Dư Xu thuở niên thiếu khí khái hiên ngang, được người người sủng ái, vinh hoa vô hạn. Đến lúc chờ gả, gia tộc lại vì chuyện mà chịu tội, nam tử bị chém đầu, nữ quyến lưu đày.
Tiểu thư kim tôn ngọc quý, thoắt cái hoá thành tội dân lưu đày.
Trên đường đến biên ải, nàng trông thấy một vị phu nhân, ngồi trong cỗ xe ngựa xa hoa, khoác áo hồ cừu vạn lượng, mắt phượng mày ngài, tay cầm một chiếc tẩu ngọc trắng, ánh nhìn lạnh lùng cay nghiệt.
Phu nhân ấy đang chọn một vị lương thiếp cho lão gia chủ nhà.
Dư Xu trong lúc nóng đầu, để cầu một con đường sống, nàng liền quỳ xuống trước mặt phu nhân kia, mềm mỏng nịnh nọt:
"Khẩn cầu phu nhân rủ lòng thương xót, nô tỳ nhất định sẽ hầu hạ chu đáo lão gia cùng phu nhân."
Phu nhân nọ nâng cằm nàng lên, đưa nàng về phủ, cho làm lương thiếp, gả vào cửa xung hỉ cho lão gia tàn phế nằm liệt giường.
Đầy tớ trong phủ ai nấy đều thương cảm nàng gả vào làm quả phụ sống, nhưng chẳng ai hay biết, người nàng hầu hạ mỗi đêm lại chính là phu nhân kia.
Chiếc tẩu ngọc trắng kia lạnh lẽo đến nhường nào, chỉ có nàng hiểu rõ.
Mỹ nhân rắn rết x cô nương tâm cơ đơn độc
*Không có lão gia, lão gia đã sớm mất.
*Kết cục HE
Xem Thêm