Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Hoa Tuyết

Độc Giả Gắn Bó
Theo Dõi
8
Truyện
1
Following
1
Follower

Chưa có giới thiệu

Truyện Quản Lý

Ban Đêm Vô Tinh
Ban Đêm Vô Tinh
Nàng thầm yêu học tỷ, nhưng rồi học tỷ lại trở thành bạn gái của chị họ mình. "Chị là dải ngân hà sơ khai, còn em là vì sao đen nhỏ bé." Truyện nhẹ nhàng, theo hướng trưởng thành thường ngày. Tóm tắt: Câu chuyện về sự trưởng thành của bản thân. Lập ý: Tìm ra con đường thuộc về chính mình.
Cùng Tình Địch Ở Cổ Đại Làm Ruộng Xây Dựng
Cùng Tình Địch Ở Cổ Đại Làm Ruộng Xây Dựng
Bạn trai ngoại tình!!! Thu Mộng Kỳ tức muốn hộc máu đi tìm cặp gian phu dâm phụ kia để tính sổ. Không ngờ tình địch lại chính là đối thủ không đội trời chung của cô nhiều năm về trước. Sai lầm lớn nhất là khi đang tư đấu với tên tra nam thì cô vô tình ngã từ sân thượng xuống. Cú ngã này đã đưa cô về thời cổ đại. Để hoàn thành di nguyện của huynh trưởng, cô buộc phải nữ giả nam trang để đến huyện Phong Nhạc nhậm chức, trở thành vị huyện lệnh trẻ tuổi nhất trong lịch sử. Nào ngờ, tình địch cũng xuyên không đến đây. Đáng tiếc, đối thủ không đội trời chung này lại là một cô gái "liễu yếu đào tơ". Thu Mộng Kỳ không chấp nhặt hiềm khích trước đây mà hóa thân thành bảo tiêu, một đường đánh lui những kẻ xấu đột kích. Hai người họ thực sự không đành lòng nhìn thấy bá tánh trôi dạt khắp nơi. Họ đã vận dụng kiến thức hiện đại để xây dựng huyện mà mình quản lý, từng bước thiết lập thế lực riêng. Tình địch biến thành vợ, phụ trách ba ngành sản nghiệp lớn là nông nghiệp, công nghiệp và thương nghiệp. Họ phát triển mạnh mẽ y tế, giáo dục, không ngừng thôn tính các thế lực xung quanh, cuối cùng đưa đất nước đến cảnh thái bình, dân an và đại thống nhất. Tiểu kịch trường: Buổi tối, Thu Mộng Kỳ từ nha môn trở về, trong nhà nồi lạnh bếp lạnh, còn vợ vẫn đang bận rộn sự nghiệp, nghiên cứu làm sao để lương thực đạt năng suất cao hơn, làm cho người dân khỏe mạnh hơn, tường thành vững chắc hơn. Trong lòng cô vô cùng không vui, lẩm bẩm nói: "Dựa vào cái gì mà hy sinh thời gian của ta cho bọn họ!". "Nhương ngoại tất tiên an nội", Tô Vận vội buông hạng mục nghiên cứu khoa học trong tay xuống, vẻ mặt lấy lòng mà sáp lại gần: "Hình như trước đây ngươi đều ăn xong rồi mới về mà?" Thu Mộng Kỳ hừ một tiếng rồi quay lưng lại. Tô Vận lập tức hiểu ý cô , nàng cởi áo tháo thắt lưng nằm xuống: "Bữa khuya đã xong rồi, ngươi đến ăn đi." Một câu tóm tắt: Tình địch thật thơm
Cùng Giáo Sư Lạnh Lùng Hẹn Hò Qua Mạng, Ai Ngờ Lật Xe
Cùng Giáo Sư Lạnh Lùng Hẹn Hò Qua Mạng, Ai Ngờ Lật Xe
Tác giả:
