Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

H Nhẹ

Danh Sách Truyện

Đánh Dấu Sư Tôn Vô Tình Đạo [ABO]
Đánh Dấu Sư Tôn Vô Tình Đạo [ABO]
◎ Lập ý: Dẫu bị thế gian làm khó, thấy quen chuyện bất công, vẫn phải giữ vững một tấm lòng chính nghĩa và kiên cường tiến về phía trước. SSS cấp Alpha – Tần Mạc Yên lái chiến hạm xuyên qua trùng động, lại vô tình rơi vào pháp đàn tế lễ của yêu giới. Vừa bước ra khỏi khoang thuyền, một viên ma nguyên bay thẳng vào mi tâm nàng, chư vị trưởng lão yêu tộc lập tức quỳ rạp: “Cung nghênh Ma Tôn hồi triều!!!” Tần Mạc Yên: “???” Ký ức xa lạ ập đến, lúc này nàng mới hay bản thân đã xuyên vào một quyển tu tiên harem văn. Nam chính có bàn tay vàng nghịch thiên, hậu cung vô số, nhưng lại mãi chẳng quên được bạch nguyệt quang sư tôn của hắn – Mục Từ Trúc. Mục Từ Trúc một lòng tu luyện Vô Tình Đạo, không màng thế tục, mới ba ngàn tuổi đã bước vào Hóa Thần kỳ, nửa bước bước vào tiên môn. Và đúng vào hôm nay, nàng ấy tấn công yêu giới, tiêu diệt Ma Tôn Minh Văn, khiến hắn hồn phi phách tán, tro bụi tan thành hư vô. Mà giờ đây, Tần Mạc Yên chính là Ma Tôn! Nàng không chần chừ mà bỏ trốn ngay lập tức. Thế nhưng chạy chưa được bao lâu, trên thân nàng bỗng xuất hiện vảy rắn, đôi chân dần dần hóa thành đuôi rawns màu xanh biếc. Tần Mạc Yên tìm đến một nơi địa linh nhân kiệt, quyết định ẩn cư, sống một cuộc đời bình thường. Nhưng nào ngờ, một ngày nọ, kỳ phát tình của Alpha đột nhiên kéo đến, khiến nàng toàn thân nóng rực. Giữa làn nước suối mát lạnh, nàng nhìn thấy một nữ tử thân thể ửng hồng, thanh lãnh tuyệt mỹ, thoạt nhìn chẳng giống người phàm, đang mê man cọ cọ lên tảng đá, tựa hồ trúng phải xuân độc. Một hương thơm đậm đà thoảng qua, giống như… Omega?! Tần Mạc Yên nhất thời không nhịn được, hóa thành tiểu xà, len lỏi vào trong suối nước. Chiếc đuôi rắn lạnh lẽo quấn quanh vòng eo nữ tử, ánh mắt Mục Từ Trúc sắc lạnh, liền bắt lấy tiểu yêu nọ, phát hiện chỉ là một con rắn xanh nhỏ bé. Tiểu xà ngoan ngoãn quấn lấy cổ tay nàng, vươn mình cọ cọ lòng bàn tay ấm áp, đầu lưỡi nhẹ nhàng phun ra thụt vào, tựa hồ đang trong kỳ giao phối. Rõ ràng chỉ là một tiểu yêu tầm thường, nhưng lại mang thể chất thuần âm, là lô đỉnh tuyệt hảo. Mục Từ Trúc siết chặt ba tấc cổ nó, lạnh lùng ra lệnh: “Hóa hình.” Nàng quyết định dùng nó để khôi phục tu vi. Bảy ngày bảy đêm trôi qua, Tần Mạc Yên áy náy nhìn nữ tử mềm nhũn trong lòng, lập thệ: “Ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm!” Mục Từ Trúc lần đầu tiên biết, hóa ra xà yêu cũng có thể cắn vào gáy người, dùng răng nanh tiết ra một loại dịch thể khiến người ta trầm mê khó dứt. Nàng hờ hững đáp: “Ừm.” Tần Mạc Yên lại mừng rỡ cả ngày. Nàng mỗi ngày tìm đủ mọi cách dỗ dành vị tiểu thê tử này, đưa nàng ấy xuống nhân gian, thả hoa đăng, du sơn ngoạn thủy, mỗi đêm còn dùng đủ tư thế hiện đại để tận hưởng. Mà mỗi lần như vậy, nữ tử nọ đều quát: “Còn ra thể thống gì?!” Nhưng đôi tai lại đỏ bừng. Cứ thế, hai