Nếu không truy cập được các bạn tải ứng dụng 1.1.1.1 hoặc Warp trong CHPlay, Appstore hoặc dùng dns 8.8.8.8 8.8.4.4 để truy cập. Hướng Dẫn

Nam Hồ Đường (3 Truyện)

Danh Sách Truyện

Hãy Giữ Khoảng Cách Không An Toàn
Hãy Giữ Khoảng Cách Không An Toàn
Chị mất, em kế nhiệm / Cô ấy sẽ thừa kế mọi thứ của chị gái mình Tạ Minh Quỳnh vừa mất đi người yêu. Họ đã yêu nhau suốt năm năm — là gia đình thân thiết nhất, là tri kỷ sâu sắc nhất của đời nhau. Tạ Minh Quỳnh nhốt mình trong phòng suốt sáu ngày trời, ôm lấy tấm ảnh người yêu đã khuất, gần như khóc cạn cả nước mắt. Ngày thứ bảy, một gương mặt y hệt người đã khuất xuất hiện trước mặt cô, thô bạo kéo cô dậy, ném thẳng vào phòng tắm. Đó là em gái của người yêu — Ngô Diểu. Trong những lần hiếm hoi từng gặp, ấn tượng sâu nhất của Tạ Minh Quỳnh về cô ấy là cảnh cô ấy ngồi ăn cơm thản nhiên bên cạnh thi thể chị mình, ăn xong còn lôi xác lên xe. Cảnh tượng ấy khiến Minh Quỳnh ám ảnh đến mức gặp ác mộng cả tuần liền, và từ đó thề không bao giờ ngồi xe cô ấy nữa. Ngô Diểu lạnh lùng, điên rồ, vô cùng khó chịu với kiểu người như Tạ Minh Quỳnh — yếu đuối, đau khổ, sầu bi không dứt. Nếu không vì muốn thực hiện chấp niệm cuối cùng mà chị gái để lại, cô thậm chí chẳng buồn xuất hiện trước mặt Minh Quỳnh. Nhưng sau đó, chính cô là người hôn lên trán, lên môi Tạ Minh Quỳnh, trong hơi thở dồn dập của người kia thì thầm hỏi đi hỏi lại: “Em là ai, chị có biết không?” Tạ Minh Quỳnh chưa từng trả lời. Cô chỉ muốn chìm đắm trong những khoái cảm lúc đêm khuya. Lúc trước, Ngô Diểu không quan tâm việc Minh Quỳnh coi mình là ai. Chỉ cần cô ấy sống lại, bằng cách nào cũng được. Nhưng đến khi thật sự yêu Tạ Minh Quỳnh, cô mới nhận ra — dù chỉ làm thế thân một giây thôi, cũng khiến người ta không thể chịu đựng nổi. Cô muốn ánh mắt của Minh Quỳnh phải hoàn toàn hướng về mình. Ngô Diểu là kiểu người yêu dạng “đột nhập cướp nhà”: xông vào cướp luôn vị trí trong tim người kia. Giai đoạn đầu giữa Minh Quỳnh – Diểu Diểu là mối quan hệ đầy mâu thuẫn, kiểu "chị dâu nhẫn nhịn × tiểu yêu ma đại ma vương".
Vội Về Chịu Tang
Vội Về Chịu Tang
Bà cụ tổ sống đến 106 tuổi trong làng đã qua đời. Phương Hoài Duệ, thuộc hàng hậu bối trẻ tuổi nhưng vai vế cao trong làng, được mời về chủ trì tang lễ. Trong tang lễ liên tục xảy ra chuyện kỳ lạ, Phương Hoài Duệ sợ đến mức suýt vỡ mật, chỉ có Phương Chi Thúy – được cho là cháu họ xa của cô – là vẫn cười tươi kéo tay cô, trấn an: “Đừng sợ.” Phương Hoài Duệ rụt rè nắm lấy tay nàng, nói bằng giọng ngọt mềm mang âm sắc vùng Ngô: “Vậy cô phải bảo vệ tôi đấy nhé.” — Phương Chi Thúy sống dưới gầm cầu, mưu sinh bằng nghề bày quầy xem bói. Từ nhỏ đã theo sư phụ đi dự đám tang, làm nghề trấn trạch. Nàng thường xuyên xuất hiện trong các đám ma, nên dân làng chẳng ai quản nổi nàng. Mọi người trong làng đều nói nàng lạnh lùng, mang theo vận xui, ngoài mặt nói lời phật pháp mà lòng như rắn rết, chỉ nhận tiền. Thậm chí có người chết trước mặt, nàng cũng có thể thản nhiên bước qua như không thấy. Sư phụ nàng từng gieo quẻ, nói rằng trong tộc có một cô gái sẽ khắc nàng đến chết, chẳng ai thương cũng chưa chắc là chuyện xấu. Phương Chi Thúy chẳng để tâm, cho đến khi thực sự gặp cô gái đó. Phương Hoài Duệ từ Thượng Hải về, khiến Phương Chi Thúy thấy cô đặc biệt vô cùng. Bị dọa đến khóc như hoa lê trong mưa cũng đặc biệt. Chui vào lòng nàng giả vờ đáng thương cũng đặc biệt. Phương Chi Thúy chưa từng nghĩ một kẻ ích kỷ như mình, có ngày lại cam tâm đánh cược tất cả vì một người, để đổi lại một khởi đầu mới cho cô. *Hy vọng có thể làm chút tình yêu thuần khiết trong bối cảnh kinh dị dân gian. *Hai nữ chính hoàn toàn không có quan hệ huyết thống. *HE. *Không phải truyện sảng.
Nạp Thiếp
Nạp Thiếp
Dư Xu thuở niên thiếu khí khái hiên ngang, được người người sủng ái, vinh hoa vô hạn. Đến lúc chờ gả, gia tộc lại vì chuyện mà chịu tội, nam tử bị chém đầu, nữ quyến lưu đày. Tiểu thư kim tôn ngọc quý, thoắt cái hoá thành tội dân lưu đày. Trên đường đến biên ải, nàng trông thấy một vị phu nhân, ngồi trong cỗ xe ngựa xa hoa, khoác áo hồ cừu vạn lượng, mắt phượng mày ngài, tay cầm một chiếc tẩu ngọc trắng, ánh nhìn lạnh lùng cay nghiệt. Phu nhân ấy đang chọn một vị lương thiếp cho lão gia chủ nhà. Dư Xu trong lúc nóng đầu, để cầu một con đường sống, nàng liền quỳ xuống trước mặt phu nhân kia, mềm mỏng nịnh nọt: "Khẩn cầu phu nhân rủ lòng thương xót, nô tỳ nhất định sẽ hầu hạ chu đáo lão gia cùng phu nhân." Phu nhân nọ nâng cằm nàng lên, đưa nàng về phủ, cho làm lương thiếp, gả vào cửa xung hỉ cho lão gia tàn phế nằm liệt giường. Đầy tớ trong phủ ai nấy đều thương cảm nàng gả vào làm quả phụ sống, nhưng chẳng ai hay biết, người nàng hầu hạ mỗi đêm lại chính là phu nhân kia. Chiếc tẩu ngọc trắng kia lạnh lẽo đến nhường nào, chỉ có nàng hiểu rõ. Mỹ nhân rắn rết x cô nương tâm cơ đơn độc *Không có lão gia, lão gia đã sớm mất. *Kết cục HE