Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Xuyên Thư

Danh Sách Truyện

Xuyên Vào Tiểu Thuyết Trở Thành Kẻ Đối Đầu Mafia
Xuyên Vào Tiểu Thuyết Trở Thành Kẻ Đối Đầu Mafia
Tác giả:
Nguyễn Hân ngoài đời thực là một nữ quân nhân xuất sắc, nhưng chỉ sau một vụ nổ, cô lại xuyên vào một bộ tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng. Đáng tiếc, cô không xuyên thành nữ chính, cũng chẳng phải nữ phụ, mà là một pháo hôi hạ đẳng mang tên Hàn Thần sống không quá vài chương. Nguyên thân Hàn Thần một lòng trung thành với nữ chính phản diện Tạ Tư Vũ, cuối cùng vẫn chỉ đổi lấy kết cục bị đem ra làm vật hy sinh. Nếu đã biết trước số phận... vậy thì nữ chính cũng không cần tồn tại nữa. Ngay từ khi Tạ Tư Vũ còn chưa kịp trở thành sát thủ chính quy, Hàn Thần đã ra tay trước, trực tiếp bóp chết mầm họa ngay từ trong trứng nước. Chỉ là cô không ngờ, nữ chính vừa chết, toàn bộ cốt truyện cũng bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo. Nam chính mất đi cánh tay đắc lực, các thế lực ngầm đồng loạt rục rịch, ngay cả tổ chức vốn không nên thuộc về cô cũng bất ngờ rơi vào tay cô. Từ một pháo hôi vô danh, Hàn Thần vì cải mệnh cho nguyên thân mà từng bước bị đẩy lên vị trí thủ lĩnh, buộc phải đối đầu với hai thế lực mafia lớn nhất. Một là Cố Viễn Thành. Một là họ Bạch. Trong nguyên tác, họ Bạch gần như chưa từng lộ diện. Hàn Thần vì chưa đọc hết truyện nên không thể nắm rõ danh tính, ngay cả giới tính của họ Bạch vẫn là dấu hỏi lớn trong đầu cô. Cô chỉ biết rằng, người không phạm ta, ta không phạm người, tốt nhất là không nên trực diện đối đầu. Hàn Thần vốn chỉ muốn tìm một đồng minh để giữ mạng cho mình. Thế nhưng hết lần này đến lần khác, lời đề nghị hợp tác đều bị họ Bạch phũ phàng cự tuyệt. Cho đến ngày hai người trực tiếp chạm mặt... Cô mới biết, nhân vật mang họ Bạch trong nguyên tác lại là một người phụ nữ, hơn nữa còn xinh đẹp đến mức khiến người khác chỉ nhìn một lần cũng khó lòng quên được. Nhưng cô ta không chỉ tâm cơ quỷ quyệt, tuệ nhãn phi thường mà còn xứng danh là con quỷ khát máu, xem mạng người cũng chỉ sánh ngang sinh mạng của một con muỗi. Mãi đến khi cả hai đứng chung một chiến tuyến, Hàn Thần mới chợt nhận ra, thứ mình thay đổi không chỉ là cốt truyện... mà còn là trái tim của con quỷ đáng sợ nhất cuốn tiểu thuyết. [Tác phẩm này là truyện hư cấu lấy cảm hứng từ bối cảnh khu vực Châu Á trong tương lai. Một số quốc gia và địa danh được viết tắt hoặc thay đổi tên nhằm giữ tính hư cấu cho câu chuyện, đồng thời tránh những tranh luận ngoài ý muốn liên quan đến quan điểm chính trị hay dân tộc. Mọi chi tiết trong truyện phục vụ cho mục đích xây dựng thế giới và phát triển nội dung, không đại diện cho quan điểm công kích bất kỳ quốc gia hay con người nào ngoài đời thực. Mong Độc giả đón nhận tác phẩm theo tinh thần giải trí và giả tưởng. Xin cảm ơn.]