người dần dần gắn bó không rời, nàng cứ ngỡ sẽ hạnh phúc mãi mãi. Cho đến một ngày, lôi kiếp giáng xuống – đó là điềm báo có kẻ sắp độ kiếp phi thăng. Nàng quay đầu, chỉ thấy tiểu thê tử vung trường kiếm, cưỡi mây mà đi. Nàng đuổi theo truy hỏi, lại bị đối phương vung tay áo đánh văng ra, miệng phun máu tươi. Mãi đến lúc này, nàng mới bàng hoàng nhận ra—người nàng yêu thương hết mực, hóa ra chính là bạch nguyệt quang sư tôn của nam chính – Mục Từ Trúc. Mục Từ Trúc lạnh lùng đứng trên phi kiếm, tuyệt tình mở miệng: “Chỉ là một tiểu yêu hèn mọn, ta chẳng qua chỉ coi ngươi là lô đỉnh. Từ nay về sau, ngươi và ta không còn quan hệ gì nữa.” Tần Mạc Yên thiêu rụi căn nhà nhỏ ngày xưa, giả chết trở về yêu giới. Nghe đồn, Mục Từ Trúc rốt cuộc vẫn độ kiếp thất bại, một đêm tóc bạc trắng, từ đó bế quan không ra. Nàng nữ giả nam trang, trà trộn vào môn phái của Mục Từ Trúc, bái nhập làm môn đồ, chỉ để tiếp cận nam chính, đoạt lấy cơ duyên. Lúc này nàng mới ngộ ra—tại thế giới tu tiên này, kẻ mạnh làm vua, kẻ yếu chỉ có thể bị vứt bỏ. Nhưng rồi một ngày, khi nàng đem đồ vật đến cho Mục Từ Trúc, lại chẳng thấy người bên trong có động tĩnh. “Sư tôn?” Nàng đẩy cửa ra, chỉ thấy trong băng quan, Mục Từ Trúc tóc bạc xõa dài, đôi mắt đỏ ngầu, điên cuồng hôn lấy nữ tử dưới thân, khàn giọng gọi: “A Yên…” Mà người dưới thân nàng ấy, lại chính là lớp da nàng lột ra trước khi rời đi! Nàng hoảng hốt bỏ chạy. Không lâu sau, nàng ôm lấy bạch hồ ly đã ký khế ước với mình, thở dài: “Mục Từ Trúc điên rồi sao?” “Không được, ta phải thu dọn đồ đạc mà bỏ trốn thôi.” “Ô ô ô~” Bạch hồ ly lại vươn lưỡi liếm má nàng, tựa hồ vô cùng bi thương. Một ngày nọ, Tần Mạc Yên cùng nam chính ghé thanh lâu, trái ôm phải ấp, uống đến say khướt. Ai ngờ bạch hồ ly đột nhiên hóa lớn, sát khí cuồn cuộn dọa tất cả mọi người chạy tán loạn. Người tản hết, bạch hồ ly chậm rãi biến về hình người, cẩn thận chui vào lòng nàng, đầu tóc bạc phơ tương phản với làn da tuyết trắng, đôi mắt thanh lãnh chứa đầy lệ quang. “A Yên, ta sai rồi…” Nàng nhẹ nhàng hôn nàng ấy. Tần Mạc Yên lập tức tỉnh rượu: “Sư tôn?!”
Tâm Động Viễn Phương [GL]
Tâm Động Viễn Phương [GL]
Tác giả:
*Happy Ending *Chênh lệch tuổi: 9 tuổi *Truyện nhẹ nhàng *Sản phẩm làm đẹp + ngành người mẫu Cặp đôi chính: Tổng giám đốc mùa hè bận rộn như ong trong giới làm đẹp – Tổng Giám Đốc Quý Hải Hạ X Nữ thần lạnh lùng, lời nói sắc bén – Tổng Giám Đốc Mộ Dung Âm Bảy năm trước, Mộ Dung Âm vẫn chỉ là một cô bé, đang xui tận mạng thì bị một cô gái trẻ tuổi tốt bụng tên Quý Hải Hạ “nhặt” về nhà. Sau khi mất liên lạc, Mộ Dung Âm gặp tai nạn xe và bỗng nhiên có được siêu năng lực. Năng lực này lúc có lúc không, nhưng khi phát huy thì cô có thể nhìn thấu góc tối trong lòng người khác chỉ trong chớp mắt. Bảy năm trôi qua như dòng lũ cuồn cuộn, mang đi tuổi thanh xuân của Mộ Dung Âm, đổi lại là một vẻ đẹp khiến người ta ngẩn ngơ. Khi trở lại nơi xưa, số phận đã sắp đặt để hai người