàng vạn hình thái. Có thể bạn không chạm được vào nó, nhưng nó sẽ nhẹ nhàng bao bọc lấy bạn —— phim Hình Dạng của Nước * [Giới thiệu 1] Một vụ đắm tàu, Vân Khê theo con tàu chìm xuống đáy biển. Khoảnh khắc trước khi mất ý thức, một đôi môi mềm mại áp vào cô. Lúc tỉnh lại, cô đang ngâm mình trong một hồ nước âm u, bên cạnh là một người phụ nữ đang nằm. Người phụ nữ hoàn toàn trần trụi, mái tóc dài gợn sóng như rong biển rậm rạp, ngũ quan sắc sảo đậm chất vùng biển xa lạ, nhưng lại có một chiếc đuôi cá màu lam nhạt. Mỹ nhân ngư vẫy nhẹ chiếc đuôi mềm mại, quấn lấy cơ thể Vân Khê như một con rắn, ghé sát lại để ngửi mùi hương trên người cô, đánh dấu mùi của riêng mình. Vân Khê trợn mắt, sợ đến ngất xỉu. [Giới thiệu 2] Lạc trên đảo hoang, bị mỹ nhân ngư nuôi nhốt suốt một tháng. Vân Khê không chịu nổi nữa, quyết định tuyệt thực. Mỹ nhân ngư ngây thơ không hiểu gì, tưởng Vân Khê bị bệnh, liền trèo núi lặn biển, tìm đủ mọi thứ có thể ăn được, đặt bên cạnh cô, rụt rè nhìn cô, dùng đầu mũi dụi nhẹ vào người cô như cầu xin, cuối cùng ôm chặt cô khóc không thành tiếng. Nghe tiếng khóc của mỹ nhân ngư, tim Vân Khê mềm nhũn, cuối cùng từ bỏ ý định tuyệt thực. Cô phải sống, giống như mọi sinh vật trên hòn đảo này — sống sót là ưu tiên hàng đầu. [Giới thiệu 3] Một năm sau khi trôi dạt lên đảo, sống chung với mỹ nhân ngư. Vân Khê thử rời khỏi mỹ nhân ngư, sống tự lập. Mỹ nhân ngư không hiểu vì sao Vân Khê lại muốn rời xa mình, cô nghĩ vì mình khác với loài người, nên Vân Khê không yêu cô. Cô vừa khóc vừa lột từng mảnh vảy trên người, máu chảy đầm đìa, chỉ mong trở thành con người giống Vân Khê, để có thể mãi mãi ở bên cô ấy. * Một câu chuyện sinh tồn trên đảo hoang, tiện thể yêu luôn mỹ nhân ngư.
Hệ Thống Phát Đối Tượng Cho Tôi [Mạt Thế]
Hệ Thống Phát Đối Tượng Cho Tôi [Mạt Thế]
Sau khi virus xác sống lan rộng toàn cầu, trên người nữ streamer game Hách Tiên xuất hiện một hệ thống sinh tồn ngày tận thế. Hệ thống chỉ vào Luyện Như Nịnh rồi nói: Người này chính là tình (vợ) duyên (cưới) của bạn, hãy cứu cô ấy, dùng tình yêu để soi sáng thế giới của bạn. Hách Tiên: ??? Luyện Như Nịnh: ??? Streamer game IQ cực đỉnh – diễn xuất xuất thần ✕ Sinh viên xuất sắc – EQ lẫn IQ đều cao, ăn ý từ trong xương tủy Yếu tố: Xác sống tận thế, hệ thống, chậm nhiệt, đánh quái thăng cấp, hơi hơi sảng. Gợi ý: Không có dị năng, chú ý chi tiết, một phần thiết lập xác sống lấy cảm hứng từ Sổ tay sinh tồn xác sống.
Thú Nhân Chi Xà Lâm
Thú Nhân Chi Xà Lâm
Tác giả:
Khi xuyên qua khu rừng âm u, Thẩm Tê Tê đã có dự cảm không tốt. Sau đó, cô thấy những con rắn, con này dài hơn con kia. Rồi cô gặp người đẹp, nhưng càng đẹp thì con rắn càng dài. Chẳng lẽ ở đây không có thứ gì không liên quan đến rắn sao!!! Cái gì!! Ngay cả cô cũng phải đẻ trứng rắn!? Chạy!! Nhất định phải chạy!!! Bài viết này 1V3 không chuyên nhất! Không chuyên nhất! Không chuyên nhất! Kết thúc có hậu. Nhân vật: Thẩm Tê Tê, Đại Bạch, Đỏ Thẫm, Đại Hắc
Khô Cốt [ Phế Thổ ]
Khô Cốt [ Phế Thổ ]
[Phần Một] Từ năm hai mươi tuổi, mỗi đêm An Hạc đều mơ cùng một giấc mộng. Trong mơ, một bộ xương khô đứng giữa màn sương mù, khẽ gọi tên cô: "An Hạc, đến đây đi… đến đây đi..." Ác mộng kéo dài suốt ba năm, như một cơn bóng đè dai dẳng, hành hạ An Hạc đến gần phát điên. Cô thường xuyên hôn mê, ác mộng đến cùng lúc. Mãi đến ngày sinh nhật năm đó, An Hạc lại rơi vào hôn mê lần nữa. Khi tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trong một ngôi mộ chưa đóng nắp. Mở mắt trong hố đất lạnh lẽo, cô kinh hãi phát hiện thế giới đã hoàn toàn đổi khác. Bầu trời u ám, khí độc mù mịt, những bức tường thép cao lớn sừng sững giữa đồng hoang tĩnh lặng. Người giữ thành nói, bên ngoài pháo đài là nơi quái thú ăn thịt người và vạn vật đột biến