Sau Khi Xung Hỉ Cho Đại Tiểu Thư Điên Phê Đoản Mệnh
Sau Khi Xung Hỉ Cho Đại Tiểu Thư Điên Phê Đoản Mệnh
【Chị đẹp dịu dàng hơi khờ × Tiểu thư giả ngoan điên phê】 Phương Dịch xuyên từ thế giới hậu tận thế vào một cuốn tiểu thuyết máu chó, bị ép buộc trói định với hệ thống tâm nguyện của ác nữ. Cô trở thành đối tượng xung hỉ cho vị đại tiểu thư đoản mệnh, điên loạn. Đại tiểu thư ốm yếu, u ám, tính tình thất thường, hễ không vừa ý là đánh người mắng chửi. Cô ta là nhân vật đối chiếu với thiên kim thật lương thiện, định sẵn sẽ bị tất cả mọi người ghét bỏ, cuối cùng đến cả đám tang cũng không có ai đến dự. Phương Dịch ghét nhất là phiền phức, đặc biệt ghét chuyện tình cảm lằng nhằng. Còn đại tiểu thư thì tham lam tiền tài, quyền lực và tình yêu điên cuồng, trong khi cô chỉ là một kỹ sư nghèo không hiểu phong tình. Cũng không biết bát tự của hai người có vấn đề gì, mà lại còn được gọi là "trời sinh một cặp". Lúc đến tận cửa từ hôn thì đúng lúc gặp đại tiểu thư đang đánh người, thiếu nữ sắc mặt tái nhợt, đầu ngón tay dính máu lạnh lùng liếc qua một cái: "Nhớ kỹ, là tôi không muốn đính hôn với cô. Tôi, ghét, cô!" Về sau, đại tiểu thư đáng lẽ phải chết sớm lại càng ngày càng xinh đẹp, kiêu sa. Quyền lực là thuốc bổ tốt nhất, châu báu cũng chỉ xứng đáng làm vật trang trí nơi đầu ngón tay. Đại tiểu thư đứng ở vị trí cao nhất, lạnh nhạt nhìn xuống đế quốc thương nghiệp do chính tay mình tạo ra. Không ai biết rằng, vị vua không ngai này mỗi lần về nhà đều sẽ thu lại hết mũi nhọn— lao vào vòng ôm ấm áp của Phương Dịch, bàn tay không yên phận luồn vào trong áo, còn cố tình tỏ ra tủi thân, mắt ngấn lệ mà làm nũng: "Đừng rời xa em. Bọn họ đều bắt nạt em..." ✦ Một câu chuyện về cô em 0 ác liệt tự cho mình là 1, không ngừng thả thính, cuối cùng được toại nguyện và bị “ăn sạch sẽ”. 【Hướng dẫn sử dụng】 Bối cảnh hiện đại giả tưởng, nữ × nữ có thể kết hôn và sinh con, 1v1, kết HE. Tất cả nhân vật mặc định là nữ. Tất cả nhân vật đều là “ác nữ”, tuyến phát triển không hoàn hảo. Chênh lệch 5 tuổi. Chị đẹp hơi khờ sẽ “mở máy” hơi trễ… nhưng một khi mở thì bùng cháy luôn!! Bối cảnh thế giới phục vụ cho cốt truyện, có chút yếu tố “yêu quái kiểu Trung Quốc”, tự biên tự diễn, nói không với mê tín phong kiến.
Xuyên Thành Pháo Hôi, Đánh Dấu Phản Diện Rồi
Xuyên Thành Pháo Hôi, Đánh Dấu Phản Diện Rồi
Tác giả:
Phó Thanh Doãn xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành nhân vật pháo hôi từng đánh dấu phản diện. Cô bị trói buộc với một hệ thống, nhiệm vụ là cứu vớt phản diện có số phận bi thảm, ngăn đối phương hắc hóa. Trong quá trình hoàn thành nhiệm vụ, cô đã thật lòng động tình, cũng nghiêm túc với đoạn tình cảm ấy. Thế nhưng cuối cùng nhiệm vụ vẫn thất bại. Sau khi phản diện Nguyễn Tịch Ngôn chết đi rồi trọng sinh, cô ấy lại tiếp tục hắc hóa, còn Phó Thanh Doãn thì trở thành kẻ đã 'dẫn sói vào nhà'. Nhiều năm sau, hai người gặp lại. Cô chạy, nàng đuổi, có mọc cánh cũng khó thoát."
Sau Khi Nữ Phụ Phản Diện Từ Chức [Xuyên Thư]
Sau Khi Nữ Phụ Phản Diện Từ Chức [Xuyên Thư]
Tác giả:
