Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Tương Ái Tương Sát

Danh Sách Truyện

Hà Kỵ GL
Hà Kỵ GL
*Không có quan hệ huyết thống *Ép buộc yêu, kết thúc HE Nhà họ Tô có hai chị em gái, chỉ cách nhau bốn tuổi. Chị tên là Tô Thanh Nguyên, em tên là Tô Thanh Hà. Tô Thanh Hà chưa từng nghĩ đến một ngày, mình lại dính vào một mối quan hệ mập mờ với chính người chị gái của mình. Hôm tròn mười tám tuổi, Tô Thanh Hà ngẩng đầu nhìn người đang dồn cô vào góc giường, sợ hãi, căm hận, khinh bỉ—không có từ nào đủ để diễn tả cảm xúc của cô. Từ giây phút ấy, thế giới và cuộc đời của cô chỉ còn lại sự hoang đường và sụp đổ. Đêm khuya, Tô Thanh Hà nước mắt giàn giụa, đau đớn gào lên: “Tô Thanh Nguyên!” Cô giận dữ giơ tay tát một cái, để lại dấu đỏ rõ rệt trên má Tô Thanh Nguyên. Tô Thanh Nguyên cụp mắt xuống, nốt ruồi lệ ẩn dưới mí mắt, hàng mi dài như cánh bướm che đi nỗi buồn nơi đáy mắt. Cô bật cười lạnh, cúi đầu nắm lấy cổ tay cô, hôn nhẹ lên đầu ngón tay, giọng khẽ như u linh: “Chị ở đây.” 【Hướng dẫn đọc】 *Không phải chị em ruột, hoàn toàn không có quan hệ huyết thống *Ép buộc yêu, kết thúc HE, chị công – em thụ *Đầu truyện bối cảnh học đường, nửa sau là đô thị, có tình tiết “giả chết” rút lui
Dựa Vào Cái Gì Mà Ngươi Là Nữ Chính? [Xuyên Thư]
Dựa Vào Cái Gì Mà Ngươi Là Nữ Chính? [Xuyên Thư]
Tác giả:
[Cảnh báo hố:] Tiết tấu truyện vô cùng chậm, toàn bộ thiết lập đều là tác giả tự biên tự diễn. Trong truyện có nhiều nhân vật không hoàn mỹ. Tuyến tình cảm sẽ chỉ phát triển mạnh ở quyển cuối cùng (quyển ba), những phần khác chủ yếu xoay quanh cốt truyện. 【Yêu hận song phương + Duyên trời định + Mèo trung thành + Kết cục HE】 CP: Sư tôn lãnh khốc độc ác (thụ) × Đồ nhi mỹ nhân chân thành (công) "Ta muốn đánh nàng, nàng lại muốn đè ta? Quả là lố bịch." Tên khác của truyện: #Nuôi sư tôn như nuôi tiểu thư, nuôi đồ nhi như nuôi ăn xin, ai khổ cũng được trừ ta# #Thử thách một ngày không đánh đồ nhi: kết quả 0 giây# Mộ Thiên Đàm xuyên thư, trở thành một vị sư tôn kiểu “dây chuyền sản xuất” thường thấy trong truyện tu tiên. Nàng chính là nữ phụ độc ác, vai trò chủ yếu có ba bước: Dưỡng thành nữ chính – Hiến tế nữ chính – Chết vì nữ chính. Mục tiêu cuối cùng: ngăn không cho nữ chính xé toạc thiên không, hủy diệt thế giới. Hệ thống: "Vai nữ phụ rất dễ làm, cứ theo kế hoạch mà làm là được." Mộ Thiên Đàm: “……” Nàng nhìn tiểu long đang chờ được dưỡng thành, lòng nổi sóng cuộn trào. “M* ngươi