gặp lại. Mộ Dung Âm giấu kín thân phận, lặng lẽ bắt đầu hành trình “báo ân”. Mộ Dung Âm nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út tay trái của Quý Hải Hạ, trong lòng hơi chùng xuống: “Quả nhiên vẫn chậm một bước, người ta đã có chủ rồi.” Quý Hải Hạ buồn chán nghịch chiếc nhẫn trên tay trái, trong lòng lẩm bẩm: “Hợp đồng kết hôn giả này sắp hết hạn rồi, trông ngóng bao lâu cuối cùng cũng sắp được tự do.” Mộ Dung Âm kìm nén sự dịu dàng trong ánh mắt, đè nén tình cảm trong lòng, ánh nhìn dừng lại trên người Quý Hải Hạ, trong đầu không ngừng tự nhắc nhở: “Bình hoa có chủ thì tuyệt đối không được đụng vào, ranh giới đạo đức này không thể vượt qua!” Quý Hải Hạ mặt mũi toàn dấu hỏi, lẩm bẩm trong bụng: “Cô ấy tốt với mình như vậy là định làm gì đây? Sao không thấy cô ấy bày tỏ hay theo đuổi gì hết? Chẳng lẽ cô ấy định đợi mình thêm vài nếp nhăn nữa mới ra tay?” Một tai nạn xe nữa như thể bấm nút reset cho siêu năng lực của Mộ Dung Âm, khả năng nhìn thấu ác niệm biến mất chỉ sau một đêm. Cô cảm thấy bản thân cũng nên nói lời tạm biệt với Quý Hải Hạ, trước khi rời đi để lại một bức thư tiết lộ thân phận thật của mình. Quý Hải Hạ nhìn lá thư, sững sờ tại chỗ, trong đầu chỉ muốn trợn trắng mắt: “Giờ mới nói thì muộn quá rồi đấy? Không nói sớm hơn? Đợi đi rồi mới chơi chiêu này?” Hồi đó Quý Hải Hạ còn tưởng mình nhặt được một cô bé tội nghiệp, ai ngờ vừa ngoảnh mặt đi một cái, cánh cổng nhà hào môn đã mở toang chào đón cô ấy từ bao giờ.
Tặng Em Một Bông Dạ Lan Hương
Tặng Em Một Bông Dạ Lan Hương
Tác giả:
Vì chị không thể cùng em rời đi, nên em hãy ở lại đi, cùng chị ở lại trong địa ngục này—— ................................................................✿................................................................. Thời gian có thể đổi thay, dòng nước, hướng gió, quỹ đạo của sao, tất cả đều sẽ đổi thay. Chỉ có người giả vờ ngủ là vẫn như cũ. Mà người giả vờ ngủ. mãi mãi không thể đánh thức. Đời người như một vở kịch, và cô ấy, tự mình bước xuống sân khấu, tự mình diễn tiếp. Đêm buông xuống, Bắc Sơn phủ đầy tuyết. Đèn xe chiếu ra xa chỉ thấy một màu trắng nhợt. Dĩ San quấn chăn, bước xuống xe. Màu sắc của thế giới giờ chỉ còn ba: đen, trắng, và cam, màu cam ấy là từ đầu điếu thuốc nhỏ giữa ngón tay Sa Sa. Thế giới giữa hai người họ, vừa rộng lớn, vừa chật hẹp. Cảm giác như dù có cả đời cũng nói không hết, lại như chỉ cần đôi ba câu là đã xong tất cả. “Chị không lạnh à?” “Em đến rồi, nên bây giờ không lạnh nữa.” ................................................................✿................................................................. Mỗi khi có ai hỏi, tôi đều không biết phải nói quyển sách này kể về điều gì. Nó là những mảnh vụn câu chữ, là hộp ký ức, là niềm thương tiếc kín đáo, là những chiếc gai trơ trọi, là những con người tầm thường, và là khi ta từng nhìn ai đó thật sâu. Trái tim tôi vừa xinh đẹp, vừa xấu xí, và mãi mãi giữ lại một chỗ cho cô ấy.
