Đô Thị Tình Duyên

Danh Sách Truyện

Vì Sao Lại Không Thích Thỏ Thỏ?
Vì Sao Lại Không Thích Thỏ Thỏ?
Tác giả:
Kỳ Cẩn Thu, hoạ sĩ thiên tài nổi tiếng trong giới, mới 18 tuổi đã vang danh nhờ một bức tranh. Nhưng vào một ngày nọ, cô bỗng mắc phải hội chứng rối loạn kích thích tin tức tố Alpha cực hiếm. Thiên tài năm nào nay kiệt quệ cảm hứng trong cơn đau bệnh hành hạ. Theo lời khuyên của bác sĩ, cô dọn đến một sơn trang để tĩnh dưỡng. Phong cảnh nơi đây hữu tình nhưng đáng tiếc, bệnh tình chẳng khá hơn chút nào. Một đêm nọ. Bị cơn đau hành đến mức gần như tuyệt vọng, Kỳ Cẩn Thu lại bẻ gãy bút vẽ trong tay. Cửa sổ khép hờ, bất ngờ có một bé thỏ toàn thân trắng muốt nhảy vào. Bé thỏ chẳng hề sợ người, lao thẳng vào lòng cô. Điều thần kỳ là — khoảnh khắc cơ thể mềm mại ấy chạm vào, cơn đau nơi tứ chi bỗng tan biến sạch sẽ. Bé thỏ nhỏ bằng bàn tay, trắng nõn như ngọc, cực kỳ đáng yêu, chỉ có điều... rất hay ghen. Hễ ai đến gần cô quá, bé thỏ sẽ tức giận giậm chân, cuộn tròn như cục bông quay lưng về phía cô. Dù cô có dỗ bằng cà rốt xịn cỡ nào cũng hờn dỗi không thèm ăn. Điều quan trọng nhất là — Sau một bữa tiệc, bé thỏ đang giậm chân giận dỗi trên đùi cô bỗng “bùm” một cái, hoá thành Kỷ Vân Miên, kẻ đối đầu nổi tiếng lạnh lùng trong giới hoạ sĩ. Kỷ Vân Miên — người luôn được gọi là Mỹ Nhân Lạnh Lùng — lúc này tai thỏ cụp xuống, đuôi bông phía sau khẽ cọ cọ vào cô, khoé mắt ửng đỏ. Ngạc nhiên qua đi, Kỳ Cẩn Thu cong môi cười: “Không giận nữa à? Thỏ Miên Miên.” ★ Hướng dẫn đọc: ☆ Thiết lập cá nhân khá nhiều, nữ Alpha không có xx kèm theo nhé. ☆ HE, siêu ngọt.
Cô Ấy Rất Giỏi Nhẫn Nhịn
Cô Ấy Rất Giỏi Nhẫn Nhịn
【Buổi sinh hoạt lớp đầu tiên của tháng Chín】 Cô chủ nhiệm Lâm Tuệ Nhan mặc một bộ vest tối màu kiểu cũ, đeo kính gọng vàng, khí chất nghiêm nghị khiến cả lớp im phăng phắc. Không ngờ cô giáo dạy chuyên ngành lại bất ngờ bước vào, tóc dài váy trắng, đôi mắt sáng rạng rỡ, nụ cười dịu dàng. Chỉ một câu “Tôi đến xem bảo bối nhà ai mà ngồi nghiêm túc thế này”, đã khiến cả lớp học sinh nhỏ xinh đổ gục hoàn toàn. Chỉ riêng Lâm Tuệ Nhan nín thở, tim loạn nhịp, móng tay gần như bấm sâu vào da thịt. Chỉ vì người tám năm không gặp kia, vậy mà chưa một ngày rời khỏi tim cô. *** Lâu Dĩ Toàn thời trẻ từng từng bước thận trọng theo đuổi một người phụ nữ. Người đó là cô giáo chủ nhiệm