chứ, cớ gì ngươi được làm nhân vật chính hả?” Nhiệm vụ vừa khởi đầu đã trắc trở, vì đồ nhi thật khó nuôi. Lại còn là long thần tương lai, hay cắn người, ăn một bữa tám chén, lúc nào cũng chống đối. Hệ thống khuyên dùng tình yêu để cảm hóa. Mộ Thiên Đàm mất hết kiên nhẫn, trực tiếp động thủ – đánh đến nỗi dính người vào tường, không gỡ xuống được. Tiểu hài tử mà, yêu cho roi cho vọt, hài tử mới có hiếu được! Thế nhưng… Vì sao đồ nhi ngày càng bám dính nàng? Còn đòi ôm? Quá đáng sợ rồi đấy! Mộ Thiên Đàm vốn là người lạnh lùng, hay đố kỵ, miệng độc, chán ghét hết thảy, cũng chẳng được ai ưa. Xuyên đến dị giới, những tật xấu ấy vẫn chẳng sửa được. “Vong ân phụ nghĩa, thấy chết không cứu, giết chóc vô số, yêu cơ Dao Nga tội ác chồng chất, tội đáng muôn chết!” Mộ Thiên Đàm nghe xong cũng thấy… đúng phết. Thương tích nặng nề, thân đơn bóng chiếc nằm trong tuyết, nàng cảm khái: Hai đời này, ta đều thất bại thảm hại như vậy. Không ngờ rằng, kẻ mà nàng từng bắt nạt nặng tay nhất – tiểu đồ nhi kia – lại ôm chặt lấy nàng, vừa khóc vừa nói: “Ta yêu người, xin đừng rời đi.” “Hệ thống, nhiệm vụ của ta gọi là gì?” “Mã số của ngài là: Nữ Oa.” “Tên nhiệm vụ là: Vá trời.” Đá thần tiên, chém yêu ma, săn quái vật kỳ dị, đánh tà linh… Tiện thể, yêu đương một chút. “Với sư tôn, phải dùng ‘ngài’.” “Ngài thấy thoải mái không?” “…Câm miệng.”
Chim Hoàng Yến Của Thiên Kim Nhà Giàu
Chim Hoàng Yến Của Thiên Kim Nhà Giàu
Là tiểu thư nhà giàu nhất đế quốc, Ngô Ý muốn gì có nấy. Nhưng trái tim của một người, cô lại mãi chẳng có được. Năm 18 tuổi, cô phải lòng một cô gái. Cô gái ấy người gầy mảnh, tóc ngắn ngang cổ, áo thun trắng, giày sneaker trắng, trong trẻo sạch sẽ, ánh mắt chuyên chú, môi mím chặt, vừa u buồn lại xa cách. Khiến người ta nhìn thôi đã muốn bắt nạt. Ngô Ý cứ thế mà bắt nạt cô ấy, muốn bắt nạt đến khi cô ấy chịu khuất phục, nhưng cô gái ấy mãi chẳng chịu cúi đầu. Cô ấy như tùng xanh trúc biếc, kiên cường bất khuất. Lại như tuyết liên trên đỉnh núi – lạnh lẽo và xa vời. Cuối cùng, Ngô Ý bắt nạt đến nghiện. Điên cuồng muốn chiếm được cô ấy. Cô giăng lưới trời lưới đất, dốc hết tâm can suốt bảy năm. Giữ cô ấy ở bên mình, coi như báu vật riêng. Cô liều mạng đối tốt với cô ấy, nhưng cô ấy lại chỉ muốn trốn thoát. 【Lưu ý nội dung】 1 – Thế giới song song, tất cả là hư cấu. 2 – Công thụ HE, đôi bên đều trong sáng, công yếu – thụ mạnh, quá trình có ngược. 3 – Ngô Ý là thụ, Tiêu Lâu là công.