Nơi Có Ánh Dương
Nơi Có Ánh Dương
Tác giả:
Một câu chuyện tinh tế khắc họa những cảm xúc trong tình bạn giữa các cô gái – từ cảm nắng, yêu đương, chia tay, đến buông bỏ. Chỉ khi hai người tựa vào nhau trong bóng tối, mới có thể cùng nhau vượt qua đáy vực sâu nhất. Trong thế giới của con gái, nắm tay là điều bình thường, ôm nhau chẳng cần lý do. Nhưng tôi mơ hồ nhận ra cô ấy khác biệt, chỉ có chạm vào cô ấy mới khiến tim tôi lay động. “Hoa hướng dương dũng cảm đuổi theo mặt trời, nhưng lại là biểu tượng của tình đơn phương.” “Đơn phương á?” “Ý nghĩa của hoa hướng dương là: Tôi dõi theo bạn.” La Vũ Huyên luôn tự nhận mình là cơn mưa, những đêm mưa ồn ào hỗn loạn. Nhưng với tôi, cô ấy là mặt trời. Còn tôi giống như đóa hướng dương, luôn dõi theo và kiếm tìm bóng hình cô ấy. Ban đầu, chúng tôi chỉ là bạn cùng phòng bình thường. Nhưng khi đêm khuya buông xuống, cả hai lại vô tình thấy được những vết thương sâu kín của nhau. Từ bên kia điện thoại của cô ấy luôn vọng lại những tiếng hét tuyệt vọng. Còn ký ức đầy vết thương của tôi thì như một cuộc hành xác chậm rãi, nuốt chửng tôi từng chút một. Càng gặp nhau trong đêm nhiều hơn, chúng tôi không còn chỉ gật đầu xã giao. Chúng tôi bắt đầu dựa vào nhau, cùng chống đỡ những đêm dài. Càng sống gần cô ấy, tôi càng không thể rời xa La Vũ Huyên. Một câu nói, một hành động vô tình của cô ấy cũng đủ khiến lòng tôi dậy sóng. Tôi muốn trở thành người gần cô ấy nhất, là người có thể đón lấy cô ấy mỗi khi cô ấy rơi xuống. Nhưng cô ấy cứ liên tục đẩy tôi ra, không cho tôi bước vào thế giới của cô ấy. “La Vũ Huyên, cậu có thể nói cho mình biết được không? Tại sao lại đẩy mình ra?” “Cậu đáng lý phải hiểu chứ… Cậu cũng có những điều không muốn ai biết mà.” Thì ra, người gần nhất với La Vũ Huyên, từ đầu đến cuối, chưa từng là tôi. Chẳng lẽ những điều cô ấy làm cho tôi từ trước đến giờ… chỉ là tình bạn thôi sao? “Đừng sợ, mình sẽ đỡ lấy cậu.” Tôi không do dự tin vào lời đó, vì ngay khoảnh khắc cô ấy lần đầu ôm tôi, cô ấy đã đỡ lấy tôi, kẻ đang rơi mãi không ngừng. Cô ấy bước vào mùa mưa của tôi và kéo tôi ra khỏi đó. Tôi từng nghĩ cô ấy là mặt trời của đời mình. Giờ tôi mới hiểu, ánh sáng cô ấy chiếu rọi tôi là từ chính cơ thể cô ấy đang tự thiêu đốt. Bây giờ, tôi cũng muốn đứng dưới ánh mặt trời rực cháy cùng cô ấy, trở thành bóng mát mà cô ấy có thể trú ngụ. Có lẽ mình luôn có thể yêu cậu thêm nhiều lần nữa – bất kể cậu là ai, là thế nào. Từ khi nào mà mối quan hệ của chúng tôi lại thành ra thế này? Quá nhiều bí mật. Quá nhiều do dự. Quá nhiều điều không thể nói thành lời. Yêu một người thì dễ, yêu nhau thì khó, còn được yêu… lại là điều quá đỗi xa xỉ. Tôi còn chưa kịp tìm được sự cân bằng, đã bị thương đến mình đầy vết cắt. Ca khúc chủ đề: ❖ Chim Trong Lồng Tôi là chú chim bị giam cầm bởi em, đã quên mất bầu trời cao rộng thế nào. Nếu rời khỏi tòa lâu đài nhỏ bé em tạo nên, tôi không biết còn ai có thể cho tôi nương tựa. ❖ Tín Hiệu Cầu Cứu Cơn ác mộng lại đến, nỗi sợ nghẹn trong cổ họng, ai sẽ đón lấy tôi, nếu không tôi sẽ mãi mãi rơi xuống. Giữa muôn vàn hình ảnh, tôi luôn tìm kiếm, sự ấm áp mà tôi khao khát, trong vòng tay của ai đó. ❖ Tri Kỷ Mối quan hệ mà ta không gọi tên, rất gần nhưng chẳng phải tình yêu. Có quá nhiều điều gắn kết, bỏ đi thì quá tiếc nuối.
Giang Đàm Như Mặc
Giang Đàm Như Mặc
Tác giả:
Giang Đàm - nghĩa là nơi sâu thẳm nhất của dòng sông. Luôn có người muốn nhân ánh mặt trời mà nhìn thấu đáy, nhưng chẳng bao giờ hiểu được rằng, nơi đó đã sớm tối đen như mực, ăn sâu bén rễ từ lâu. Chốn bí ẩn ấy, chỉ chính nó mới có thể soi thấu. Một mối quan hệ bắt đầu từ trước cả khi vào tiểu học, một người là “tảng băng lớn” trầm lặng, kín đáo, một người là “cục đá nhỏ” năng động, bộc trực, hai cô gái đã bên nhau mười sáu năm, liệu sau những lần tan vỡ, họ còn có thể hàn gắn? Tóm gọn: Hành trình vá lành tình yêu không lạnh chút nào của “tảng băng lớn” và “cục đá nhỏ”.
