Tình Hữu Độc Chung

Danh Sách Truyện

Cô Ấy Rất Giỏi Nhẫn Nhịn
Cô Ấy Rất Giỏi Nhẫn Nhịn
【Buổi sinh hoạt lớp đầu tiên của tháng Chín】 Cô chủ nhiệm Lâm Tuệ Nhan mặc một bộ vest tối màu kiểu cũ, đeo kính gọng vàng, khí chất nghiêm nghị khiến cả lớp im phăng phắc. Không ngờ cô giáo dạy chuyên ngành lại bất ngờ bước vào, tóc dài váy trắng, đôi mắt sáng rạng rỡ, nụ cười dịu dàng. Chỉ một câu “Tôi đến xem bảo bối nhà ai mà ngồi nghiêm túc thế này”, đã khiến cả lớp học sinh nhỏ xinh đổ gục hoàn toàn. Chỉ riêng Lâm Tuệ Nhan nín thở, tim loạn nhịp, móng tay gần như bấm sâu vào da thịt. Chỉ vì người tám năm không gặp kia, vậy mà chưa một ngày rời khỏi tim cô. *** Lâu Dĩ Toàn thời trẻ từng từng bước thận trọng theo đuổi một người phụ nữ. Người đó là cô giáo chủ nhiệm lớp bên cạnh, là hàng xóm đối diện và cũng là mối tình cô van xin mãi vẫn không thể có được. Cô ngưỡng mộ thần thái lúc giảng dạy của người ấy, say đắm sự dịu dàng khi ở nhà, đau lòng trước bóng dáng cô đơn của cô ấy, mê mẩn làn da trắng ngần như ngọc. Nhưng sau một đêm ân ái, người ấy lặng lẽ rời đi, để lại một tin nhắn: “Tôi không thể chấp nhận được.” Lâu Dĩ Toàn từ đó chết tâm, ra nước ngoài suốt tám năm trời. *** Đến khi gặp lại, cả hai đều không nhắc đến chuyện cũ. Không ai biết họ từng là cô trò kiêm bạn bè, càng không ai biết họ từng thân mật không ranh giới. Thế nhưng, tình cảm dâng trào, Lâu Dĩ Toàn không kìm được cũng chẳng giấu nổi. Chỉ tiếc Lâm Tuệ Nhan giỏi giấu, giỏi chịu đựng. Cô tiến một bước, Lâm Tuệ Nhan lại lùi một bước. Bất kể Lâu Dĩ Toàn dụ dỗ hay thỏa hiệp ra sao, cũng không nghe được một câu “thích” từ cô. Nhưng rõ ràng, sau khi cùng làm việc, từng việc làm của Lâm Tuệ Nhan lại như đang nói “thích em.” 【Vở kịch nhỏ】 Mùa đông lạnh buốt, tại tiệc cưới của người bạn thân, Lâm Tuệ Nhan buồn bực mà uống đến say mèm. Bạn cô kéo người đến xem mắt để đưa cô về, kết quả cô nôn hết lên người ta, vừa nói xin lỗi vừa loạng choạng lướt điện thoại, ra lệnh: “Gọi cho cô ấy đi, tôi muốn cô ấy tới đón.” Lâu Dĩ Toàn lái xe đến, lễ phép nhét người vào ghế sau, nhưng lại bị người ta vòng tay kéo cổ xuống. Người say kia vừa khóc vừa trút giận: ”Lâu Dĩ Toàn đồ khốn! Sao lại còn đến phá tôi? Tại sao… tại sao mãi mới chịu tìm tôi…” Lâu Dĩ Toàn ôm người dỗ dành: “Được được được, bảo bối, em sai rồi, em nên đến sớm hơn.” Bảo bối mắt hoe đỏ, tủi thân mà giận dỗi: “Ai là bảo bối của cô... bảo bối của cô nhiều lắm, cô đi tìm họ đi... ưm.” 【Ghi chú quan trọng】 Thể loại: 26 x 38 tuổi, tái ngộ từ đầu, song C, vị ngọt xen chua, kết HE Pacing chậm rãi, tình cảm đời thường, ngọt ngào nhưng cũng không thiếu dằn vặt giằng co!