Quý Bùi bị bạn bè lừa tải một ứng dụng hẹn hò. Ứng dụng này sẽ tự động ghép đôi dựa trên tính cách người dùng, đồng thời hiển thị khoảng cách giữa hai người. Nàng bị ghép đôi với một người bạn trên mạng tên Đông Nhật. Nhìn trang cá nhân của đối phương, tri thức cao cấp, cao quý lạnh lùng khiến bao người mê muội, Quý Bùi như bị ma xui quỷ khiến mà yêu đương cùng người đó. Đông Nhật hỏi gì đáp nấy, luôn mang đến những cảm xúc tích cực, hoàn hảo đến mức như một AI được tạo ra chỉ để yêu nàng. Nhưng càng yêu lâu, người bạn gái hoàn hảo trong lòng nàng lại đột nhiên thay đổi tính nết. Đông Nhật: "Cho chị xem ảnh cosplay của em đi." Quý Bùi: "..." Giang Tiện Hàn là giáo sư triết học nổi tiếng của đại học A, thanh lãnh cấm dục, luôn cài hết cúc áo sơ mi. Cô là đối tượng được vô số người ngưỡng mộ, khí chất mạnh mẽ, đúng như cái tên. Quý Bùi tốt nghiệp đại học A đã hai năm. Lần này trở lại trường là do bị em gái dụ dỗ bằng kẹo bọc đường, đến học hộ nó. Giáo sư của môn học đó chính là Giang Tiện Hàn. Quý Bùi xui xẻo bị gọi lên trả lời câu hỏi. Sau khi ngồi xuống, Quý Bùi phát hiện ánh mắt Giang Tiện Hàn luôn dừng trên người mình từ đầu buổi học. Quý Bùi: "Nguy rồi!" Nàng lấy điện thoại ra báo tin dữ cho em gái, thì một thông báo nhắc nhở khoảng cách yêu đương đột nhiên hiện lên. "Leng keng!" "Khoảng cách giữa bạn và Đông Nhật là 0.01 km" Quý Bùi ngẩng đầu lên, thấy Giang Tiện Hàn đang nhìn chằm chằm mình từ trên cao, rồi giật lấy điện thoại của nàng. "Lên lớp của tôi cấm dùng điện thoại." Quý Bùi: "Chắc chắn phần mềm bị lỗi rồi!" Về nhà, Quý Bùi kể lể với bạn gái trên mạng về chuyện này. Quý Phồn: "Em gái nhờ em đi học hộ, kết quả cái cô giáo sư kia vừa vào đã gọi tên em!" Quý Phồn: "Cô ta lạnh lùng như ai nợ cô ta 500 vạn ấy, chẳng có chút tình người nào, đúng là đồ vô tâm!" Rất nhanh, Quý Bùi nhận được tin nhắn mới nhất từ Đông Nhật. "Chị muốn xem ảnh tự sướng của em, không cần mặc quần áo." Quý Phồn: ??? . . . Một ngày nọ, hai người hẹn gặp nhau trên cầu Nam Giang. Quý Bùi ôm hoa hồng trong tay, chuẩn bị chứng kiến tình yêu mà nàng hằng mong đợi. Gió lạnh thổi nhẹ, khung cảnh thật đẹp. Người yêu trên mạng mặc một chiếc váy đỏ đứng quay lưng về phía nàng, gợi cảm quyến rũ, toát ra vẻ đẹp mê người. Nhưng mà hình như bóng lưng này có chút quen mắt. Khi người phụ nữ quay đầu lại, Quý Bùi như bị sét đánh. "Giang... Giang... Giang giáo sư..." Đêm đó, người phụ nữ trên giường mắt lờ đờ như tơ, khác hẳn với vẻ cấm dục lạnh nhạt trên lớp: "Ai vừa nói sẽ khiến tôi không xuống được giường?" "Tối nay phải thể hiện cho tốt." Quý Bùi hai mắt rưng rưng: 。ŏ﹏ŏ
Xuyên Thành Nữ Đế Pháo Hôi
Xuyên Thành Nữ Đế Pháo Hôi
Tác giả:
Triệu Kỳ xuyên vào một quyển tiểu thuyết nam tần hậu cung tên là《 Nghịch Thiên Cuồng Đế 》, trở thành bia đỡ đạn số một, Nữ đế. Trong sách, nguyên chủ điều nam chính ra biên cương đánh trận, rồi rước người yêu của hắn, Chử Thuần Hiền, vào cung làm phi. Từ đó, nàng bỏ bê chính sự, chỉ mải mê ân ái với ái phi. Đến khi nam chính dẫn quân xâm lược Đại Chu, ái phi trở mặt, ngả vào vòng tay nam chính, Nữ đế lúc này mới biết mình bị người yêu lợi dụng, phản bội. Để không bị quân địch sỉ nhục, nàng gieo mình vào chuồng thú dữ, bị xé xác nuốt chửng, đến xương cốt cũng chẳng còn. Xuyên vào thân thể Nữ đế, Triệu Kỳ thề phải nắm vận mệnh trong tay, quyết không chết thảm như vậy. Nàng dựa vào mưu lược và phúc lợi quốc khố, thu phục hơn nửa hậu cung của nam chính, dùng họ bày mưu tính kế, tìm lối thoát cho nữ tử thiên hạ. Nắm quyền lực trong tay, nàng vừa dẹp loạn, vừa trị quốc, hưng tu thủy lợi, ban phúc cho dân chúng, đưa Đại Chu đến cảnh thái bình thịnh trị. Triệu Kỳ: "Ngươi giúp trẫm mưu tính, trẫm phong ngươi làm hoàng hậu, thưởng vạn lượng hoàng kim, vạn mẫu ruộng tốt, đợi giang sơn vững chắc, ắt trả lại tự do cho ngươi." Chử Thuần Hiền: "Những thứ này thần thiếp không cần." Triệu Kỳ: "Vậy ngươi muốn gì?" Chử Thuần Hiền: "Thần thiếp muốn bệ hạ." Triệu Kỳ: ... Kiếp trước: Nữ đế lụy tình: Hiền nhi, đừng bỏ ta! Quý phi lý trí: Đây là vì tốt cho hai ta. Kiếp này: Hoàng hậu thâm tình: Kỳ nhi, ta tới đây... Nữ đế sự nghiệp: Hoàng hậu, nàng nhìn rõ xem, ta là ai! So với truy thê hỏa táng tràng còn thảm hơn là gì? Là phát hiện mình theo đuổi nhầm người.
Nữ Phụ Yếu Đuối Quá Bám Người
Nữ Phụ Yếu Đuối Quá Bám Người
Lý Thư Ngọc xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành vai pháo hôi cùng tên cùng họ với mình – người góp phần khiến nữ phụ hắc hóa rồi cũng sớm bị vứt bỏ. Nguyên chủ vốn mang huyết mạch hoàng thất, mẫu thân là công chúa một nước đã mất. Khi sinh hạ nàng không may gặp nạn, vì muốn bảo vệ con, mẫu thân lấy cái chết ép Hoàng thượng đưa nàng rời khỏi hoàng cung, trao cho một trọng thần họ Lý nhận nuôi, danh nghĩa là con gái ruột. Sau khi biết được sự thật, vị đại thần họ Lý và thê tử rất mực yêu thương nguyên chủ, chiều chuộng hết mực. Điều này khiến nàng dần trở nên kiêu ngạo, ngang ngược, ra ngoài làm chuyện xấu, trong nhà thì thường xuyên ức hiếp thứ nữ – người có thân phận thấp kém, không ai che chở. Người trong phủ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Thứ nữ bị hành hạ suốt nhiều năm, cuối cùng hắc hóa, một kiếm đâm chết nguyên chủ mang huyết thống hoàng thất, lại giá họa cho nữ chính của tiểu thuyết, từ đó trở thành nữ phụ độc ác – nhân vật chuyên phá hoại tình yêu của nam nữ chính. Về sau, sự thật bị phơi bày, tội giết muội bị vạch trần, Hoàng thượng đau đớn vô cùng, ban án cực hình, chết không toàn thây. Khi Lý Thư Ngọc xuyên đến, đúng lúc chứng kiến nguyên chủ đẩy nữ phụ độc ác ngã xuống hồ nước. Nàng nhìn thấy cô gái vùng vẫy cầu cứu, khó khăn lắm mới được người ta vớt lên, thân khoác chiếc áo mỏng manh ướt sũng, đôi môi đỏ khẽ run, trong mắt ngấn lệ, ánh mắt vừa uất ức vừa sợ hãi nhìn nàng. Lý Thư Ngọc choáng váng: Đây là tình huống Tu La gì vậy! Ngay giây tiếp theo, "nữ phụ độc ác" kia mở miệng, giọng nói mềm nhẹ run rẩy: "Tam tiểu thư, ta không cố ý làm bẩn y phục của người, xin đừng tức giận... về sau, ta sẽ không dám chạm vào người nữa..." Lý Thư Ngọc: Ta đúng là đáng chết. Nữ phụ độc ác gì chứ, nàng không có chút nào giống nhân vật phản diện, rõ ràng là một đóa tiểu bạch hoa yếu đuối không nơi nương tựa!