lớp bên cạnh, là hàng xóm đối diện và cũng là mối tình cô van xin mãi vẫn không thể có được. Cô ngưỡng mộ thần thái lúc giảng dạy của người ấy, say đắm sự dịu dàng khi ở nhà, đau lòng trước bóng dáng cô đơn của cô ấy, mê mẩn làn da trắng ngần như ngọc. Nhưng sau một đêm ân ái, người ấy lặng lẽ rời đi, để lại một tin nhắn: “Tôi không thể chấp nhận được.” Lâu Dĩ Toàn từ đó chết tâm, ra nước ngoài suốt tám năm trời. *** Đến khi gặp lại, cả hai đều không nhắc đến chuyện cũ. Không ai biết họ từng là cô trò kiêm bạn bè, càng không ai biết họ từng thân mật không ranh giới. Thế nhưng, tình cảm dâng trào, Lâu Dĩ Toàn không kìm được cũng chẳng giấu nổi. Chỉ tiếc Lâm Tuệ Nhan giỏi giấu, giỏi chịu đựng. Cô tiến một bước, Lâm Tuệ Nhan lại lùi một bước. Bất kể Lâu Dĩ Toàn dụ dỗ hay thỏa hiệp ra sao, cũng không nghe được một câu “thích” từ cô. Nhưng rõ ràng, sau khi cùng làm việc, từng việc làm của Lâm Tuệ Nhan lại như đang nói “thích em.” 【Vở kịch nhỏ】 Mùa đông lạnh buốt, tại tiệc cưới của người bạn thân, Lâm Tuệ Nhan buồn bực mà uống đến say mèm. Bạn cô kéo người đến xem mắt để đưa cô về, kết quả cô nôn hết lên người ta, vừa nói xin lỗi vừa loạng choạng lướt điện thoại, ra lệnh: “Gọi cho cô ấy đi, tôi muốn cô ấy tới đón.” Lâu Dĩ Toàn lái xe đến, lễ phép nhét người vào ghế sau, nhưng lại bị người ta vòng tay kéo cổ xuống. Người say kia vừa khóc vừa trút giận: ”Lâu Dĩ Toàn đồ khốn! Sao lại còn đến phá tôi? Tại sao… tại sao mãi mới chịu tìm tôi…” Lâu Dĩ Toàn ôm người dỗ dành: “Được được được, bảo bối, em sai rồi, em nên đến sớm hơn.” Bảo bối mắt hoe đỏ, tủi thân mà giận dỗi: “Ai là bảo bối của cô... bảo bối của cô nhiều lắm, cô đi tìm họ đi... ưm.” 【Ghi chú quan trọng】 Thể loại: 26 x 38 tuổi, tái ngộ từ đầu, song C, vị ngọt xen chua, kết HE Pacing chậm rãi, tình cảm đời thường, ngọt ngào nhưng cũng không thiếu dằn vặt giằng co!
Cơ Khí Cơ Lí
Cơ Khí Cơ Lí
Tác giả:
Năm 2129, công nghệ robot phát triển đến mức robot mô phỏng gần như con người. Quý Tình Nhiêm tình cờ thấy một robot cao cấp mã số 1993 có gương mặt giống hệt người cô yêu thầm là Biên Thiều Y, nên cô bất chấp tiền bạc mua về, ban đầu như một kiểu thay thế cho chấp niệm với Biên Thiều Y. Nhưng trong quá trình sống chung với 1993, tình cảm của cô dần chuyển từ “thay thế người mình thích” sang rung động thật với chính 1993.