Bể Cá Của Mèo
Bể Cá Của Mèo
Tác giả:
“Lại đây.” Cô giáo khẽ nói, như thì thầm sát tai. Tôi biết rất rõ, con đường tiến về phía cô giáo là một vực sâu. Nhưng tôi không thể dừng lại. Lần đầu tiên tôi gặp cô giáo, là khi ngôi nhà chìm vào bóng tối. Cô giáo đứng giữa ánh nắng loang lổ, mỉm cười chìa cho tôi một điếu thuốc, bảo tôi mau lớn lên. Trong đêm mưa ướt đẫm ấy, đèn chợt bật sáng. Tôi ngẩng đầu lên, bốn mắt chạm nhau với con mèo. Cô giáo đứng dưới ánh đèn vàng mờ, bóng lưng mảnh khảnh che khuất hết gió rét mưa sa. Cô giáo cúi xuống nhìn tôi, đôi mắt ấy, trong bóng tối cũng phát sáng. Tôi từng nghĩ, trong lòng cô giáo, tôi không giống những học sinh khác. Nhưng sau này tôi mới hiểu, tôi chỉ là con cá betta quẫy đuôi trên bàn của cô giáo. Chỉ vì không hòa hợp với thế giới này, nên bị cô giáo tách riêng ra nuôi trong một chiếc bể khác, rồi ngộ nhận mình là đặc biệt, là người gần gũi cô giáo nhất. Nhưng tôi không thể không thích cô giáo. Dù có ngạt thở, tôi vẫn muốn gắng sức nhảy khỏi mặt nước, mong được đến gần cô giáo hơn một chút nữa. Học sinh ngoan ngoãn ✕ Cô giáo kiểu mèo
Tiểu Chó Săn Của Ảnh Hậu
Tiểu Chó Săn Của Ảnh Hậu
Nhân vật chính: Triển Hân, Cung Hòa Niên Giới thiệu ngắn (phiên bản “không chịu trách nhiệm”): Cô chó con nhỏ bắt đầu con đường âm thầm theo đuổi Ảnh hậu. Ảnh hậu lại lặng lẽ nuôi dưỡng một chú “chó con nhỏ” của riêng mình. Là câu chuyện giữa chị gái lạnh ngoài nóng trong, dịu dàng mà quyến rũ, và cô nhóc ánh nắng rạng rỡ nhưng bên trong cô đơn, ngốc nghếch đáng yêu. Truyện ngọt ngào, mềm mại, đôi chỗ siêu sủng. Có hàng tá người ngoài “giúp đẩy thuyền” nhiệt tình, thậm chí còn mời cả “phu nhân giới hắc đạo đời thứ hai” đến góp vui làm… mẹ vợ! … Giới thiệu nghiêm túc hơn một chút: Sau khi Triển Hân từ Moscow giải cứu được tiểu thư họ Oản cùng bạn gái cô ấy, cô theo Triển Vũ và Tư Lam về Thụy Sĩ nghỉ phép. Trong thời gian đó, cô bị cha mẹ Tư Lam nhồi cho đầy “cơm cẩu lương”, ăn đến mức tròn trịa cả người. Không chịu nổi nữa, Triển Hân liền trốn khỏi Thụy Sĩ, quay về căn cứ HL ở Salvador, tiếp tục bận rộn với công việc. Cô chẳng có thời gian nghĩ đến chuyện đời tư. Mãi đến khi bước sang tuổi hai mươi ba, người bạn thân cùng vào sinh ra tử với cô tuyên bố giải ngũ để về chăm bạn gái… Triển Hân mới chợt nghĩ: “Ngay cả người chậm hiểu như anh ta còn có người yêu, còn mình thì vẫn cô độc à? Không được! Phải nghỉ việc thôi, mình phải đi tìm cuộc sống thật của mình!” Nhưng khốn thay, Triển Vũ, người “cha” (mẹ) kiêm sếp lớn, bảo: “Muốn nghỉ thì được, nhưng phải đạt điều kiện của ba đã.” Thế là hai cha con lập thành một canh bạc. Kết quả: toàn bộ tài sản của Triển Hân bị đóng băng, cô trắng tay. Mẹ cô, Tư Lam, thương con gái quá nên lén dúi cho cô 2000 đô, bảo: “Cầm lấy, đến thành phố B mà bắt đầu lại đi.” Triển Hân đến thành phố B, sống tạm bợ được một thời gian thì tiêu sạch số tiền cuối cùng. Một tối nọ, cô nằm trên sàn phòng khách trong căn biệt thự thuê, đói đến mức hoa mắt, thở dài: “Mới hai mươi ba tuổi mà chết đói ở đây thì nhục thật…” Đúng lúc đó, chiếc mũi siêu nhạy của cô ngửi thấy mùi… thịt