Trong mắt Ôn Sở, Tần Kiến Thư là kiểu phụ nữ vừa tao nhã vừa sâu sắc, dung mạo thanh tú nổi bật — một mỹ nhân hiếm gặp, chỉ là tính cách hơi lạnh lùng.
Chỉ cần cô ấy xuất hiện ở đâu, Ôn Sở đều không tiếc ánh mắt dừng lại nơi cô ấy lâu hơn một chút.
Dù là trong những buổi hội nghị lớn, hay ở sân trường.
Bạn bè từng trêu đùa: "Nếu thấy hứng thú thì theo đuổi thử xem?"
Ôn Sở nghe xong chỉ cười từ chối nhẹ nhàng, thậm chí còn nói thẳng một câu chặn đường lui:
"Ai lại dại mà đi thích gái thẳng, nhất là kiểu còn có hôn phu nữa chứ."
Không ngờ lời vừa nói ra chưa tới nửa năm thì...
Hôn sự của Tần Kiến Thư đổ bể.
Một lần, Ôn Sở nhặt được Tần Kiến Thư đang say khướt trước cửa một quán bar acoustic. Không ngờ tửu lượng cô nàng này tệ đến thế, vừa không ý thức được sức hấp dẫn của mình, vừa ra sức trêu chọc người ta.
Thậm chí sau khi làm môi cô rách ra, cô ấy còn ngơ ngác nhìn cô với ánh mắt vô tội:
"Ôn Sở, hình như ở đây của chị... chảy máu rồi."
Tần Kiến Thư từng nhiều lần cho rằng bản thân là một kẻ theo chủ nghĩa tình yêu thuần túy kiểu Plato.
Vì vậy cô luôn đặt ra những yêu cầu nghiêm ngặt cho mỗi bạn trai, đến mức mối tình nào cũng kết thúc trong cãi vã, và lần nào cũng bị mắng câu:
“Cô chẳng có chút nữ tính nào cả.”
Thế nên...
Rốt cuộc thế nào mới gọi là “có nữ tính”?
Đêm đó, ánh mắt say lờ đờ, Tần Kiến Thư ôm lấy gương mặt của Ôn Sở, giọng nói quyến rũ đầy mê hoặc:
“Chị nói xem, em thật sự không có nữ tính sao?”
Gợi ý đọc:
Bối cảnh: trường cấp 3
Nhân vật: hai cô giáo nữ
Một người lớn tuổi hơn, nghiêm khắc – dịu dàng; một người hoa khôi – được mọi người yêu quý.
Truyện theo kiểu chậm nhiệt, phát triển tình cảm từ từ.