Yêu Đương Cùng Bạn Gái Thích Làm Màu Trong Show Chậm Nhiệt
Yêu Đương Cùng Bạn Gái Thích Làm Màu Trong Show Chậm Nhiệt
Lê Việt là ca sĩ thế hệ mới, tính cách nhẹ nhàng như mây trôi, ôn hòa dịu dàng, mỗi khi cất giọng trên sân khấu là cả thế giới như lặng đi. Ra mắt chưa bao lâu với đĩa đơn đầu tiên - Đạm Vân đã bị quản lý kéo đi tham gia show thực tế nhẹ nhàng tên là “Người ở chốn xưa”. Cô vừa đến nơi, kéo vali tới gõ cửa, người mở cửa là một cô gái xinh đẹp quen thuộc không thể quen hơn, tròn mắt nhìn cô rồi buột miệng: "Cô trông giống hệt bạn gái tôi!" Lê Việt: “...” Hơi bất ngờ, nhưng: “Cảm ơn vì đã thích.” Lê Việt: “Tôi cũng thích Lạc lão sư.” Lạc Minh Tứ – minh tinh tuyến đầu, thể hiện rõ ràng định nghĩa của “nổi tiếng nhờ tai tiếng”. Người thích nàng thì khen nàng sắc nước hương trời, mặt đẹp dáng đẹp, yêu ghét rạch ròi, nhìn phát sáng cả mắt. Người ghét nàng thì chửi nàng ngực to não phẳng, toàn thân giả trân, ngoài gương mặt và thân hình ra thì vô dụng – đúng kiểu “con sâu làm rầu nồi canh” của giới giải trí! Con sâu ấy bỗng dưng đi tham gia show thực tế “sống chậm”, ngày ngày trồng rau, nuôi chó, câu cá. Fan lẫn anti ùn ùn kéo tới hóng drama xem nàng sẽ “làm màu” thế nào. Cho đến khi chương trình chào đón khách mời mới — một mỹ nhân khí chất ngút trời, như tuyết trắng trên núi Cang, như tiên nữ giữa tầng mây. Lạc Minh Tứ – đệ nhất "hắc hồng bản chính", che miệng sửng sốt, chỉ vào tiên nữ và thốt lên một câu gây sốt toàn tập. Chỉ một câu, độ hot của kỳ đó bùng nổ: #Minh tinh hạng A nghi ngờ công khai yêu đương đồng giới# Mạng xã hội sập trong ngày. Nghe nói Lạc Minh Tứ “come out” trên show, đám người hóng chuyện kéo tới xem trò vui, nhưng lại phát hiện: Lạc Minh Tứ rửa hai chiếc lá suốt hai phút, bên cạnh có người dịu dàng khen: "Giỏi quá nè~" Lạc Minh Tứ bị nước nóng phỏng tay, kêu "hu hu", người bên cạnh thương xót thổi nhẹ: "Đau đau, thổi thổi nè~" Thậm chí đến lúc Lạc Minh Tứ coi rau là cỏ mà nhổ nhầm, Lê Việt vẫn nhẹ nhàng nói: "Cực khổ cho em rồi." Người hóng drama đứng hình: “Mấy người đang quay show hay đi hẹn hò vậy?” Đáng ghét là… ngọt thật đấy! Có bản lĩnh thì cho thêm vài cảnh vào nữa đi!! Về phần Lạc Minh Tứ, nàng chỉ nhún vai nói: “Bọn tôi thật sự đang yêu đấy mà.” Công dịu dàng x Thụ bánh bèo lắm chiêu. Chỉ là chiếc bánh ngọt thuần túy. 【Hướng dẫn đọc】 Tác giả không đu idol! Không theo fandom! Giải trí theo kiểu riêng! Nhân vật giấy và làng giải trí giấy! Nội dung giới giải trí toàn mình bịa cả đấy! Truyện ngọt nhẹ, kiểu Mary Sue thoải mái, chuyên trị đường ngọt.
