[Cảnh báo hố:]
Tiết tấu truyện vô cùng chậm, toàn bộ thiết lập đều là tác giả tự biên tự diễn.
Trong truyện có nhiều nhân vật không hoàn mỹ.
Tuyến tình cảm sẽ chỉ phát triển mạnh ở quyển cuối cùng (quyển ba), những phần khác chủ yếu xoay quanh cốt truyện.
【Yêu hận song phương + Duyên trời định + Mèo trung thành + Kết cục HE】
CP: Sư tôn lãnh khốc độc ác (thụ) × Đồ nhi mỹ nhân chân thành (công)
"Ta muốn đánh nàng, nàng lại muốn đè ta? Quả là lố bịch."
Tên khác của truyện:
#Nuôi sư tôn như nuôi tiểu thư, nuôi đồ nhi như nuôi ăn xin, ai khổ cũng được trừ ta#
#Thử thách một ngày không đánh đồ nhi: kết quả 0 giây#
Mộ Thiên Đàm xuyên thư, trở thành một vị sư tôn kiểu “dây chuyền sản xuất” thường thấy trong truyện tu tiên.
Nàng chính là nữ phụ độc ác, vai trò chủ yếu có ba bước:
Dưỡng thành nữ chính – Hiến tế nữ chính – Chết vì nữ chính.
Mục tiêu cuối cùng: ngăn không cho nữ chính xé toạc thiên không, hủy diệt thế giới.
Hệ thống: "Vai nữ phụ rất dễ làm, cứ theo kế hoạch mà làm là được."
Mộ Thiên Đàm: “……”
Nàng nhìn tiểu long đang chờ được dưỡng thành, lòng nổi sóng cuộn trào.
“M* ngươi chứ, cớ gì ngươi được làm nhân vật chính hả?”
Nhiệm vụ vừa khởi đầu đã trắc trở, vì đồ nhi thật khó nuôi.
Lại còn là long thần tương lai, hay cắn người, ăn một bữa tám chén, lúc nào cũng chống đối.
Hệ thống khuyên dùng tình yêu để cảm hóa.
Mộ Thiên Đàm mất hết kiên nhẫn, trực tiếp động thủ – đánh đến nỗi dính người vào tường, không gỡ xuống được.
Tiểu hài tử mà, yêu cho roi cho vọt, hài tử mới có hiếu được!
Thế nhưng…
Vì sao đồ nhi ngày càng bám dính nàng?
Còn đòi ôm? Quá đáng sợ rồi đấy!
Mộ Thiên Đàm vốn là người lạnh lùng, hay đố kỵ, miệng độc, chán ghét hết thảy, cũng chẳng được ai ưa.
Xuyên đến dị giới, những tật xấu ấy vẫn chẳng sửa được.
“Vong ân phụ nghĩa, thấy chết không cứu, giết chóc vô số, yêu cơ Dao Nga tội ác chồng chất, tội đáng muôn chết!”
Mộ Thiên Đàm nghe xong cũng thấy… đúng phết.
Thương tích nặng nề, thân đơn bóng chiếc nằm trong tuyết, nàng cảm khái:
Hai đời này, ta đều thất bại thảm hại như vậy.
Không ngờ rằng, kẻ mà nàng từng bắt nạt nặng tay nhất – tiểu đồ nhi kia – lại ôm chặt lấy nàng, vừa khóc vừa nói:
“Ta yêu người, xin đừng rời đi.”
“Hệ thống, nhiệm vụ của ta gọi là gì?”
“Mã số của ngài là: Nữ Oa.”
“Tên nhiệm vụ là: Vá trời.”
Đá thần tiên, chém yêu ma, săn quái vật kỳ dị, đánh tà linh…
Tiện thể, yêu đương một chút.
“Với sư tôn, phải dùng ‘ngài’.”
“Ngài thấy thoải mái không?”
“…Câm miệng.”