chiếm cứ, nhân loại hầu như chẳng còn chút hy vọng sống sót nào. Nhưng An Hạc rõ ràng nhìn thấy trong màn sương, một cô gái áo đỏ đang chăm chú nhìn cô, khẽ vẫy tay. Người từng xuất hiện trong giấc mơ nay đã có da thịt máu xương. Nét mặt mỉm cười, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua má An Hạc, in một nụ hôn lên môi cô: "Ta tên là Cốt Hàm Thanh, nhớ lấy tên ta." [Phần Hai] Thế giới sụp đổ, mọi thứ trở thành vùng đất hoang tàn. Nhân loại buộc phải tái thiết trật tự từ đầu. An Hạc thức tỉnh dị năng, trở thành cầu nối giữa con người và quái vật. Cô gái tên Cốt Hàm Thanh ban ngày âm thầm giúp đỡ cô, ban đêm lại trêu chọc dụ dỗ, dẫn dắt cô đi theo, ép cô khuất phục, không buông tha. An Hạc không chịu nhún nhường. Cô rút đao dài đâm vào hông Cốt Hàm Thanh, cắn nát đầu lưỡi đối phương, không phân nổi máu ai với ai, mùi máu tanh tràn ngập khoang miệng, dính đầy lông mi. Nụ hôn sâu như canh bạc đánh cược cả con tim. Máu và vết thương là phần thưởng đi kèm. Mái tóc bạc của An Hạc tung bay trong gió, cô thề rằng, người nên cố chấp chỉ có thể là Cốt Hàm Thanh. Giữa họ không nói yêu, chỉ có hận, dục vọng, mục đích, lợi dụng và câu nói: “Đừng chết, ngươi còn có giá trị với ta.” [Phần Ba] Nơi không người, một bộ xương khô nằm trên phiến đá xanh đã nhiều năm. Dây leo quấn quanh xương đùi, bò lên sống lưng, và ở khoảng trống bên ngực trái, một đóa hoa đỏ rực nở rộ. Một ngày nọ, cuối cùng cũng có một người phụ nữ đến gần nó. Đầu ngón tay cô lướt qua khuôn mặt xương trắng, chạm đến xương cổ hóa ngọc, nhẹ vỗ lên những đường nứt sậm màu trên xương sườn. Cuối cùng, bàn tay ấy chọc sâu vào lồng ngực nó, chặt đứt sinh cơ cuối cùng còn sót lại. Cốt Hàm Thanh: “Ngươi không cảm nhận được tim ta đập sao?” An Hạc: “Ngươi đã chết rồi.” “Ta có thể chết thêm một lần nữa vì ngươi.” Ha, lừa ngươi đấy. Góc nhìn chính: An Hạc & Cốt Hàm Thanh Một câu tóm tắt: Ngươi không cảm nhận được tim ta đập sao? Chủ đề: Dù giữa bụi gai, vẫn có một ngọn đèn đang cháy sáng.
Bảy Năm Trên Hoang Đảo
Bảy Năm Trên Hoang Đảo
Tác giả:
Đó không phải là một phút vui vẻ nhất thời mà là sự yêu thích không thể nào chân thành hơn. Cô muốn đến gần người phụ nữ đó, muốn làm rõ tất cả những điều còn vướng mắc. Cô muốn biết, thứ tình cảm pha lẫn ham muốn đó có phải là tình yêu hay không. "Cô chắc hẳn là rất muốn giết tôi." "Đúng, tôi có thể sẽ giết cô." Sự thích thú trước đây nồng nhiệt bao nhiêu, thì sự căm hận khi bị phản bội càng sâu bấy nhiêu. Kỳ Hiểu Hàm gặp tai nạn chìm tàu, cô ta cùng một nhóm người còn sống sót trôi dạt đến một hoang đảo không người. Trên hoang đảo không có nước ngọt, không có thức ăn... cũng không có hy vọng. Một số người còn sống sót sau tai nạn vì muốn sinh tồn mà nảy sinh lòng dạ xấu xa, cơn đói thúc đẩy bản tính con người dần mất đi, càng lúc càng trở nên giống dã thú. Nhưng người mà Kỳ Hiểu Hàm không muốn đối mặt nhất lại là Bạch Ngữ Sanh, thiên kim tiểu thư nhà giàu nhìn có vẻ lương thiện vô hại, mặc dù Bạch Ngữ Sanh từ lâu đã không nhận ra cô. Dung nhan Bạch Ngữ Sanh xinh đẹp rất nhanh đã thu hút sự thèm muốn của người khác. Kỳ Hiểu Hàm ra tay cứu giúp, dùng một con dao giết chết người đàn ông muốn xâm phạm Bạch Ngữ Sanh. Hành động này không phải xuất phát từ tình cảm cũ, trong một khoảnh khắc nào đó, cô ta cảm thấy mình cũng muốn giết Bạch Ngữ Sanh. Cuối cùng, chỉ còn lại hai người họ trên hoang đảo, không còn lựa chọn nào khác hai người chỉ có thể nương tựa vào nhau mà sống, dần dần trở nên thân thiết, sống chết có nhau. Đại dương tàn khốc đó đã đưa Kỳ Hiểu Hàm và Bạch Ngữ Sanh cùng trôi dạt đến hoang đảo này là để hoàn thành mong muốn trước đây của Kỳ Hiểu Hàm hay chăng? Hay chỉ để cô ta một lần nữa trải qua nỗi đau tỉnh dậy từ một giấc mơ đẹp?

BXH TUẦN