Hướng Dẫn Từng Bước
Hướng Dẫn Từng Bước
Sau khi gần như bị điếc tai trái, Tang Ninh trở nên trầm lặng và dè dặt hơn. Cô sống theo khuôn khổ, ngoan ngoãn giữ lễ, nhưng lại âm thầm thích một người… người mà cô biết là không thể nào có được. Thẩm Thính Vãn — dịu dàng, rạng rỡ, là “Bạch nguyệt quang” trong mắt rất nhiều người. Tuân theo nguyên tắc “yêu thầm là chuyện của riêng mình”, dù quen nhau nhiều năm, Tang Ninh chưa từng chủ động đến gần hay làm phiền cô ấy. Chỉ đứng trong góc, len lén ngắm nhìn vầng trăng xa xa. Cho đến một ngày, cơn mưa lớn khiến cả hai bị kẹt cùng một chỗ. Thẩm Thính Vãn hỏi: “Em rất ghét tôi sao?” Tang Ninh lắc đầu, phủ nhận. “Vậy sao cứ tránh mặt tôi mãi?” * Tang Ninh chưa từng nghĩ, sẽ có quá nhiều khoảnh khắc thân mật với Thẩm Thính Vãn như thế. Trong một buổi tiệc, Thẩm Thính Vãn nghiêng đầu nói khẽ bên tai phải cô, mùi hương dịu dàng trưởng thành vây lấy cô, khiến cô ngạt thở, sự rung động mãnh liệt hơn cả tuổi dậy thì cuộn trào trong tim. Cô lặng lẽ kéo giãn khoảng cách: “Tiền bối, em có đeo máy trợ thính, nghe rõ mà.” Lúc đó Thẩm Thính Vãn mới phát hiện, người luôn lạnh lùng kiệm lời ấy… cũng biết đỏ mặt. — Sau này, Tang Ninh mới nhận ra… hình như mình ngốc quá rồi. Vì Thẩm Thính Vãn rất thích thì thầm bên tai cô, cũng rất thích hôn lên tai cô, còn thích ghé vào bên phải cô mà khẽ thở… dịu dàng đến lịm tim. 🌙 CP: Người thầm yêu sâu nặng / Em nhỏ có khiếm khuyết thính giác (niên hạ) × “Bạch nguyệt quang” dịu dàng / Người dẫn dắt tình cảm 📌 Hướng dẫn nhảy hố: Cả hai đều là mối tình đầu, không phải truyện học đường, cả hai nhân vật đều rất dịu dàng. Tình đơn phương thành sự thật, tông truyện không bi lụy mà ngọt ngào ấm áp. Nữ chính có khuyết tật thính giác, có phần nhạy cảm nhưng không hèn mọn, không mất giá trị bản thân.
Hiện Tại Có Thể Yêu Nhau
Hiện Tại Có Thể Yêu Nhau
Trước mặt người ngoài: 【Cổ hủ trầm lặng kiểu S】x【Em gái ngọt ngào mặn mòi nói nhiều】 Sau lưng: 【Mỹ nhân ướt át giả vờ đoan chính】x【Thích đùa thích thả thính nhưng thật ra rất thuần khiết】 Thích rồi không thừa nhận | Thả thính xong không chịu trách nhiệm | Miệng chối thân thành thật | Truy thê hỏa táng tràng Văn án: 【Hay là tụi mình kết hôn vào ngày mai đi Hay là đừng đợi gì nữa cả Hay là từ mai tụi mình thừa nhận Thừa nhận rằng tình yêu đã thật sự xảy ra giữa hai đứa mình】 1. Đường Tư gặp một người phụ nữ – cô ấy lạnh lùng, cố chấp, cổ hủ đến cực đoan, muốn cô ấy nói một câu tình cảm còn khó hơn bắt cô ăn phân. Vậy mà Đường Tư lại yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thế là, Đường Tư bắt đầu theo đuổi kiểu “tình cờ gặp gỡ”. Bạn thân khuyên cô “ham sắc là họa”, cô không những không tin, còn liên tục thử nghiệm – và lần nào cũng hiệu nghiệm. Đường Tư thầm vui mừng. Sau đó, cô công khai dọn vào nhà Thịnh Ninh, thản nhiên ngủ luôn trên giường người ta. Lúc này Đường Tư mới biết: những cái “nhãn dán” kia chỉ là