Nhân Vật Phản Diện Này Thuộc Về Tôi [Xuyên Nhanh]
Nhân Vật Phản Diện Này Thuộc Về Tôi [Xuyên Nhanh]
Tác giả:
Tô Chỉ, với tư cách là nhân viên xuất sắc nhất của Cục Xuyên nhanh, bị ép phải nhận một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm cấp SSS: Giải cứu những phản diện không phải là con người sắp hắc hóa trong các thế giới xuyên nhanh, dẫn dắt họ hình thành giá trị quan đúng đắn, ngăn thế giới sụp đổ. Mà cách duy nhất để cứu bọn họ chính là... để Tô Chỉ yêu đương với từng người một! 【Trái tim đại dương】(Hoàn) Tô Chỉ là một giáo sư sinh vật biển trong truyện người cá. Tàu đánh bắt của bọn họ vô tình bắt được một nàng tiên cá hung ác khát máu trong truyền thuyết. Toàn bộ thủy thủ đoàn đều chết thảm, chỉ còn cô bị nàng tiên cá lôi vào cung điện dưới đáy biển sâu. Tô Chỉ bình tĩnh nói: “Không phải cô định nhấn chìm cả thành phố này vì vị hôn thê đoản mệnh của mình à?” Nàng tiên cá tự tay đeo “Trái tim đại dương” cho cô: “Tôi muốn em trở thành hoàng hậu của nàng tiên cá.” 【Ngôi nhà ma ám】(Hoàn) Tô Chỉ là một thiên sư nửa mùa, đối tượng chiến lược là một ác linh khét tiếng gây họa trăm năm. Cô một mình bước vào căn nhà cũ tối tăm rùng rợn của nhà họ Văn, lại bị một đôi mắt đỏ như máu âm u theo dõi từ lâu nhắm trúng mà nhìn chằm chằm. Cô đốt vàng mã, tưởng mình được bình an vô sự. Cô liều mạng chạy trốn, tưởng mình đã thoát khỏi cái chết. Ai ngờ lại rơi vào cái bẫy do cô hàng xóm mới dọn đến – một cô gái lạ lẫm – giăng sẵn. Cô gái dùng bàn tay xương trắng muốt nâng cằm Tô Chỉ, bật cười khanh khách trong bóng tối, đưa đến bên môi cô một ly chất lỏng trong suốt. “Chị gái à, nhất định phải uống cạn đấy nhé~” 【Tình cổ】(Hoàn) Tô Chỉ đi du lịch tới bản cổ Miêu Tộc cùng bạn cùng phòng, nửa đường gặp phải đàn rắn đen nghịt. Xe của họ suýt nữa rơi xuống vực, may được người bản địa cứu và nhiệt tình dẫn đi trải nghiệm phong tục địa phương. Tô Chỉ nhìn thấy một nữ tế thần thần bí như nữ thần tuyết trên đỉnh núi, được người dân vây quanh sùng bái. Cô uống một chén rượu rồi lịm đi. Khi tỉnh dậy thì tay chân đã bị trói chặt. Nữ tế thần nửa người nửa rắn đứng cạnh giường, lè lưỡi rắn ra trước mặt cô. Tô Chỉ run rẩy nói: “Tôi có nhiều tiền lắm.” Nữ tế thần dùng chóp đuôi lau nước mắt trên má cô: “Chị là của tôi rồi, còn điều kiện gì để thương lượng?” 