nướng! Theo bản năng sinh tồn, Triển Hân lần theo hương thơm, trèo tường sang biệt thự bên cạnh… và nhìn thấy trong vườn người ta để sẵn một đĩa xiên nướng thơm lừng. Cô nuốt nước miếng: “Thôi thì… mượn tạm ăn một miếng vậy!” Nói là “mượn”, chứ cô ăn sạch gần hết, chỉ để lại một xiên cuối cùng cho có… lương tâm. Ảnh hậu Cung Hòa Niên vừa quay xong phim, hớn hở chuẩn bị tiệc thịt nướng mừng bản thân. Ai ngờ, vừa thay đồ xong quay lại, cô chết sững nhìn đĩa xiên trống trơn, chỉ còn sót lại đúng một cây. Ánh mắt cô từ ngỡ ngàng chuyển sang lạnh lẽo: “Là ai… dám ăn trộm thịt nướng của tôi!?” Từ hôm đó trở đi, đồ ăn trong biệt thự của Ảnh hậu liên tục bị “kẻ trộm thần bí” đánh cắp. Cô quyết định: “Được, mình sẽ giăng bẫy, nhất định phải tóm được con ‘trộm ăn’ này!” Và… câu chuyện bắt đầu từ đây. … Trailer nhỏ: Ảnh Hậu Nuôi Chó Con: Cảnh 1: “Good Girl” Địa điểm: Vườn sau biệt thự của Ảnh hậu. Một ngày nghỉ, Cung Hoan Niên đang nằm lười biếng trên ghế tắm nắng. Trợ lý bước tới: “Chị Cung Niên, con thỏ bông mà chị đặt đã đến rồi.” “Ừ, đưa chị xem.” (Đúng lúc ấy, cô nàng họ Triển kia chẳng bao giờ chịu đi bằng cửa chính, mà cứ thích trèo tường vào.) Ảnh hậu nhìn con thỏ bông trong tay, lại liếc sang cô nhóc vừa nhảy vào vườn mình, đang thản nhiên ngồi cạnh ghế ăn nho của cô. Tsk, giờ còn dám công khai ăn đồ của chị đây à? “Triển Hân,” Ảnh hậu lười nhác cất giọng, “Lại đây, chị ném con thỏ ra, em nhặt về cho chị nhé.” “Hả?” (Triển Hân ngẩn ra, mặt đầy dấu chấm hỏi đen sì.) “Một, hai, ba… đi!” Vù! Con thỏ bông bay ra xa hơn ba mươi mét. Triển Hân chẳng hiểu sao lại phản xạ tức thì, bỏ cả chùm nho, phi thân lao đi, mấy giây sau đã quay lại. “Đây!” Triển Hân chìa con thỏ, cười rạng rỡ tự hào. “Good girl~” Ảnh hậu khẽ cười, đưa tay xoa đầu Triển Hân. Triển Hân ban đầu còn thấy dễ chịu, nhưng chốc lát sau lại khựng người… Khoan đã, có gì đó sai sai? Mà thôi, kệ đi. Bàn tay của chị Hòa Niên mềm mại, vuốt thật dễ chịu… … Cảnh 2: “Không An Toàn” Địa điểm: Phòng ngủ của Ảnh hậu. Đêm khuya. Cung Hoan Niên vừa tắm xong, lên giường đọc kịch bản. Đọc đến buồn ngủ, cô tắt đèn nằm xuống. Bỗng bên cửa sổ vang lên tiếng động khe khẽ. Cô hơi hoảng, mở hé mắt nhìn, và thấy kẻ vừa trèo vào. “Tôi nhớ là mình có khóa cửa sổ mà.” “Loại khóa này em chỉ cần sợi dây thép là mở được rồi.” Ảnh hậu lạnh giọng: “Cảm ơn em đã thực nghiệm cho tôi xem. Mai tôi sẽ cho người thay toàn bộ khóa trong nhà.” “Khóa có tốt mấy em cũng mở được mà~ Chị Hòa Niên, chị như vậy mới thật sự… không an toàn đó.” Cung Hòa Niên thầm rít: Em mới là thứ nguy hiểm nhất ở đây đó. “Vậy tôi phải làm sao mới an toàn hả, Triển tiểu thư?” “Cho em ngủ chung với chị đi, em bảo vệ chị mà~” Ảnh hậu trừng Triển Hân một hồi, cuối cùng vẫn chịu thua nụ cười ngây ngô kia. Cô thở dài, vén chăn một góc. Triển Hân lập tức đóng cửa sổ, chui nhanh vào chăn, ôm lấy Ảnh hậu vào lòng… và thế là, bắt đầu “nhiệm vụ bảo vệ kề sát da thịt” đầy ấm áp của cô chó con. … Cảnh 3: “Nụ Hôn Trong Phim” Địa điểm: Phòng khách biệt thự Triển Hân. “Tiểu Hân, tụi tôi tìm được bộ phim đầu tiên mà chị Hòa Niên đoạt giải