Chị mất, em kế nhiệm / Cô ấy sẽ thừa kế mọi thứ của chị gái mình
Tạ Minh Quỳnh vừa mất đi người yêu.
Họ đã yêu nhau suốt năm năm — là gia đình thân thiết nhất, là tri kỷ sâu sắc nhất của đời nhau.
Tạ Minh Quỳnh nhốt mình trong phòng suốt sáu ngày trời, ôm lấy tấm ảnh người yêu đã khuất, gần như khóc cạn cả nước mắt.
Ngày thứ bảy, một gương mặt y hệt người đã khuất xuất hiện trước mặt cô, thô bạo kéo cô dậy, ném thẳng vào phòng tắm.
Đó là em gái của người yêu — Ngô Diểu.
Trong những lần hiếm hoi từng gặp, ấn tượng sâu nhất của Tạ Minh Quỳnh về cô ấy là cảnh cô ấy ngồi ăn cơm thản nhiên bên cạnh thi thể chị mình, ăn xong còn lôi xác lên xe.
Cảnh tượng ấy khiến Minh Quỳnh ám ảnh đến mức gặp ác mộng cả tuần liền, và từ đó thề không bao giờ ngồi xe cô ấy nữa.
Ngô Diểu lạnh lùng, điên rồ, vô cùng khó chịu với kiểu người như Tạ Minh Quỳnh — yếu đuối, đau khổ, sầu bi không dứt.
Nếu không vì muốn thực hiện chấp niệm cuối cùng mà chị gái để lại, cô thậm chí chẳng buồn xuất hiện trước mặt Minh Quỳnh.
Nhưng sau đó, chính cô là người hôn lên trán, lên môi Tạ Minh Quỳnh, trong hơi thở dồn dập của người kia thì thầm hỏi đi hỏi lại:
“Em là ai, chị có biết không?”
Tạ Minh Quỳnh chưa từng trả lời.
Cô chỉ muốn chìm đắm trong những khoái cảm lúc đêm khuya.
Lúc trước, Ngô Diểu không quan tâm việc Minh Quỳnh coi mình là ai.
Chỉ cần cô ấy sống lại, bằng cách nào cũng được.
Nhưng đến khi thật sự yêu Tạ Minh Quỳnh, cô mới nhận ra — dù chỉ làm thế thân một giây thôi, cũng khiến người ta không thể chịu đựng nổi.
Cô muốn ánh mắt của Minh Quỳnh phải hoàn toàn hướng về mình.
Ngô Diểu là kiểu người yêu dạng “đột nhập cướp nhà”: xông vào cướp luôn vị trí trong tim người kia.
Giai đoạn đầu giữa Minh Quỳnh – Diểu Diểu là mối quan hệ đầy mâu thuẫn, kiểu "chị dâu nhẫn nhịn × tiểu yêu ma đại ma vương".
Xem Thêm