【Tình yêu của quái vật】(Hoàn) Tô Chỉ là một học sinh mờ nhạt trong truyện tận thế học đường. Một lần làm việc tốt không để lại tên, cô đắp áo khoác cho một cô gái đầy thương tích trong đêm mưa tối đen như mực. Về sau, cô bạn cùng bàn có ánh mắt lạnh lẽo bất ngờ mọc ra những xúc tu từ sau lưng, quấn lấy cổ tay Tô Chỉ: “Mùi hương của cậu, tôi hình như đã ngửi thấy ở đâu đó.” Tô Chỉ vội chối: “Hả? Cậu nói áo khoác gì cơ? Tôi không biết.” Dịch bệnh sinh hóa bùng nổ. Tô Chỉ hoảng loạn nhìn cô bạn yếu ớt kia cắn bay đầu quái vật đột biến, sợ đến nỗi nấp kỹ trong tủ đồ. Tiếng bước chân lanh lảnh vang lên từng bước áp sát, cánh cửa tủ bị mở ra, lộ ra khuôn mặt đầy máu. Quái vật ẩn nấp bên cạnh cô mỉm cười, dịu dàng hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô. “Tô Tô, thế giới này chỉ còn lại hai chúng ta thôi.” Tô Chỉ tuyên bố: Hy sinh bản thân, cứu lấy thế giới – Ngon lành! Như vậy phản diện sẽ không còn tâm trí để làm chuyện xấu nữa! Tổng quan nhân vật: Công dịu dàng điềm đạm, diễn xuất siêu đỉnh vs Thụ bệnh kiều không phải người, cực kỳ biết làm nũng, tính cách siêu "độc"
Đại Lão Xé Toạc Kịch Bản Nữ Cặn Bã [Xuyên Nhanh]
Đại Lão Xé Toạc Kịch Bản Nữ Cặn Bã [Xuyên Nhanh]
Tác giả:
Là một nữ cặn bã mưu mô xảo quyệt, tham lam vô độ, cuối cùng bị lật mặt, bỗng một ngày Vân Khương tỉnh ngộ, cứu lại não mình, không còn tiếp tục hành xử ngu ngốc nữa. Ngoảnh đầu nhìn lại, cô phát hiện hóa ra mình chính là một kẻ cặn bã ngột ngạt, là một kẻ vũ phu, là một phụ nữ phượng hoàng, là một kẻ vong ân bội nghĩa. Không chỉ vậy, cô còn từng mưu đồ chiếm đoạt tài sản người yêu, sau đó trở mặt không nhận người, máu lạnh vô tình, thay lòng đổi dạ… Những chuyện kiểu vậy, kể hoài không hết. Vân Khương: “……” Vân Khương: “Khoan đã?????” …… Thế giới thứ nhất: Cô gái phượng hoàng x Tiểu thư nhà giàu Thế giới thứ hai: Vệ sĩ tàn tật x Hướng đạo hôn nhân chính trị Thế giới thứ ba: Thiếu gia giả trai x Cô gái bị thao túng tâm lý (PUA) Thế giới thứ tư: Con ruột bị tráo x Thanh mai chuyển trường Thế giới thứ năm: Quân vương vô tình x Hoàng hậu kiêu ngạo Thế giới thứ sáu: Kim chủ cố chấp x “Thế thân” tiểu minh tinh Thế giới thứ bảy: Mỹ nhân tầm gửi x Đại ca căn cứ Thế giới thứ tám: Cô gái phản nghịch phá sản x Cô gái chân dài Thế giới thứ chín: Chủ thần x Đại thần game / Vô hạn lưu Thế giới thứ mười: Ma vật bẩm sinh x Tiểu đệ tử tông môn ps: Tạm thời mới vậy, có thể sẽ xóa bớt vài cái...... Nhân vật chính luôn là cùng một người, cam kết 1v1 không thay đổi, họ chính là nguyên chủ. Công không nghiêm túc nhưng rất bá đạo x Thụ nghiêm túc nhưng dễ bị lừa Cả hai không có ký ức ở mỗi thế giới. Truyện ngọt, không ngược, không sinh con, có thể sẽ nhận nuôi tùy tình tiết. Có thể không chỉ có từng đó thế giới, sẽ thêm hoặc bớt. Đã chỉnh sửa phần giới thiệu, nhưng cốt lõi vẫn giữ nguyên.