vẻ ngoài. Sau khi lớp vỏ đoan trang bị lột bỏ, Thịnh Ninh là kiểu người vừa ẩm ướt vừa trầm lặng kiểu S, giả vờ đứng đắn nhưng thực chất mềm mại đến vô bờ. Mà ngọt ngào tình tứ với cô thì dễ như uống nước vậy. Điều mà Đường Tư không biết là: làm gì có nhiều sự trùng hợp như thế, tất cả đều là sự sắp đặt đầy chủ ý nhưng đầy bất ngờ. Ngay lúc tình cảm giữa hai người đang đậm sâu, Đường Tư lại không hiểu vì sao, chỉ vừa về lại Kinh Bắc một chuyến, Thịnh Ninh liền biến mất? 2. Tái ngộ. Một đêm khuya nọ, Đường Tư mất ngủ, xuống lầu đổ rác, lại bắt gặp một bóng dáng quen thuộc ngay trước cửa nhà. Đường Tư liếc nhìn, lạnh nhạt nói: “Đồ hết hạn sớm nên vứt đi.” Thịnh Ninh cúi đầu, bước theo cái bóng của Đường Tư, dè dặt mà ánh mắt dịu dàng vô hạn: “Dù hết hạn nhưng vẫn chưa hư, em có muốn nghe chị giải thích không?” 3. Đường Tư hiểu sự lưỡng lự trong lời Thịnh Ninh. Thịnh Ninh hiểu hàm ý trong lời Đường Tư. Vậy thì, yêu nhau ngay bây giờ đi. Văn án nhánh – “Về cuộc đời bà, tôi biết chẳng nhiều. Bà có kể vài điều, tôi cũng không nhớ rõ lắm. Giống như việc bà từng rất yêu tôi. Mà tôi chỉ gọi bà một tiếng: Ngoại.” Thế nên Đường Tư không chút do dự, đi tìm người phụ nữ mà bà ngoại mình vẫn đau đáu suốt cả đời. Nhưng thứ cô mang về Kinh Bắc, chỉ là tro cốt của Khương Thục Di. Một hạt cát của thời đại, rơi trên vai họ, hóa thành cả ngọn núi. Và họ lại sống trong cái thời đại đầy bụi mù ấy, cuối cùng, bị dòng lũ cuốn trôi. Không có sự bay cao nào là không mang theo gánh nặng. Khi hơi thở của Đường Cẩn dừng lại, cuối cùng họ mới được tự do. Còn ý nghĩa của sự sống, thì như một vòng tuần hoàn. Đường Tư và Thịnh Ninh nghe lại câu chuyện xưa như gió lướt qua tai – bình thản, không vội. Hướng dẫn đọc: Truyện có hai tuyến thời gian, nói về hai thế hệ phụ nữ. Mỗi thế hệ đối mặt với vấn đề riêng theo bối cảnh lịch sử. Tuyến chính vẫn là thế hệ trẻ, thế hệ trước chỉ đóng vai trò hỗ trợ. Chính nhờ sự nâng đỡ của thế hệ trước, mới có được thế hệ sau. Các couple phụ không trong sáng 100%, đều có người yêu cũ
Kết Cục Của Việc Trêu Chọc Mỹ Nhân Điên Cuồng
Kết Cục Của Việc Trêu Chọc Mỹ Nhân Điên Cuồng
Lần đầu gặp mặt, Cổ Tư Ngọc đã chặn Hoắc Quân Nhàn ở cầu thang, ghé sát tai cô thì thầm: “Hẹn hò với tôi nhé?” Lúc thú cưng của cô qua đời, cô ấy lại chân thành an ủi: “Đừng buồn, tôi có thể ở bên cạnh cô cả đời.” Hoắc Quân Nhàn biết đó là lời nói dối, biết cô ấy là một kẻ trăng hoa, nhưng vẫn không cưỡng lại được sự mê hoặc từ những lời ngọt ngào ấy. Thế nhưng, điều mà người phụ nữ kia không biết là— Cô ấy không nên chọc vào một kẻ điên như Hoắc Quân Nhàn, lại càng không nên thốt ra câu “yêu em đời đời kiếp kiếp…” Những tháng năm về sau, dù có chạy cũng không thoát, có trốn cũng không được... ps: Hai nhân vật chính đều có khiếm khuyết về tính cách! Nữ chính vừa vào chương 1 là đã đá bay tra nam! Nữ chính 1 và 2 không hề có quan hệ thân mật với tra nam! ≈≈