Sở Hi Niên xuyên thư rồi, xuyên vào một quyển truyện tiên hiệp ngược luyến, thành kẻ cùng tên cùng họ, là yêu nữ rắn rết khét tiếng. Chính là loại nữ phụ ác độc thường thấy trong tiểu thuyết ngôn tình—chuyên hãm hại nữ chính, thỉnh thoảng gây sự, tiện tay diệt luôn môn phái, bề ngoài đoan trang mà lòng dạ hiểm độc. Song kết cục thường là bị đại BOSS móc tim móc phổi, bị người trong chính đạo tru diệt, bị nữ chính hắc hoá phản sát rồi tra tấn không thôi, bị hào quang nhân vật chính cảm hoá đến mức xấu hổ mà tự tận… Tóm lại một chữ: Chết! Khoảnh khắc Sở Hi Niên xuyên vào: “Ta bỏ chạy không được sao!?” Sau đó nàng liền bị trói buộc với một hệ thống “tẩy trắng nữ phụ ác độc”. Trước mắt là nữ chính bị trọng thương, vừa vặn bắt gặp hành vi đê tiện của nàng, gương mặt tràn đầy khiếp sợ và chẳng thể tin nổi. Sở Hi Niên: “Ô hô, hình như trễ rồi…” Khi nàng biết kết cục của bản thân là chết dưới tay nữ chính, hồn phi phách tán, vạn kiếp bất phục… Sở Hi Niên: “Ta… thật sự hoảng lắm rồi…” Thế là nàng cõng nữ chính bỏ chạy, giải độc cho nàng ấy, chắn kiếm cho nàng ấy, giúp nàng ấy trảm yêu thú, diệt cự long, giấu đi thân phận hồ ly chín đuôi của nàng ấy, những việc nam chính nên làm nàng đều làm, những việc nam chính không làm được nàng cũng làm luôn. Đúng lúc Sở Hi Niên ngỡ bản thân đã tận tâm tận nghĩa, một lòng một dạ với nữ chính, trời đất chứng giám… Nữ chính lại lộ thân phận, thân là hồ ly chín đuôi, chân tướng rành rành. Nàng cũng nhân đó, giả chết bỏ trốn. Nhiều năm sau, hai người tương phùng. “Sư tỷ, dạo này vẫn an khang chứ?” Sở Hi Niên: “…” Trong mắt Ngu Sơ Yên hiện rõ vẻ cuồng dại cố chấp: “Sư tỷ, tỷ thích bao tải màu nào?” Sở Hi Niên: “…” Đa tạ, cáo từ. Tiền kỳ: Nhị sư tỷ tội ác tày trời × Tiểu sư muội lãnh đạm kiêu ngạo Hậu kỳ: Đại oan gia mềm nắn rắn buông mê mẩn đồ đáng yêu (người xuyên thư khốn khổ) × Tiểu yêu tinh hồ ly chín đuôi hắc hoá, cố chấp, chiếm hữu cực mạnh, chuyên hành người
Ma Ốm Tiểu Sư Đệ Mỗi Ngày Đều Ở Tu La Tràng Nằm Thắng
Ma Ốm Tiểu Sư Đệ Mỗi Ngày Đều Ở Tu La Tràng Nằm Thắng
Xuyên vào một truyện tu tiên, trở thành “tiểu sư đệ” ma ốm chết sớm. Lâm Vãn nhìn chiếc khăn tay dính máu mình vừa ho ra, rơi vào trầm tư. Hệ thống: [Nếu không hạ thấp bộ lọc của các nữ chính dành cho Long Ngạo Thiên, thì một năm sau chắc chắn phải chết!] Thế là... Khi nam chính đang đứng trên đài luận kiếm hô to: “Ta có một kiếm có thể khai thiên!” Nàng đột nhiên ho khan một tiếng: “Sư huynh, quần đùi vắt trên cành cây kìa!” Khi nữ chính bị nam chính trêu ghẹo đến đỏ mặt tía tai, Nàng lôi ra một viên Lưu Ảnh Thạch: “Sư tỷ, hắn hôm qua còn gọi linh heo là huynh đệ đó!” Về sau… Bạch Nguyệt Quang vì nàng mà tức giận, xé toạc nam chính: “Ngươi dám bắt nạt người của ta?” Người thanh mai thủy chung luôn ở bên chăm thuốc nũng nịu nói: “Tiểu sư đệ, há miệng nào ~ a ~” Thậm chí đến cả đại lão Yêu tộc cũng vuốt mặt nàng: “Ma ốm, bổn vương nhận thua!” Nam chính nhìn đám người sau lưng mình vắng tanh tức giận gào lên: “Không phải nói ta mới là vai chính à?!” Lâm Vãn quấn chặt lấy chiếc chăn nhỏ, run lẩy bẩy: “Đừng trừng ta… ta thật sự chỉ muốn sống thôi…” [Hướng dẫn sử dụng] ① Nữ chính là giả nam, về sau sẽ “quay xe”. ② Nữ chính có quá trình trưởng thành nhất định. Lúc mới xuyên không chỉ là người bình thường đến từ thời đại hòa bình, đừng trông mong nàng ngay từ đầu đã có thể diệt trời diệt đất.