Bị Nữ Nhân Xấu Xa Nhặt Về Rồi
Bị Nữ Nhân Xấu Xa Nhặt Về Rồi
Tô Thư là một tiểu thư yểu điệu, xinh đẹp, bướng bỉnh, dễ nổi nóng nhưng lại nhát cáy. Người mà cô ghét nhất trên đời chính là ả hồ ly nhà họ Tần—Tần Lâm. Tần Lâm thủ đoạn tàn nhẫn, cười càng dịu dàng thì ra tay càng độc ác. Tô Thư từ tận đáy lòng sợ cô ta, cảm thấy đây chính là người xấu nhất thế gian. Trong một tai nạn, Tô Thư biến thành một con rắn nhỏ toàn thân trắng muốt. Cô biến thành rắn, y như con người trước đây của mình—không ai thích. Cô đang tìm chỗ trốn tránh khắp nơi để giữ mạng, thì đuôi đột nhiên bị ai đó nhấc bổng lên. Cô vặn vẹo thân mình, thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc, lạnh lùng vang lên. “Đem về.” Tô Thư cứng đờ cả người. Chết tiệt! Cô bị Tần Lâm— ả đàn bà độc ác đó nhặt về rồi! Thật ra bị Tần Lâm đem về cũng không tệ lắm, có cơm ăn có nước uống, không phải lo nghĩ gì. Chỉ là Tô Thư thỉnh thoảng sẽ biến lại thành người, mà chính cô cũng không nắm rõ quy luật. Mỗi lần biến về hình người là phải trốn thật nhanh. Có lần, không biết Tần Lâm bị gì nhập mà cứ đòi ôm cô ngủ. Nửa đêm, Tô Thư biến lại thành người. Cô đang lén lút tìm chỗ trốn thì bị Tần Lâm ôm ngang lưng kéo lại. Tô Thư nhìn Tần Lâm, dùng chăn che cơ thể trần trụi của mình, ngại ngùng chào cô ta một câu. “…Chào cô.” Cứu mạng, cô ta phát hiện ra thân phận thật của mình rồi! ps: Bối cảnh thế giới chấp nhận hôn nhân đồng giới, truyện ngọt ngào.
Cô Ấy Rất Đáng Yêu
Cô Ấy Rất Đáng Yêu
Văn án 1 Đào Tô hồi trước từng làm một tài khoản công khai dạng “hốc cây” để người ta gửi tâm sự, nhưng lâu rồi bỏ bê, gần đây cô vô tình đăng nhập lại mới phát hiện vẫn có một cô gái thỉnh thoảng gửi lời tâm sự tới… Cô ấy dường như nghĩ tài khoản này đã bị bỏ hoang, nên những lời chia sẻ cũng cực kỳ “bay”. Từ chuyện nhỏ như hôm nay cho mèo hoang ăn ở khu chung cư, đến chuyện lớn như bản thân có sở thích kỳ lạ, không muốn tìm bạn gái, hay là hôm nay lại lướt Weibo rồi bị dụ mua món đồ nào đó… Đào Tô cứ thế tiếp tục làm một “hốc cây” chuẩn mực, lặng lẽ lắng nghe câu chuyện của một người xa lạ. Cho đến một ngày, cơ duyên trùng hợp khiến cô gặp Tống Tang Trì, giáo viên dạy Toán cùng trường. Ngay khoảnh khắc đối phương cất lời, cô gần như lập tức nhận ra người kia là ai. Hóa ra cô giáo Tống luôn tỏ vẻ thanh cao, không dính bụi trần lại giấu nhiều “bí mật nhỏ” thế này cơ à~ Tối hôm đó, “hốc cây” lại nhận được một tin nhắn mới từ người con gái ấy. Giọng nói dịu dàng, ngữ điệu lành lạnh, chỉ ba câu thôi mà làm tai Đào Tô đỏ bừng, mặt nóng ran: “Dạo này quen một cô giáo mới. Cô ấy đáng yêu lắm—— Muốn ngủ cùng.” Văn án 2 Tống Tang Trì luôn nghĩ cái hốc cây kia đã bị bỏ xó, cho đến khi cô gặp Đào Tô khi cho mèo hoang ăn, gặp Đào Tô lúc đi dạo, gặp Đào Tô cả khi đi bệnh viện khám bệnh. Sau khi hai người ở bên nhau, cái hốc cây ấy thỉnh thoảng vẫn còn nhận được vài dòng tâm sự. Một sáng nọ, nhân lúc Tống Tang Trì dậy đánh răng rửa mặt, Đào Tô lén mở lại trang quản lý, phát hiện đêm qua có một tin nhắn mới, và gò má trắng trẻo bỗng dưng ửng đỏ một cách đáng ngờ. 【Thử rồi, cô ấy còn ngọt hơn cả mình tưởng.】 Gợi ý đọc: Bé đáng yêu kiểu chó con X Giáo viên Toán “giả” cấm dục, lén lút thả thính, cách nhau hai tuổi, chậm nhiệt.