Đêm Kết Hôn Xuyên Đến Hậu Ly Hôn
Đêm Kết Hôn Xuyên Đến Hậu Ly Hôn
Tác giả:
Dụ Yên, một đóa bướm hoa xinh đẹp sống buông thả, vô tâm vô phổi, lại bỗng dưng bị ép cưới “chị vợ trước” mà bản thân luôn muốn tránh xa. Hai nhà Dụ - Phó kết thông gia. Ban đầu, Dụ Yên cực kỳ phản đối cuộc hôn nhân này. Nhưng khi tận mắt thấy vị hôn thê kia, Phó Uẩn Thanh mang gương mặt xinh đẹp như thần tiên, cô thầm nghĩ… hình như cũng không đến nỗi? Không chỉ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, Phó Uẩn Thanh còn lạnh lùng, tao nhã, săn sóc dịu dàng. Đúng chuẩn hình mẫu lý tưởng trong lòng cô. Dù không có tình cảm, cưới một người vợ xinh đẹp như vậy, nhìn cũng thấy vui rồi. Chưa kịp nhìn thêm vài lần, đêm tân hôn Dụ Yên bỗng ngất xỉu, đến khi tỉnh lại thì đã là ba năm sau. Ba năm biến mất, cô được thông báo công ty nhà mình phá sản, bản thân cũng đã ly hôn với Phó Uẩn Thanh. Nghe nói người đòi ly hôn lại chính là… cô. Còn là kiểu tra nữ khiến người ta ghen ghét khinh thường. Giờ đây, cô sống chen chúc cùng bạn thân trong một khu trọ rách nát, ngủ trên chiếc giường ọp ẹp, ăn đồ ăn ngoài đầy dầu mỡ, mặc váy và túi xách giá rẻ mua từ đống hàng xả kho. Ngay cả việc ra ngoài uống rượu cũng phải bám theo đám bạn phú bà để được "bao trọn gói" ăn nhờ, ở nhờ, đi nhờ xe. Từng sống giàu sang quen tay, kiểu cuộc sống này khiến Dụ Yên phát điên. Mẹ mất tích, chẳng còn nơi nương tựa. Người duy nhất còn lại… chính là vợ cũ Phó Uẩn Thanh, giờ vẫn giàu nứt vách đổ tường. Mà càng đáng nói hơn, Dụ Yên phát hiện trong ba năm trước khi ly hôn, hai người từng… rất thân mật. Thế là cô ôm theo tâm thái “bám lấy phú bà”, mặt dày quay lại theo đuổi vợ cũ. Nhưng dây dưa vài lần, cô phát hiện Phó Uẩn Thanh hoàn toàn không muốn dính dáng gì tới mình nữa. Dụ Yên đành bất lực thở dài, vẫy tay từ bỏ, quyết định không quấy rầy thêm, xoay người đi tìm “vợ phú bà” khác. Không ngờ, chơi bời quá vui, cô gần như quên mất từng có người tên Phó Uẩn Thanh tồn tại. Một lần say xỉn tại hộp đêm, vừa chuẩn bị theo một phú bà khác về nhà, cô không ngờ người luôn tỏ vẻ lạnh nhạt với mình, Phó Uẩn Thanh lại bất ngờ xuất hiện, trực tiếp sai vệ sĩ vác cô đi, còn ném xuống chân cô một xấp tiền: “Không phải vì tiền sao?” …Thật là...