Vô Tình Nhất Là Cô Ấy
Vô Tình Nhất Là Cô Ấy
Tác giả:
【Lạnh lùng, kiêu ngạo – Tổng giám đốc lãnh cảm * Tiểu thư hệ mèo yêu nghiệt nhỏ tuổi hơn】 “Ê, chị lại đi nữa à?” Giản Thước uể oải nhìn Nguyễn Mạc Hàn mặc áo khoác vào, trông có vẻ sắp rời đi. “Chị không thể ở lại chơi với em thêm một chút sao?” Nguyễn Mạc Hàn liếc cô một cái: “Sao nhất định phải là chị?” Giản Thước: “Tại em chỉ có mỗi chị là bạn chơi thôi, mấy người khác chán òm à.” Nguyễn Mạc Hàn mặt không cảm xúc: “Nhưng với chị mà nói…” “Em vẫn chưa đủ thú vị.” “Chị Mạc, những gì em làm, đều là vì chị.” “Chị… hiểu em không?” Đôi mắt đen láy của Giản Thước như mắt mèo. Trong veo, chân thành, mang nét ngây thơ và tha thiết. Giản Thước tưởng rằng Nguyễn Mạc Hàn sẽ né tránh, không ngờ chị ấy chỉ lặng lẽ nhìn cô: “Đừng diễn nữa.” Ánh mắt như đang quan sát một con chuột bạch. “Thú vị thật đấy.” Giản Thước vươn ngón tay thon dài, nâng cằm Nguyễn Mạc Hàn lên, ánh mắt lạnh lùng và trống rỗng chỉ trong một giây: “Thì ra chị tìm đến em không phải vì tiền, mà là đang lợi dụng em.” “Lợi dụng em, để làm một thí nghiệm của chị.” Xem thử trên đời này có tồn tại người hoàn toàn vô cảm hay không. Chưa đến một năm sau. Giản Thước: “Chị muốn em là người thế nào, em sẽ là người như thế.” Cô như con mèo nhỏ, khẽ cọ tay Nguyễn Mạc Hàn: “Đừng giận nữa mà, được không?” “Meo~” Có lẽ là câu chuyện của hai cô gái điên thật sự, vốn chẳng thể động lòng, chơi qua chơi lại cuối cùng lại yêu thật. Cảnh báo trước: Cả hai đều thật sự điên, kiểu không hành xử theo lẽ thường; Nguyễn Mạc Hàn có một đứa con gái, không phải con ruột; Đây là kiểu ngọt “dị biệt” (không phải thuần ngọt, hơi chua nhưng vẫn thiên về ngọt, chắc chắn có đoạn ngược nhẹ, kết thúc có hậu).
Omega Trọng Sinh Luôn Câu Dẫn Ta
Omega Trọng Sinh Luôn Câu Dẫn Ta
Minh Tịnh Phỉ: “Cầu xin ngươi… hãy đánh dấu ta.” “Được rồi, ngươi có thể cút đi.” Tạ Huyền Trạc: Tốt lắm, lại là kẻ hai mặt. Tạ Huyền Trạc vốn là ấu nữ của tiên hoàng, được sủng ái vô ngần. Bỗng một ngày gian thần đoạt quốc, công chúa cao quý trở thành tù nhân nơi ngục thất. Nàng phải trốn tránh nơi dân gian, giả ngốc giả ngây mà bán bánh bao kiếm sống. Nàng ẩn nhẫn chịu nhục suốt nhiều năm, cuối cùng giành lại được long vị. Nhưng lại có một Thánh nữ luôn toan tính câu hồn đoạt phách nàng, thậm chí còn đưa ra một “hiệp ước giấc ngủ”. Mục đích… là lợi dụng nàng để sinh ra một loại linh dược, giúp Thánh nữ tu thành chính quả. Lúc ban đầu, Thánh nữ mỉm cười ôn nhu: “Mỗi đêm giờ Tý, một đêm bảy lượt.” Về sau, Thánh nữ cười lạnh lùng: “Cầm bạc, cút đi.” … Minh Tịnh Phỉ là Thánh nữ cao cao tại thượng của Thiên Ngô cung. Trọng sinh một đời, nàng quyết đoạn tuyệt ái tình, chuyên tâm tu đạo, không còn dây dưa với Tạ Huyền Trạc, hòng tránh vết xe đổ đời trước — tâm nát thân vong. Tiếc rằng đạo pháp thiếu một vị linh dược tên gọi “Nguyệt Y”. Nhưng “Nguyệt Y” sớm đã tuyệt tích nơi trần thế. Tuy vậy, nàng biết hương tín của Tạ Huyền Trạc có thể thay đổi theo người, mà mùi hương nàng khơi gợi ra từ Tạ Huyền Trạc lại đúng là hương vị nàng cần. Bởi vì — Minh Tịnh Phỉ nắm rõ cách bồi dưỡng “Nguyệt Y”: Chỉ cần tín hương của nàng và Tạ Huyền Trạc giao hòa nhiều lần, hoa “Nguyệt Y” tất sẽ nở rộ. Mang theo mối hận năm xưa, Minh Tịnh Phỉ dò la ra Tạ Huyền Trạc đang ẩn thân nơi trấn Thanh Vũ, bán bánh bao mưu sinh. Vì muốn dưỡng ra “Nguyệt Y,” nàng quyết khiến người này si mê mình, sau đó vứt bỏ không thương tiếc. Tưởng tượng tiếng tim Tạ Huyền Trạc vỡ vụn… chắc chắn sẽ rất êm tai. Nào ngờ, Tạ Huyền Trạc lại nở nụ cười ngốc nghếch, khiến Minh Tịnh Phỉ sững người. Khoan… chưa từng nghe nói Tạ Huyền Trạc đời trước là kẻ ngốc a… Bề ngoài là Thánh nữ, thực chất là yêu nữ trọng sinh – mỹ nhân Omega cuồng loạn vì thù ✕ Mỹ nhân Alpha cấm dục, bụng đen, nhẫn nhịn – cũng vì thù Cảnh báo: Alpha có xx, song khiết, kết thúc HE, ngọt ngào xen chút ngược.