Em Và Tình Yêu Là Số 1
Em Và Tình Yêu Là Số 1
Tác giả:
Nhiều năm trước, trường trung học Lăng Hải có hai nhân vật đình đám khiến thầy trò ngày nào cũng phải dõi mắt theo. Tô Hằng giống như bạch nguyệt quang lạnh lẽo, đi đến đâu cũng toát ra khí chất xa cách, khiến người ta không dám lại gần. Tiêu Dĩ Ca thì lại là đóa hồng đỏ mê người khiến ai cũng phải xao xuyến, nơi nàng xuất hiện lúc nào cũng chật kín người vây quanh. Về sau, sau nhiều năm xa cách, Tô Hằng một lần nữa gặp lại Tiêu Dĩ Ca. Người lớn xung quanh cứ không ngừng nói với cô, em trai của cô và Tiêu Dĩ Ca thật là xứng đôi vừa lứa. Rồi lại sau đó, đóa hồng đỏ chói lóa ấy không ngừng khuấy động tâm tư của Tô Hằng, gợn sóng trong lòng cô chẳng khác gì cảm giác khi còn là thiếu nữ. Lúc ấy Tô Hằng mới nhận ra, từ lâu cô đã gieo trong tim mình một đóa hồng. [Chính thời gian cô bỏ ra vì đóa hồng, mới khiến nàng trở nên đặc biệt đến vậy.] “Tôi đã gieo trồng đóa hồng của mình, chăm sóc, nuôi dưỡng, và cuối cùng có được nàng.” “Chúng tôi vừa là bạch nguyệt quang của nhau, cũng vừa là đóa hồng đỏ của nhau.” Nhan sắc khuynh thành / Tâm cơ sâu sắc / Nữ vương ◆ Thanh tâm quả dục / Ngoài lạnh trong nóng / Trung khuyển Thanh mai trưởng thành / Ghi chép yêu đương 1v1 / Song ngự tỷ
Giấc Mộng Lành Trong Đêm Thanh Tĩnh
Giấc Mộng Lành Trong Đêm Thanh Tĩnh
Tổng tài bá đạo ngoài lạnh trong đen X Chủ tiệm hoa ngoài ngọt trong dụ hoặc – tình chị em Đêm đen gió lớn, Lăng Vãn Tô say khướt, chặn người ta lại bày tỏ nỗi lòng: “Tôi từng mơ thấy cô.” Đối phương lạnh giọng hỏi: “Mơ thấy gì?” “Mơ thấy hai ta kết hôn.” Tỉnh lại, Lăng Vãn Tô bực dọc, lại lỡ miệng kể bí mật ấy cho chính người trong mộng. Sau đó mới biết người ta là tổng tài bên phía đối tác, vậy mà còn đến hỏi cô chi tiết về giấc mơ, rồi nói muốn bàn một hợp tác khác. “Hợp tác gì?” “Kết hôn.” Lần đầu gặp đã động lòng, Lăng Vãn Tô liên tục mơ thấy đối phương, sau này vì nhu cầu đôi bên mà kết hôn với nhau. Cô mơ thấy mình và Lương Kiến Thư nắm tay, ôm nhau, hôn môi, cùng nhau say đắm. Mỗi lần tỉnh dậy cô đều phải đốt nhang tắm rửa tự kiểm điểm, bởi Lương tổng thanh tâm quả dục, chỉ có cô là tâm hồn vẩn đục. Cho đến khi, những giấc mơ ấy lần lượt trở thành sự thật. Người tưởng như lãnh đạm thanh cao khiến Lăng Vãn Tô không khỏi nghi ngờ: “Chúng ta chẳng phải đã thỏa thuận là hôn nhân hình thức sao?” Lương Kiến Thư: “Thì sao?” “...Vậy tiếp tục đi.” Bị tâm bệnh giày vò, Lương Kiến Thư mắc kẹt trong những cơn ác mộng suốt nhiều năm, cho đến khi gặp được Lăng Vãn Tô. Cô lấy hôn nhân hình thức làm cái cớ, giữ người ta ở bên cạnh, mong làm dịu đi nỗi đau đôi chút. Không biết từ khi nào cô lại động lòng thật sự. Khi sự tiếp cận và lợi dụng có chủ đích bị vạch trần, chân tình cũng bị nghi ngờ là giả tạo. Một mối quan hệ bắt đầu đơn giản, kết thúc cũng vậy. Mất ngủ triền miên, căn nhà trống trải, người trong lòng rời xa khiến cô