Bị Xuyên Thất Bại, Tôi Lại Quay Về Rồi
Bị Xuyên Thất Bại, Tôi Lại Quay Về Rồi
Tác giả:
Ảnh hậu hết thời bị đóng băng hai năm — Đường Vu Vân — đột nhiên tỉnh ngộ. Nàng nhận ra mình chỉ là một nhân vật trong truyện xuyên thư. Mà nàng — chính là người bị xuyên. Nàng không thể nào chấp nhận việc có kẻ đội lốt mình, chạy quanh đám tổng tài quyền lực tung tăng quyến rũ. Thật là sỉ nhục lớn! Nàng cực kỳ khó chịu! Từ nhỏ đến lớn, nàng chỉ thích con gái! Bọn xuyên thư không biết chọn đối tượng cho hợp gu à? Đường Vu Vân hết cách, không thể thay đổi số phận bị xuyên, nàng quyết định — làm loạn lên. Trong một ngày tưởng như bình thường, Đường Vu Vân một mình chiếm trọn tất cả các hot search: #Sốc! Đường Vu Vân come out! Tự thú giới tính# #Đường Vu Vân từng tỏ tình với Thi Thư Vụ!# #Đường Vu Vân bị từ chối tình cảm# #Đường Vu Vân tuyên bố không còn thích Thi Thư Vụ, đã rũ sạch mê luyến# #Đường Vu Vân phát điên rồi# #Chị ơi, chị định mai không sống nữa hả?# ... Đường Vu Vân nhìn loạt từ khóa hot search với vẻ thỏa mãn, nàng không còn mấy “ngày mai” nữa, sợ gì! Giờ chỉ lo sau khi “ra đi” sẽ bị bôi đen thanh danh. Cùng ngày đó, nàng nhận được một tin nhắn từ Thi Thư Vụ — chỉ là một dấu hỏi. Lần đầu tiên, Đường Vu Vân phản pháo lại: 【Trước kia thích cô coi như tôi có bệnh, cũng coi như cô xui xẻo.】 【Về sau cấm xuất hiện trước mặt tôi.】 Nàng xả hết một tràng rồi thẳng tay chặn luôn đối phương. Chỉ trong một ngày, nàng đập nát hết mọi thứ mình từng dày công gây dựng nhiều năm. Đắc tội toàn bộ đám “tổng tài đại lão”. Còn tuyên bố rút khỏi giới giải trí, xóa sạch mạng xã hội. Nàng an nhiên nằm nhà, chờ cái ngày bị xuyên qua. Kết quả, kẻ xuyên tới chưa được mấy ngày đã bỏ chạy?! Trước khi chạy còn để lại cho nàng một chương trình tạp kỹ nhiều người tham gia. Trong đó không chỉ có những người nàng vừa đắc tội, mà còn có cả — Thi Thư Vụ! Đường Vu Vân: ??? Chạy cái gì mà chạy? Cốt khí đâu? Dũng cảm đâu? Mấy chuyện nhỏ xíu thế mà cũng sợ, còn dám xưng là xuyên thư à? Giờ nàng phải làm sao? Rõ ràng là hại nhau, sao người chịu trận chỉ có mình nàng! Nàng đành phải tiếp quản cái đống rác rưởi do chính mình tạo ra, ngày ngày như người sống dở chết dở. Dù Thi Thư Vụ chủ động tiếp cận, cô vẫn oán khí đầy mình. Đường Vu Vân chỉ muốn chạy trốn, khổ nỗi Thi Thư Vụ bám quá sát. Nàng không hề động lòng, còn mạnh miệng chất vấn: “Cô định ké nhiệt của tôi đúng không?” Thi Thư Vụ: “…” —— ● Chênh lệch tuổi: Đường 28, Thi 26. ● Cả hai chưa từng yêu ai. ● Mở đầu hơi điên tí, vui là được hen, hihi. ● Tác phẩm thư giãn. ● Ngọt văn, không ngược, tác giả mê cái đẹp, nhân vật chính đều rất xinh.