Ngày Ly Hôn, Cô Ấy Ôm Tôi Khóc
Ngày Ly Hôn, Cô Ấy Ôm Tôi Khóc
Cẩu huyết ngược tâm, không đổi công Năm 18 tuổi, Ngải Dĩ Trì đem lòng yêu Thẩm Chiêu Hạ. Năm 20 tuổi, bất chấp tất cả để cưới cô ấy, từ đó trong cuộc đời chỉ còn duy nhất một việc: ngày ngày mong ngóng cô ấy về nhà. Ngày nối ngày, năm nối năm. Cho đến năm 25 tuổi, thứ duy nhất nhận lại chỉ là tờ đơn ly hôn. Ngải Dĩ Trì siết chặt tờ giấy, nghiến răng nghiến lợi: “Thẩm Chiêu Hạ, cô đừng hối hận.” Thẩm Chiêu Hạ đáp: “Ai hối hận là chó.” Về sau, Thẩm Chiêu Hạ thật sự làm chó cả đời vì Ngải Dĩ Trì. 📖 Hướng dẫn đọc: CP: Thẩm Chiêu Hạ × Ngải Dĩ Trì (bối cảnh thế giới có thể kết hôn đồng giới) Truyện ngược! Cẩu huyết! Công tra! Truy thê hỏa táng tràng! Kết thúc HE.
Đại Tiểu Thư Muốn Giúp Tôi Hoàn Lương
Đại Tiểu Thư Muốn Giúp Tôi Hoàn Lương
Tiểu thư thâm hiểm giả tạo x Nữ hồ ly chơi đùa lòng người (chó điên x yêu tinh) Khương Nhan Lâm là một người quản lý bể cá và bậc thầy huấn luyện chó, từ trước đến nay chỉ có người khác ve vẩy đuôi xin xỏ cô, còn cô thì muốn đi là đi, muốn ở là ở. Lần duy nhất bị người ta phũ mặt, là ở một bữa tiệc do người theo đuổi cô tổ chức. Bùi Vãn Ý là tâm điểm vạn chúng mê luyến, đi đến đâu cũng là tiêu điểm ánh nhìn, từ trước đến nay chỉ có người khác tranh nhau lấy lòng, còn cô thì dửng dưng lạnh nhạt. Lần duy nhất bị người ta coi như không khí, là ở một bữa tiệc do bạn thân tổ chức. Hai người lần đầu gặp chỉ là thoáng nhìn nhau. Ấn tượng về nhau còn chưa đạt điểm trung bình, toàn là thành kiến. —— Cô thấy tôi lẳng lơ, tôi thấy cô kiêu ngạo. Đến ngày thứ bảy quen biết, suy nghĩ đó vẫn chẳng thay đổi. Khương Nhan Lâm mặc lại quần áo: “Kỹ thuật của Bùi đại tiểu thư cũng thường thôi.” Bùi Vãn Ý kéo khóa quần lên: “Thì diễn xuất của cô Khương cũng không tệ.” Nói xong ngày hôm sau, hai người lại gặp nhau vào ban đêm. Giữa vô số đêm ngày vừa ghét nhau vừa quấn lấy nhau, Khương Nhan Lâm luôn nghĩ, chuyện này chẳng qua lại là một lần đổi khẩu vị. Cho đến khi cô phát hiện, dù cô có chạy xa đến đâu, Bùi đại tiểu thư ngạo mạn kia cũng có thể chạy xuyên đêm tìm đến, cười nhạt nhắc nhở một câu: “Cô Khương, chuyển nhà thì đừng để quên đồ đó nha.” Khương Nhan Lâm: “……” —— Vận khí tốt ghê, dính ngay con chó cái nhất thiên