Đánh Dấu Nhầm Cô Nhỏ Phản Diện Của Nữ Chính [Xuyên Thư]
Đánh Dấu Nhầm Cô Nhỏ Phản Diện Của Nữ Chính [Xuyên Thư]
Tác giả:
Chó điên ngoài lạnh trong nóng VS Mặt trời nhỏ xinh đẹp ngọt ngào năng động Lâm Kỳ Nhạc xuyên vào một quyển tiểu thuyết, trở thành Alpha cặn bã pháo hôi, nguyên chủ là một cún con mê muội vị hôn thê – nữ chính Omega. Sau khi nữ chính Omega đề nghị huỷ hôn, cô tiêm thuốc kích d** cho người ta, tính giở trò gạo chín thành cơm, sau đó cô lại còn xúi giục người khác bắt cóc ám sát nữ chính Alpha. Cuối cùng cô bị kết án mười năm, chết thảm trong tù, đúng chuẩn “không làm thì không chết”. Sau khi xuyên sách, Lâm Kỳ Nhạc quyết tâm tránh xa nữ chính ra. Ai dè cốt truyện lại không có nhân tính. Cô vô tình đánh dấu luôn cô nhỏ phản diện của nữ chính – Dung Cảnh, từ đó tên “chó điên” này cứ dính lấy cô không rời. Trong đám cưới của vị hôn thê cũ, Dung Cảnh kéo cô bước lên sân khấu trước mặt cô dâu chú rể, nhẹ nhàng nói: “Giới thiệu với mọi người một chút, đây là vị hôn thê của tôi – Lâm Kỳ Nhạc. Vãn Ninh, gọi là mợ nhỏ.” Nữ chính hoá đá tại chỗ, dù không cam tâm nhưng vẫn vì bị áp chế mà nghẹn ngào gọi một tiếng "mợ nhỏ". Lâm Kỳ Nhạc sướng quá, mặt dày đáp lại: “Ngoan, mợ nhỏ sau này tặng con bao lì xì thật to nha!” Nữ chính tức đến méo mặt, ánh mắt như muốn lột da róc xương cô tại chỗ! Thù đã trả, sung sướng cũng có rồi, Lâm Kỳ Nhạc bắt đầu nghĩ đến chuyện bỏ trốn. Dung Cảnh ép cô vào tường, cười như không cười: “Dám chạy, chị bẻ chân em đấy.” Lâm Kỳ Nhạc bị khơi dậy máu hiếu thắng, thầm thề không trốn nữa, nhất định phải thuần hóa con chó điên trước mặt. Về sau thì—— Lâm Kỳ Nhạc nhìn thấy một bài viết quen quen: Người yêu cắm sừng thì nên trả thù thế nào? Cô liếc sang căn bếp, nơi “chó điên” đã bị thuần phục hoàn toàn đang mặc sơ mi trắng, nhẹ nhàng nấu ăn với ánh mắt dịu dàng. Lâm Kỳ Nhạc bật cười, để lại bình luận: “Cưới cô nhỏ của cô ấy, bắt cô ấy gọi là mợ nhỏ. Đã cực.”
Xuyên Thành Alpha Tuyệt Phối Của Nữ Chính
Xuyên Thành Alpha Tuyệt Phối Của Nữ Chính
Tác giả:
◎ Chủ đề: Mọi người sinh ra đều bình đẳng, tình yêu đích thực không có tội! ————————•———————— Tác giả chuyên viết bách hợp – Tạ Tình, sau khi kiệt sức mà đột tử vì cày văn thì xuyên vào chính tác phẩm đầu tay của mình – bộ ABO ngược tâm đầy “cẩu huyết” mang tên 《Tôi cứ muốn yêu như vậy》, trở thành nữ phụ phản diện độc ác nhất và có kết cục thê thảm nhất – Tạ Linh. Trong nguyên tác, Tạ Linh vì căm ghét và ganh tỵ với nữ chính Kỷ Tuyết mà điên cuồng hãm hại cô, thậm chí nhiều lần thuê người làm nhục nữ chính, hận không thể khiến cô tan nát không còn gì. Tác giả Tạ Tình còn giữ đúng tinh thần “ác giả ác báo”, ban cho phản diện Tạ Linh một cái kết bi thảm bị lăng trì, xé xác từng mảnh. Nhưng khi Tạ Tình phát hiện mình biến thành Tạ Linh và quyết định trốn khỏi nữ chính thì… lại bị buộc phải gắn với một cái hệ thống ngu ngốc mà động tí là phóng điện! Không chỉ bị ép buộc đi theo đúng tuyến tình tiết cốt truyện, ngay cả quyền tự do cá nhân cơ bản cũng không có! Tạ Linh nhìn đôi tay run rẩy của mình mà muốn khóc không thành tiếng: “Tôi thật sự vô tội mà…” Sau này, khi hoàn thành nhiệm vụ chính, Tạ Linh thoát khỏi sự đe dọa của hệ thống, liền thay đổi 180 độ, từ “núi băng” biến thành “núi lửa”. Kỷ Tuyết – Omega mùi sữa từng si mê mà không có được Alpha mùi cà phê – giờ phải đối mặt với Tạ Linh chủ động lại gần hỏi han ân cần, run rẩy nói: “Có khi sữa với cà phê… cũng chẳng thơm đến thế?” Tạ Linh: “Không, sữa và cà phê – em và tôi – chính là cặp đôi hoàn hảo.” —— Lưu ý nhỏ: Có yếu tố phụ, nữ A có đầy đủ những gì nên có, và đây là truyện sinh con, chương cuối công sinh con, chú ý tag để tránh bị “sập hố” nha.