lại phát bệnh lần nữa. Chỉ còn một điều duy nhất kiên định: “Không ly hôn.” Lăng Vãn Tô hoàn toàn tuyệt vọng: “Nếu cô thật sự từng có tình cảm với tôi, vậy thì hãy để tôi đi.” “Được, em không muốn gặp tôi, tôi sẽ không quấy rầy.” Cô dùng giọng van nài thương lượng: “Nhưng... mình đặt ra một mốc thời gian được không? Hết thời hạn, tôi sẽ theo đuổi em lại từ đầu.” “Tôi cập bến trong giấc mơ của em.” HE / hợp pháp kết hôn đồng giới / tình chị em / không ai hoàn hảo.
Sau Khi Yêu Qua Mạng Với Bạn Hoa Khôi Cùng Phòng Rồi Lật Xe
Sau Khi Yêu Qua Mạng Với Bạn Hoa Khôi Cùng Phòng Rồi Lật Xe
Tác giả:
Giản Sầm Dư từ nhỏ đã nổi tiếng là người xuất sắc trong giới nhị đại, khí chất cao quý lạnh lùng như trăng. Mới khai giảng, cô đã giành mất danh hiệu hoa khôi trường của Tang Thời An, không biết đã khiến bao nhiêu nam thanh nữ tú ngây thơ phải thầm thương trộm nhớ. Cô là bạn cùng phòng của Tang Thời An, cũng là người mà Tang Thời An ghét nhất. — Một ngày nọ, Tang Thời An tình cờ phát hiện lịch sử xem phim bách hợp 18+ của Giản Sầm Dư. Đúng lúc đó lại nghe nói nhà họ Giản đang tìm đối tượng liên hôn cho cô ấy, đối phương trẻ tuổi tài giỏi, giàu có và dịu dàng— còn là anh trai ruột của Tang Thời An. Chỉ cần nghĩ đến việc mấy chục năm sau phải gọi Giản Sầm Dư là “chị dâu”, Tang Thời An lập tức quyết định phải quyến rũ cô ấy, dụ cô ấy sa ngã, rồi phơi bày xu hướng thật sự của cô ấy. Nhất định không thể để cô ấy trở thành chị dâu của mình. Ngay khoảnh khắc được chấp nhận lời mời kết bạn, Tang Thời An lập tức thay đồ hóa thân thành miêu nữ gợi cảm với bộ đồ ngắn đến mông, hai chân hơi dang, quỳ trước điện thoại vẫy đuôi với Giản Sầm Dư: “Chị ơi, em thích chị lắm, em muốn được chị làm cho tới bến mỗi đêm~” Gửi xong video, Tang Thời An liền hối hận, đang định rút lại thì thấy Giản Sầm Dư từ trước đến giờ lạnh lùng vô tình trả lời lại: [Kéo áo xuống chút, để chị xem ngực nào.] — Tang Thời An luôn nghĩ mình diễn rất giỏi. Hôm nay thì làm công chúa lưu lạc thân không tấc vải bị ép bán nghệ, ngày mai thì hóa thánh nữ mọc đuôi chỉ cần không ai an ủi là sẽ nóng bừng cả người… Cứ thế khiến Giản Sầm Dư say như điếu đổ. Ngay cả khi nhắc đến chuyện liên hôn với nhà họ Giản, Giản Sầm Dư cũng có thể vì yêu mà từ chối luôn anh trai cô. Kế hoạch hoàn thành, đêm đó Tang Thời An lập tức đăng nhập nick phụ, một loạt combo chia tay – chặn số – xóa liên lạc. Không ngờ chưa đầy hai tiếng sau, Giản Sầm Dư đã gõ cửa phòng cô. Đồng tử của Tang Thời An co rút, lập tức định đóng cửa. Nhưng Giản Sầm Dư nhanh hơn một bước, tay kẹp cửa, đầu ngón tay mát lạnh khẽ vuốt má cô, giọng trầm thấp: “Trốn gì vậy, mèo con.” “Sao lại đi uống rượu nữa?” “Có phải nhốt em lại thì em mới ngoan không?” Tang Thời An: Xong đời rồi… Giản Sầm Dư (công) × Tang Thời An (thụ) Ghi chú: 1×1, sạch từ thể xác đến tâm hồn, công học nghiên cứu sinh năm nhất, thụ năm hai, công lớn hơn thụ 3 tuổi.