hạ. Lần đầu gặp Khương Nhan Lâm, cô ấy là người bạn thân thầm yêu. Lần hai gặp Khương Nhan Lâm, cô ấy là người bạn thân đang theo đuổi. Lần ba gặp Khương Nhan Lâm, Bùi Vãn Ý nghĩ: —— Bạn bè gì đó, không có cũng được. Về sau Bùi Vãn Ý mới phát hiện, thứ cô phải đánh đổi không chỉ là một người bạn. #Rốt cuộc em có bao nhiêu em gái tốt vậy. #Chó điên và yêu tinh, yêu từ ánh nhìn đầu tiên, kéo co đến tột đỉnh #Kẻ kiêu ngạo cúi đầu x Kẻ lạnh lùng rung động
Sang Tông Môn Bên Cạnh Xem Sư Đồ Ngược Luyến
Sang Tông Môn Bên Cạnh Xem Sư Đồ Ngược Luyến
Lê Tẫn An cùng Tạ Hoài Tuyết, vị Thanh Tiêu Tiên Tôn của Đạo Tông bên cạnh, vốn là đối đầu sống chết. Hai người cùng tu đạo, nhưng bất luận thế nào nàng cũng đều kém hơn vị tiên tôn bên cạnh. Đến cả đồ đệ thu nhận cũng chẳng bằng người ta. Nàng đơn phương oán hận đối phương mấy nghìn năm. Nàng cho rằng tất cả đều do Vô Tình Đạo mà ra. Bên kia chiếm được lợi thế, bằng không, đáng lẽ người nhỉnh hơn đôi phần phải là nàng. Một ngày nọ, Lê Tẫn An nằm mơ thấy chính mình sống trong câu văn của một quyển thoại bản, nàng chỉ là một nhân vật làm nền chết sớm. Trong văn chỉ lướt qua một câu: “Cực Tẫn Kiếm Tôn cũng xem như anh kiệt một đời, tiếc thay giữa chừng vẫn ngã xuống.” Phần còn lại toàn là những đoạn tình cảm dây dưa giữa Tạ Hoài Tuyết tu Vô Tình Đạo, cùng ba vị đồ đệ. Ai ai cũng muốn chiếm lấy kẻ lãnh đạm vô tình kia làm của riêng, từ đó mở ra mối tình yêu hận kéo dài suốt hai triệu chữ… cuối cùng còn chẳng có kết cục, không biết Tạ Hoài Tuyết chọn ai trong số bọn họ. ??? Nàng chết đi mà chẳng ai buồn nói rõ lý do, chỉ mải mê viết đoạn tình tứ với đệ tử, là thế nào?! Lê Tẫn An giận dữ bật dậy, xách kiếm đánh thẳng tới cửa. … Thiên hạ đều nói Cực Tẫn Kiếm Tôn dòm ngó Thanh Tiêu Tiên Tôn đã hơn vạn năm, cuối cùng cũng do bám riết không buông mà ra tay. Lê Tẫn An đối với lời ấy có điều muốn nói, từ khi sinh ra đến giờ nàng còn chưa sống đủ vạn năm, đâu đến mức phải canh cánh nhớ mong Tạ Hoài Tuyết lâu đến thế. Về sau hồi tưởng lại ngày ấy, nàng mới nhận ra, quả thực là nàng ra tay trước, đúng là tự chui đầu vào lưới. Nhà cũ bén lửa, cháy rồi chẳng cứu được. Ta ngẫm đi ngẫm lại, vẫn thấy ta với nàng, mới là hợp nhất. P/S: Nhân vật chính đều chẳng hoàn mỹ.