Kế Hoạch Cưa Đổ Omega Hắc Liên Hoa Của Alpha Thanh Lãnh
Kế Hoạch Cưa Đổ Omega Hắc Liên Hoa Của Alpha Thanh Lãnh
◎ Chủ đề: Dũng cảm tiến lên, không ngừng vươn lên Sau một vụ tai nạn xe, Lữ Chung Thải phát hiện ra mình đang sống trong một quyển truyện ngược Alpha, mà bản thân lại chính là nhân vật nữ phụ Alpha cặn bã. Người “vợ yêu sâu đậm” hiện tại của cô – Cận Tư Khuyết – lại chính là nữ chính Omega trong truyện. Với vai trò là một Alpha cặn bã, nguyên chủ không những có đủ loại tật xấu, ẩn hôn nhiều năm, ong bướm đầy mình, mà còn coi nữ chính như thế thân và công cụ để giao dịch thương mại. Cuối cùng, khi Bạch Nguyệt Quang của nữ chính trở về nước, hai người họ quay lại với nhau, liên thủ trả thù: cắt bỏ tuyến thể của cô, khiến công ty cô phá sản, đẩy cô ra đường — kết cục vô cùng bi thảm. Để thay đổi số phận, Lữ Chung Thải quyết định hoàn lương, cật lực tăng hảo cảm, cố gắng “chia tay trong hòa bình” với nữ chính Omega. Ai ngờ Cận Tư Khuyết lại phát tình. Lữ Chung Thải bị mùi hương đậm đặc mê hoặc đến mất hết lý trí… Tỉnh lại thì thấy nữ chính như vừa trải qua cơn bão, trong mắt cô ấy lạnh như băng, ánh nhìn khó lường. Hóa ra tất cả những lần giao hoan cô từng cho là tự nguyện… lại chưa bao giờ là thứ Cận Tư Khuyết thực sự muốn? Cô gái Omega ngoan ngoãn để mặc người khác chiếm đoạt — chỉ là đang giả vờ? Lữ Chung Thải nhíu mày, đau đầu. Vậy thì mình nên bù đắp cho cô ấy kiểu gì đây? – Cận Tư Khuyết có khí chất thanh nhã, tóc dài như suối. Là một Omega, sau khi gia đình sa sút, cô nhờ vào Lữ Chung Thải để trả hết nợ nần. Vốn là mối quan hệ hai bên lợi dụng, địa vị không cân bằng, Cận Tư Khuyết ngày ngày chờ đến lúc Lữ Chung Thải chán rồi sẽ đá mình đi. Nhưng ai ngờ, sau tai nạn xe, Lữ Chung Thải lại thay đổi hoàn toàn, không còn xa cách lạnh lùng như trước? Lữ Chung Thải lúng túng hỏi: “Tư Khuyết, tan học chưa? Chị tới đón em.” “Tư Khuyết, túi mới nè, có thích không?” “Tư Khuyết, cái váy này hợp với em lắm, thích không?” “Sổ đỏ nhà Bích Quế Viên em có thích không? Chị cân được mấy ký, mang qua cho em luôn.” “……” Cận Tư Khuyết chưa từng cho rằng những điều này là lẽ đương nhiên. Ngón tay cô thon dài, nhẹ nhàng chạm lên khuy áo sườn xám, vẻ mặt lười nhác mà thản nhiên. Lữ Chung Thải khẽ ngửi thấy pheromone, biểu cảm ngơ ngác: Ý là gì vậy? – Vàng nhà họ Lữ đưa tới rạp hát, lúc đó Cận Tư Khuyết đang gắng gượng vẽ tranh trong lúc đau lưng. Nhìn thấy quà đưa đến, cô hơi sững người. Tối nay… lại nữa à? Lữ Chung Thải điên rồi sao? Nhưng ai mà ngờ được, cái “điên” ấy… lại có một ngày khiến cô luyến tiếc không dứt. Sau khi ly hôn, Lữ Chung Thải cứ ngỡ mình đã thoát khỏi biển lửa, nào ngờ vừa mở cửa, vợ cũ lại tìm tới? Cận Tư Khuyết nhìn kỹ Lữ Chung Thải — trong ánh mắt từng lười nhác dửng dưng ấy, nay ẩn giấu từng tia sáng lạnh như dao: “Sao thế? Không hoan nghênh à?” Lữ Chung Thải: “……”
Sau Khi Tra Nữ Yêu Tôn Nàng Mang Thai Con Của Ta
Sau Khi Tra Nữ Yêu Tôn Nàng Mang Thai Con Của Ta
Lộc Nhiên xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tu tiên, trở thành một tạp dịch pháo hôi. Để tránh bị cuốn vào tình tiết đại chiến chính tà đầy đáng sợ trong nguyên tác, nàng quyết định: Cố gắng kiếm tiền, an phận giữ mạng, tránh xa toàn bộ nhân vật chính. Kế hoạch vốn tiến hành rất thuận lợi, cho đến khi trong căn nhà nhỏ nàng dựng trong bí cảnh, nàng nhặt được một nữ tử áo trắng toàn thân đẫm máu. Nữ tử rất đẹp, thương thế rất nặng, biểu cảm lại rất hung dữ. Bàn tay bóp cổ nàng, lực đạo lại mềm yếu vô lực: "Ngươi không sợ ta?" Lộc Nhiên nhẹ nhàng gạt tay nàng ra, đưa qua một bát cháo nóng: "Hay là… vẫn nên ăn trước đi." Ban đầu, hai người đều mang tâm tư riêng. Lộc Nhiên: "Cứu một tán tu gặp nạn, đợi nàng dưỡng thương xong thì tiễn đi." Mỹ nhân: "Kiếm một vé ăn lâu dài, chờ khỏi thương thì giết." Mỹ nhân bị thương rất nặng, yếu đến mức không thể tự chăm sóc bản thân, lại còn có tính cách kén chọn. Món ăn mặn một chút, canh