Kim Mã rồi, xem không?” “Xem chứ, xem chứ! Tôi chưa từng thấy chị ấy trên màn ảnh mà!” Hai người bạn thuê cùng nhau nở nụ cười gian tà khi cho đĩa phim vào máy. Hai tiếng sau… Cung Hoan Niên vừa kết thúc buổi quay, mệt mỏi lên giường. Sắp ngủ thì… lạch cạch, tiếng cửa sổ vang lên lần nữa. Cô thở dài: “Không ổn, chắc phải lắp song sắt luôn quá… vừa chống trộm, vừa chống… Triển Hân.” “Triển Hân! Em lại phá khóa cửa sổ làm gì nữa hả!?” “Em… em vừa xem bộ phim chị đóng hồi đoạt giải đó.” (giọng ấm ức) Ảnh hậu khựng người, trán nổi gân xanh. “Rồi sao?” “Chị… chị hôn người đàn ông khác.” Cô gái nhỏ cúi đầu, mắt long lanh, giọng lạc đi vì ghen. “Đó là công việc của tôi. Hơn nữa, tôi hôn ai đâu liên quan đến em. Giờ về ngay đi, tôi muốn ngủ.” Triển Hân lặng lẽ bước đến, quỳ cạnh giường, nhìn Cung Hòa Niên bằng ánh mắt nồng cháy đến mức Cung Hòa Niên dù nhắm mắt cũng cảm nhận được. Ảnh hậu mở mắt, thở dài: “Em muốn sao nữa đây?” “Em… muốn hôn chị.” Cung Hòa Niên đỏ bừng mặt, tai cũng đỏ ửng. Triển Hân cười khẽ: “Chị coi như diễn tập trước cho cảnh hôn sau này đi mà~” Bị ánh mắt ướt long lanh kia làm tan chảy, Ảnh hậu cuối cùng đành khẽ gật đầu. Triển Hân cúi xuống, đôi môi mềm mại chạm nhẹ, ấm áp, thoáng qua như cơn gió nhẹ. Ảnh hậu mở mắt, thấy gương mặt ửng đỏ kia, bật cười khe khẽ: “Con nít… có tiện nghi cũng không biết chiếm, ngốc thật.” Cung Hòa Niên khẽ đẩy trán Triển Hân, nằm lại xuống giường: “Hôn xong rồi, mau về đi.” Nhưng “cô chó con” lại chui thẳng vào chăn, vòng tay ôm cô từ phía sau, thì thầm: “Em muốn ở lại… để bảo vệ chị.” Ảnh hậu giả vờ không nghe, nhưng dưới ánh trăng, khóe môi cô khẽ cong lên… một nụ cười dịu dàng, đầy cưng chiều. … Tác giả ghi chú cuối: “Ba đoạn nhỏ trên đây có vài phần không nằm trong chính văn, chỉ là mình muốn viết chút tương tác ngọt ngoài lề thôi. Trong truyện chính, tiến triển tình cảm của hai người sẽ chậm rãi hơn.
Sau Khi Bị Bạn Cùng Phòng Âm U Ẩm Ướt Quấn Lấy
Sau Khi Bị Bạn Cùng Phòng Âm U Ẩm Ướt Quấn Lấy
Tác giả:
◎ Chủ đề: Trước khi yêu người khác nhiều hơn, phải học cách yêu bản thân trước đã. 【Nữ thần công siêu biến thái, âm hiểm × Thụ đơn thuần không biết biến thái đang ở ngay bên cạnh】 Ngu Khương thích bạn cùng phòng của mình. Người đó là nữ thần học đường trong mắt mọi người. Da trắng, xinh đẹp, gia thế tốt, cư xử dịu dàng, không hề kênh kiệu. Người theo đuổi cô ấy, đếm sơ sơ chắc đủ xếp hàng từ cổng Nam đến cổng Bắc của trường. Ngu Khương không nằm trong hàng ngũ đó — Vì cô biết, giữa họ không có khả năng. Một ngày nọ. Ngu Khương tiện tay nhận cuộc gọi thay bạn cùng phòng đang bận. Sau khi cúp máy, màn hình hiện ra khung trò chuyện trên WeChat. Cô vốn định thoát ra, nhưng khi vô tình nhìn thấy nội dung, liền khựng lại. Nội dung quen đến phát sợ... Chẳng phải chính là tên biến thái nặc danh ngày nào cũng điên cuồng gọi cô là “vợ yêu” sao? “Bảo bối.” Không biết từ khi nào, bạn cùng phòng xinh đẹp đã đứng ngay trước mặt cô, mỉm cười dịu dàng đến rợn người. “Cuối cùng cậu cũng phát hiện ra rồi ha~” ★ Là truyện ngọt ngào, nhưng công thật sự là kiểu quỷ biến thái đậm chất âm u.
