Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Nguyệt Tà Tinh Di (3 Truyện)

Danh Sách Truyện

Cứu Mạng, Bị Y Tiên Bệnh Nhược Cưỡng Hôn Rồi!
Cứu Mạng, Bị Y Tiên Bệnh Nhược Cưỡng Hôn Rồi!
Ninh Nhược Khuyết kiếm pháp tung hoành thiên hạ, chỉ còn một bước là có thể phi thăng. Nào ngờ vì bảo vệ tam giới cửu châu, nàng thân tử đạo tiêu. Khi mở mắt lần nữa, tu vi mất sạch, nhân gian đã qua trăm năm. Nhằm tránh truy sát từ kẻ thù xưa, nàng đổi danh ẩn tích, định làm lại từ đầu. Nào hay vừa mới ra cửa đã đụng phải cố nhân, vị y tiên được xưng tụng là “cổ kim đệ nhất”— Ân Bất Nhiễm. Trong ký ức, Ân Bất Nhiễm chuyên tu độc cổ, ôn nhu thong dong, là vầng trăng cao xa nơi cửu thiên. Nhưng người trước mắt lại tóc bạc như tuyết, thân thể bệnh tật, trong mắt mang băng sương chẳng tan. Tưởng chỉ là thoáng gặp bên đường, Ninh Nhược Khuyết đang định chuồn đi, lại bị một mũi đao chắn lối. Người cầm đao là Ân Bất Nhiễm, vẻ mặt khó dò, nhẹ giọng rằng: “Nàng không nhớ ư? Nàng là...” “Vị hôn thê của ta.” Ninh Nhược Khuyết: ?! Ai lại đi nói chuyện với vị hôn thê kiểu đó chứ. Khoan đã, ngươi vừa nói ai là vị hôn thê của ai?! 【Chẳng lẽ là nàng điên, hay là ta điên.】 【Cứu mạng, làm sao ta có thể dính dáng tới Ân Bất Nhiễm được chứ.】 【Sau khi trọng sinh lại đột nhiên có thêm một vị hôn thê, phải làm sao đây!】 * Trước khi khôi phục ký ức, Ninh Nhược Khuyết cảm thấy Ân Bất Nhiễm thật khó hiểu. Chẳng những ngậm miệng đóng miệng đều là “chọn ngày lành thành thân”, không cho nàng rời khỏi tầm mắt nửa bước, mà còn rất thích sai bảo người. Sáng sớm thân thể yếu nhược, vẫy tay gọi nàng: “Giúp ta khoác áo.” Lúc học sớm thì lười biếng tựa vào nàng: “Giở sách giúp ta.” Ra ngoài lịch luyện, thậm chí chẳng buồn đi đường: “Bế ta qua đó.” Sau khi nàng nhớ lại tất thảy, nào ngờ đối phương lại càng quá đáng hơn. Đến nỗi đêm xuống, Ân Bất Nhiễm vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, lý lẽ hùng hồn: “Sưởi ấm giường cho ta.” Ninh Nhược Khuyết: ??? Nàng nghẹn đến đỏ bừng cả mặt, nghiêm giọng chất vấn: “Ngươi với ta từng thân mật tới mức ấy sao?” Ân Bất Nhiễm mặt không đổi sắc: “Nàng lại quên rồi, mỗi đêm đều phải quấn lấy ta mới chịu được.” Ninh Nhược Khuyết kinh hãi. Trời đất chứng giám, năm xưa bọn họ cùng lắm chỉ nắm tay nhau thôi mà! Trăm năm trước, người trong tu chân giới ai cũng biết, Ân Bất Nhiễm thiên tư trác tuyệt, ôn hòa tự giữ, chỉ chăm chú tu đạo, chẳng động tâm tình. Không ai hay, nàng từng có một đoạn tình duyên ngắn ngủi, rồi âm dương cách biệt, chỉ để lại hối tiếc muôn đời. Tu chân giới hiện nay, ai cũng biết Ân Bất Nhiễm tính tình cổ quái. Tuy y thuật đệ nhất thiên hạ, nhưng chữa bệnh cho người phải xem duyên phận, chẳng mang phong thái của y giả chút nào. Lại càng không ai biết, nàng tinh thông y đạo, thực ra chỉ vì một người duy nhất. Kiếm tu thuần khiết × Y tu bệnh nhược Chú ý khi đọc: Tu tiên theo lối riêng, kết cục HE.