nhạt một chút, thuốc đắng một chút, đều sẽ lạnh mặt trừng người. Lộc Nhiên chỉ coi như nhặt được một mỹ nhân yếu ớt, vừa đau lòng vì phải dùng một đống linh thạch mua dược liệu, vừa quay về tận tâm hầu hạ nàng như tổ tông. Nhưng thương thế của mỹ nhân lại mãi không thấy chuyển biến. Về sau phát triển thành: Ăn phải dỗ, ngủ phải ôm, một khắc cũng không cho Lộc Nhiên rời khỏi bên mình. Cho đến khi tiên môn vây giết Lộc Nhiên, mỹ nhân ngày thường ngay cả đứng dậy cũng cần nàng đỡ, chậm rãi bước ra, tay không xé mở phong ấn, yêu khí cuồn cuộn bao trùm thiên địa. Lúc này Lộc Nhiên mới biết: Người nàng cứu căn bản không phải tán tu yếu đuối không thể tự lo liệu, mà là chí tôn trong nguyên tác, kẻ hủy thiên diệt địa, thống lĩnh vạn yêu. Lộc Nhiên nhớ lại mình từng sai nàng rót trà bưng nước, còn từng đè nàng dưới thân mà hung hăng bắt nạt, đến khi khóe mắt nàng ửng đỏ, mềm giọng cầu xin… Lập tức thu dọn đồ đạc trong đêm, chạy đi không chút do dự. Yêu tôn nhìn căn nhà trống trơn, phải mất ba ngày mới tin được: Nàng thật sự bị bỏ rơi. Thế là thiên hạ đại loạn. Yêu tôn như phát điên, thề sống chết cũng phải tìm ra Lộc Nhiên. Mọi người đều kinh ngạc: "Yêu tôn bày ra trận thế lớn như vậy, đối phương rốt cuộc là nhân vật thần thánh phương nào?" Lộc Nhiên nghe tin, lo lắng sợ hãi, đông trốn tây tránh suốt một năm, cuối cùng vẫn bị tìm thấy. Mỹ nhân khoác một thân hắc bào, ép nàng vào góc tường. Nâng cằm nàng lên, giọng nói khàn thấp: "Ngươi muốn bỏ vợ bỏ con?" Lộc Nhiên run giọng: "Bỏ vợ ta nhận… con từ đâu ra?" Đối phương vén áo choàng, bụng dưới hơi nhô lên, trong mắt vừa oán vừa giận: "Ngươi mang huyết mạch kỳ lân, sao không nói sớm?" ... CP chính: Nhát gan, quý mạng, chỉ muốn nằm yên, tạp dịch tông môn × Kiêu ngạo, hay ghen, miệng không nói lòng lại nghĩ, đại yêu Giai đoạn đầu: Nàng yếu quá, ta phải bảo vệ. Về sau: Nàng mạnh quá, ta phải quỳ. CP phụ: Lang vương tộc lang cao lãnh × Công chúa cửu vĩ hồ mềm mại đáng yêu
Sau Khi Xuyên Thành Alpha Cặn Bã, Tôi Và Omega Cùng Diễn
Sau Khi Xuyên Thành Alpha Cặn Bã, Tôi Và Omega Cùng Diễn
Hình như Lam Lê đã xuyên sách trở thành một Alpha cặn bã “hải vương” chính hiệu trong một tiểu thuyết ABO. Alpha này thành thạo đủ loại app hẹn hò, mỗi giây đều đang tán tỉnh vô số Omega xinh đẹp, mỗi sáng tỉnh dậy đều nằm trong vòng tay dịu dàng của người khác, là bậc thầy quản lý thời gian thực thụ. Dù đã kết hôn với Phương Tịnh Bách, mỹ nhân được mệnh danh là "đóa hoa của Doanh Thành” cô vẫn không có chút kiềm chế nào. Đêm tân hôn, Phương Tịnh Bách bị cưỡng ép rơi vào kỳ phát tình, cô lạnh lùng kiên quyết, thề chết cũng không khuất phục trước Alpha cặn bã, cuối cùng không tiếc tự tay móc bỏ tuyến thể của mình. Ngày Lam Lê xuyên qua, chính là đêm tân hôn đó. Cô nhìn thấy Phương Tịnh Bách mặc đồ mát mẻ, nằm sấp trên giường, nét mặt nhẫn nhịn đầy đau đớn, tay cầm dao định tự hủy tuyến thể. Nghĩ đến kết cục sống không bằng chết của Alpha cặn bã bắt đầu từ hành động tự hủy tuyến thể ấy, Lam Lê rợn cả da gà, lập tức quyết định ngăn lại. Alpha cặn bã có một người chị cùng cha khác mẹ. Vì không chịu nổi việc tập đoàn Lam thị vốn thuộc mẹ mình lại rơi vào tay mẹ con tiểu tam, chị ta đã hợp tác với Phương Tịnh Bách người cũng căm ghét Lam Lê. Phương Tịnh Bách cần đóng vai người vợ ân ái bên Alpha cặn bã. Đợi ngày thành công, cô có thể ly hôn, lấy lại tự do; còn người chị thì giành lại Lam thị. Nhưng trong quá trình đóng kịch, “Alpha cặn bã” lại khiến Phương Tịnh Bách bất ngờ. Ai nấy đều nói, vì Phương Tịnh Bách, Lam Lê hoàn lương, rửa tay gác kiếm, quay đầu làm lại cuộc đời, coi vợ là cả bầu trời. Nhưng Phương Tịnh Bách lại không tin, diễn thì diễn, ai sợ ai? Ai ngờ… càng diễn càng lún sâu. Dù biết rõ đó là viên đạn bọc đường, là tình cảm giả tạo, là mưu mô bất chính, cô vẫn cam tâm tình nguyện rơi vào bẫy. Lời tác giả: Nữ Alpha không có xx.. Hai người chung tình với nhau, cả thể xác lẫn tinh thần.