Xuyên Thành Tra A Ngọt Sủng Nữ Chủ O Hắc Liên Hoa
Xuyên Thành Tra A Ngọt Sủng Nữ Chủ O Hắc Liên Hoa
Phó Triều Vân xuyên thành tra A trong một quyển bách hợp ABO. Dựa theo nguyên cốt truyện, nàng không học vấn, không nghề nghiệp, cường thủ hào đoạt, làm nhiều chuyện xấu... Cuối cùng bị nữ chủ Omega hắc hóa Bùi Tuyết Chi tuyệt địa phản sát. Vì bảo vệ mạng nhỏ của mình —— Khi Bùi Tuyết Chi tham gia tống nghệ, Phó Triều Vân không nói hai lời liền đi theo đăng ký, chăm sóc toàn bộ hành trình, không rời khỏi đối phương nửa bước. Một ngày, Phó Triều Vân uống say, toàn bộ hành trình chỉ nhận ra Bùi Tuyết Chi, ôm chặt làm nũng, còn đòi đại mỹ nhân hát "Tiểu ếch nhảy"! Người xem: 【 a a a, ấu trĩ công YYDS (mãi mãi là Thần)! Trong mắt chỉ có nàng! Triều Vân Mộ Tuyết kswl (ngọt chết tôi rồi)!!! 】 Khi Bùi Tuyết Chi đóng phim điện ảnh và không thể diễn xuất được tình yêu cuồng nhiệt trong ánh mắt, Phó Triều Vân không nói hai lời liền gọi điện thoại cho biên kịch. "Thêm đầu tư một ngàn vạn, sửa kịch bản." Đoàn phim: 【 Phó nhà sản xuất đây là ghen tị sao? Cái gì bá đạo Alpha nuông chiều thanh lãnh mỹ nhân Omega... Ô ô ô, hai nàng thật sự rất tuyệt! 】 Sau đó có paparazzi chụp được hai người cùng ra vào một gian biệt thự. Cư dân mạng: 【 Ta hiểu! Kỳ nhạy cảm! Bảy ngày bảy đêm đừng có ngừng a a! 】 ... Tuy rằng mỗi lần phát triển đều có chút kỳ quái, nhưng Phó Triều Vân vẫn luôn cẩn trọng làm người bảo vệ, bạn tốt của Bùi Tuyết Chi. Cho đến một ngày nọ, khi Bùi Tuyết Chi phát tác kỳ nhạy cảm, Phó Triều Vân thuần thục cầm lấy thuốc ức chế muốn phun lên. Bùi Tuyết Chi giơ tay quét rơi, "Phó Triều Vân, cô rốt cuộc có phải Alpha hay không?" Phó Triều Vân: ??? Thanh lãnh mỹ nhân giờ phút này đuôi mắt mờ mịt hồng hồng, "Không cần cái này." Nàng thanh âm mềm xuống, cuối cùng lại làm nũng nói, "Muốn nhiệt độ cơ thể, muốn chị... tự mình đánh dấu em." Không đợi Phó Triều Vân suy xét có nên "trốn chạy" hay không, nàng đã bị đối phương ấn đầu, bên môi chống sau cổ đối phương, lặp đi lặp lại mà đánh dấu một lần lại một lần... Hôm sau sáng sớm tỉnh lại, Phó Triều Vân nhìn chằm chằm cái bụng mỹ nhân còn bóng loáng, bằng phẳng, bắt đầu suy tư. Làm đại công thần bảo vệ cho cô ấy, mình có phải nên phòng ngừa chu đáo... Trước tiên có nên hỏi trong nhà xem tiền sữa bột cho đứa nhỏ trong tương lai cần bao nhiêu hay không? *** Bùi Tuyết Chi đời trước nhận hết tra tấn, đến cuối cùng đối người nọ chỉ có hận, không có yêu. Sống lại một đời, nàng hắc tâm hắc phổi, không nghĩ đến người nọ lại tính tình thay đổi quá lớn, chỉ biết luôn vụng về mà đối tốt với nàng. Lúc đầu chỉ cảm thấy buồn cười, nhưng dần dần Bùi Tuyết Chi lại luân hãm. Duy chỉ có... "Vì cái gì trong đôi mắt của chị trước sau luôn không có em?" Đầu ngón tay tuyết trắng hơi lạnh phất qua gương mặt đối phương, Bùi Tuyết Chi nhẹ giọng nỉ non, "Chị à ~ đời này, thủ đoạn chị dùng để hủy diệt một người càng cao hơn một tầng nha." Trong lúc nguy cơ, Phó Triều Vân ngẩng đầu, bẹp một ngụm trên môi đối phương, Bùi Tuyết Chi nhìn người nọ sửng sốt, biểu tình dần dần mềm mại xuống. —— lần này, nàng cam tâm tình nguyện, vì yêu mà nhập cục. Chủ công, phú nhị đại cá mặn A mạch não sạch sẽ × Omega sau khi trọng sinh hắc hóa càng thêm nghiêm trọng, giả lãnh đạm thật ra điên cuồng, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng siêu lợi hại. ABO, nữ A không có vật trang sức. Một câu tóm tắt: Nữ Chủ Omega sau khi trọng sinh hắc hóa lại càng muốn dính lấy ta. Lập ý: Chân ái sinh hoạt, quý trọng tình yêu.

BXH TUẦN