Sau Khi Xuyên Thành Alpha Cặn Bã, Tôi Và Omega Cùng Diễn
Sau Khi Xuyên Thành Alpha Cặn Bã, Tôi Và Omega Cùng Diễn
Hình như Lam Lê đã xuyên sách trở thành một Alpha cặn bã “hải vương” chính hiệu trong một tiểu thuyết ABO. Alpha này thành thạo đủ loại app hẹn hò, mỗi giây đều đang tán tỉnh vô số Omega xinh đẹp, mỗi sáng tỉnh dậy đều nằm trong vòng tay dịu dàng của người khác, là bậc thầy quản lý thời gian thực thụ. Dù đã kết hôn với Phương Tịnh Bách, mỹ nhân được mệnh danh là "đóa hoa của Doanh Thành” cô vẫn không có chút kiềm chế nào. Đêm tân hôn, Phương Tịnh Bách bị cưỡng ép rơi vào kỳ phát tình, cô lạnh lùng kiên quyết, thề chết cũng không khuất phục trước Alpha cặn bã, cuối cùng không tiếc tự tay móc bỏ tuyến thể của mình. Ngày Lam Lê xuyên qua, chính là đêm tân hôn đó. Cô nhìn thấy Phương Tịnh Bách mặc đồ mát mẻ, nằm sấp trên giường, nét mặt nhẫn nhịn đầy đau đớn, tay cầm dao định tự hủy tuyến thể. Nghĩ đến kết cục sống không bằng chết của Alpha cặn bã bắt đầu từ hành động tự hủy tuyến thể ấy, Lam Lê rợn cả da gà, lập tức quyết định ngăn lại. Alpha cặn bã có một người chị cùng cha khác mẹ. Vì không chịu nổi việc tập đoàn Lam thị vốn thuộc mẹ mình lại rơi vào tay mẹ con tiểu tam, chị ta đã hợp tác với Phương Tịnh Bách người cũng căm ghét Lam Lê. Phương Tịnh Bách cần đóng vai người vợ ân ái bên Alpha cặn bã. Đợi ngày thành công, cô có thể ly hôn, lấy lại tự do; còn người chị thì giành lại Lam thị. Nhưng trong quá trình đóng kịch, “Alpha cặn bã” lại khiến Phương Tịnh Bách bất ngờ. Ai nấy đều nói, vì Phương Tịnh Bách, Lam Lê hoàn lương, rửa tay gác kiếm, quay đầu làm lại cuộc đời, coi vợ là cả bầu trời. Nhưng Phương Tịnh Bách lại không tin, diễn thì diễn, ai sợ ai? Ai ngờ… càng diễn càng lún sâu. Dù biết rõ đó là viên đạn bọc đường, là tình cảm giả tạo, là mưu mô bất chính, cô vẫn cam tâm tình nguyện rơi vào bẫy. Lời tác giả: Nữ Alpha không có xx.. Hai người chung tình với nhau, cả thể xác lẫn tinh thần.