Sau Khi Trúng Cổ Thanh Lãnh Sư Tỷ Yêu Ta
Sau Khi Trúng Cổ Thanh Lãnh Sư Tỷ Yêu Ta
Giang Như Luyện là yêu tinh kiêu ngạo ngang ngược nhất. Dựa vào ngọn lửa phượng hoàng trong người, nàng hành sự không chút kiêng dè, kẻ thù khắp nơi, ba ngày hai bận nhận hình phạt, nhưng lại hiếm có ai có thể quản nổi nàng. Cho đến một ngày, Giang Như Luyện gặp nạn— Nàng trúng phải loại cổ trùng truyền thuyết, sau bảy ngày nhất định sẽ chết. Vì không muốn để lại tiếc nuối, nàng tìm đến sư tỷ mà nàng đã thầm mến từ lâu, lập tức cưỡng hôn một cái. Sau đó, trong ánh mắt ngỡ ngàng của sư tỷ, nàng ngạo nghễ rời đi, nằm vào quan tài chờ chết. Giang Như Luyện: Hôn xong chạy, kích thích quá đi! Nằm trong quan tài bảy ngày, Giang Như Luyện cuối cùng nhận ra có gì đó không ổn. Nàng không chết. Nàng sao lại không chết được?? Nàng run rẩy đẩy nắp quan tài, liếc mắt cái đầu tiên đã thấy sư tỷ của nàng. Vị sư tỷ trước nay cao cao tại thượng, cực kỳ ghét yêu ma, lúc này mắt đỏ hoe chủ động ngả vào lòng nàng, giọng nghẹn ngào nói: “Ta không thể thiếu muội được.” Giang Như Luyện: ? --- Sau này Giang Như Luyện cuối cùng cũng đạt được ước nguyện, mỗi ngày đều được sư tỷ hôn hít. Nhìn cuộc đời yêu ma đã viên mãn, nàng đột nhiên phát hiện hóa ra cổ trùng mà nàng trúng phải là tình cổ, hôn ai thì người đó sẽ yêu nàng điên cuồng không thể cứu chữa. Thời hạn một tháng. Khi đó, sư tỷ cắm một kiếm xuyên tim con yêu quái đã gây họa nhân gian, ánh mắt băng giá khi nhìn về phía nàng lại hoàn toàn tan chảy. Máu yêu đỏ tươi trên mũi kiếm chói mắt, mà sư tỷ của nàng lại mỉm cười dịu dàng: “Tối nay ngủ chung không?” Giang Như Luyện hít sâu một hơi: “Không, ta vẫn nên về ngủ trong quan tài.” --- #Phát hiện tất cả chỉ là giả dối, đều là trò lừa Phượng Hoàng #Hay là cứ để tỷ giết ta đi orz #Sư tỷ, cho ta thêm một cơ hội QAQ Tiểu Phượng Hoàng ngang tàng tùy tiện × Sư tỷ ngoài lạnh trong mềm Hướng dẫn đọc 1. HE 2. Hiện đại huyền huyễn, thế giới quan theo phong cách riêng.
Thỏ Con Ngoan Mềm Muốn Dính Tôi
Thỏ Con Ngoan Mềm Muốn Dính Tôi
Sau khi từ chức, Mạnh Hạc Miên được thừa kế tài sản của bà ngoại. Kèm theo đó còn có một ghi chú nói rõ: "Mạnh tiểu thư, di sản thừa kế của cô là một tiểu viện, một cửa hàng và một con thỏ." Đầu của Mạnh Hạc Miên đầy mê mang, con thỏ nào trân quý như vậy, còn cần tới cô thừa kế? Cho đến khi cô gõ cửa sân nhỏ dưới bóng hoa. Thiếu nữ mở cửa mặt đầy ngượng ngùng: "Phòng đã dọn dẹp xong rồi, cô muốn ăn cơm trước hay tắm rửa trước?" "Đúng rồi!" Ánh mắt thiếu nữ có chút hoảng sợ: "Xin hỏi, cô có ăn thịt thỏ không?" Mạnh Hạc Miên nhìn chằm chằm vào trang phục hầu gái và đôi tai thỏ, mặt không thay đổi mở miệng. "Không ăn. " * Người thuê nhà bà ngoại tên là Ôn Thư Yểu. Quan trọng nhất chính là, cô ấy giống như luôn bám lấy mình. Nhìn xấu hổ ngượng ngùng, nhưng ba lần bốn lượt nửa đêm gõ cửa phòng cô. Sợ sấm sét, nhưng dám đưa dù cho cô vào trời giông bão tố. Nhìn yểu điệu thục nữ, nhưng thật ra có thể ăn ba chén cơm, một mình có thể cân sáu. Có một ngày, Mạnh Hạc Miên bận bịu xong công việc chuẩn bị đi tắm, nhưng tìm khắp nơi cũng không thấy đồ ngủ, cuối cùng cũng tìm thấy chúng trong tay Ôn Thư Yểu. Ôn Thư Yểu mở bộ đồ ngủ toàn nếp nhăn, nhỏ nhỏ giọng nói: "Xin hỏi, cô có muốn nếm thử thỏ không?" Mạnh Hạc Miên ngẫm nghĩ một lát: "Cô đang ám chỉ gì với tôi sao?" Lông mi Ôn Thư Yểu hơi run lên, không dám nhìn cô. Mạnh Hạc Miên giác ngộ, tự tin tuyên bố: "Trưa mai liền xào thỏ cay." Ôn Thư Yểu: ... Từ ngày đó trở đi, Mạnh Hạc Miên cuối cùng cũng biết được, thì ra là không chỉ thỏ con nóng nảy sẽ cắn người, mà người nóng nảy cũng sẽ vậy. Trong ngoài không đồng nhất lão quả vương × Yêu thỏ con thích dính người