Tiểu Nãi Cẩu Giả Vờ Làm Omega Là Vị Hôn Thê Của Tôi
Tiểu Nãi Cẩu Giả Vờ Làm Omega Là Vị Hôn Thê Của Tôi
Quý Nhã Nhiên xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ABO đầy máu chó, trở thành thế thân cho ánh trăng sáng trong lòng một Alpha cặn bã. Trong nguyên tác, vì yêu Alpha cặn bã đó đến mù quáng, cô chẳng những từ bỏ vị hôn thê của mình mà còn miễn cưỡng giả làm Omega dù chỉ là một Beta. Bị đối phương chơi đùa đến mức phải nhập viện vẫn cam tâm tình nguyện không một lời oán trách. Quý Nhã Nhiên vừa đọc cốt truyện đã run cầm cập. Cô còn muốn sống thêm vài năm nữa cơ mà! Ngay trong đêm đầu tiên sau khi xuyên sách, Alpha cặn bã đã nhiệt tình mời cô về nhà qua đêm. Nghĩ đến kết cục bi thảm của nguyên chủ, Quý Nhã Nhiên cuống quýt bịa đại một lời nói dối. "Xin lỗi... tôi phân hóa thành Alpha rồi, chúng ta không còn phù hợp nữa." Nói xong, cô tiện tay kéo một Omega xa lạ đang đứng bên đường, trông vô cùng đáng thương. "Cô ấy là bạn gái tôi." Omega kia liếc cô một cái, khóe môi cong lên: "Vậy tối nay em sẽ theo chị về nhé." Không ngờ Omega nhặt được ven đường lại có hoàn cảnh khó khăn, đang rất cần tiền. Trong lúc bí bách, Quý Nhã Nhiên lập tức dụ dỗ đối phương ký một bản hợp đồng: "Chị chu cấp phí sinh hoạt cho em, em giả làm bạn gái của chị được không?" "Được." "Một tháng thôi. Chỉ cần giúp chị cắt đuôi cô ta là được... Khoan đã, không cần hôn chị như vậy đâu, cũng đừng động tay động chân nữa." "Được." Omega nhỏ ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt sáng lấp lánh. Đến nói dối cũng chẳng biết, khiến Quý Nhã Nhiên hoàn toàn yên tâm. Sau khi đá văng Alpha cặn bã, Quý Nhã Nhiên thành công thoát khỏi số phận pháo hôi. Sự nghiệp thăng hoa như diều gặp gió, vụt sáng thành tiểu hoa đán đình đám trong giới giải trí. Là thiên kim hào môn, cô cũng trở thành đối tượng liên hôn mà vô số người muốn trèo cao với tới. Trong một buổi tiệc thượng lưu, Quý Nhã Nhiên nghe nói vị hôn thê cũ từng bị mình "vứt bỏ" cũng có mặt. Cô vốn định tránh đi, ai ngờ lại bất ngờ bước vào kỳ phân hóa, trở thành Omega. Giữa vô số ánh mắt thèm khát đang hướng về phía mình, Quý Nhã Nhiên cắn môi, thấp giọng cầu cứu Omega nhỏ bên cạnh: "Chúng ta đều là Omega mà... em sẽ giúp chị chứ?" "Tất nhiên rồi." Sáng hôm sau tỉnh dậy, khắp căn phòng đều tràn ngập mùi pheromone nồng đậm của Alpha. Tống Khinh Tuyết nở nụ cười đầy ẩn ý: "Chị trốn hôn vui lắm phải không?" Quý Nhã Nhiên ôm chiếc eo đau nhức, răng nghiến chặt, khóe mắt đỏ hoe ngấn lệ: "...Sao em dám lừa chị?!" Ánh sáng của chị thiêu tan lớp tuyết mỏng thành pháo hoa rực rỡ, soi sáng cả đôi mắt em. Công: Cô nàng quản lý đáng yêu nhưng mưu mô × Thụ: Nữ minh tinh dịu dàng xinh đẹp Nữ Alpha không có bộ phận khác, kết thúc HE. Công là một tiểu hồ ly thích lừa người, từng có tính toán với thụ. Về sau có màn truy thê hỏa táng tràng nhẹ.