Thiên Định Nhân Duyên II
Thiên Định Nhân Duyên II
◎ Ngoài lạnh trong ấm, cầm sư tuyệt sắc × Phong lưu phóng khoáng, tình nhân trong mộng ◎ Đàm tình trong mộng, thổ lộ khi tỉnh, tiền duyên hậu kiếp, nhân duyên trời định Cầm cơ nơi Lưu Yên Quán vốn lãnh đạm, chẳng thích kết giao cùng người. Thật khó tưởng tượng một kẻ kiêu ngạo lạnh lùng như nàng lại có thể âm thầm gửi gắm tâm tư. Nàng có một người tình trong mộng, quả thực là người chỉ xuất hiện trong giấc mơ. Người ấy trong mộng dạy nàng đọc sách, viết chữ, gảy đàn, hiểu lễ, lại còn dành cho nàng trăm mối dịu dàng đắm say. Kẻ trong mộng vừa là ân nhân, cũng là tình lang của nàng. Nàng ấy thường gọi nàng là “Chu Chu,” giọng điệu luyến lưu, ánh mắt chan chứa nét nhu tình không thể hóa giải. Mãi đến năm mười tám tuổi, khi nàng bị ép bước lên kiệu hoa, suýt trở thành món đồ chơi của vị quan lão gia quyền thế trong vùng, thì người tình trong mộng mặc bạch y như tuyết từ trên trời giáng xuống. Khoảnh khắc ấy, cầm cơ vận hỉ phục đỏ rực, vừa thảm hại, vừa run rẩy, lại vừa vui sướng khôn cùng. Lưu — Ý — Khi — Đọc: Truyện ngọt / Tiền kiếp – hiện tại / Tình thâm độc sủng / Hơi hướng huyền ảo / Chủ thụ Công vốn là hồ yêu, cặp chính đều là tinh chủ trên trời chuyển thế, về sau sẽ có hài tử Tác phẩm thuộc hệ liệt nhân duyên trời định, chưa đọc phần đầu vẫn hiểu được truyện này
Phong Hoa Đương Ca
Phong Hoa Đương Ca
Tự dưng bị xuyên không đến huyền huyễn đại lục, Đoàn Diệc Lam vẻ mặt mờ mịt, tu luyện cái gì chứ! Để ta chết đi! Mãi đến khi gặp được thánh nữ Ma cung Khúc Lưu Oanh, mục tiêu nhân sinh liền biến thành: đánh sập Ma cung, cưới thánh nữ. Chiến âm thi, diệt thần thú, cướp hoa khôi, cướp quân doanh... Đoàn Diệc Lam chuyện nào cũng làm không sót, hiểu lầm tham tài háo sắc truyền khắp đại lục, ngay cả bản thân nàng nghe xong cũng run bần bật, cảm giác uy nghiêm bị moi sạch. Sủng thê đến mức chẳng biết xấu hổ là gì, Khúc Lưu Oanh, ta gọi nàng một tiếng tức phụ, nàng dám đáp lại sao! Nửa bàn tay vàng, một tấm lòng son, nữ chính xuyên không đến huyền huyễn đại lục, nhập gia tùy tục, dứt khoát bật hack tu luyện luôn vậy. Vốn muốn làm một nữ tử đứng đắn với cảm xúc ổn định, nhưng sau khi gặp thánh nữ Ma cung thì liêm sỉ rơi đầy đất, từ đó không bao giờ nhặt lại được nữa. Mang gương mặt phong lưu, nhưng đối với tức phụ lại si tình chuyên nhất.
Dụ Em Xâm Nhập
Dụ Em Xâm Nhập
Tống Doanh Thu từ nhỏ đã xuyên không qua lại với Thiệu Dư, cùng nhau tham gia vào cuộc sống của đối phương. Tuy chưa từng gặp mặt, nhưng cô đã sớm coi Thiệu Dư như em gái ruột. Trên đời này có cả ngàn vạn cô em gái tốt, nhưng cô em gái của mình thì chỉ có một. Dù cô từng trêu ghẹo hết trai xinh gái đẹp ở thành phố Lăng Quan, cũng chưa từng có ý định ra tay với Thiệu Dư. Ấy vậy mà, năm 27 tuổi, Thiệu Dư đến bên cô. Thiệu Dư có gương mặt đúng chuẩn gu cô, là một người lạnh lùng nhưng lại vô cùng kiên nhẫn khi chăm sóc cô, ngay cả tiếng “chị” thốt ra từ miệng em ấy cũng nghe thuận tai hơn người khác. Tống