Diệp Xán
Diệp Xán
Diệp Xán là một kẻ thần kinh, loại hàng thật đúng giá. Kiếp trước, nàng là một hôn quân, sau khi giày xéo đất nước xong thì tự dùng dao đâm chết mình. Không ngờ sau khi chết, nàng vẫn phải vất vả đi trả nợ. Món nợ này là nợ tình. Trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, nàng đã từng chà đạp tình cảm của một người như vậy. Nàng ấy là đích nữ của trọng thần dưới trướng Diệp Xán, là con chim bị Diệp Xán đoạt về giam cầm, là món đồ chơi mà thiên hạ bách tính đều biết của vương. Nợ khi sống, chết rồi cũng phải trả, vì vậy một lần nữa, họ gặp lại nhau. ___________________________ Máu tươi đỏ thẫm thấm vào đùi mỹ nhân, từ từ làm ướt xiêm y trắng trong thuần khiết của nàng. Người trên đầu gối dần dần không còn hơi thở, mỹ nhân khoác áo choàng của Tung Vương, chỉ cảm thấy gió đêm cuối xuân tháng ba còn lạnh hơn gió tuyết đêm đông năm ấy. Không lâu sau, tiếng ồn ào tiến gần, vô số tiếng la hét của người dân mang theo mũi tên xuyên thủng hoàng cung. Thế là lửa bùng lên từ thâm cung, khói đặc dần dần dày đặc. Gió thổi khói đen tới, khiến người ta rơi lệ. Mỹ nhân cụp mắt, một giọt nước mắt rơi trên mái tóc đen nhánh của Tung Vương. Thế là nàng đứng dậy, nhẹ nhàng đặt thi thể Tung Vương xuống đất. Tung Vương ngửa nằm trên đất, để lộ con dao găm cắm ở ngực. Máu tươi phủ kín ngực nàng, như một mảng mực đỏ đổ trên nền tuyết trắng tinh. Trong sương mù u ám, những vệt máu đó có chút đen sẫm. Mỹ nhân đứng dậy, đi ra ngoài điện, đến dưới hiên bẻ một cành bạch trà. Cầm cành bạch trà tinh tế xuyên qua sương mù đi đến bên cạnh Tung Vương, mỹ nhân dừng bước, quỳ gối bên cạnh Tung Vương. Nàng đưa tay, đặt cành bạch trà đó lên ngực Tung Vương dính máu, nhẹ nhàng nói: "Kiếp sau đừng gặp lại trong đêm đông nữa... Lạnh quá..." Một vệt máu uốn lượn chảy xuống khóe miệng nàng, thân thể mỹ nhân chậm rãi ngã xuống, nằm sấp trên người Tung Vương. Ngoài cửa sổ, lửa dữ dội bùng lên theo gió, tiếng gió phần phật, không ngờ tiếng la hét của vạn người lại như bẻ cành khô mà xô đổ hoàng cung.
Nhất Sủng Thành Hôn
Nhất Sủng Thành Hôn
Tác giả:
Quá trình Đường Hữu An chinh phục công chúng trong giới giải trí diễn ra như sau: [Tôi thà cắt tai đi cũng không nghe cô ta hát một bài nào!] [A! Hay quá đi mất.] [Tôi thà móc mắt ra cũng không xem nửa bộ phim của cô ta!] [A! Đẹp quá đi mất.] [Tôi dù chết cũng phải kiên trì bôi nhọ cô ta đến cùng!] [A! Hữu An Hữu An, quốc thái dân an! Tôi lại muốn yêu em năm trăm năm!] ... Sau khi Đường Hữu An xuyên không vào thân xác của một nữ minh tinh tai tiếng nhất, cô vô tình trở thành "cá mặn" lật mình, ông trời luôn ép buộc cô phải chiến thắng. Lần đầu Tống Khê Từ gặp Đường Hữu An, cô ấy liếc mắt và thầm oán trách: Bại hoại! Sau đó, khi bị Đường Hữu An trêu chọc đến mức thở dốc, cả người mềm nhũn, cô ấy lại không khỏi tim đập nhanh hơn và thầm nghĩ: Đồ cầm thú! Phóng viên: "Xin hỏi hai vị cảm thấy điều may mắn nhất trong cuộc đời mình là gì?" Đường Hữu An & Tống Khê Từ: "Tôi yêu cô ấy, đồng thời cô ấy cũng vừa hay yêu tôi." Fans: [Alo? 110 phải không? Ở đây có người đang ngược cẩu!]