Di Chứng Tu Tiên [Xuyên Thư]
Di Chứng Tu Tiên [Xuyên Thư]
Tác giả:
Phòng lôi: Cực kỳ cẩu huyết – Cực kỳ theo lối mòn – Có rất nhiều tình tiết phản công – Không phải tu tiên Thuộc tính: 【Địa ngục trần gian + Công bệnh kiều + Sư tỷ muội – tình cảm tỷ muội – muội muội theo đuổi】 CP: Thụ xuyên thư, hoạt bát yếu mềm ✕ Công bệnh kiều, đa nhân cách, trọng sinh “Mối hận của ta, cũng như tình yêu của ta, ngoan cố bất diệt.” Bản văn này còn có tên: #Đại ma đầu tà tu lại đang hờn dỗi chi đây# #Nữ chính phản diện khiến ta khó xử đôi bề# #Không tu tiên nếu không cần thiết, hậu di chứng muôn vàn# Vì muốn tiêu sầu, Vân Tẫn Tuyết và bạn bè rủ nhau lên núi. Gặp được một sạp sách cũ, người bạn của nàng mua vài cuốn truyện xưa đang đại hạ giá, định đọc giết thời gian. Trong đó có một quyển truyện tu tiên, bên trong xuất hiện một vị đại sư tỷ pháo hôi trùng tên với Vân Tẫn Tuyết – thiên tư hơn người, phong tư đoan chính, người người kính yêu. Nhân vật như vậy, lẽ ra phải thuận lợi bước trên tiên đồ. Nào ngờ về sau vì đạo tâm dao động, ganh ghét nữ phản diện thăng cấp quá nhanh, bèn trăm phương ngàn kế chèn ép, ức hiếp. Thậm chí nàng chỉ dùng ba văn tiền, tùy tiện bán nàng ấy cho môn phái tà tu hiểm độc nhất, chỉ để sỉ nhục rằng phản diện không hề có chút giá trị nào. Cuối cùng nàng bị ma đầu phản diện đã trưởng thành tra tấn đến chết, hồn phi phách tán. Nghe được vài câu trêu chọc từ bạn bè, nàng không ngờ lại bị xuyên qua thế giới đó. Hơn nữa vừa mở mắt, nàng liền nhặt được phản diện khi còn nhỏ, đang bị kẻ thù truy sát trọng thương. 【Nếu ngươi muốn quay về nhà, vậy thì cứ làm theo nội dung trong truyện: cứu lấy nàng ấy, yêu thương nàng ấy, lừa dối nàng ấy, phản bội nàng ấy.】 【Trở thành tri kỷ của nàng ấy, lại thành kiếp nạn của nàng ấy, cuối cùng chết dưới tay nàng ấy.】 – Hệ thống nói như vậy. Nàng làm theo tất cả. Nhưng cuối cùng lại mất đi đôi mắt, đánh mất tấm lòng, thương tích đầy mình, vẫn chẳng thể trở về nhà. Góc nhìn của đại phản diện: Tỉnh lại một lần nữa, người đầu tiên nàng thấy chính là kẻ nàng từng hận nhất, cũng là thời điểm nàng vô năng nhất trong đời. Pháp lực thông thiên của kiếp trước chưa kịp khôi phục, nàng đành nhẫn nhịn ẩn nhẫn, lạnh lùng chứng kiến vị đại sư tỷ giả dối ác độc cứu mình. Nghe nàng ấy lời ngon tiếng ngọt, nhận lấy sự lấy lòng vụng về, nhưng trong lòng thì ngấm ngầm tính kế những cái chết mới mẻ dành cho nàng. Không biết tự lúc nào, họ bên nhau đã mấy năm. Người kia vẫn ôn nhu đơn thuần, lúc nào cũng bảo vệ nàng, nụ cười chẳng chút sơ hở. Tưởng bản thân không chút động lòng, sát ý mãnh liệt trong lòng nàng lại dần dần lặng xuống. Cho đến khi nàng ấy…một lần nữa, như kiếp trước, vô tình vô nghĩa mà phản bội. Trong trái tim đen đặc đã trống rỗng ấy, chỉ còn lại một ý niệm duy nhất – tra tấn nàng ấy. Một đời bi thương, nàng ngâm mình trong thống khổ và oán hận, đã chẳng còn là người xưa. “Chẳng ai nguyện đến gần một ác linh hận đời như ta.” “Trừ nàng.” Ghi chú: Đầy tình tiết cẩu huyết, địa ngục tình cảm, sư muội chẳng phải người tốt, quả thực đã báo thù – nhưng kết cục vẫn HE. Không quá nhấn mạnh tu tiên, không có đại cục, cũng không phân cảnh giới – chủ yếu là tình cảm rối rắm.

BXH TUẦN