Doanh Thu bắt đầu rung động không yên. Cô chủ động trêu chọc Thiệu Dư, nhưng khi biết được sự thật về thân phận giả của "thiên kim tiểu thư", thì lại dứt khoát kết thúc mối quan hệ này. Ngày thứ mười không được gặp Tống Doanh Thu, ánh mắt Thiệu Dư vẫn bình thản, tuỳ tay viết trong sổ y bạ: “Khi một con bướm bay đi, làm sao để nó quay về?” Dưới câu hỏi đó, cô viết ra câu trả lời học được từ Tống Doanh Thu: Dùng hoa để dụ, dùng lưới để bắt. Bướm hoa kiều diễm dám trêu không dám chịu – Nữ tổng giám đốc hãng xe x Bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ lạnh lùng ngoài mặt, bên trong là kiểu biết câu dẫn
Kiêu Căng
Kiêu Căng
* Bộ truyện nói về hành trình dị biến từ người thường thành Thú nhân - có pheromone, có tuyến thể. Sau khi dị biến bùng nổ, đây là lần đầu tiên hai người gặp lại nhau. Việt Tri Thủy trói người cướp tài nguyên của cô mang về, đồng bạn nhìn đến trợn mắt há mồm. Việt Tri Thủy: “Đừng động vào cô ấy, không dễ chọc đâu.” Đồng bạn kinh ngạc: “Đây là bà vợ trước cưới liên hôn của cậu đó hả?” Việt Tri Thủy nào biết người này sao lại biến thành bộ dạng như vậy, đẹp thì đúng là đẹp, nhưng toàn thân đầy gai nhọn. Đàm Tiện nói động thủ là động thủ, cho dù bị ép sát lên tường đến đường lui cũng không còn, vẫn cứ nâng cằm, khinh miệt lại kiêu căng. “Thế nào? Không ngờ tôi còn có hai bộ mặt nhỉ.” —— “Thi triều tới rồi, từ bây giờ chúng ta chỉ còn ba phút để tỏ tình.” —— “Được thôi, muốn hôn không?” Mạt thế / CP: Hung khí nhân gian kiêu căng & Ngự tỷ bụng dạ đen tối độc miệng Giới thiệu một câu: Không phải kiêu căng, mà là một túi bánh bao nhỏ thích làm nũng Lập ý: Cho dù gặp phải đả kích lớn đến đâu, cũng phải có lý tưởng và tín niệm.
Trọng Sinh: Dạy Dỗ Em Dâu Không An Phận
Trọng Sinh: Dạy Dỗ Em Dâu Không An Phận
Tác giả:
Văn án: Kiếp trước Du Lộ Khiết không may bị thiêu chết trong chính căn phòng của mình, chỉ là không ngờ trước khi chết, cô em dâu không an phận khiến mình không vừa mắt lại trùng hợp có mặt muốn cứu cô, ôm chặt thi thể cô bị ngạt khói gào khóc mà không chịu rời đi, thậm chí còn lấy thân che chắn cho cô, sau cùng, cô ấy cứ như vậy giữ cô trong vòng tay, cả hai vùi mình trong ngọn lửa. Kiếp này sống lại, Du Lộ Khiết chỉ cần nghe thấy cái tên Nguyên Tình đã không thôi ám ảnh, chẳng hiểu bản thân có điểm nào nổi trội lại khiến cho một cô gái mang vẻ đẹp tri thức như Nguyên Tình yêu say đắm, thậm chí đến mạng cũng không cần. Nhưng mà, Nguyên Tình là em dâu của cô đấy! Du Lộ Khiết: "Nguyên Tình, hôm trước là ai đến tìm em? Du Phong có quen biết người đó không?" Nguyên Tình: "Chị đang hỏi về Gia Linh sao? Cô ấy là bạn học thời cấp ba của em, Du Phong không biết, nhưng có chuyện gì thế ạ?" Du Lộ Khiết: "Không có em trai tôi ở nhà, em nên hạn chế dắt bạn vào phòng riêng đi, như vậy sẽ không hay." Nguyên Tình: "..." Có nhầm lẫn gì không? Chu Gia Linh cũng là con gái kia mà? Không lầm đâu. Du Lộ Khiết hẳn là đang "ghen hộ" em trai của mình. Phải, chỉ là "ghen hộ" thôi.

BXH TUẦN