Nhật Ký Làm Thuê Của Vai Phản Diện (Xuyên Nhanh)
Nhật Ký Làm Thuê Của Vai Phản Diện (Xuyên Nhanh)
Hỏi: Bộ trưởng Văn, điều gì khiến ngài sau khi tốt nghiệp đại học với thành tích thủ khoa lại lựa chọn gia nhập Bộ Phản Diện một đơn vị chẳng mấy ai quan tâm và còn kiên trì bám trụ tuyến đầu suốt nhiều năm như vậy? Văn Thanh Vân nghiêm túc trả lời: "Phản diện tuy bị nhiều người chán ghét, nhưng họ là một phần không thể thiếu trong tiến trình tiến hóa của thế giới cấp thấp. Là sinh viên xuất sắc của Đại học số Một trực thuộc Cục Quản Lý Thời Không, tôi có nghĩa vụ gánh vác trách nhiệm xã hội, đóng vai phản diện để hỗ trợ các thế giới cấp thấp tiến hóa, tạo ra ngày càng nhiều thế giới mới phù hợp để sinh sống và du lịch trong hư không." Dĩ nhiên là nói xạo! Lý do thật sự là vì làm phản diện thì được bung xõa, muốn làm gì thì làm, thấy ai ngứa mắt thì xử người đó, mà còn chẳng phải chịu bất kỳ ràng buộc đạo đức nào cả~ Gặp tổ chương trình làm khó khách mời thì sao? Nhân vật chính chính trực: Nhẫn nhịn chịu đựng, ngoài mặt giả bộ hòa thuận, âm thầm thu thập chứng cứ rồi sau đó vạch trần tổ chương trình. Phản diện Văn Thanh Vân: Xử họ, đập tiền làm nhà tài trợ lớn, khiến đạo diễn khóc lóc nức nở ngay trên sóng livestream, nước mắt nước mũi ròng ròng xin lỗi mình. Gặp cha mẹ vô lương tâm bỏ rơi mình khi còn nhỏ, lớn lên lại quay về lấy đạo đức ràng buộc mình thì sao? Nhân vật chính chính trực: Thu thập chứng cứ bị bỏ rơi, kiện tụng ra tòa, sau này khi họ già chỉ cấp tiền trợ dưỡng tối thiểu. Phản diện Văn Thanh Vân: Xử họ, dứt khoát không gặp lại, cho vé đi nước ngoài làm lao động chui. Gặp người mình thích nhưng không biết tỏ tình thế nào thì sao? Nhân vật chính chính trực: Đối xử tốt với cô ấy, dần dần bước vào cuộc sống đối phương, chờ thời cơ chín muồi rồi bày tỏ. Phản diện Văn Thanh Vân: Nhốt lại nuôi riêng, người ta mình thích, dù có thích mình hay không cũng chỉ được ở cạnh mình thôi. CP chính là: Phản diện thích làm bậy * nhân vật chính chính trực cố chấp. Phản diện có thể là: Nữ minh tinh nóng nảy, nữ đế bạo quân, tổng tài keo kiệt, ác quỷ sát phạt quyết đoán, tướng quân không có tin tức tố, quái vật biến dị v.v... Buff kỹ năng: Thế giới cấp thấp muốn tiến hóa cần có văn minh cấp cao dẫn dắt, mọi hành vi của phản diện đều là để giúp thế giới tiến hóa, không phải năng lượng tiêu cực!
Xuyên Thành Tình Nhân Thế Thân Của Boss Phản Diện [Xuyên Thư]
Xuyên Thành Tình Nhân Thế Thân Của Boss Phản Diện [Xuyên Thư]
Tác giả:
Tạ Thao xuyên thư rồi. Nàng xuyên vào một quyển tiên hiệp, trở thành nữ phụ ác độc. Thân là đại sư tỷ của Thanh Môn, nàng si tình nam chính, vì hắn mà hi sinh tất cả. Cuối cùng vì hãm hại chân ái của hắn – cũng chính là nữ chính – nên bị đưa đến Hợp Hoan Tông làm lô đỉnh cho lão tổ. Tạ Thao: ?? Cáo từ! Cái chức đại sư tỷ này ai thích thì cứ làm! Huyền Uyên, ma đầu số một: Ta làm. Ma đầu là kẻ điên, vừa điên vừa ác, lúc nào cũng nói mê sảng. Nàng vuốt mặt Tạ Thao, dịu dàng: “A Như, đừng rời xa ta nữa được không? Chỉ cần muội nguyện ý ở lại bên ta, cho dù muội muốn Nguyên Anh của ta, ta cũng sẽ móc ra cho muội.” Rồi bất chợt lại đẩy nàng ra, gào lớn: “Đừng tới gần ta! Tránh ra! Cút! Biến ngay!” Tạ Thao: ... Quỷ mới biết A Như là ai, ngươi buông ta ra được không!? —— Sở Từ từng đánh mất người mình yêu nhất, cho nên nàng đã lên trời xuống đất, dù phải trả bất cứ giá nào, dẫu có hủy diệt cả thế giới này, nàng cũng phải tìm cho bằng được người ấy. Tác giả nhắc nhở: ① Tạ Thao x Sở Từ ② Tô đậm: Không phải thế thân. Tạ Thao là xuyên thư, Sở Từ là trọng sinh. Sở Từ thật sự bị điên, nhưng về sau sẽ khôi phục. ③ Phong cách máu chó cổ điển, tự đào hố tự chôn,