Chọc Ghẹo Chị Dâu
Chọc Ghẹo Chị Dâu
Lúc 14 tuổi, Liễu Trình Tự phải ngủ chung giường với chị dâu. Cô thề rằng sau này nhất định phải tránh xa chị dâu, vì chị dâu phiền quá, một cước đá cô xuống đất. Cô nằm dưới đất khóc rưng rức, nước mắt đầm đìa. Đến 18 tuổi, Liễu Trình Tự bắt đầu đủ trò giả vờ làm màu, tìm mọi cách để chui lên giường chị dâu ngủ. “Chị dâu thơm quá à~” Bị chị dâu mắng đến khóc vẫn không chịu dừng. Tóm lại là: một người chị dâu cực kỳ thơm. 【Văn học chị dâu】【Văn học nhà thuê】 “Không gian chật hẹp giống như lồng ngực của ai đó, mỗi lần va chạm vì yêu đều vang vọng đến chấn động lòng người.” Truyện ngắn, văn án viết đại, có yếu tố trái luân, siêu gợi cảm. P/S: Chị gái ruột đã mất, tình cảm bắt đầu từ khi nhân vật trưởng thành. Chị gái và chị dâu không đăng ký kết hôn.
Đại Lão Đều Muốn Nuôi Tôi
Đại Lão Đều Muốn Nuôi Tôi
Tác giả:
Kiếp trước, Trúc Tâm là một nữ y tiên phong hoa tuyệt đại, người đời kính gọi nàng là “Y Tiên”, công đức viên mãn, kết cục lại ngoài ý muốn mà... ngỏm. Kiếp này nàng chuyển kiếp thành... một con mèo?! Trúc Tâm mắng ầm trời: "Đồ thiên đạo hư hỏng!" Thiên đạo: Theo điều tra, ở thế giới loài người, mèo là sinh vật hạnh phúc nhất. Trúc Tâm: “……” Nhưng mà, ta đang phải lang thang ngoài đường đó trời. Nhưng làm mèo cũng có cái hay riêng — cả khu mèo đều nghe lệnh nàng. Hoa khôi nữ sinh mỗi ngày đều mang đồ ăn vặt cho nàng. Giáo sư mặt lạnh nhặt nàng về nuôi, mỗi ngày đều muốn hôn hôn ôm ôm. Chán rồi, Trúc Tâm trèo tường qua nhà bên cạnh, được ảnh hậu xinh đẹp rước về cưng nựng. Chán tiếp, nàng lại trèo tường. Họa sĩ điên cuồng mỗi ngày đều vẽ nàng. Nàng lại chạy nữa. Tổng tài bá đạo ngày nào cũng muốn “hít mèo”. Cho đến một ngày—nàng bỗng biến lại thành người. Ánh mắt mọi người nhìn nàng… đột nhiên không đúng lắm. Lúc này Trúc Tâm mới ngỡ ngàng nhận ra: Thì ra cái gọi là “mẹ” cũng có thể... cố chấp đến mức đó. — (Lưu ý trọng điểm: Nữ chính chỉ có một “bà xã”, 1v1, tất cả người khác đều xem cô là con gái để nuôi!)

BXH TUẦN