Dù Cay Nghiệt, Nhưng Miệng Vẫn Mềm
Dù Cay Nghiệt, Nhưng Miệng Vẫn Mềm
Vong Linh Nữ Vu từ xưa đến nay nuôi gì chết nấy, phàm là sinh linh qua tay nàng, không một ai sống sót. Cho đến một ngày, nàng đem về một tiểu ngư nhân. Nàng ấy không những còn sống, mà còn thuận đường thị tẩm nàng. Orianna, kẻ duy nhất trong số Vong Linh Nữ Vu có ý thức tự chủ, khả năng điều khiển pháp lực cực kỳ cường đại. Nhưng nàng không tự khống chế được việc hấp thu sinh khí của mọi sinh linh xung quanh, chẳng sinh linh nào có thể trường tồn bên cạnh nàng. Pháp sư vong linh hùng mạnh là sự tồn tại khiến toàn bộ các chủng tộc tại đại lục Lemuria đều sợ hãi, chẳng ai dám nghi ngờ thực lực của nàng, càng không ai dám đắc tội. Bởi chỉ cần khiến nàng phật ý, lần sau mở mắt ra có khi đã nằm trong dược đỉnh của nàng rồi. Orianna nghe lời đồn như vậy chỉ cười khẩy, nàng còn chê mấy kẻ kia dơ bẩn, làm ô uế dược liệu của mình. Thế nhưng lại có một giống loài như thế – loài có thể liên tục cung cấp sinh lực, năng lực tái sinh cực kỳ cường hãn, hoàn toàn đối nghịch với hồn linh. —— Ngư nhân. Một chủng loài chỉ tồn tại trong sách vở, chưa từng ai tận mắt chứng kiến. May mắn thay, Orianna mua được một tiểu ngư nhân như thế, cuối cùng nàng có thể bắt đầu nghiên cứu trên thân thể mình. Hồn linh chỉ có thể sống bằng cách không ngừng hấp thu sinh lực, nàng không muốn ký thác tương lai vào kẻ khác, nàng muốn tìm ra phương pháp sinh ra sinh lực tự thân. Chỉ là... ngư nhân này... Orianna mặt lạnh như sương, lạnh giọng: “Bổn tọa hình như chưa từng cho phép ngươi trèo lên giường của ta?” Alanis liền nhoẻn miệng cười ngoan ngoãn: “Nếu sư tôn không thích, ta có thể nằm dưới gầm giường.” “Phòng khách dưới lầu rộng thênh thang, ta sợ hãi lắm. Nếu bị kinh sợ, sinh lực trong huyết mạch e là sẽ giảm sút…” Ngư nhân có dung mạo cực kỳ mê hoặc, diễm lệ yêu mị, đuôi mắt nhếch lên, ngay cả cánh môi cũng phơn phớt hồng, tựa như miếng thạch trái cây đẹp đẽ, khẽ mím môi cũng như đang cười. Nhưng trong ánh mắt lại mang vẻ uất ức, dáng vẻ ấy, quả thật khiến người khó lòng cự tuyệt. Orianna hồi tưởng đêm qua, yêu tinh này dùng ca xướng mê hoặc nàng, sau đó còn nắm lấy cổ chân nàng làm ra chuyện đó, liền cười lạnh một tiếng: “Cút xuống.” CP: Ngư nhân thiên tài, bá đạo, muội muội hung hăng x tỉ tỉ vu hồn lạnh lùng, kiêu ngạo, học thức uyên thâm #Trí tuệ giao phong #Cực hạn sinh – điểm tận của tử #Chỉ có ta và nàng là xứng đôi
Thuần Huyết
Thuần Huyết
Về săn bắn, về ma pháp và sự bất tử. Tượng thần ở thành chính Y Địch Niết Ph trong một đêm tan thành tro bụi, huyết tộc suy tàn cả nghìn năm bỗng âm thầm vượt qua Biển Vong Linh, Cục Tình Báo nhận được tin: một bữa tiệc máu đến từ huyết tộc đã chính thức bắt đầu. Cục Săn Bắn nhận lệnh, mục tiêu săn lùng là một kẻ săn mồi vừa phá phong ấn, tóc bạc dài đến mắt cá chân, đôi mắt hai màu, khó thuần phục. CP: Thợ săn x Kẻ săn mồi.

BXH TUẦN